Hương hoa của một loại lăn khử mùi mạnh mẽ hòa quyện với những tàn dư đầu tiên - hoặc cuối cùng, tùy theo góc nhìn - của sự tồn tại đang cố gắng thoát ra qua các lỗ chân lông: trước tiên là mùi mồ hôi nhè nhẹ, pha trộn với một chút mùi sáp (sự xà phòng hóa của cơ thể), và cuối cùng mới là những hạt sắt, của thịt sống.
Của máu đang ứ đọng dưới những mô vẫn còn ửng hồng một cách kỳ lạ.
- Đối với một cái xác, ông ta có mùi khá thơm đấy, May nhận xét khi đứng thẳng dậy từ bàn khám nghiệm tử thi nơi cái xác đang nằm chờ.
Bác sĩ pháp y không nghe cô nói, anh ta quá bận rộn đọc tin nhắn SMS trên điện thoại di động trong khi đang đeo lớp găng tay nhựa cuối cùng.
May nhân cơ hội đó soi mói vòng ba của anh ta, Dr. Lerner nổi tiếng là một hình mẫu thời trang mà sự khéo léo bên trong cơ thể không chỉ áp dụng cho người chết. Đáng tiếc là, trong tình trạng hiện tại, anh ta đang bị bọc trong một chiếc áo choàng phẫu thuật chẳng mấy tôn dáng.
Một cái bao cao su màu xanh khổng lồ. Đã sẵn sàng để sử dụng, Dr. Lerner, May thầm nghĩ.
Chàng trai ngoài 30 tuổi đẩy điện thoại sang một bên bàn và xoay người về phía bàn khám nghiệm cùng nữ thanh tra. Anh ta ban cho cô một nụ cười quyến rũ rộng mở, giống như một quảng cáo cho chất lượng chăm sóc nha khoa mà khuôn miệng hoàn hảo của anh ta đã được hưởng.
- Tôi chưa từng gặp cô, anh ta nói, tỏ vẻ tò mò. Người mới à?
Đồng tử của anh ta lướt từ trên xuống dưới người May để soi xét cô mà không hề e ngại. Một ánh nhìn lỗi thời trong kỷ nguyên #MeToo. May cóc quan tâm. Cô thậm chí còn cảm thấy có chút tự hào. Cô đã phải nỗ lực như chó điên để rèn luyện cơ thể mình, vậy nên nếu nó không có tác dụng gì khác, thì việc nó mang lại cho cô một chút sự công nhận cũng phần nào an ủi cái tôi của cô.
- Không, chỉ là thường thì thế mạnh của tôi là tiếp xúc với người sống hơn.
Lerner cau mày.
- Lần đầu tiên à?
- Lần thứ mười của tôi rồi.
Vị bác sĩ lấy lại sự điềm tĩnh đầy toan tính của mình.
Ở tuổi ba mươi tư, May đã có kinh nghiệm trong Sở Cảnh sát New York, nhưng rốt cuộc lại có khá ít vụ án mạng trong hồ sơ. Hầu hết các vụ án đều do những điều tra viên giàu kinh nghiệm hơn đảm nhận, nếu không phải là những vụ án phức tạp hoặc nhạy cảm được chuyển thẳng từ khu vực của cô đến One Police Plaza, trụ sở của các đơn vị tinh nhuệ, trong đó có Biệt đội Điều tra Án mạng Manhattan South. Hơn nữa, cô làm việc tại đồn cảnh sát số 6 của Manhattan, khu vực Greenwich Village và West Village, những khu phố yên tĩnh nơi án mạng rất hiếm khi xảy ra.
- Cộng sự của cô là ai?
- Rouquemoute.
- Alexander á? vị pháp y cười khúc khích. Thảo nào ông ta cử cô đi một mình.
Đến lượt May cau có.
- Anh giải thích cho tôi nghe xem?
Dr. Lerner chĩa ngón trỏ bọc găng xanh về phía cái xác.
- Đây có lẽ không phải là một vụ án mạng. Alexander không bao giờ di chuyển khi ông ta chắc chắn rằng điều đó vô ích. Ông ta có mặt ở hiện trường không?
- Có, chính ông ấy là người chỉ đạo hoạt động.
- Vậy thì ông ta đã xem đủ rồi. Một vụ tai nạn, và ông ta biết rằng khám nghiệm tử thi sẽ kết luận theo hướng đó. Để tôi đoán nhé: hai người mới làm việc cùng nhau, đúng không?
