Đáy gần như ngay lập tức, cái giếng không sâu, và các chi của cô theo sau, nghiền nát 1 lượng lớn vật chất vừa rỗng, vừa cứng nhưng lại dễ gãy.
Constance thét lên vì sợ hãi cũng như vì đau đớn. Cuối cùng cô chỉ ngã xuống chưa đầy 1 mét, nhưng lớp thảm không bằng phẳng đón nhận cô đã làm cô rất đau, làm trầy xước vai, mông, đâm vào thắt lưng, và phía sau đầu cô đã nảy lên trên thứ gì đó giống như một cành cây nhỏ đã gãy vụn dưới tác động của cú va chạm.
Dù bị choáng váng và nghẹt thở vì cú ngã, Constance đã bắt đầu đoán được mình đang nằm trên thứ gì. Cô cố gắng hít thở lại, nhăn mặt, và định co chân để đứng dậy thì nghe thấy tiếng động mà hành động đó gây ra. Một tiếng lanh lảnh u ám. Những ngón tay cô tiếp xúc với những chỗ lồi lõm và những hốc sâu, khuỷu tay cô va phải thứ gì đó giống như những chiếc bát hoặc những chiếc bình nhẵn nhụi và lạnh lẽo. Cô không nhìn thấy gì nhiều, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin của cô khó lòng rọi tới bề mặt hang động, nhưng cô không gặp khó khăn gì để hiểu đó là cái gì.
Cái giếng chứa đầy xương.
Hàng trăm khúc xương.
Thứ mà cô đã đè nát trong cú ngã chính là những hộp sọ hoặc những lồng ngực. Cô bị bao quanh bởi những xương hàm, xương chày, xương đùi và xương chậu. Cô không thể phân biệt rõ chúng, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa ở giai đoạn này.
Trong một phản xạ hoảng loạn, cô bám vào thành giếng và rướn người lên, dùng mũi chân đẩy đống nội dung rùng rợn của nó ra trong một tiếng va chạm của những mẩu xương nhỏ.
Constance thở hổn hển.
Không, rốt cuộc cô đang làm cái quái gì ở đây vậy? Cô thở hắt ra một hơi dài vô tận, nhắm mắt lại một lát để trấn tĩnh, và vội vàng đứng dậy để rời xa cái giếng. Bản năng của cô là chạy ra khỏi hang động để rời khỏi tầng hầm một lần và mãi mãi, nhưng vừa đến ngưỡng cửa, cô đã quay lại lấy đèn pin và quay trở lại. Cô quá tò mò để bỏ lửng toàn bộ khám phá này và biết rõ rằng mình sẽ không thể ngủ được nếu không soi sáng đáy giếng để biết chắc chắn.
Luồng sáng tiến lại gần mép giếng. Trái tim Constance lúc này đang đập thình thịch trong cổ họng.
Những khúc xương tỏa sáng. Hàng ngàn khúc xương.
Cô đoán rằng đó là xương của những con lợn được mua trong suốt 11 năm ghi trên hóa đơn. Cái hốc đó có đường kính chưa đầy 2,5 mét, nhưng có lẽ ban đầu đủ sâu để nuốt chửng hơn 120 con lợn.
Một ý nghĩ khó chịu len lỏi vào tâm trí cô, cô đã đọc được rằng ADN của lợn rất gần với ADN của con người, tương đồng hơn 95%. Đó có phải là lý do của sự lựa chọn này không?
Không, họ hiến tế lợn vì chúng to lớn, ấn tượng, và vì có những trang trại nuôi lợn ở gần đây. Đừng có thêu dệt thêm nữa.
Bởi vì ngược lại, không có nghi ngờ gì về bản chất của những gì họ đã làm với chúng. Mỗi tháng một con, tất cả xương cốt, và tất cả máu có thể thấy ở hậu cảnh trong bức ảnh…
– Các người đã làm cái quái gì ở đây vậy? – Constance thì thầm qua làn môi.
Dù thấp, giọng nói của cô vẫn vang vọng khắp xung quanh.
