Ngay cả Solace, đang ngồi trong phòng khách của căn chalet, cũng có vẻ buồn bã cho Constance. Nó nhìn cô bằng đôi mắt đen to tròn, có chút thất thần.
– Cháu hiểu rồi, đúng không? – Neil hỏi bằng một giọng rất dịu dàng.
– Nếu nó đã chết ở đó, vậy thì...
Neil khẽ gật đầu xác nhận.
– Nó không thể ở đây được.
– Trừ khi...
Constance đưa mắt tìm kiếm thuốc của mình nhưng không thấy... bởi vì chúng chưa bao giờ rời khỏi vali của cô.
– Tôi điên rồi, đúng không? Tôi bị điên và tất cả những chuyện này chỉ là trong đầu tôi thôi. Tôi có thực sự đang ở căn chalet này không?
Neil mím môi ra hiệu rằng cô đã nhầm đường.
– Lần cuối cùng cháu uống thuốc là khi nào? – Cậu muốn biết.
– Tôi không biết... Tôi không biết, – cô lặp lại, đầy bực bội.
– Hãy cố nhớ lại xem.
– Tôi không biết mà!
– Được rồi, vậy hãy thử cách khác. Lần cuối cùng cháu ăn là khi nào?
Cô nhún vai.
– Sáng nay chăng?
Cậu lắc đầu.
– Hoặc ngày hôm qua, chúng ta quan tâm làm gì chứ?
– Còn uống thì sao?
– Nhưng cậu làm tôi phát bực rồi đấy! Cậu muốn chứng minh điều gì?
– Khi cháu ngủ, cháu có chìm sâu vào giấc ngủ không, hay cháu có cảm giác mình cứ mãi lơ lửng trên bề mặt?
Lần này cô ngập ngừng.
– Lơ lửng trên bề mặt, đúng vậy.
Neil đan hai bàn tay trước mặt, khuỷu tay tựa lên đùi khi đang ngồi trên ghế sofa. Cậu quan sát cô giống như một bác sĩ đang nghiên cứu bệnh nhân của mình.
– Cháu không còn uống thuốc nữa, cháu có cảm giác mình đang ăn hoặc uống nhưng thực tế cháu không nhớ rõ về việc đó, cháu ngủ mà như không ngủ... Và...
Giọng của Ezra vang lên từ phía sau lưng Constance:
– Solace ở đây, cùng với cháu, trong khi nó không nên có mặt ở đây.
Nữ biên kịch giật mình quay người về phía người hàng xóm.
– Bác làm gì ở đây thế?
– Cháu nghĩ sao?
Ông vẫn giữ vẻ nhân hậu thường ngày trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt đượm buồn. Rất u sầu.
– Đợi đã, – cô nhận ra, – nhưng... bác cũng nghe thấy Neil nói sao?
Lần này Constance lắc đầu. Không. Cô từ chối thừa nhận điều đó.
Ezra tiến lại gần và đặt một bàn tay to lớn lên vai cô.
– Đã đến lúc phải thừa nhận rồi, Connie. Hãy nhìn nhận theo nhịp độ của cháu, nhưng hãy nhìn thấy tất cả.
Cô cứng người trước những lời đó, những lời của Granny Mo. Cô biết tất cả bọn họ muốn dẫn dắt đến đâu nhưng bản năng sinh tồn của cô vẫn còn đang ngăn cản.
Người đàn ông lớn tuổi hơi cúi xuống và hỏi:
– Tại sao cháu lại có 4 chiếc đồng hồ trong "chiếc lồng thời gian" của mình?
– Cháu giữ chiếc đồng hồ mà cha cháu đã đeo khi ông qua đời.
– Vào lúc 22 giờ 22, bác biết rồi. Còn những chiếc khác?
– Chiếc Apple Watch của Tom. Chiếc mà anh ấy đã đeo khi... Khi cháu giết anh ấy.
Chiếc thứ 3 là chiếc khó khăn nhất. Đó là một mẫu nhỏ hơn, của DC Comics, hình Batman. Siêu anh hùng yêu thích của Lenny.
– Cháu đã giữ đồng hồ của Lenny.
Ezra mím môi và gật đầu.
– Còn chiếc cuối cùng? Nó là của ai?
– Là của cháu, – Constance trả lời một cách máy móc. – Chiếc mà Tom đã tặng cháu vào sinh nhật lần thứ 40.
