Alexander nhúng thẳng vào lớp sốt pesto trong chiếc bánh sandwich đầy ắp khi anh cắn một miếng thật lớn. Anh nhai 3 lần rồi nuốt vội để nói:
– Cô biết không, tôi luôn mơ ước chúng ta có thể làm với tâm trí của các nghi phạm những gì mà bác sĩ pháp y làm với các xác chết, khi họ rạch dưới da bằng dao mổ để kiểm tra xem có những vết bầm tím ẩn giấu nào không, những dấu vết không hiện lên trên bề mặt nhưng da thịt đã ghi lại.
– Nghe ghê quá. – May trả lời, vẫn còn hơi có chút phòng thủ.
Rouquemoute đã chủ động làm hòa. Sáng hôm đó, sau 3 tuần tránh mặt nhau, không thể chịu đựng nổi nhau, anh đã bảo cô rằng anh mời cô đi ăn trưa, không phải ở một nhà hàng đắt tiền thực thụ, mà là ở Faicco’s – cũng không nên quá đà làm gì. Anh đã mua cho họ 2 chiếc bánh sandwich khổng lồ, trong đó có một chiếc kẹp cà tím cho May, và họ đang ngồi ăn trên một chiếc ghế băng ở Father Demo Square. Anh chưa bao giờ đưa ra lời xin lỗi chính thức, nhưng anh vẫn hỏi thăm cô dạo này thế nào, và lầm bầm một kiểu tự kiểm điểm khi khẳng định rằng mình không nên có những nhận xét khiếm nhã như vậy. May không biết liệu đó là mệnh lệnh từ Đại úy Hillroy hay thực sự xuất phát từ anh, nhưng cô chấp nhận điều đó. Alexander và cô sẽ không bao giờ là bạn bè, và đó cũng không phải là điều người ta mong đợi ở họ, chỉ cần họ hợp tác là được. Cặp bài trùng của họ không còn là một cặp nữa, mỗi người tự tiến hành điều tra trong góc riêng của mình, và nếu điều đó chưa gây ra tác động đáng kể nào đến kết quả, thì đó cũng chỉ là vấn đề thời gian, chưa kể đến hình ảnh tồi tệ mà họ đang phơi bày trước các điều tra viên khác trong đồn.
Suốt 2 ngày qua, May dành toàn bộ thời gian cho một vụ nghi ngờ bạo lực gia đình được dàn dựng thành tai nạn trong nhà. Một gia đình thượng lưu ở Village, vụ việc rất nhạy cảm và ý kiến của Alexander là vô cùng quý giá đối với nữ cảnh sát trẻ.
– Người phụ nữ đó, – anh nói thêm, – cô ta kể với cô những gì cô ta muốn, nhưng nếu cô có thể mở hộp sọ cô ta ra để kiểm tra những vết bầm tâm lý, lúc đó cô mới biết chắc được!
– Cái đó gọi là máy phát hiện nói dối.
– Cô nói gì thế! Bất kỳ ai được huấn luyện một chút đều có thể đánh lừa máy phát hiện nói dối. Không, tôi đang nghĩ đến một thứ cho phép chúng ta lục lọi trực tiếp vào suy nghĩ của họ cơ.
– Ngày mà thứ đó tồn tại, tôi và anh sẽ thất nghiệp đấy.
– Cũng đúng.
Họ ngốn nốt phần ăn của mình, May chỉ ăn được một nửa là no, còn Rouquemoute lau miệng nhưng một chút sốt pesto vẫn dính trên ria mép, điều mà cộng sự của anh cố tình không nhắc cho anh biết. Cô thấy anh trông buồn cười hơn như thế, và anh xứng đáng nhận sự chơi khăm nhỏ này từ cô.
– Tôi muốn nói với cô… – Anh bắt đầu, cố tìm một tông giọng chân thành nhưng không ủy mị. – Về vụ GML… Tôi đã bị tự ái. Đó là lý do tôi đã phản ứng như một thằng khốn.
May nhún vai. Cô hiếm khi giữ lòng thù hận lâu và nếu cô giữ khoảng cách với anh suốt thời gian qua, đó là vì cô có cảm giác đó là điều anh mong muốn. Rouquemoute tiếp tục:
– Chuyện đó thật nhục nhã đối với tôi. Tôi là người kỳ cựu nhất ở đây, và… Một vụ án mang tính biểu tượng như vậy, mấy gã ở One Police Plaza ập đến và chọn cô, ngay sau lưng tôi. Tôi không thích điều đó.
