Thám Tử Tokyo: Lời Nguyền Thất Võ Sĩ Cờ Shogi/Chương 12: Khách Sạn Và Bản Báo CáoC. 12: Khách Sạn Và Bản Báo Cáo
20px

Ito bắt tàu điện ngầm, đi ra từ ga Keage. Anh đi bộ 5 phút thì nhìn thấy khách sạn W (Westin Miyako).

Khách sạn W là khách sạn yêu thích của Ito, mang phong cách kết hợp Nhật - Tây. Ở đây vừa có phòng kiểu Tây, vừa có phòng kiểu Nhật.

Ito là một người Nhật kiên định, khi đi du lịch chỉ thích phòng kiểu Nhật. Vì kết cấu nhà ở Tokyo là kiểu Âu, nên nếu ngay cả khi đi du lịch cũng ở kiểu Âu thì thật là quá thiệt thòi cho bản thân. Phòng kiểu Nhật nằm trong khu vườn “Kasui-en” xinh đẹp ở phía sau khách sạn. Đây chính là di sản văn hóa của Kyoto, một khu vườn khô Karesansui có lịch sử 120 năm.

Nếu nói về lữ quán kiểu Nhật truyền thống ở Kyoto, đầu tiên phải kể đến "Ngự Tam Gia" gồm: Tawaraya, Hiiragiya và Sumiya.

Ito thích Hiiragiya, có lẽ là vì nơi đây mang đậm hơi thở văn chương. Văn hào Kawabata Yasunari và vợ từng ở phòng số 14, còn việc sáng tác thì ở phòng số 16.

Hiiragiya nằm ngay đối diện Tawaraya. Truyền thừa đến nay đã là đời thứ 6, có lịch sử 200 năm. Cách trang trí ở đây mang phong cách thời kỳ Edo. Từ chỗ ở, ăn uống, đồ dùng cho đến phong cách đều đạt đến độ hoàn mỹ. Không hề quá lời khi nói rằng nơi đây thực chất là một bảo tàng.

Tuy nhiên lữ quán Hiiragiya chỉ có 28 phòng khách. Dù có đặt trước từ sớm thì e rằng cũng không đặt được phòng. Lữ quán này, nơi ngay cả Thiên hoàng cũng từng nghỉ lại, quanh năm luôn trong tình trạng kín phòng. Dù giá phòng đắt đỏ, các chính khách vẫn nườm nượp kéo đến.

Khách sạn Suiran bên bờ sông Hozugawa cũng là kiểu Nhật truyền thống. Nhưng chỉ có 39 phòng khách, cũng không đặt được.

Khách sạn Ritz-Carlton bên bờ sông Kamogawa thì mang phong cách thời kỳ Minh Trị. Còn Hoshinoya ẩn mình trong cảnh đẹp Arashiyama lại càng tìm kiếm sự cực hạn của ý cảnh giữa rừng núi và biển hoa.

Nhưng giá phòng của những khách sạn hàng đầu này thực sự là quá đắt đỏ. Cho dù có đặt được, Ito cũng không muốn. Tuy rằng có người thanh toán nhưng cũng không mấy thỏa đáng. Yêu cầu của Ito đối với khách sạn thực ra không cao. Một là phòng kiểu Nhật, hai là giao thông thuận tiện, ba là sạch sẽ gọn gàng. Sự coi trọng của anh đối với ẩm thực còn vượt xa cả việc mặc, ở và đi lại.

Nhưng Ito đến quá gấp. Vào mùa hoa anh đào, các khách sạn trên toàn quốc thường xuyên trong tình trạng cháy phòng. Việc có thể đặt được phòng kiểu Nhật ở khách sạn W là do Ito đã mạo danh Hội Nghiên cứu Lịch sử. Mặc dù anh là hội viên của hội nghiên cứu, nhưng lần này không phải do hội nghiên cứu phái đi.

