May nhắn tin cho anh với giọng điệu ngây thơ, nhưng trong lòng cô đang sục sôi ý muốn đối chất với những gì người quản gia đã khẳng định, rằng anh là ông chủ của một công ty công nghệ nhỏ chứ không phải đầu bếp riêng tại gia. Nếu đúng là vậy, tại sao anh lại nói dối cô? Không, cô cố tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn, và cô từ chối đóng vai cảnh sát với anh. Cô biết đó là ranh giới không được phép vượt qua với một người đàn ông mà mình đang hẹn hò: điều tra về anh ta. Bắt đầu một mối quan hệ như vậy là cách tốt nhất để đẩy nó thẳng xuống vực thẳm. Việc lục lọi những bí mật nhỏ của đối phương bằng các biện pháp nghiệp vụ thay vì lựa chọn sự tin tưởng chính là một sự xâm phạm.
Nhưng sự im lặng của anh khiến May lo sợ. Lỡ như anh đang ở Seattle thì sao?
May vắt kiệt sức mình bằng một buổi chạy bộ kéo dài 2 tiếng, tương đương một nửa chặng marathon, và gục xuống giường trước 21 giờ sau khi húp vội một bát súp Trung Hoa.
Khi tên của Jack hiển thị trên điện thoại vào chủ nhật, May gần như vồ lấy màn hình để đọc tin nhắn. Anh đề nghị gặp cô ngay tối hôm đó. Cô trả lời đồng ý quá nhanh nhưng chẳng buồn bận tâm. Anh đề nghị đến thẳng nhà cô nhưng nữ cảnh sát trẻ đã đưa tên một nhà hàng gần Tompkins Square. Cô cần nói chuyện với anh trước khi tính đến chuyện khác.
Vừa ngồi xuống đối diện nhau quanh chiếc bàn nhỏ xíu phủ khăn trải bàn họa tiết caro Vichy đỏ trắng, May, người vốn không giỏi giả vờ, đã vào thẳng vấn đề:
– Em đã ghé qua nhà anh hôm thứ 6, em muốn tạo cho anh một bất ngờ. Em đã gặp người quản gia của anh.
Cô dừng lại một chút để quan sát phản ứng của anh, nhưng Jack không đáp lại, gương mặt anh vẫn thản nhiên, chờ đợi phần tiếp theo.
– Và sao nữa? – Cuối cùng anh cũng hỏi.
– Ông ấy nói với em về Tet-Tech. Ông ấy bảo anh là chuyên gia công nghệ thông tin.
– Đúng vậy, thì sao nào?
Anh nhìn cô bằng đôi mắt màu hạt dẻ pha chút sắc xanh lục, khiến May không biết liệu anh đang hơi bực bội, phiền lòng hay đang không hiểu chuyện gì. Thật là khó xử.
– Anh là đầu bếp hay là chuyên gia công nghệ?
– À, anh hiểu rồi.
Anh đặt bàn tay ấm áp của mình lên tay May. Cô suýt nữa đã rụt tay lại, nhưng rồi cô cho anh một cơ hội và vẫn giữ nguyên vị trí.
– Bản năng thám tử lại trỗi dậy rồi sao? – Anh tóm gọn. – Em đã có một linh cảm xấu về anh, đúng không?
– Thừa nhận đi, chuyện này thật bất ngờ.
– Không, em chỉ cần gọi cho anh và anh sẽ làm em yên tâm ngay.
– Anh không trả lời tin nhắn của em.
– Được rồi, em nói đúng, hôm qua anh đã tham gia hội nghị về ẩm thực bền vững và bận rộn cả ngày. Nhưng nếu em để lại lời nhắn trong hộp thư thoại, anh đã gọi lại cho em ngay rồi.
– Ở Seattle ư?
– Ừm… đúng vậy, thì sao?
– Chỉ trong 2 ngày thôi sao?
– Anh đi từ thứ 6 và vừa đáp máy bay sáng nay. Khá mệt mỏi, nhưng hội nghị diễn ra suốt cả ngày hôm qua và nó rất xứng đáng.
May không thích thái độ của chính mình, tuy nhiên cô đã đâm lao thì phải theo lao, nên thà cứ đi đến cùng:
– Tại sao quản gia của anh lại khẳng định anh là chuyên gia công nghệ?
– Bởi vì anh đã từng như vậy. Trong nhiều năm, đó là nghề nghiệp chính của anh.
– Anh đã bảo với em rằng trước đây anh làm việc trong một nhà hàng ở Boston mà.
– Đó là trong giai đoạn chuyển giao, đúng vậy.