Được trang bị đèn pin, cô kiểm tra chiếc đồng hồ bị thời gian gặm nhấm. Nếu cô chạm vào nó, mọi thứ sẽ vỡ vụn ngay lập tức. 22:22. Chết tiệt. Cha cô đã mất vào giờ đó. Chiếc đồng hồ của Granny Mo cũng được đặt ở những con số tương tự. Đó là sự cố ý. Ai đó đã can thiệp vào tất cả các hệ thống, và trên hết là để làm gì, tại sao lại là nỗi ám ảnh về 22:22 này?
Chiếc tủ búp phê lọt vào rìa tầm nhìn của cô và Constance tiến lại gần để xem xét. Đó là một món đồ nội thất kiểu cũ, bằng gỗ đặc, mang tính công năng hơn là trang trí. Cô kéo một trong hai cánh cửa và cánh cửa kia theo sau để lộ ra nội dung của các ngăn kệ. Cô nhận ra những chiếc áo choàng trong bức ảnh, được gấp cẩn thận ở đó, cũng như một chiếc bát bằng thiếc, có kích thước và hình dạng của một chiếc đĩa sâu lòng. Đặt ngang trên đó là một con dao dài, sắc lẹm, cong, loại dao lọc xương của những người thợ mổ. Cán gỗ lốm đốm, lưỡi dao đen kịt vì sự mài mòn và thời gian.
Constance rùng mình.
Cuối cùng, 2 cuốn sách lớn bọc da nằm nghiêng, được bao bọc bởi những con nhện chu đáo đã biến chúng thành tổ. Nữ biên kịch cúi xuống để phân biệt các tựa đề trên gáy sách. Liber Ivonis cho cuốn thứ nhất, cuốn thứ hai khó giải mã hơn vì điều kiện bảo quản đã làm lớp da bị phân hủy. Một cái tên đại loại như De Vermis Mysteriis, nhưng Constance không chắc chắn. Cô đã rất ngạc nhiên. Cô không tưởng tượng được Abner hay Hazel lại biết một chút tiếng Latin nào. Vậy là trong số các thành viên của họ, có những người có học thức, hoặc ít nhất là được giáo dục. Ai trong vùng này, vào năm 1925, lại đọc tiếng Latin? Thật khó tin…
Một linh mục, ý nghĩ đó lập tức nảy ra trong đầu cô.
Cô dùng đầu ngón tay gạt những lớp màng nhện và định cầm lấy 2 tác phẩm, nhưng chúng lập tức tan chảy trong tay cô thành một đống bùn xenlulo và giấy da mục nát. Thời gian đã hoàn toàn nuốt chửng chúng, không còn gì để khai thác nữa. Constance đang lau tay vào quần thì nghe thấy tiếng thì thầm sau lưng.
– Chúng ta đã xây dựng giáo đường của mình. – Một giọng nói rít lên đầy hiểm độc vang lên.
Constance giật bắn mình, va vào chiếc tủ búp phê và hét lên, đánh rơi chiếc đèn pin lăn trên nền đất không bằng phẳng và dừng lại ngay sát mép giếng.
– Cháu đã hỏi chúng ta đã "làm cái quái gì" ở đây. Vậy thì, ta trả lời cháu đây. – Sinh vật đó nói từ phía bên kia hang động.
Hắn nói rất khẽ, và hơi thở của hắn đi qua một thực quản quá khô khốc trước khi được biến thành những từ ngữ lạo xạo bởi một chiếc lưỡi ráp.
Một chiếc lưỡi chết, ý nghĩ đó ập đến với Constance, người đang cận kề một cơn suy nhược thần kinh.
– Đừng sợ. Dù sao chúng ta cũng là gia đình mà. Đúng không?
Giọng nói đó đã già. Rất già. Từ một thời đại khác.
Nó phát ra từ góc bên trái cô, nhưng chiếc đèn pin dưới đất lại soi sáng phía đối diện, và thứ trong bóng tối đối với cô là vô hình. Bởi vì Constance không có chút nghi ngờ nào. Đó là một "thứ".
Không có sinh vật sống nào lại diễn đạt như vậy, với sự thô ráp đó trong cổ họng, mỗi câu nói được đẩy ra một cách đau đớn và khó khăn, tạo cảm giác như phải nhấn vào một cái bễ cơ khí lớn để đưa đủ không khí vào cái xác héo úa dùng làm cơ thể cho hắn.
