8.2 Giây/Chương 50: Thiên Nhiên Đã Im Bặt.C. 50: Thiên Nhiên Đã Im Bặt.
20px

Không còn một tiếng chim, không còn một tiếng côn trùng nào có thể nghe thấy từ phòng khách của căn chalet. Ngay cả hồ Skaneateles phía dưới khung cửa kính lớn cũng có vẻ như đông cứng lại, thời gian như đang ngưng đọng.

Constance lắc đầu để tỉnh lại khỏi cảm giác khó chịu đó, nhưng hình ảnh phản chiếu của Neil vẫn không hề biến mất.

– Chính tội lỗi đang truy đuổi em, – cô thừa nhận trước khi nghĩ lại về vô số hộp thuốc trong vali của mình. – Chính nó và những thứ rác rưởi em nuốt vào để tự lừa dối bản thân rằng mình vẫn đang trụ vững. Một sự kết hợp hoàn hảo cho những ảo giác, đúng không?

Neil không cử động, đôi đồng tử nhỏ xíu của cậu dưới ánh mặt trời vẫn dán chặt vào cô.

– Tôi đã làm gì thế này? – Constance thốt lên trong một cơn tỉnh táo đột ngột. – Chúa ơi, tôi đã làm gì thế này?

Lần đầu tiên kể từ... đã quá lâu rồi! Cô có cảm giác như mình vừa thoát ra được một chút khỏi lớp vỏ bọc mụ mẫm của những loại thuốc chống trầm cảm và thuốc an thần mà cô đã tự kê đơn quá liều bằng cách gom nhặt tất cả những gì còn sót lại trong nhà.

– Cậu cảm thấy thế nào? – Neil hỏi.

– Tôi... tôi đã thấy rồi. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào cơn ác mộng này, tôi có cảm giác như mình đang lùi lại một chút để... thấu hiểu. Một phần nào đó. Đúng vậy, tôi đã nhận ra rồi. (Cô lắc đầu, đầy khổ sở.) Những hành động của tôi.

Khi nhắc đến những gì mình đã gây ra, về trách nhiệm của bản thân trong cái chết của Tom và đặc biệt là Lenny, móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức chảy máu, vậy mà cô nghĩ mình đang quá hưng phấn vì adrenaline đến nỗi chẳng cảm thấy đau đớn gì.

Lúc đó, cô nảy sinh một khao khát mãnh liệt là muốn thoát xác, muốn buông xuôi. Nhưng linh hồn tôi, những gì thuộc về tôi, con người tôi, tôi không thể trốn chạy hay rũ bỏ nó được. Tôi là loại quái vật gì thế này?

Ngay cả Solace cũng vừa lùi lại một bước để giữ khoảng cách với cô, rồi nó ngồi xuống quan sát cô. Nó có vẻ như đang chờ đợi điều gì đó.

Constance đưa tay về phía mũi nó nhưng con chó không lại gần.

– Giờ tôi làm cậu sợ rồi, đúng không? Tôi không thể trách cậu được.

Neil chỉ tay về phía con chó Golden:

– Một vấn đề hay một giải pháp, đúng không? – Cậu nói.

Những lời đó vang lên bên tai Constance như một tiếng vang bí hiểm, như một sự thật hiển nhiên đã bị chôn vùi. Chúng trỗi dậy từ tận sâu thẳm trong cô.

– Cá... cái gì? – Cô lắp bắp.

– Ngay từ đầu, cậu đã tự lặp đi lặp lại với chính mình rằng Sol là một vấn đề, hoặc là giải pháp.

Cô lắc đầu.

– Tôi không hiểu.

– Connie... Hãy nhìn con chó của cậu đi. Tại sao nó lại là một vấn đề và cũng là giải pháp?

Hàm của Constance run lên, cô đang cố gắng cắn chặt lấy sự thật để nắm giữ nó tốt hơn... hoặc để xé nát nó.

– Nó đã ở đâu trong suốt thời gian đó?

– Cái gì? Nhưng rõ ràng là nó ở đây, với tôi!

– Không, không phải bây giờ, mà là khi... chuyện đó xảy ra.

– Vụ tai nạn sao?

Neil nghiêng đầu trước thuật ngữ đó. Đó không phải là một vụ tai nạn và cả hai đều biết rất rõ điều đó. Tuy nhiên, cuối cùng cậu cũng gật đầu ra vẻ đồng ý. Cậu nói rõ hơn, để không cho cô một lối thoát nào:

– Khi cậu đang ngủ quên trên phim trường, khi Lenny và Tom qua đời. Solace đã ở đâu?

– Tôi không biết.

– Có ở cùng cậu không?

– Không.

– Vậy thì sao?

– Tôi không biết, – cô lặp lại để cố gắng thuyết phục bản thân.

Nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết. Cô từ chối thừa nhận điều đó, vì nó là một vấn đề, nhưng cô biết. Nó chính là giải pháp cho những gì cô từ chối thừa nhận. Biểu tượng của tội lỗi đã đến cào cấu cửa nhà cô, rồi phá sập những bức tường của cô.

– Những ngày cậu ở bệnh viện, khi cậu đi lang thang, rồi ở nhà tôi, Solace đã ở đâu? – Neil nhấn mạnh.

Đầu của Constance như sắp nổ tung.

Rồi cô thốt ra những lời đã định đoạt số phận của mình:

– Ở căn hộ. Nó vẫn luôn ở căn hộ.

– Vậy thì nó làm gì ở đây? Ngộ độc khí carbon monoxide không hề kén chọn nạn nhân. Hoặc là tất cả, hoặc không một ai.

Cô gật đầu.

– Nó đã ở cùng họ.

Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô, chảy vào tận trong miệng.

Chúng mang vị đắng chát của sự thật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...