– Lẽ ra tôi nên đến giải thích với anh. – May cũng thừa nhận phần lỗi của mình. – Tôi nghĩ là tôi đã sợ phản ứng của anh.
Alexander bật ra một tiếng cười khan.
– Tôi có tiếng xấu đến thế sao?
– Còn tệ hơn thế nữa. – May thẳng thắn trả lời kèm theo nụ cười. – Và rồi… tôi thực sự muốn tham gia vụ đó, không muốn anh chiếm chỗ hay ngăn cản tôi.
Anh dùng lưỡi làm sạch nướu và ra hiệu rằng mình đã hiểu.
– Có tin tức gì không? – Anh hỏi thăm.
– Không có gì cả. Tôi chỉ làm chân sai vặt cho họ, rồi họ đuổi tôi đi.
– Chuyện thường tình thôi. Nhưng nếu Gallineo đã nhận cô dưới trướng, dù chỉ để đi lấy thư cho ông ta, thì nghĩa là ông ta khá thích cô đấy. Tôi nghĩ ông ta đã thử thách cô.
– Tôi cũng có cảm giác đó, đúng vậy.
Họ giữ im lặng một lúc, trước khi gã râu ria cộc cằn thốt ra điều mà cả hai đang cùng nghĩ đến vào lúc đó:
– 9 vụ giết người mà không có lấy một nghi phạm? Thật điên rồ…
Đôi mắt anh thất thần nhìn ra đường phố phía sau đài phun nước trung tâm.
– Cuối cùng họ cũng sẽ bắt được hắn thôi. – May nói.
Alexander gầm gừ một tiếng tán thành đầy suy tư. Có vẻ như anh đã hạ vũ khí, vì vậy nữ cảnh sát trẻ thử dấn thân vào một lĩnh vực cá nhân hơn, với hy vọng nuôi dưỡng một sự khởi đầu cho mối quan hệ:
– Chuyện anh định làm, cái ngày mà tôi đã bao che cho anh ấy, xong chưa? Nếu anh cần giúp một tay, tôi luôn sẵn sàng.
– Tôi sẽ bảo cô nếu tôi cần.
– Alexander trả lời, tâm trí đang để ở nơi khác.
– Muốn tâm sự không?
Anh đột ngột tỉnh táo lại và lắc đầu như một chú chó vừa bước lên từ dưới nước.
– Tôi không muốn nói về chuyện đó. Dù sao thì cũng sắp giải quyết xong rồi. Còn cô? Dạo này trông cô như một người phụ nữ mới vậy. Có phải Mitchell đã bỏ vợ để theo cô không?
– Ồ, không đâu.
Denis Mitchell, cộng sự cũ của May, người mà cô đã có một ý tưởng cực kỳ tồi tệ là duy trì một mối quan hệ tình cảm.
– Thế thì tốt cho cô, anh ta có thể là một người tình giỏi, nhưng là một người chồng tồi tệ.
– Sao anh biết?
– Tôi biết một chút về cặp đôi của họ.
– Leigh Mitchell ư? Cô ấy là bạn anh sao? Chẳng trách anh làm khổ tôi đến thế…
– Không, ngược lại, tôi còn phải mang ơn cô vì đã đưa Denis rời xa mụ phù thủy đó! Tuy nhiên, anh ta cũng chẳng khá khẩm hơn. Vậy, người mới làm nghề gì?
– Đầu bếp. Tại gia.
– Có người sắp tăng thêm 10 cân rồi đây! – Rouquemoute cười khà khà với một tâm trạng tốt lạ thường.
May chưa bao giờ thấy anh nhẹ nhõm và thân thiện đến thế.
– Cô đang yêu à?
– Tôi nghĩ là vậy.
– Tốt đấy. Tình dục mà không có tình cảm thì nhanh chán lắm.
– Anh cứ nói quá. – Cô trêu chọc anh.
– Lúc đó nó chỉ còn là môn thể thao thôi, mà tôi thì (anh vỗ vỗ vào cái bụng phệ của mình), thể thao không phải là sở trường của tôi cho lắm.
Họ cùng cười với nhau một cách sảng khoái. Sau một hồi im lặng, Alexander nói:
– Nếu cô muốn chúng ta cùng quay lại thẩm vấn người vợ và người chồng đó, cô và tôi, và cùng xử lý vụ này, tôi sẽ là cộng sự của cô.