Giả thuyết về sự điên rồ trở nên hấp dẫn. Buông xuôi theo một sự loạn trí êm ái và từ bỏ trách nhiệm của lý trí, của những nỗ lực hạnh phúc vô ích này, để chế nhạo tất cả. Không còn sợ hãi nữa. Trở nên điên rồ để tồn tại. Đúng vậy, Constance đã thoáng thấy điều đó trong một khoảnh khắc do dự, nhưng kẻ kia không cho cô cơ hội để trú ẩn vào đó.
– Cháu biết ta là gì mà, đúng không?
Constance lắc đầu, không phải vì cô không biết bắt đầu câu trả lời đang hình thành, mà vì cô từ chối nó.
– Thôi nào, không có lý do gì mà người bạn thân nhất của cháu có thể tham gia bữa tiệc, còn ta thì không. Dù sao ta cũng là ông cố của cháu mà.
Constance nhắm chặt mắt hết mức có thể. Nếu giọng nói đó thực sự là một sự phóng chiếu của tiềm thức cô, thì cô có thể làm nó biến mất.
– Đừng phí sức, ta không định rời đi đâu, bây giờ cháu đã mở cửa cho ta rồi.
Hắn phát ra một tiếng tặc lưỡi ướt át kinh tởm, dồn dập, như thể hắn đang tự cắn lưỡi mình đến chảy máu, thật nhanh, lặp đi lặp lại, muốn làm nát miếng thịt thối rữa đó trước khi nuốt chửng, và âm thanh đó vang dội trên các bức tường, buộc trí tưởng tượng của Constance phải hình dung ra hắn với cái cổ vươn ra, đầu ngửa ra sau hướng lên trần nhà, giống như một con gà gầy gò đang tự làm bị thương bên trong mỏ mình.
– Dừng lại! DỪNG LẠI! – Constance hét lên vì không thể chịu đựng thêm được nữa.
Tiếng nhai dừng lại đột ngột. Và 2 khe hở màu trắng nằm ngang xuất hiện cách cô chưa đầy 4 mét. Đôi mắt điên dại của Abner Holloway, giống hệt như trong bức ảnh. Chúng đang nhìn chằm chằm vào cô.
Trong màn đêm vĩnh cửu đó, Constance nghe thấy hắn mỉm cười, và một chất lỏng chảy xuống sàn. Cô cảm thấy buồn nôn.
– Mình điên rồi… – Cô thốt lên, khuôn mặt co giật vì những cơn giật thần kinh.
– Không, cháu đang lắng nghe nơi này. Lắng nghe câu chuyện của cháu.
Cô ghét cái giọng nói từ cõi chết đó. Bởi vì nó nghiến trên màng nhĩ cô như tiếng móng tay cào trên bảng đen.
Và bởi vì đó chính là cái tông giọng tang tóc giống như của Lenny trong cơn ác mộng của mình, khi nó ở dưới gầm giường mình.
Tại sao cô lại tự áp đặt cho mình một nỗi kinh hoàng như vậy? Tiềm thức của cô đang chơi trò tàn nhẫn gì với cô đây? Cô đã kiệt sức, nỗi đau mất mát và những câu hỏi thường trực quanh lựa chọn sống hay chết đã làm cô suy sụp, sự hoang tưởng đang nảy sinh trong căn biệt thự này bồi thêm một lớp nữa, và những tiết lộ về gia đình cô đã hoàn thành việc làm cô mất trí.
Cô phải tham gia vào trò chơi để phá hủy nó. Vì vậy cô trả lời:
– Đây là một giáo đường để tôn vinh Satan, cháu biết.
– Cháu biết Chúa đã ra lệnh: "Ngươi không được giết người." Bắt đầu từ chính bản thân cháu.
– Ông định bảo tôi rằng nếu tôi tự sát, tôi sẽ xuống địa ngục, đúng không? Và linh hồn tôi sẽ đau khổ vĩnh viễn chứ gì?
– Không phải nếu cháu ký kết một thỏa thuận trước đó.
– Những chuyện nhảm nhí gì thế này?