- 2 tháng.
Lerner buông một tiếng cười khẩy mang ý nghĩa “Padawan trẻ tuổi, cô vẫn chưa biết gì đâu.”
Và tôi thì khinh anh, Tên Xì Trum khốn kiếp.
May đã phải đổi cộng sự hơi vội vàng. Hậu quả của việc ngã vào vòng tay của người cộng sự trước đó, kẻ đã kết hôn với một nữ luật sư có đủ mối quan hệ trong NYPD - Sở Cảnh sát New York - để đẩy May đi ghi vé phạt giao thông trên đường phố. May mắn cho cô, người vợ bị cắm sừng đã chọn cách trút giận lên chồng mình, kẻ đã bị thuyên chuyển khẩn cấp đi pha cà phê trong các bộ phận hành chính, ở đầu kia của thành phố.
Và ngay sau đó, May được thừa hưởng Rouquemoute, vị trưởng lão bụng phệ của Biệt đội Thám tử đồn 6, với bộ ria mép rủ xuống trên khuôn miệng quá mỏng, và mái tóc từng rực lửa giờ chỉ còn là một mớ rơm lưa thưa ngả sang màu vàng nhạt. Rouquemoute không thân thiện, không hào phóng, ông ta là một người lầm lì, lớp da đã khá sờn sau nhiều năm phục vụ, kinh nghiệm mà cho đến nay, ông ta rất ít khi chia sẻ với người đồng đội mới của mình.
- Dù sao thì, Gerry Alexander không phải là bác sĩ pháp y, ông ấy vẫn có thể sai lầm.
Lerner uể oải nhướng một bên lông mày đầy hoài nghi, một cử chỉ nói lên nhiều điều, anh ta kéo khẩu trang lên che khuôn miệng hoàn hảo của mình và tiến lại gần chiếc xe đẩy bày sẵn dao mổ.
Tỉ mỉ, anh ta tiến hành toàn bộ phần đầu của cuộc kiểm tra như thể không có bất kỳ định kiến nào, ghi âm lại tất cả những quan sát của mình vào chiếc micro treo phía trên bàn và được kết nối với một máy tính ở xa hơn trong căn phòng thông gió. Tiếng vo ve của chiếc quạt thông gió công suất lớn thu hút sự chú ý của May.
- Tôi tưởng tốt nhất là không nên sử dụng nó ngay lập tức, để có thể “ngửi” thấy mùi của người chết chứ, cô nhận xét.
Lerner lắc đầu.
- Đó là y học kiểu cũ rồi. Tôi không tự ép mình làm mấy trò nhảm nhí đó nữa, đủ rồi. Máy móc giờ làm những công việc bẩn thỉu đó. Nếu có bất kỳ hóa chất nào trong máu ông ta, chúng sẽ hiển thị trên kết quả xét nghiệm độc chất mà chúng ta không cần phải đốt cháy niêm mạc khứu giác của mình trong suốt 40 năm, cũng không phải chịu đựng bệnh nghề nghiệp khi ở bên gia đình, bế những đứa con trên tay, rồi so sánh mùi trên cổ chúng với mùi của một cái xác bị mổ phanh sáng hôm đó trên chiếc bàn này.
May phát ra một tiếng đồng tình hoặc một âm thanh tương tự từ sâu trong cổ họng. Đó cũng là một góc nhìn về công việc... Không chắc nó sẽ làm hài lòng hầu hết những bác sĩ pháp y lão làng, những người chỉ thề thốt bằng bản năng.
- Nghề này vốn dĩ đã đủ tàn phá hệ thần kinh rồi, Lerner nhấn mạnh trong khi cắm dao mổ vào cơ đùi để rạch một đường dài đỏ tươi. Cô có biết rằng sau khi khám nghiệm tử thi, thường thì người ta sẽ thấy đói không? Và không phải là cơn thèm ăn bình thường đâu! Thèm thịt. Thịt đỏ. Thịt sống. Kiểu như tartare hoặc bít tết tái. Cô chưa bao giờ để ý sao?
- Ờ... không.
- Cô đã đóng kín các giác quan của mình để tự bảo vệ, đó là lý do tại sao. Rất kinh điển.
Ngược lại, May thấy ý tưởng đó khá trấn an.
- Đó là bản năng động vật.