Chủ tịch danh dự của Hội Nghiên cứu Lịch sử chính là quan chức cấp cao của Bộ Văn hóa, Shimada Hiroki. Với tư cách là Nghị sĩ Quốc hội, Shimada Hiroki có tầm ảnh hưởng to lớn. Khi Ito rút danh thiếp cá nhân của Shimada Hiroki ra, phía khách sạn không hề do dự mà đưa phòng cho anh ngay.

Danh thiếp cá nhân của các chính khách đều có số lượng nhất định. Mỗi một tấm đều có thể truy cứu được nguồn gốc. Tấm danh thiếp tinh xảo làm từ giấy Washi thủ công cao cấp tự thân nó đã là biểu tượng của địa vị. Huống hồ loại giấy Washi được sử dụng có nguồn gốc từ thị trấn Imadate ở phía Bắc tỉnh Fukui. Đó chính là “quê hương của giấy Washi”. Tương truyền nữ thần Kawakami Gozen đã truyền dạy kỹ thuật làm giấy cho tỉnh Echizen ở thượng nguồn sông Okamoto.

Shimada từng đến thăm Hội Nghiên cứu Lịch sử. Ito đã may mắn có được tấm danh thiếp này. Kể từ đó anh cất giữ cẩn thận. Chỉ cần rời khỏi Tokyo, anh đều mang theo bên mình. Tác dụng của nó ư... không thể nói ra được.

Khách sạn W là khách sạn nghỉ dưỡng 5 sao. Có tất cả 11 tầng với 499 phòng khách. Cơ sở vật chất đầy đủ, dịch vụ chu đáo. Giao thông thuận tiện, có thể đến bằng tuyến tàu điện ngầm Tozai. Ga JR Kyoto có xe đưa đón miễn phí của khách sạn (20 phút một chuyến), rất chu đáo.

Gần khách sạn chính là chùa Nanzen-ji. Nanzen-ji là ngôi chùa nổi tiếng ở Kyoto, là ngôi chùa tổ của phái Nanzen-ji thuộc tông Lâm Tế. Các bậc cao tăng đức độ như Muso Soseki, Kokan Shiren, Shun'oku Myoha đều từng làm trụ trì ở đây.

Chùa Nanzen-ji đã trải qua hai trận hỏa hoạn lớn vào thời kỳ Muromachi và loạn Onin, nhiều lần bị thiêu rụi. Đầu thời Edo, nhờ sự bảo hộ của triều đình và mạc phủ Tokugawa mà chùa đã được xây dựng lại và hưng thịnh.

Khi Ito nhận phòng tại Kasui-en, lễ tân chỉ đưa cho anh một chiếc chìa khóa và một chiếc thẻ từ. Kasui-en rất truyền thống, phòng không có thẻ phòng mà chỉ có một chiếc chìa khóa. Trước khi ra ngoài cần gửi lại quầy lễ tân. Thẻ từ dùng để ra vào các cơ sở như nhà hàng.

Phòng của Ito là phòng Nguyệt (Tsuki)-9. Vừa mở cửa, đập vào mắt là một chiếc tivi tinh thể lỏng rất lớn. Bên phải lối vào là tủ quần áo và khu vực uống trà, chỉ có điều hơi nhỏ hẹp. Trần nhà làm bằng gỗ, còn có cả khu vực làm việc.

Căn phòng rất thoáng đãng, nhưng phòng tắm và nhà vệ sinh lại khá chật chội. Mở cửa sổ ra, những cây tùng kỳ lạ và những hòn đá quái dị hiện ngay trước mắt. Cát mịn trải nền, rêu phong mọc đầy. Thỉnh thoảng lộ ra một góc đèn đá Ishidoro, lập tức nảy sinh cảm giác như đang nhìn thấu lịch sử.

Khu vườn khô Karesansui ở đây khá tốt. Tất nhiên, nếu nói về vườn Karesansui thì chùa Ryoan-ji là nổi tiếng nhất.

