8.2 Giây/Chương 36: Solace Tỏa Ra Mùi Hương Dễ Chịu Của Dầu Gội Gỡ Rối Chiết Xuất Từ Sữa Vani Và Đu Đủ.C. 36: Solace Tỏa Ra Mùi Hương Dễ Chịu Của Dầu Gội Gỡ Rối Chiết Xuất Từ Sữa Vani Và Đu Đủ.
20px

Bộ lông của nó bồng bềnh bao quanh cơ thể, trông nó như thể vừa tăng thêm 20 cân với lớp áo choàng mượt mà xù bông ấy.

– Tối nay mẹ sẽ dắt con đi dạo bằng xích đấy! – Constance cảnh báo.

Cô nằm xuống ghế sofa và ép nó lại nằm cạnh mình, điều này có vẻ không làm nó quá khó chịu. Cô cần cảm nhận sự hiện diện của nó. Hơi ấm của sự sống là thứ cô thiếu thốn nhất. Đã bao lâu rồi cô không ôm ai đó trong vòng tay? Cảm nhận trái tim của một người khác đập cộng hưởng gần trái tim mình? Vùi mũi vào cổ hay tóc của một người thân yêu? Để cảm thấy mình được trang bị vũ khí để đối mặt với cuộc đời, bên cạnh 1 đồng minh, một tâm hồn đồng điệu, một sinh linh nhỏ bé để bảo vệ bằng mọi giá…

– Chúng ta sẽ làm gì đây, Sol của mẹ? – Cô thì thầm với chú chó của mình. – Mẹ lạc lối rồi.

Một giọt nước mắt duy nhất lăn dài trên thái dương khi cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, thậm chí không làm đầy khóe mắt, chỉ là một dấu phẩy trong sự chia động từ của những cảm xúc đang chảy qua cô. Một dấu phẩy để lan tỏa hơi thở của mình vào căn phòng.

Cô thở hắt ra một hơi dài và nói:

– Được rồi, mình sẽ không ngồi đây mà khóc lóc nữa, vậy chúng ta làm gì đây?

Solace có vẻ không có ý kiến gì rõ ràng về vấn đề này, vì vậy cô đứng dậy đi lại trong phòng khách, dọc theo cửa kính lớn, hồ Skaneateles phản chiếu bầu trời như một tấm gương. Cô gần như đã hoàn thành kịch bản của mình, chỉ còn thiếu vài trang nữa, và chính cô ở giai đoạn này cũng không chắc mình sẽ kết thúc nó như thế nào. Câu chuyện tuôn trào từ đầu ngón tay cô, một dòng chảy kết nối với cảm hứng, với tiềm thức của cô, mà không đi qua bộ lọc của suy nghĩ. Điều đó sẽ đến sau, khi cô đọc lại, khi cô có thể lùi lại một bước để củng cố câu chuyện của mình, xóa bỏ những đoạn rườm rà và trên hết là chỉnh sửa sâu sắc để tạo ra ý nghĩa, căn chỉnh ẩn ý với mục đích ban đầu.

Nhưng lúc này cô không có tâm trạng cho việc đó, không, cô muốn để dành nó cho buổi tối. Cô do dự. Vẫn còn ít nhất 2 tiếng nữa mới đến hoàng hôn, cô có thể đi kiểm tra cây phong và những họa tiết kỳ lạ của nó, đó sẽ là một chuyến đi chơi cho Solace. Nhưng chẳng phải cô đã đi bộ trong rừng đủ cho ngày hôm nay rồi sao? Và cô hy vọng tìm thấy gì ở đó chứ? Tất nhiên là Ezra đã đúng! Ông ấy gọi đó là gì nhỉ? Một "vết thương sống". Chỉ có thế thôi. Một ký ức được để lại xuyên qua thời gian bởi Granny Mo của cô.

“Cứ xem theo nhịp độ của cháu, nhưng phải xem hết tất cả.”

– Vâng, Mo, con biết rồi. Tin con đi, con đang thong thả đây.

Ánh mắt cô vô thức hướng về phía bếp mở, và về phía chiếc hộp Good Humor đặt cạnh tủ lạnh. Bên trong chỉ còn lại một cây kem, hương vị chết chóc.

Điều đó vẫn không trả lời được câu hỏi của cô về việc phải làm gì cụ thể.