Chúng ta là kết quả của 1000000 năm tiến hóa trong việc săn bắt, ăn protein từ những con mồi mà chúng ta xẻ thịt. Một ngàn hay 2000 năm văn minh không thể xóa bỏ hành vi đó trong các tế bào nguyên thủy của chúng ta. Dành hai tiếng rưỡi đồng hồ nhìn cận cảnh vào đống thịt, tất nhiên, nó sẽ đánh thức những xung động cơ bản của chúng ta.
May kìm nén một tiếng thở dài. Cô hoàn toàn không còn muốn lột phăng chiếc áo choàng của anh ta ra nữa.
Anh ta tiếp tục rạch trên các chi, tìm kiếm những vết bầm tím bên trong không thể nhìn thấy trên da, và tiếp tục với đường rạch hình chữ Y thực sự, bắt đầu từ xương đòn xuống đến xương mu, cẩn thận đi vòng qua rốn - truyền thống của tất cả các bác sĩ pháp y trên thế giới, người ta không xé rách sợi dây liên kết nhắc nhở rằng chúng ta đã được ban cho sự sống.
Bất chấp hệ thống thông gió đang gầm rú, mùi sắt và thịt ươn ngày càng nồng nặc và May phải nuốt nước bọt nhiều lần để kiềm chế. Cô hối hận vì đã không đeo khẩu trang để giảm bớt mùi.
Lerner đang lấy ra một mảnh phổi thì anh ta dừng lại và kêu lên:
- Tôi biết rồi! Linda Fiorentino!
- Sao cơ?
- Cô! Cô là bản sao của Linda Fiorentino! Đúng rồi! Nữ diễn viên của những năm 90. Last Seduction, Men in Black, Jade... Cô trông giống cô ấy, thế đấy! Hồi cô ấy mới bắt đầu đóng phim.
- Nếu anh đã nói vậy.
May không có ý niệm gì về việc Linda Fiorentino này là ai, nhưng thầm lặp lại cái tên đó trong đầu để chắc chắn sẽ tìm kiếm khi ra ngoài, với hy vọng thấy cô ấy xinh đẹp. May có thể gây ấn tượng bằng sự thẳng thắn của mình, toát ra một sự tự tin vững chắc qua cách cô lao về phía trước, không bao giờ cúi gầm mặt, thậm chí đôi khi còn khiêu khích, nhưng thực tế, nếu có một lĩnh vực nào mà cô thiếu tự tin, thì đó chính là khả năng quyến rũ của mình. Cô thấy mình quá nghiêm khắc, ánh mắt quá cứng rắn, mái tóc quá dày và đen, vết sẹo trên môi - kỷ niệm từ một lần chạm trán với một con chó thời thơ ấu - quá nam tính. Vì vậy, việc thấy mình được liên tưởng đến một nữ diễn viên khiến cô tò mò, miễn là cô ấy gợi cảm.
Đã chuyển sang chuyện khác, Dr. Lerner hỏi:
- Cô đang làm vụ GML à?
- Không. Mấy gã ở Biệt đội Điều tra Án mạng South đang làm vụ đó. Bọn tôi gọi họ là One Plaza, vì địa chỉ của họ.
- Cảm ơn, tôi biết One Plaza. Nhưng tôi tưởng tất cả các điều tra viên ở New York đều làm việc về hắn ta vào lúc này hay lúc khác chứ. Vụ này quá lớn mà.
- Họ đã thành lập hẳn một lực lượng đặc nhiệm dành riêng cho vụ của hắn, May giải thích.
Tám nạn nhân được xác nhận trong 5 năm. Không bao giờ có bất kỳ manh mối nào. Trong thời đại của ADN, camera ở khắp mọi nơi, điều này gần như là không thể. GML, Grand Méchant Loup. Một nhà báo của tờ New York Post đã đặt biệt danh cho hắn như vậy vì những vết cắn mà hắn gây ra cho các nạn nhân. Những vết cắn chằng chịt, tứa máu.
Và đó là nếu báo chí biết được các chi tiết... Thỉnh thoảng May ăn trưa với một trong những siêu cớm của One Police Plaza và anh ta đã kể cho cô nghe rằng GML cắn núm vú cho đến khi đứt lìa một phần.
- Họ vẫn chưa có gì sao? vị pháp y ngạc nhiên.