Trước sự nghi ngờ lộ rõ của May, anh giơ hai tay lên trước mặt như một dấu hiệu chứng minh sự thành thật:
– Vậy là em muốn biết chi tiết về cuộc đời anh. Được thôi. Anh đã làm chuyên gia công nghệ trong 20 năm, và rồi, chuyện này em biết đấy, khủng hoảng tuổi trung niên, anh cần kết nối lại với chính mình, với một công việc có ý nghĩa và phù hợp với mình hơn. Vì anh luôn muốn đứng bếp và đó là niềm đam mê từ nhiều năm nay, anh đã bắt đầu khóa đào tạo, tìm một công việc trong nhà hàng và… Voilà! – Anh kết thúc bằng một từ tiếng Pháp.
May cảm thấy mình thật ngu ngốc, cực kỳ ngu ngốc. Hình ảnh một người đàn bà đa nghi, hẹp hòi của cô trong mắt anh lúc này sẽ ra sao? Cô cố tìm cho mình những tình tiết giảm nhẹ:
– Vậy tại sao anh không nói điều đó với quản gia?
– Bởi vì ông ấy không cần phải biết về cuộc sống của anh, đó không phải việc của ông ấy.
– Ông ấy còn nói về một công ty đứng tên anh nữa.
– Đúng, công ty cũ của anh. Anh chưa đóng cửa nó, điều đó làm anh thấy yên tâm hơn. Và khi anh rời Boston, rời khỏi nhà hàng đó để đến đây làm tự do, anh đã mất một thời gian trước khi có đủ lượng khách hàng để trang trải cuộc sống. Vì vậy, anh đã khởi động lại hoạt động công nghệ song song trong vài tháng để xoay xở. Anh đoán là bây giờ anh nên lo liệu việc giải thể công ty đó đi thôi.
May thở dài một hơi dài, khẽ lắc đầu.
– Em xin lỗi.
– Đừng như vậy. Nếu ở vị trí của em, anh cũng sẽ phản ứng như thế thôi.
– Chỉ là… giữa sự hiểu lầm về công việc của anh và việc anh chưa bao giờ mời em đến căn hộ của mình, em đã suy diễn lung tung.
Anh nhún vai.
– Em đã thấy căn hộ đó rồi, ngay lần đầu chúng ta gặp nhau. Anh ít khi ở đó, anh cho thuê để kiếm thêm chút tiền. Nó ở vị trí đắc địa và thật ngớ ngẩn nếu không tận dụng, nhưng vì thế mà nó trở nên vô hồn hết mức có thể. Anh không thể nói rằng mình cảm thấy như đang ở nhà khi ở đó. Đó chỉ là căn cứ của anh thôi. Nhưng anh hiểu rồi. Lần tới chúng ta sẽ gặp nhau ở đó, được chứ?
Cô đồng ý.
– Bình thường em không như thế này đâu, em thề đấy. – Cô nói thêm. – Mà nhắc mới nhớ, đó cũng là điều mà bọn tội phạm hay nói khi bị bắt.
Cô bật cười khúc khích và Jack nhìn cô với vẻ trìu mến.
– Làm cảnh sát bào mòn con người ta ghê gớm, đúng không?
Khóe miệng May nhếch lên, dao động từ trái sang phải.
– Em định nói là không. – Cô trả lời sau 2 giây suy nghĩ. – Nhưng tối nay là một minh chứng rõ ràng rằng anh đã đúng.
Tối hôm đó họ không làm tình, họ đã mất kết nối sau cuộc tranh cãi nhỏ đó, nhưng họ đã đi dạo rất lâu trên những con phố ở East Village, khoác tay nhau thân mật.
Jack mời May đến ăn tối tại nhà vào thứ 4 tuần sau, đúng như lời hứa, và anh đã nhân cơ hội này lấy ra vài bức ảnh cũ để kể thêm về hành trình của mình. May đoán rằng anh làm vậy để trấn an cô, cô thấy hành động đó thật chu đáo. Lần này, cơ thể họ lại tìm thấy nhau với một niềm khao khát gần như đau đớn, nơi vị mặn của mồ hôi hòa quyện với vị của nước bọt và những tiếng rên rỉ đầy phấn khích. Jack chìm vào giấc ngủ với đôi môi đặt lên vết sẹo của May nơi khóe miệng.
Ngày hôm sau, khi đi làm, cô gái trẻ nở nụ cười rạng rỡ đến tận mang tai, điều mà Alexander nhận ra ngay khi cô vừa đến và bình luận một câu cực kỳ khiếm nhã:
– Tôi hy vọng đó không lại là một gã cảnh sát nào đấy.