– Cậu chỉ cần lập cho tớ cái danh sách nổi tiếng của cậu thôi, cái danh sách những người mà hai người hay qua lại ấy, tớ đợi nó mãi rồi đấy! – Giọng của Neil vang lên từ phía cuối căn phòng lớn.

– Ôi, để tớ yên với cái danh sách của cậu đi.

Neil đang ngồi trên chiếc sofa kia, gác chân lên bàn trà. Cậu ta diện nguyên cây jeans, quần và sơ mi, đi giày thể thao trắng và cài chiếc kính râm đẹp nhất trên mái tóc tẩy trắng của mình.

– Tại sao cậu cứ làm phiền tớ với cái danh sách đó thế? – Constance bực bội.

– Nếu tớ quay lại nói với cậu về chuyện đó, nghĩa là trong đầu cậu vẫn chưa rõ ràng, đúng không? Cứ coi như là để… loại bỏ mọi sự hiểu lầm đi.

– Hiểu lầm? Cậu gọi đó là hiểu lầm sao? Cậu đang ám chỉ rằng sâu thẳm trong tớ, có một phần tiềm thức vẫn đang cân nhắc giả thuyết Lenny và Tom bị ám sát, đúng không?

– Tớ chẳng ám chỉ gì cả, nếu tớ ở đây, Aretha, thì đó là vì… (Cậu ta khua tay trước mặt như thể đang đánh trứng.) Thôi thì cậu hiểu mà, kiểu vậy đó.

Constance thở dài ngán ngẩm, quá kiệt sức để phân biệt giữa sự bực bội với Neil hay với chính bản thân mình.

– Cậu muốn danh sách chứ gì? Được thôi. Sẽ nhanh thôi, vì thành thật mà nói, Tom và tớ không thường xuyên qua lại với nhiều người. Vậy nhé… Bạn thân nhất của anh ấy, Owen, người điều hành một công ty xây dựng. Gillian, người học cùng anh ấy, cũng là kiến trúc sư. À đúng rồi, gã Chad phiền phức ở phòng tập gym của anh ấy, và đại loại là hết rồi. Nếu mở rộng ra, cậu có thể tính thêm hai người bạn chơi squash, Tom chơi với họ mỗi tuần một lần và thỉnh thoảng đi uống nước, câu lạc bộ những người sành ăn nhỏ mà anh ấy tham gia, với gã người Ý chủ nhà hàng, người bạn đầu bếp của anh ấy, và cô nàng tóc nâu mà tớ thấy hơi quá xinh đẹp.

– Anja.

– Đúng rồi. Cái tên nghe như của một con điếm.

– Không tử tế lắm, nhưng tớ hiểu.

– Xinh đẹp nhưng tớ không hề ghen với cô ta.

– Thật sao? Vậy mà cậu vẫn gọi cô ta là điếm…

– Cô ta kém Tom 15 tuổi, ngực và môi đều làm lại, tất cả những thứ mà anh ấy ghét.

– Những thứ anh ấy ghét hay những thứ cậu ghét?

– Tớ hiểu chồng tớ hơn cậu đấy.

– Cậu đang xây dựng một hình ảnh về anh ấy dựa trên những gì cậu biết suốt 25 năm qua, nhưng anh ấy có thể đã thay đổi song song với đó, không nói hết với cậu mọi chuyện, cậu biết không?

– Không, đó gọi là hôn nhân, người ta cuối cùng sẽ thấu hiểu đối phương đến tận xương tủy.

– Nếu cậu đã nói vậy, Amy.

– Ôi, cái gì cơ? Vì cậu là gay nên cậu định bảo cậu am hiểu tâm lý đàn ông hơn tớ chắc? Chúng ta đang nói về chồng tớ đấy.

– Được rồi, được rồi…

Constance ôm đầu.

– Tớ ghét khi cậu làm thế!

– Làm gì cơ?

– Thì cái đó đó! Giả vờ buông xuôi trong khi mọi thứ ở cậu, bắt đầu từ cái vẻ mặt nham hiểm kia, đều khẳng định rằng cậu không hề nghĩ như vậy. Tớ biết cái gì làm Tom hưng phấn nếu cậu muốn nói thẳng thừng. Cô nàng Anja đó không phải gu của anh ấy.

