Ngày 30 tháng 3, Chủ Nhật.
Sáng sớm.
Trên chuyến tàu JR Tokaido Shinkansen mang tên Nozomi chạy từ Tokyo đi Kyoto, Ito ngồi ở ghế chỉ định, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Vào khoảng thời gian này, lẽ ra anh nên ở nhà tại Tokyo để thưởng thức bữa sáng ngon lành. Ví dụ như món trứng cuộn Tamagoyaki mềm mại, cơm trắng thơm phức, xúc xích bạch tuộc, cá hồi nướng thơm lừng, hay canh miso đậm đà.
Nhưng hôm nay vì phải đi Kyoto nên Ito đã ăn sáng sớm hơn. Do ăn quá sớm nên anh cảm thấy hơi đầy bụng. Anh lấy ra một viên thuốc dạ dày Ohta's Isan, uống một ngụm nước để nuốt xuống.
Sau khi uống thuốc, anh không khỏi cảm thán: Hành trình thật dài đằng đẵng! Thực ra, lúc này là thời điểm thích hợp nhất để thả hồn theo mây gió. Nhìn những cánh đồng xanh mướt, những dòng sông xinh đẹp lướt qua cửa sổ, tâm trạng sẽ rất dễ chịu. Tuy nhiên, nếu suốt hơn 2 tiếng đồng hồ đều là những cảnh tượng này thì không tránh khỏi có chút tẻ nhạt.
Một cây cầu lớn bắc ngang qua cánh đồng, đó chính là cầu Kawa-kawa. Hôm nay trời quang đãng, tầm nhìn rất tốt. Phía trước cây cầu chính là ngọn núi Fuji phủ đầy tuyết trắng - ngọn "Thánh Nhạc".
Núi Fuji thời cổ đại được gọi là "Fuji-take", sau này tác giả của *Phú Sĩ Sơn Ký* là Miyako no Yoshika đã gọi nó là "Núi Fuji" trong những áng văn mỹ lệ của mình.
Miyako no Yoshika là một nhà thơ nổi tiếng của tỉnh Suruga cổ, tài hoa xuất chúng. Còn về lý do tại sao cái tên Núi Fuji lại được lưu truyền đến tận ngày nay, có lẽ là vì cái tên Fuji đồng âm với "Bất tử thân" (thân thể không chết) chăng!
Núi Fuji với tư cách là ngọn núi thiêng, đã trở thành tín ngưỡng của người dân từ thời Edo. Đền Fujisan Hongu Sengen Taisha trên núi chính là được lập ra để thờ phụng vị thần của núi Fuji.
Đại sư thời Edo là Hokusai từng lấy ngọn núi này làm đề tài để sáng tác bộ tranh khắc gỗ nổi tiếng *Phú Nhạc Tam Thập Lục Cảnh*. Trong đó bức "Xích Phú Sĩ" và "Hắc Phú Sĩ" ai ai cũng biết.
Ngọn núi "Vạn Đại Chi Ốc" trước mắt cao chọc trời, khoác lên mình lớp áo bạc. Những đám mây trắng trôi bồng bềnh quanh thân núi, hư ảo như mộng, càng tăng thêm vài phần lung linh và huyền bí. Dáng hình hùng vĩ hiên ngang như một vị thần, ngạo nghễ nhìn xuống đất nước Nhật Bản.
Dazai từng nói: "Núi Fuji và hoa nguyệt kiến là xứng hợp nhất, nhưng những kẻ phàm phu tục tử này, trong mắt chỉ thấy được hoa anh đào và núi tuyết. Phải đợi đến khi nếm trải hết gian khổ, mới hiểu được vẻ thanh cao của hoa nguyệt kiến."
Theo ông, loài hoa nguyệt kiến xinh đẹp lãng mạn còn hợp với núi Fuji hơn cả hoa anh đào. Hình dáng như chén ngọc, hương thơm lan tỏa. Đón trăng thì nở, trời sáng thì tàn. Sự quyết liệt thê lương này so với sự rơi rụng của hoa anh đào còn dứt khoát hơn, rất phù hợp với nỗi bi hoan của Dazai.
Tuy nhiên, loài hoa nguyệt kiến vốn có tên là "Anh thảo muộn" hay "Tiêu đãi thảo" này vốn không phải là giống hoa cỏ nguyên sản của Nhật Bản. Nó có nguồn gốc từ lục địa châu Mỹ, là một loài ngoại lai chính tông.
Rất nhiều người phấn khích chạy đến bên cửa sổ phía Ito để chụp ảnh ngọn núi lung linh rực rỡ dưới ánh mặt trời như được chạm ngọc khắc phấn.
Cũng có người vừa thưởng thức vừa ngâm nga: "Tiên khách lai du vân ngoại điên, thần long thê lão động trung uyên. Tuyết như hoàn tố yên như bính, bạch phiến đảo huyền đông hải thiên."
Ito không khỏi mỉm cười. Đây là tác phẩm nổi tiếng *Phú Sĩ Sơn* trong tập thơ chữ Hán *Phúc Tương Tập* của Ishikawa Jozan. Xem ra vị đại thi hào đầu thời Edo này có văn tài đã vượt xa võ công. Khiến mọi người đều quên mất rằng, thời thiếu niên Ishikawa từng theo phò tá Tokugawa Ieyasu chinh chiến nam bắc, vốn là một chiến tướng lừng lẫy tiếng tăm.
Vì đã nhìn thấy núi Fuji, nghĩa là sắp đến ga Shin-Fuji rồi. Nếu đi tàu Kodama, tàu sẽ dừng ở ga Shin-Fuji. Vì dừng ở mọi ga nên hành trình toàn tuyến mất khoảng 4 tiếng.