May siết chặt nắm đấm, nuốt ngược cơn giận vào trong. Cô lập tức đi ra ngoài, để mặc ông ta xử lý các hồ sơ, và nhảy lên tàu điện ngầm tại Christopher Street. Đã quá lâu rồi Lamar Gallineo không trả lời các cuộc gọi của cô. Đã gần 1 tháng kể từ khi Rita Safron qua đời, và ông ta vẫn giữ cô trong bóng tối suốt từ đó đến nay. Alexander đã làm tổn thương cô, lần này giọt nước đã tràn ly và nữ thanh tra lao thẳng đến One Police Plaza ở trung tâm thành phố, ngay đầu cầu Brooklyn Bridge. Cô dùng thẻ ngành để vào tòa nhà, sau đó đi lên tầng của Biệt đội Điều tra Án mạng Manhattan South, nơi đặt lực lượng đặc nhiệm điều tra GML và yêu cầu được nói chuyện với Gallineo. Khả năng ông ta đang ở nơi khác, ngoài hiện trường là rất cao, nhưng May không quan tâm, cô không còn hành động theo lý trí nữa mà chỉ theo nhu cầu cần có câu trả lời.
Trái với mong đợi, gã khổng lồ bước ra từ một văn phòng và tiến lại gần cô trước khi ra hiệu bằng ngón trỏ bảo cô đi theo mà không nói một lời. Ông ta đưa cô vào một phòng họp trống và đóng cửa lại.
– Thật chẳng tử tế chút nào khi không bao giờ gọi lại cho tôi. – Cô bắt đầu.
– Tôi không có gì đặc biệt để chia sẻ với cô cả, Malkasian.
– Ít nhất cũng phải cho tôi biết những thông tin tôi cung cấp cho ông đã mang lại kết quả gì chứ, như thế mới là lịch sự.
– Tôi giao nhiệm vụ cho cô như một trợ tá, không phải một điều tra viên.
Ông ta mang một vẻ điềm tĩnh đến lạnh người, đôi mắt còn đen hơn cả làn da, và May tự hỏi liệu đôi khi ông ta có biết cảm nhận cảm xúc hay không.
– Vậy là tôi chỉ là chân sai vặt cho những việc bạc bẽo, thế thôi sao?
– Đó là cách cô diễn giải thôi.
Lần này, cô bùng nổ:
– Ông nói một câu tử tế thì chết ai sao? Biết ơn một chút? Tôi không biết nữa, ít nhất cũng phải thể hiện chút tình đồng nghiệp chứ! Ông thấy rõ là tôi đã cố gắng hết sức mà! Chính ông là người đã đến tìm tôi, và chỉ để làm vậy thôi sao? Thu thập các đoạn video ngoài hiện trường rồi thì "cảm ơn, chào tạm biệt Malkasian", 1 ngày nào đó cô sẽ biết thêm thông tin bằng cách đọc báo nhé! Đó là tư duy của One Police Plaza sao?
Gallineo khoanh đôi tay hộ pháp trước ngực và thở dài qua mũi. Ông ta nhìn cô chằm chằm, không hề lay chuyển trước những lời chỉ trích. Rồi đầu ông ta khẽ gật gù một cách khó nhận ra, và ông ta trả lời với một chút dịu giọng:
– Việc khai thác các đoạn băng video cô cung cấp không mang lại kết quả gì. Các mẫu vật thu thập được bởi CSU tại St. Luke Park cũng vậy.
Cuối cùng ông ta cũng chịu mở lời một chút. May nhân cơ hội đó:
– Không có ADN nào trong công viên khớp với ADN ông tìm thấy trên các nạn nhân sao?
Mặc kệ đi, cô không muốn nói dối ông ta, cô sẽ bảo vệ Lerner nếu cần bằng cách không nói gì về ông ấy, và sẽ chịu hậu quả nếu Gallineo muốn biết cô lấy thông tin đó từ đâu.
Gã khổng lồ chỉ nhướng mày.
– Không. Không có sự trùng khớp nào cả. Hắn không ẩn náu ở đó, hoặc nếu có thì cũng không để lại dấu vết gì.
Lamar tựa lưng vào tường, khoanh chân.
– Mẹ kiếp, chắc chắn phải có điều gì đó mà chúng ta đã bỏ lỡ! – May nói. – Hắn phải ẩn náu trên phố hoặc ở khu vực lân cận, chắc chắn là vậy! Sẽ quá rủi ro nếu chỉ đi theo người phụ nữ đầu tiên gặp được rồi ngẫu hứng gây án. Không thể 9 lần như vậy mà không bao giờ bị phát hiện.