– Tớ không nhấn mạnh nữa. Vậy là hết rồi sao, danh sách dừng lại ở đó à?

– Ừ. Anh ấy không còn gặp gã nhạc sĩ hay đi xem hòa nhạc cùng nữa, tớ quên tên anh ta rồi.

– Chester.

– Đúng. Chester lập dị.

– Tại sao họ không gặp nhau nữa?

– Chester dùng ma túy, chuyện đó cuối cùng đã làm Tom bực mình.

Và có một vụ lùm xùm liên quan đến tiền bạc.

– Một số tiền lớn à?

– Không, chỉ khoảng 200 đô la thôi. Và thôi đi, tớ biết cậu định nói gì, nhưng không ai giết một người đàn ông và một đứa trẻ vì 200 đô la cả.

– Một gã nghiện thì có đấy.

– Đó là chuyện cũ rồi, hơn 2 năm trước. Và Chester không phải loại nghiện kiểu đó. Anh ta chỉ dùng ma túy để giải trí thôi. Một kẻ lạc lối, không phải một gã điên.

– Còn cậu thì sao? Cậu chưa lập danh sách những người quen của mình.

– Cậu muốn tớ xếp cậu ở đầu hay ở cuối danh sách? Theo thứ tự thời gian dành cho nhau hay theo tiềm năng làm tớ nhức óc?

– Tớ ở trên đỉnh, in đậm, ở mọi hạng mục.

– Tớ cũng nghĩ thế.

– Còn những người khác?

– Cậu làm tớ phát điên với mấy cái danh sách của cậu! Tớ chẳng gặp ai cả! Chỉ có cậu, cậu và cậu thôi.

– Thật tội nghiệp cho Nina.

– Cô ấy là đồng nghiệp biên kịch hơn là bạn thân. Thỉnh thoảng bọn tớ uống cà phê, gọi video trao đổi về các dự án, không đi xa hơn thế. Trong trường hợp đó, hãy đưa cả người đại diện và luật sư của tớ vào danh sách đi. Và cả những thợ làm tóc trên phim trường mà cậu giới thiệu cho tớ, mấy đứa fan cuồng của cậu ấy. Và tại sao không đưa luôn cả quản gia của tớ vào cho đủ bộ?

– Tớ ghi lại hết rồi nhé. – Neil thích thú nói, ấn ngón trỏ lên thái dương với vẻ mặt hớn hở.

– Tớ thậm chí không hiểu tại sao mình lại đang làm chuyện này. Tớ không tin vào nó dù chỉ 1 giây.

– Những gì quá quen thuộc với chúng ta sẽ không còn là một điều hiển nhiên nữa.

– Nhưng hiển nhiên về cái gì cơ chứ? – Constance nổi giận. – Rằng con trai và chồng tớ đã chết và tớ có thể bám víu vào bất cứ thứ gì, thậm chí là giả thuyết về một vụ giết người để không phải buông xuôi sao? Sự thật là họ sẽ không quay lại? Không bao giờ? Đó là điều tớ phải thốt ra thành lời sao? Tin tớ đi, tớ không cần đợi đến 1 năm mới hiểu ra điều đó đâu.

Neil có vẻ không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của cô, cậu ta chỉ bình thản trả lời:

– Điều tớ muốn nói là chúng ta tự nhốt mình trong nhận thức về sự tồn tại của chính mình, và chúng ta ngừng nhận ra sự tiến hóa của nó. Thế nhưng, chỉ cần tập trung vào một mảnh ghép, vào những gì chúng ta có thể phân biệt được, và nhìn từ trên cao xuống. Ngay dưới chân chúng ta chính là câu trả lời cho những câu hỏi sâu sắc nhất. Chỉ cần nhìn thấy nó thôi.

Constance định vặn lại rằng đó là một bài diễn văn quá trau chuốt để có thể là của Neil thật, thì miệng cô bỗng há hốc, những lời định nói bị nuốt ngược vào trong bởi sự sáng suốt đột ngột hiện ra. Hình ảnh Neil là một phản xạ mà cô đã tạo ra để đối diện với chính mình, một dạng tự phân tích, hay liệu pháp tâm lý với chính bản thân. Không có gì cậu ta nói đến từ bên ngoài, đó là sự lắp ghép từ chính những suy nghĩ của cô, cả ý thức lẫn tiềm thức, và nhờ rèn luyện, Constance đã đạt được những kết quả khả quan. Neil, hay ít nhất là hình ảnh của người bạn cô, là một chất xúc tác hiệu quả cho những gì cô từ chối nhìn thấy lúc ban đầu.