May trân trọng và đồng ý, họ đã thực hiện điều đó ngay trong buổi chiều hôm đó nhưng không thu được kết quả nào khả quan hơn, ngoại trừ việc bản năng của Alexander đã xác nhận bản năng của May: gã đàn ông đó đã đánh đập vợ mình, người vợ thì bao che cho hắn, nhưng họ không thể chứng minh được. Dù sao thì cũng đã cuối tuần, và trừ khi cô ta quyết định nộp đơn kiện trong những ngày nghỉ – “hoặc trừ khi hắn giết cô ta”, Alexander đã mỉa mai một cách tàn nhẫn – họ sẽ không thể làm gì thêm trước thứ 2. Trừ trường hợp khẩn cấp, công lý cũng có giờ làm việc của nó.
May rời đồn cảnh sát lúc 18 giờ 30 và khi ra đến phố, cô lấy điện thoại ra khỏi túi. Cô thấy hơi tự ái vì Jack không hề liên lạc suốt cả ngày. Hôm nay tròn 1 tháng kể từ nụ hôn đầu tiên của họ và cô đã thầm hy vọng anh sẽ nhớ đến điều đó. Cô cảm thấy mình hơi sướt mướt khi coi trọng 1 ngày kỷ niệm mới mẻ như vậy và chỉ vì một nụ hôn, tuy nhiên đó là một biểu tượng khiến bụng cô cảm thấy nôn nao.
Khi đi ngược lên Phố số 10, cô quyết định chủ động gọi cho anh để rủ đi chơi ngẫu hứng, nhưng rồi lại đổi ý khi đi ngang qua Bleecker Street. Dù sao thì cô cũng chỉ cách nhà anh có 50 mét. Thà tạo cho anh một bất ngờ còn hơn.
Kể từ sau cơn khủng hoảng đa nghi nhỏ của cô, Jack đã mời cô đến nhà vài lần, đồng thời nói rõ rằng anh không thường xuyên ở đó vì hay phải di chuyển, phần lớn các buổi tiệc của anh được đặt trước cho các bữa tối, thường là ở xa Manhattan, và anh thích ngủ lại khách sạn trong những trường hợp đó. Nhưng kệ đi, dù sao thì một cặp đôi cũng là để tạo bất ngờ cho nhau, đôi khi tự áp đặt mình vào cuộc sống của đối phương vượt ra ngoài những lời mời lịch sự và khuôn mẫu.
3 phút sau, cô nhấn chuông nhà Jack và cánh cửa mở ra bởi một người đàn ông nhỏ nhắn, hói đầu, khoảng 50 tuổi, mặc chiếc áo phông New York Giants quá chật so với những ngấn mỡ của ông ta.
– Ồ, xin lỗi. – May nói. – Tôi đang tìm Jack.
Lúc này cô mới nhận ra rằng căn hộ đôi khi được cho thuê và cô đã đến không đúng lúc.
– Vâng, tôi đây.
May trả lời với vẻ mặt hóm hỉnh để người thuê nhà không thấy phiền lòng:
– Một Jack khác cơ. Tôi sẽ gọi cho anh ấy, tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông.
– Hừm… Không có ai khác đâu, tôi là Jack duy nhất trong ngôi nhà này. Ngoại trừ Daniel’s ở trong quầy bar. – Ông ta nói với một chút tự hào về khiếu hài hước của mình.
Đột nhiên có một linh cảm chẳng lành, May hỏi:
– Tên đầy đủ của ông là…
– Jack Tettler. Có vấn đề gì sao?
– Jack Tettler? – May lặp lại, không tin vào tai mình.
Người đàn ông có vẻ bực mình.
– Đúng vậy. Tôi có thể giúp gì cho cô?
– Nhưng ông là…
– Chủ nhà. Còn cô là ai?
Lần này, đôi chân May như rụng rời và hành lang bắt đầu quay cuồng xung quanh cô. Cô há miệng để thở như một con cá mắc cạn trên bờ, nhưng không có chút oxy nào lọt vào phổi. Chúng trống rỗng. Tầm nhìn của cô tối sầm lại và ánh mắt cô trở nên đen kịt.
Giống như trái tim của Jack của cô. Đen đặc những lời dối trá.
Chaporia
Bình Luận (0)