Tiềm thức của cô đang chơi trò gì lúc này vậy? Cô quyết định đứng dậy, màn kịch này đang đi quá xa, cô phải ra ngoài.
Đôi mắt trắng trong bóng tối cúi xuống, đầy vẻ dò xét.
– Những người khác đã làm điều đó trước cháu rồi. – Hắn nói trong một tiếng khịt mũi kéo dài vô tận.
Constance tiến lại gần đèn pin của mình, cô thực sự muốn rời đi.
– Ký kết một món nợ. – Hắn nói thêm, tặc đầu lưỡi ráp vào vòm miệng. – Một câu chuyện gia đình đấy, Connie.
Hắn đã nhấn mạnh vào cái tên thân mật để làm cô bực mình, cô biết điều đó, dù sao hắn cũng chỉ là một sự phóng chiếu của một phần trong chính cô mà thôi. Phần tồi tệ nhất, đen tối nhất.
Cô cầm lấy nguồn sáng của mình và do dự. Chĩa nó vào Abner, hay bất cứ thứ gì cô tưởng tượng là Abner, có thể làm hắn biến mất.
Hoặc tiết lộ những gì kinh tởm nhất mà trí tưởng tượng của mình đang dự trữ.
– Sẽ luôn có chỗ cho cháu ở đây, với chúng ta. – Hắn tiếp tục. – Chừng nào cháu còn trả nợ.
Constance chĩa luồng sáng của đèn pin vào góc nơi người đàn ông già có giọng nói rít và lạo xạo đang đứng, nhưng chỉ thấy một hốc đá trống rỗng. Không có ai ở đó cả. Cũng chẳng có đôi mắt trắng nào tỏa sáng trong bóng tối. Cô thở dài. Cô thật ngu ngốc khi tự làm mình sợ hãi như vậy. Cô phải dừng lại thôi. Ít nhất cô phải gọi lại cho bác sĩ để xin kê đơn thuốc gì đó để ngủ hoặc để trấn tĩnh lại. Sự căng thẳng đang làm cô loạn trí. Quá nhiều rồi.
Cô xoay người để đi ra phía lối thoát, và ở đó, đột ngột, hiện ra trong luồng sáng của đèn pin, chỉ cách khuôn mặt cô vài centimet, là khuôn mặt của Abner, một chiếc mặt nạ da nhợt nhạt và nứt nẻ trên cái đầu tròn của hắn. Hắn lao vào cô, một xác chết cử động, đôi mắt hắn trở nên to lớn, điên dại và rực sáng, và đôi môi mục nát của hắn rách toạc ra vì cái miệng mở quá rộng, vượt quá mức bình thường có thể, để một dòng máu đen chảy ra từ đó, và hắn nhổ vào cô chiếc lưỡi chết của mình, giống như một con đỉa cuộn tròn. Một mùi hôi thối nồng nặc đi kèm, mùi mỡ ôi và thịt thối.
Constance hét lên và định đẩy hắn ra nhưng tay cô chỉ chạm vào không khí. Hắn không còn ở đó nữa.
Sau lưng cô, tiếng nhai đầy máu lại tiếp tục, kèm theo một tiếng cười ngắt quãng, bị bóp nghẹt một nửa bởi máu chảy trong cổ họng và phổi hắn. Lần này Constance lao về phía cửa, chạy thục mạng trong hành lang và thoát ra ngoài sân hiên, nơi cô chạy rồi lao mình xuống hồ trước khi đến cầu tàu.
Dòng nước lạnh giá cuốn trôi tiếng cười điên dại của Abner.
Constance bơi xa nhất có thể mặc cho quần áo dính chặt vào da, và khi cô ngoi lên mặt nước, không còn gì cả. Không còn tiếng vang của sự điên rồ, cũng không còn mùi hôi thối. Màn đêm đang buông xuống khu rừng.
Cô biết mình sẽ không bao giờ đặt chân vào tầng hầm đó nữa. Không bao giờ nữa.
Nhưng cô cũng biết những gì tiềm thức vừa nói với mình.
Nợ thì phải trả.
Cô đã hiểu mình phải làm gì.
Chaporia
Bình Luận (0)