– Nó đã dừng lại vào lúc mấy giờ?
– 22 giờ 22. Chính cháu đã quyết định như vậy.
Không còn cảm xúc nào trong giọng nói của cô nữa, chỉ còn sự buông xuôi. Cô đã đầu hàng.
– Tại sao?
– Bởi vì cháu đã quyết định đó là giờ lành.
– Để làm gì?
– Để ra đi. Để đi cùng họ.
– Chuyện đó đã xảy ra ở đâu?
Constance quay nhìn về phía phòng khách. Ánh mặt trời dường như tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.
– Ở đây. Trước đám tang của Lenny và Tom. Cháu không thể chịu đựng nổi ý nghĩ phải nhìn vào quan tài của họ. Cháu đã đến đây. Cháu chỉnh đồng hồ của mình, cất nó cùng với đồng hồ của họ, cháu chờ đợi giờ của tổ tiên, và cháu đã dùng khẩu Glock của Tom.
Neil và Ezra nhìn cô, vừa xúc động vừa kiên định.
Cằm của Constance run rẩy, thứ gì đó đang chảy dài trên khuôn mặt cô mà cô không biết đó là những giọt nước mắt của nỗi buồn, tội lỗi, tình yêu hay sự sợ hãi. Có lẽ là mỗi thứ một ít.
– Cháu đã chết rồi, – cô hiểu ra. – Suốt bấy lâu nay. Cháu đã chết rồi.
Hai người đàn ông không nói gì nữa. Họ chờ đợi những gì tiếp theo.
– Vậy thì... tất cả những chuyện này, – Constance nói và đưa tay chỉ về phía căn chalet, – là gì? Một sự dàn dựng của tâm trí cháu sao? Với mục đích gì?
Ezra vỗ nhẹ vào chiếc hộp sắt gỉ sét của Abner và Hazel Holloway.
– Cháu có nhớ những gì bác đã nói với cháu về các linh hồn không? – Ông hỏi. – Một số linh hồn không thể rời bỏ một địa điểm, một đồ vật, không thể đối mặt với những gì họ đã làm, với con người thật của họ. Khi đó họ phải thực hiện một cuộc hành trình nội tâm.
Một số thành công và một số khác...
– Vẫn bị giam cầm giữa hai thế giới, – Constance hiểu ra. – Cháu đã không thể làm hòa với chính mình trong khoảng thời gian 8,2 giây đó, đúng không?
Sóng của cái chết. Sóng của sự chấp nhận.
Cô chỉ vào chiếc hộp.
– Bác đã sợ cháu mở nó ra.
– Vì những lý do bác đã nói với cháu. Những ký ức cũ giữ những thứ cũ kỹ ở nguyên vị trí, di dời chúng là chấp nhận rủi ro giải phóng những thế lực không thuộc về chúng ta.
– Đó là lý do bác treo chiếc vòng bắt giấc mơ sao?
– Ngay cả trong cõi trung gian này, vẫn tồn tại những biểu tượng bảo vệ, đúng vậy.
– Nhưng thứ đã rình rập quanh cháu, đó là tội lỗi của cháu hay là... linh hồn của Mabel, của Abner hay Hazel?
Ông nhún vai. Chính ông cũng không biết. Sau tất cả, họ đang ở trong đầu của cô mà.
– Và toàn bộ câu chuyện về Hazel, là do cháu tự bịa ra sao? Con rắn thì thầm với Eva để cám dỗ bà ấy, đó là câu chuyện của bà ấy hay là câu chuyện của chính cháu mà cháu tự kể cho mình nghe?
– Điều đó thì có gì quan trọng chứ? Đó là con đường mà cháu cần để đi đến được khoảnh khắc này.
Constance định chỉ tay về phía Neil nhưng cậu đã biến mất. Điều đó khiến cô cảm thấy lạ lẫm, nhất là khi hiểu rằng cậu sẽ không bao giờ quay lại nữa, rằng đó là lần cuối cùng cô nhìn thấy cậu, đối mặt với cậu. Một lời từ biệt vĩnh viễn. Cô nuốt nước bọt một cách khó khăn và nói:
– Cậu ấy thì cháu biết cậu ấy là gì rồi, một cuộc đối thoại mở với chính mình. Nhưng còn bác? Bác làm gì ở đây?