Đến buổi tối. Ito thưởng thức một bữa tối món Pháp phong phú. Bữa đại tiệc được bắt đầu bằng rượu khai vị. Thứ đóng vai trò dẫn dắt chính là rượu Champagne. Vô số những bọt khí nhỏ tuyệt diệu và chất lỏng màu cam vàng ngọt ngào ngay lập tức đánh thức vị giác của Ito, kích thích anh thèm ăn vô cùng.

Món ốc sên nướng thơm ngon, bít tết áp chảo chín kỹ, rượu vang đỏ nồng nàn. Món ăn Pháp chú trọng sự tinh tế sang trọng khiến anh cảm thấy rất dễ chịu. Là một người theo chủ nghĩa ẩm thực, anh không ăn món gan ngỗng Pháp. Kể từ khi xem quá trình sản xuất gan ngỗng, anh cảm thấy vô cùng tàn nhẫn. Đó là một cực hình đối với động vật.

Điểm trừ duy nhất là quy trình của món Pháp quá rườm rà, Ito chỉ có thể chọn gọi món lẻ. Nếu là một set menu chính quy thì cần tới 4 tiếng đồng hồ.

Ăn xong không có việc gì làm, anh mở bản sao *Báo Cáo Khám Nghiệm Hiện Trường* ra xem.

*Báo Cáo Khám Nghiệm Hiện Trường*

Về vụ án Takahashi Yasuo uống thuốc độc tự sát, tôi phụ trách công tác khám nghiệm hiện trường, xin báo cáo như sau:

Năm Bình Thành thứ xx, ngày 29 tháng 3, Sở Cảnh sát khu vực D, Phủ K.

Tuần tra bộ trưởng / Murai Masaya

Ngày khám nghiệm hiện trường: Sáng ngày 29 tháng 3 năm Bình Thành thứ xx, từ 8 giờ 30 phút đến 10 giờ.

Địa điểm khám nghiệm hiện trường: Khu vực sông Kamogawa, thành phố Kyoto.

Mục đích khám nghiệm hiện trường: Thu thập các bằng chứng hoặc lời khai liên quan đến vụ án uống thuốc độc tự sát.

Nhân chứng khám nghiệm hiện trường: Vợ chồng người phát hiện đầu tiên Asano Ryusei.

Quá trình khám nghiệm hiện trường: Vì địa điểm nằm bên bờ sông Kamogawa, đường lớn có rất nhiều dấu chân, mờ nhạt không rõ ràng. Không thể lấy được khuôn thạch cao. Dấu chân gần người chết nhất là dấu chân của hai nam một nữ. Gần nhất là của người chết. Dấu chân ở giữa và phía sau thuộc về nhân chứng vợ chồng Asano Ryusei.

Vật để lại hiện trường: Di thư, chai rượu Sake hiệu Hayabusa và các vật dụng cá nhân của người chết.

Hiện trường vụ án - Rừng hoa anh đào ven bờ sông Kamogawa đoạn xx.

Tình trạng tổng thể: Hiện trường nằm bên bờ sông Kamogawa, là hiện trường mở. Người chết chết dưới gốc cây anh đào Somei Yoshino...

Ito đọc kỹ *Báo Cáo Khám Nghiệm Hiện Trường* rồi rơi vào trầm tư. Dựa theo nội dung bên trong, giả sử vợ chồng Asano Ryusei phát hiện ra Takahashi Yasuo vào ngày hôm sau khi anh ta chết và tiến lại gần để lại dấu chân. Vậy chẳng phải có nghĩa là Takahashi Yasuo đã một mình đi đến dưới gốc cây anh đào sao. Hiện trường cũng không có dấu vết dọn dẹp hay che đậy dấu chân. Trừ khi có người đã ngụy trang hiện trường một cách cao tay. Việc để lại dấu chân trên đất cát là chuyện cực kỳ đơn giản. Còn về cách xóa bỏ thì anh không rõ lắm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...