May không trả lời. Cô không có thói quen chia sẻ thông tin và càng không thích lan truyền những lời đồn thổi.
- Dù sao thì, cái gã GML này, là bằng chứng cho thấy những kẻ giết người hàng loạt vẫn còn tồn tại, Lerner nói, gần như vui vẻ. Người ta cứ bảo chúng ta rằng chuyện đó đã kết thúc, rằng đó là căn bệnh của thế kỷ trước, nhưng không phải vậy! Ok, có ít hơn, đó là...
- Không. Không hề ít hơn, May ngắt lời anh ta. Chỉ là chúng ta bắt được chúng trước khi chúng kịp tái phạm. Ngay từ tội ác đầu tiên, hầu hết bọn chúng giờ đây đều bị tóm. Vì vậy, theo định nghĩa, không còn chuỗi án mạng nữa. Nhưng nếu anh muốn biết ý kiến của tôi, thì thậm chí còn có nhiều hơn đấy.
- Ít nhất thì chúng không giết tám nạn nhân mỗi tên!
- Cho đến lúc này.
Lerner giơ bàn tay đeo găng dính máu đang lục lọi bên trong cái xác dưới ánh đèn mổ lên và quan sát May, chờ đợi sự giải thích rõ hơn.
- Vì chúng bị tóm ngay từ tội ác đầu tiên, cô diễn giải, hầu hết bọn chúng sẽ được thả ra vào 1 ngày nào đó. Và anh cũng biết như tôi rằng một kẻ giết người hàng loạt không thể chữa khỏi được.
- Chúng sẽ tái phạm một khi được tự do.
- Và theo thống kê, sẽ có rất nhiều kẻ được thả ra trong vài năm tới.
Lerner hít một hơi thật sâu, chán nản, trước khi quay lại với công việc.
- Ít nhất thì tôi sẽ không thiếu việc để làm, anh ta thở dài.
Bài hát Empire State of Mind của Jay-Z bắt đầu vang lên trong căn phòng lạnh lẽo. “New Yoooooooooork!” giọng hát của Alicia Keys cất lên.
- Ồ, đừng nói với tôi đó là..., Lerner càu nhàu.
May gật đầu trong khi rút điện thoại ra khỏi túi quần jeans với vẻ mặt hối lỗi giả tạo.
- Đúng vậy. Xin lỗi.
- Cô đúng là một khuôn mẫu rập khuôn.
May lùi lại để nghe máy.
- Người bảo vệ tòa nhà vừa gọi, ông ta nói người thuê căn hộ 4B đã về, giọng nói đầy đờm của Gerry Alexander thông báo cho cô.
- Tại sao ông không nói với tôi rằng đây không phải là một vụ án mạng?
- Bởi vì chúng ta không biết chắc điều đó.
- Ông không tin điều đó dù chỉ 1 giây.
- Có thể tôi đã sai.
May muốn cãi lại, muốn nói với Rouquemoute rằng ông ta nổi tiếng vì tính khí tồi tệ ngang ngửa với sự nhạy bén của mình, nhưng cô đã không làm vậy.
- Khi nào cô xong việc với đống thịt đó, ông ta nói, hãy đến xem căn 4B, đó là người hàng xóm duy nhất mà chúng ta chưa lấy lời khai.
Sẽ chẳng ích gì đâu, May hiểu điều đó, nhưng cô chỉ đáp lại bằng một câu “Đã rõ” trong khi Rouquemoute đã cúp máy mà không chờ xác nhận. Ông ta là người lớn tuổi nhất, cô là người trẻ nhất trong sở và mọi chuyện là như vậy.
Cô quay lại bàn khám nghiệm nơi Dr. Lerner đang cân lá gan mà anh ta vừa lấy ra và đặt lên chiếc cân treo của mình.
- Một con thú đẹp đấy. Cứng khi chạm vào. Ngả sang màu vàng. Chúng ta sẽ đào sâu theo hướng này, anh ta thông báo, rất có triển vọng. Đảm bảo lối sống rác rưởi.
May không còn thực sự lắng nghe nữa, cô cảm thấy bực bội vì thái độ của đồng nghiệp trên điện thoại. Cuối cùng cô nói, như thể nói với chính mình:
- Anh biết điều tuyệt vời nhất của những khuôn mẫu rập khuôn là gì không? Ít nhất thì chúng không bao giờ làm anh thất vọng.
Chaporia
Bình Luận (0)