– Bác đã chết vì một cơn đau tim vào mùa đông năm ngoái, một mình, tại nhà. Và kể từ đó... Bác chờ đợi ở đây.
– Bác chờ cháu sao?
– Bác tin là vậy.
– Nhưng... Làm sao bác biết cháu sẽ đến?
– Bác không biết. Bác chỉ cảm thấy thế thôi. Giống như một đứa trẻ sơ sinh biết tìm vú mẹ mà không cần ai dạy bảo, bác biết điều đó. Có những thứ đến với chúng ta từ xa xăm hơn cả lý trí, nó nằm trong gen của chúng ta, hoặc...
Ông nhún vai về phía cõi vô định, tất cả những câu trả lời đó đều nằm ngoài tầm hiểu biết của người phàm.
– Và bây giờ thì sao? – Constance hỏi, cô đoán rằng con đường kết thúc tại đây.
Cô ép chặt khuỷu tay vào sườn và khoanh tay trước ngực, cô cảm thấy mình thật mong manh, một sự tổn thương khó tin.
– Cháu đã tự sát vì không thể chịu đựng nổi những gì mình đã làm, – cô thừa nhận. – Nhưng tội lỗi đã giữ cháu lại đây, ngăn cản cháu đi tìm họ, chính nó và... sự lo sợ. Cháu vô cùng khiếp sợ khi phải đối mặt với ánh mắt của họ, sự phán xét của họ.
– Cho đến tận bây giờ. Đó là một cuộc chiến với chính bản thân cháu. Có lẽ ở phía bên kia không có tất cả những khái niệm đó. Chẳng có gì ngoài một sự hài hòa thoát ly khỏi mọi luân thường đạo lý.
– Vậy đó là những gì cháu sẽ làm, đúng không, đi tìm họ?
– Ai mà biết được? Chuyện đó hoặc là tan biến vào hư không, cũng chính là tìm lại họ. Họ và tất cả những người khác.
Ông thở dài một hơi dài cam chịu trước khi nói thêm với vẻ đầy trìu mến:
– Đã đến lúc làm hòa với chính mình rồi, cháu có nghĩ vậy không?
– Cháu phải làm thế nào?
– Bác không chắc lắm. Trước hết là đối mặt, chấp nhận trạng thái của cháu. Những hành động của cháu. Cháu vừa mới chứng minh được điều đó. Chúng ta còn lại gì nào? Chúng ta chẳng còn việc gì để làm ở đây nữa, đúng không? Hãy đi theo bản năng cuối cùng của mình. Để tan vào những gì cấu thành nên sự sống, bác đoán vậy.
Cô lo lắng về những gì sắp tới. Ezra đi xuống cầu thang ra tận bến tàu của căn chalet, đối diện với mặt hồ. Ông cởi chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, nhưng vẫn mặc quần và đi giày – không có sách hướng dẫn cho những gì ông sắp thực hiện, và ông cho rằng mỗi người đều làm theo cách riêng của mình – rồi đứng ở cuối cầu cảng.
Constance tiến lại gần ông. Mặt hồ có vẻ vắng lặng, không một bóng người, ngay cả ở phía xa xăm. Cô đoán rằng mình đã không còn hoàn toàn thuộc về thế giới người sống nữa, thậm chí còn ít hơn cả thời gian qua. Chuyến hành trình cuối cùng của cô đã bắt đầu.
– Cháu có cảm giác như mình chưa từng tồn tại, – cô nói với một chút hoài niệm.
– Bác hiểu. Đó là vì đã đến lúc kết thúc rồi. Sớm thôi, chúng ta sẽ không còn là gì cả. Và đồng thời hiện diện ở khắp mọi nơi.
– Cháu hơi sợ.
– Bác cũng vậy.
Ánh mặt trời tỏa sáng với cường độ ngày càng tăng trên mặt nước, và nó trở thành một sự lấp lánh chói lòa nhưng lại đầy chào đón.
Ezra mở bàn tay to lớn thô ráp của mình ra và đưa cho Constance ngay trước khi ngả người về phía làn nước, giữa một luồng ánh sáng rực rỡ. Constance đã sống xong một đời. Đã đến lúc phải ra đi.
Cô mỉm cười. Rồi cô nắm lấy tay người đó và để mình bị cuốn đi bởi sự sống, và cả những gì xa hơn thế.
Chaporia
Bình Luận (0)