– Chúng tôi đang tìm kiếm, tin tôi đi, chúng tôi không dừng lại phút nào. Chúng tôi đã rà soát mọi manh mối.
– Còn về Rita Safron, không có gì thêm sao? Những người xung quanh cô ấy, hoàn cảnh vụ giết người?
Gallineo đã quyết định chia sẻ, ông giải thích:
– Chúng tôi biết tối hôm đó cô ấy đang trên đường về nhà sau một buổi quay phim, cô ấy kiếm thêm thu nhập bằng cách làm thợ làm tóc cho các video ca nhạc hoặc quảng cáo. Cô ấy đã đi uống nước với vài đồng nghiệp, và các nhân chứng chúng tôi thẩm vấn đều khẳng định cô ấy rời đi vào khoảng nửa đêm, điều này được xác nhận bởi thẻ tàu điện ngầm và định vị điện thoại. Cô ấy bị giết trong khoảng từ 0 giờ 30 đến 2 giờ sáng, theo báo cáo của Dr. Lerner.
– Tôi đoán là các ông đã soi kỹ hình ảnh video từ tàu điện ngầm rồi chứ?
– Tất nhiên, không có gì khả nghi. Không có ai đi theo cô ấy cả.
– Vậy là hắn đã rình rập gần nhà cô ấy. Ở một góc không có camera giám sát mà hắn đã phát hiện ra từ trước. Điều đó có nghĩa hắn là một kẻ săn mồi ban đêm.
– Ít nhất là đối với vụ Safron thì đúng là vậy.
– Những người khác bị giết vào ban ngày sao?
– Không, chưa bao giờ.
– Vậy tại sao ông không tin vào giả thuyết kẻ săn đêm?
– Tôi không nói thế. Nhưng hắn có thể theo dõi vào ban ngày suốt nhiều tuần, và quyết định hành động vào ban đêm khi đã sẵn sàng.
– Hắn cần sự kiểm soát, cần sự làm chủ hoàn toàn. Hắn ra tay trong những hoàn cảnh mà hắn nắm rõ như lòng bàn tay. Việc thay đổi từ ngày sang đêm sẽ làm thay đổi mọi nhận thức, thói quen không giống nhau, thành phần dân cư cũng khác, không, hắn sẽ không thay đổi vào thời điểm tấn công đâu, tôi không tin chuyện đó dù chỉ 1 giây.
Lamar Gallineo bắt đầu mỉm cười.
– Cô nên nộp đơn vào đội Án mạng đi. – Ông nói.
– Với bầu không khí ở đó, tôi không chắc lắm.
– Lực lượng đặc nhiệm GML đã đủ người rồi, thanh tra. Nhưng sẽ còn những vụ khác.
Ông đứng thẳng dậy và mở cửa.
– Tôi đã nói đủ rồi. – Ông kết luận. – Hãy quay lại làm công việc của cô ở đồn cảnh sát số 6 đi, họ đang cần cô đấy.
– Tôi có thể giúp gì cho ông không?
Ông lắc đầu dứt khoát. Cánh cửa thân thiện đã đóng lại, cô đã bị đuổi khéo.
– Dù sao cũng cảm ơn ông. – Cô buông một câu.
– Malkasian? Tôi nói nghiêm túc đấy. Hãy nộp đơn đi, tôi sẽ ủng hộ. 1 ngày nào đó cô có thể làm tốt công việc ở đây.
May gầm gừ một tiếng "vâng" hoặc "cảm ơn", chính cô cũng không rõ nữa. Cô muốn mình có ích ngay lúc này. Không phải cho những người lạ mặt nói chung.
Mà là cho Rita Safron.
Vừa ra đến ngoài phố, cô đã bị những cơn gió lùa từ cầu Brooklyn vào khu Civic Center quất thẳng vào mặt, cây cầu giống như một bệ phóng cho gió. Trong thành phố này đang có một kẻ sát nhân đang nhấm nháp lại đêm đau đớn đó, khi hắn siết cổ, đâm chém và cưỡng hiếp thi thể không còn sự sống của Rita, và điều đó làm hắn hưng phấn. Loại đàn ông nào có thể sống với sự khoái lạc đó mà không bị đóng dấu sắt nung chữ "biến thái" lên trán? Làm sao hắn có thể giả vờ giỏi đến thế? Trông giống như bao người bình thường khác… Hắn đã đóng vai gì để không bị lật mặt?