– Cậu vừa chạm đúng vào… – Cô nói.

Nhưng Neil đã biến mất. Tất nhiên rồi. Cô đã phá vỡ "bức tường thứ tư", như cách người ta hay nói trong điện ảnh khi một diễn viên đột ngột quay sang nói chuyện với khán giả, bằng cách phát biểu một phần sự thật ngay giữa cuộc trò chuyện với cậu ta.

Tiềm thức của cô đang cố làm cho cô hiểu điều gì? Sự khăng khăng quanh cái danh sách này làm cô bối rối. Tại sao lại quay lại chuyện đó lúc này? Có điều gì ở những người này khiến một phần trong cô tự hỏi về mối liên hệ của họ với cái chết của Lenny và Tom?

Việc cân nhắc rằng đó có thể là một tội ác chứ không phải tai nạn có thay đổi được gì cho sự tuyệt vọng của cô không? Không, không phải phần đó đã khiến cô thoát khỏi cuộc trò chuyện. Mà là…

“Chỉ cần tập trung vào một mảnh ghép, vào những gì chúng ta có thể phân biệt được, và nhìn từ trên cao xuống. Ngay dưới chân chúng ta chính là câu trả lời cho những câu hỏi sâu sắc nhất. Chỉ cần nhìn thấy nó thôi.”

Câu nói cuối cùng của Neil.

Những bánh răng trí tuệ, sự suy ngẫm của cô đang hoạt động cùng với tiềm thức để đưa ra một góc nhìn mới về một yếu tố đang làm phiền cô mà cô không thể biết đó là gì hay tại sao nó lại làm phiền mình.

– Mình đã thấy gì khiến mình có cảm giác rằng có một phần đang vuột mất nhỉ? – Cô tự hỏi thành tiếng. – Một cảm giác như đang bỏ qua một điểm quan trọng?…

Những biểu tượng trên cây phong ư? Không… Huy chương của Eve của Granny Mo? Mình không nghĩ vậy. Những vết cào trên cửa? Sự biến mất của Solace? Cái xương sọ người hay cuốn kinh thánh của Abner? Những hóa đơn mua lợn?…

Constance đi đi lại lại trong phòng khách, tay chống cằm.

Đột nhiên cô dừng lại. Rồi cô lao đến bàn và chộp lấy chiếc kính lúp.

“Ngay dưới chân chúng ta chính là câu trả lời cho những câu hỏi sâu sắc nhất.”

Cô trượt bức ảnh của Abner và Hazel Holloway cùng với những đồng phạm giáo phái của họ, nhưng không phải họ là thứ cô quan tâm. Mà là bối cảnh.

“Cứ xem theo nhịp độ của cháu, nhưng phải xem hết tất cả.”

Constance kiểm tra những bức tường của hang động. Những hốc trên trần, những chỗ lõm trên nền đất không bằng phẳng, những nếp gấp của vách đá ở phía cuối… Cô không biết nơi này, nhưng lớp đá này thật quen thuộc, tất nhiên rồi.

Và ở đó, đột ngột, sự chắc chắn hiện ra dưới độ phóng đại của kính lúp. Một góc nhỏ xíu. Chỉ là một nét phác thảo có thể diễn giải được. Nhưng phần đó, Constance không thể nhầm được nữa. Cô đã thấy nó rồi. Rất thường xuyên. Và cô đã từng sợ hãi nó.

Như tiềm thức vừa gợi ý cho cô qua giọng nói của Neil, nó nằm ngay dưới chân cô. Ngay từ đầu.

Một mảnh của tầng hầm. Tuy nhiên phần còn lại chẳng có gì liên quan, nơi chốn trong ảnh rộng hơn nhiều so với thực tế và nữ biên kịch không nhận ra điều gì cả, đó là lý do tại sao cô đã từ chối xem xét điều hiển nhiên lâu đến thế.

Nhưng có một lời giải thích, đơn giản đến ngỡ ngàng, và lúc đó Constance đã hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...