Tuy nhiên, chuyến tàu Nozomi mà Ito đang đi là loại tàu nhanh nhất. Dọc đường chỉ dừng ở 3 trạm: Tokyo - Nagoya - Kyoto. Tàu sẽ không dừng ở ga Shin-Fuji.
Lúc này Ito nhớ đến tác phẩm *Vụ Án Mạng Ở Ga Cuối*. Sau khi tiểu thuyết này đoạt giải của Hiệp hội Nhà văn Trinh thám, nó còn được đưa lên màn ảnh rộng.
Trong tiểu thuyết, chuyến tàu đêm tốc hành đặc biệt Akebono là đoàn tàu chạy từ Tokyo đi Aomori. Phần lớn các thành viên từng thuộc câu lạc bộ bóng chày của một trường trung học trên tàu không hề biết rằng đây là một chuyến đi tử thần.
Ito đã từng đến Aomori 2 lần.
Lần đầu tiên là vào ngày 1 tháng 7 của 3 năm trước. Tuyến đường sắt Tsugaru nối liền thành phố Goshogawara và thị trấn Nakadomari bắt đầu vận hành "Đoàn tàu chuông gió". Trên tàu treo 10 chuỗi chuông gió làm từ gốm Kanayama của vùng Tsugaru. Tiếng chuông trong trẻo êm tai, cảm giác rất đáng yêu. Ito với tư cách là một người hâm mộ đường sắt chính hiệu, đương nhiên cũng đã lên tàu. Và điều khiến anh đặc biệt ngạc nhiên là: từ nhà ga, cầu vượt cho đến thân tàu, tổng cộng có tới 150 chuỗi chuông gió được treo lên.
Lần thứ hai là vào cuối tháng 7 của 2 năm trước. Vùng Tsugaru của Aomori chính là quê hương của Dazai. Với tư cách là một độc giả trung thành của Dazai, Ito đã đi với tâm thế của một người hành hương. Khi anh nghĩ đến con kênh Tamagawa Josui nơi Dazai tự vẫn, anh cảm thấy nó đã giải thích một cách hoàn hảo cuộc đời của Dazai Osamu. Sinh ra làm người, thân tựa lá hồng. Trôi dạt thành bèo, thuận theo dòng nước.
Ito cảm thấy: Vì cả hai đại sư Kawabata và Oe đều đã đoạt giải Nobel Văn học, nên có vẻ Dazai cũng xứng đáng được nhận. Dù sao cả 3 người đều xuất thân từ Đại học Tokyo mà!
Đáng tiếc, Dazai chỉ có tác phẩm *Nữ Sinh* đoạt giải Kitamura Tokoku. Giải Akutagawa lần thứ nhất cũng chỉ nhận được đề cử mà thôi.
Tất nhiên, Ito cũng đã tham quan ngôi nhà cũ của Dazai là Shayokan (Tà Dương Quán). Shayokan nằm ở thị trấn Kanagi, thành phố Goshogawara, được hoàn thành vào tháng 6 năm Minh Trị thứ 40 (1907). Đó là một dinh thự sang trọng được xây dựng tỉ mỉ bởi cha của Dazai Osamu là Tsushima Gen'emon. Ngói đỏ tường vàng, quy mô hoành tráng. Đáng tiếc là sau khi Dazai tự vẫn, nó đã bị bán đi để cải tạo thành lữ quán. May mắn là sau đó nó đã được thị trấn Kanagi thu hồi và đổi thành nhà lưu niệm.
Sau khi tham quan Shayokan, Ito đã nhân tiện đón lễ hội Aomori Nebuta diễn ra từ ngày 2 đến ngày 7 tháng 8.
Vùng Aomori ở Đông Bắc có 4 lễ hội lớn.
"Lễ hội Aomori Nebuta", "Lễ hội Hirosaki Neputa" và "Lễ hội Goshogawara Tachimneputa" thuộc vùng Tsugaru. "Lễ hội Hachinohe Sansha Taisai" thuộc vùng Nanbu. Đương nhiên nổi tiếng nhất chính là lễ hội Aomori Nebuta hoành tráng, náo nhiệt và đầy phấn khích.
Các loại xe hoa đèn lồng khổng lồ mang tên các doanh nghiệp, đoàn thể dân gian đầy sức sống và sáng tạo vô hạn. Vô số người dân địa phương và du khách đều hớn hở dốc hết tâm trí tham gia vào cuộc vui cuồng nhiệt. Tiếng trống Taiko vang dội, tiếng chuông, tiếng hò reo vẫn còn văng vẳng bên tai. Thật khiến người ta hoài niệm biết bao!
Món ăn địa phương của Aomori là súp miso nướng trong vỏ sò (Kaiyaki Miso) cũng khiến Ito nhớ mãi không quên.
Sò điệp nướng tươi của vịnh Mutsu cực kỳ thơm ngon. Ăn kèm với gạo đặc sản "Thanh Thiên Phích Lịch" của tỉnh Aomori, thêm một chút rượu Sake Hojo vừa thanh tao vừa dịu dàng. Đó chính là sự hưởng thụ tột đỉnh của nhân gian.
Ngay lúc Ito đang hồi tưởng trên tàu hỏa, Takahashi Miyoko sau khi nhận được thông báo của Đội Điều tra số 1 đã từ thành phố Otsu, tỉnh Shiga vội vã đến Sở Cảnh sát Phủ Kyoto.
Chaporia
Bình Luận (0)