Liệu hắn có đang chuẩn bị cho tội ác tiếp theo không? Hắn đã nhắm được con mồi chưa? Hắn có tiếp cận họ trước khi giết không?
May tự nhủ rằng có lẽ những người phụ nữ đó đã từng quen biết kẻ giết mình. Nếu hắn là người thân quen, các điều tra viên hẳn đã nhận diện được hắn qua việc đối chiếu giữa các vụ án. Vậy hắn đã làm thế nào?
Những câu trả lời đang ẩn nấp đâu đó, dưới lớp vỏ bê tông, của những lời dối trá, tình yêu và tội lỗi, thứ cấu thành nên thành phố không ngủ này, nơi mỗi sự tồn tại dường như đều mong manh, phù du.
Một người vô gia cư tiến lại gần cô để xin vài đô la. Thông thường, May sẽ không cho, sự áy náy đã bị bào mòn qua nhiều năm làm nghề, cô thậm chí không còn biết tại sao mình lại phớt lờ họ, liệu đó là cái cớ vì không thể cho tất cả mọi người, hay vì một phần tư tưởng khắt khe trong cô mách bảo rằng họ rơi vào hoàn cảnh này là do sự cẩu thả của chính mình và cô không có nghĩa vụ phải trả giá cho lỗi lầm của họ. Cô không tự hào về bản thân, họ xuất hiện quá nhiều ở Manhattan đến mức không ngày nào cô không chạm mặt và cuối cùng nảy sinh, giống như hầu hết người dân New York, một sự thờ ơ đến mức mù quáng có chủ đích. Họ không còn tồn tại trong cảnh quan nữa, bị xóa nhòa bởi phần mềm nội tại của những thói quen. Nhưng người này đã chạm đến cô. Chương trình phòng vệ của cô chưa kịp kích hoạt sự thờ ơ thì người đàn ông đã bước vào vùng đồng cảm của cô, và ánh sáng run rẩy trong đôi mắt xanh nhạt nhòa của ông đã xuyên thấu May. Ông già nua như một cây tùng bách khổng lồ, hằn học như Grand Canyon, và tặng cô một nụ cười móm mém, dịu dàng và cam chịu. Ông đã biết rõ, như một chuyên gia về tâm lý dân cư địa phương, rằng mình thậm chí không phải là một cái bóng trong tâm trí người phụ nữ trẻ mà ông đang hướng tới, nhưng vì chưa từ bỏ hy vọng được tồn tại thêm một chút, đôi khi, ông vẫn thử, và nở nụ cười đó với cô, không dám làm phiền cô bằng lời nói, chỉ có một bàn tay khẽ mở hướng về phía bầu trời.
Ông định rời đi, không nài ép, thì May giữ tay áo ông lại, đủ thời gian để lấy vài tờ tiền trong túi ra – bây giờ mọi thứ đều thanh toán bằng tiền ảo, cô thậm chí không biết mình mang theo bao nhiêu tiền trong túi quần jeans. Cô gom được khoảng 20 đô la nhăn nhúm và không suy nghĩ gì, trao chúng cho ông.
– Hãy mua đồ ăn nhé, đừng mua rượu hay ma túy, nghe rõ chưa?
Cô lập tức hối hận vì sự chi tiết đó, hành động đó vô tình kết tội ông có ý đồ xấu chỉ qua vẻ bề ngoài, cô định xin lỗi nhưng rồi thôi. Không còn ai nói lời xin lỗi trong thế giới này nữa, chúng bị coi là dấu hiệu của sự yếu đuối trong một xã hội mà những kẻ nổi loạn thực sự lại là những người tử tế và nhân hậu, những người dám giương cao sự mong manh của mình như lá cờ cuối cùng của một nhân loại kiểu mẫu. Mọi thứ đều trở nên thái quá. May là người đầu tiên như vậy.
Cô ra hiệu cho người vô gia cư, một cử chỉ nằm giữa "Tôi xin lỗi" và lời chào tạm biệt, rồi đút tay vào túi áo khoác da và lao về phía cửa tàu điện ngầm, nơi nuốt chửng cô chỉ sau vài bậc thang.
Người vô gia cư nhìn cô biến mất khỏi mặt đất, như thể người phụ nữ này chẳng có chút quan trọng nào, hòa tan vào câu chuyện của hàng 1000000 người khác xung quanh. Rồi ông đếm những tờ đô la và lúc đó May tồn tại trong suy nghĩ của ông, cho đến chừng nào ông còn sống, như thể nữ cảnh sát đã vô tình mua được quyền được ghi nhớ của mình.
Chaporia
Bình Luận (0)