Sekiya nhíu mày, vẻ mặt bất mãn.
"Đúng vậy. Anh Sekiya, có gì không đúng sao? Xin lỗi! Khách sạn này có vấn đề gì sao?"
"Ngài Ito, tại sao ngài không đặt phòng kiểu Nhật ở 'Khu phố Nhật Bản' a? Khách sạn Tristan này nghe là biết do người Mỹ mở. Hơn nữa cái tên rất xa lạ, chắc là ở khu trung tâm thành phố."
"A! Xin lỗi! Anh Sekiya. Thực ra tôi là lần đầu tiên đến Mỹ, cho nên hoàn toàn không biết ở đây còn có một 'Khu phố Nhật Bản'. Nếu biết, đương nhiên sẽ đặt phòng kiểu Nhật mà tôi thích. Nhưng... khách sạn đã đặt xong, không thể thay đổi được nữa! Tuy nhiên, khi nào rảnh tôi nhất định sẽ đến 'Khu phố Nhật Bản' xem thử."
Ito Kozo có chút chán nản, anh vậy mà lại không phát hiện ra ở đây có khách sạn kiểu Nhật.
"Ngài Ito, thật hết cách với ngài. Đã là một người Nhật Bản, đương nhiên là phải ở phòng kiểu Nhật rồi."
"A! Vô cùng xin lỗi!
Ito Kozo khá bất đắc dĩ khẽ cúi người.
Thế hệ trước của nhà Sekiya rất có thể đến Mỹ rồi không về Nhật Bản nữa. Đồng thời Sekiya thế hệ thứ hai cũng chưa từng đến Nhật Bản. Cho nên anh ta không biết hiện nay nhà nguyên căn kiểu Nhật ở các đô thị Nhật Bản đã rất ít, hầu hết đều là chung cư.
"Xem ra ngài Ito muốn ngồi taxi đi. Tiền taxi ở San Francisco thực sự có chút đắt đỏ, tôi khuyên ngài nên đến nhà ga sân bay. Ở đó có tàu BART đi đến khu khách sạn trung tâm thành phố. Gọi là tàu hỏa, thực chất chính là tàu điện ngầm. Còn được mệnh danh là nhanh nhất thế giới, nhưng tốc độ tối đa cũng chỉ 128 km/h thôi. Hoàn toàn không sánh bằng tàu điện ngầm Nhật Bản!"
Sekiya dùng giọng điệu tự nhiên như đã quen thân từ lâu, giống như Ito Kozo là người bạn cũ của anh ta vậy.
Ito Kozo cạn lời.
Tàu điện ngầm của Tokyo tốc độ tối đa 65 km/h, thua xa San Francisco. Cho nên anh chàng này hoàn toàn phớt lờ sự thật, đúng là khoác lác không biết ngượng! Tuy nhiên thông tin giao thông mà anh ta cung cấp vô cùng tuyệt vời! Đỡ cho Ito Kozo phải ngồi taxi.
"Tốt quá rồi! Anh Sekiya. Đây là danh thiếp của tôi."
Ito Kozo vô cùng cảm kích. Nói xong anh liền đưa danh thiếp cho Sekiya Shun.
Sekiya tiện tay rút danh thiếp từ túi áo vest ra đưa cho Ito Kozo.
"A! Thật không ngờ! Ngài Ito... vậy mà lại là nhà sử học, tiểu thuyết gia. Thất lễ rồi! Tôi vẫn là lần đầu tiên quen biết một nhà văn."
Anh ta đọc thông tin trên danh thiếp của Ito Kozo, khẽ cúi người nói.
"Đâu có đâu có."
Ito Kozo cũng đọc danh thiếp của Sekiya Shun. Danh thiếp này được in song ngữ Nhật - Anh. Mặt trước là tiếng Nhật, mặt sau là tiếng Anh.
"A! Vậy mà lại là Công ty cổ phần khách sạn xx."
Ito Kozo cảm thấy có chút buồn cười.
Thảo nào người này cứ canh cánh trong lòng việc mình không ở khách sạn kiểu Nhật, hóa ra nghề nghiệp của anh ta chính là làm ở khách sạn, không chừng còn là nhân viên kinh doanh.
"Xin lỗi, ngài Ito. Bên ngài còn việc gì không?"
"Anh Sekiya, thật ngại quá! Cảm ơn anh đã giúp tôi nhiều như vậy."
"Vậy tôi xin phép vắng mặt trước nhé."
"Anh cứ tự nhiên."
Sekiya khẽ cúi người, sau đó vội vã rời đi.
Ito Kozo cũng khẽ cúi người. Anh mỉm cười, đi về phía nhà ga sân bay mà Sekiya đã chỉ.
Nhà ga bên trong rất rộng và cao, nhưng hơi cũ kỹ. Bên trong nhà ga có năm tuyến đường màu đỏ, vàng, xanh lá cây, xanh lam, cam.
Bốn tuyến đầu kết nối Vùng Vịnh đến Đông Vịnh, tuyến màu cam kết nối Bắc Nam Đông Vịnh. Tuyến màu đỏ và tuyến màu vàng có thể đến trung tâm thành phố San Francisco.
Ito Kozo bĩu môi.
Hóa ra chỉ có năm tuyến a! So với tàu điện ngầm của Tokyo, ít hơn hẳn tám tuyến.
Ngay sau đó anh không cười nổi nữa.
Người ta chỉ là thành phố lớn thứ tư của bang California, thủ phủ của bang California nằm ở Sacramento cơ mà! Mình lấy Tokyo ra so sánh với San Francisco làm gì?! Có những thứ không thể so sánh, cũng không so sánh được!
Đoàn tàu điện ngầm màu trắng gầm rú lao qua, giống như một con cự thú được tạo ra từ băng tuyết.
Nơi chờ tàu không có ghế nghỉ ngơi, mà được thay thế bằng những khối xi măng tròn lớn. Bên ngoài những cột bê tông dùng để chống đỡ, được bọc một lớp hợp kim màu bạc sáng loáng. Mặt sàn thì được ghép từ những viên gạch lát nền màu nâu đỏ.
Ito Kozo mua vé tàu qua máy bán vé tự động.
Vì có thể thanh toán bằng thẻ tín dụng, nên đỡ phải dùng tiền mặt đô la Mỹ.
Anh chọn đi từ Sân bay đến trung tâm thành phố, vé một chiều 8.1 đô la. Đã ở Mỹ, tự nhiên những gì hiển thị đều là tiếng Anh. Điều này vô hình trung nhắc nhở Ito Kozo, anh đã không còn ở Nhật Bản, mà đang ở trên đất Mỹ.
Tuy nhiên, chiếc máy bán vé tự động này rất không thông minh, vậy mà lại yêu cầu tự tính toán giá vé đến điểm đến.
Làm cho Ito Kozo luống cuống tay chân, loay hoay mấy lần mới xong.
Anh vô cùng xấu hổ, phép tính đơn giản như vậy mà lại làm khó được sinh viên tốt nghiệp Đại học Tokyo. Thật là mất hết thể diện!
Tuy nhiên, Ito Kozo phát hiện dường như mọi người đều như vậy. Cho nên trong lòng anh đã cân bằng lại!
Mỗi chuyến tàu, đều sẽ hiển thị ga cuối trên màn hình. Ito Kozo quan sát một chút, liền bước vào toa tàu đang chờ xuất phát.
Tài xế là một người da đen cao to vạm vỡ. Làn da bóng loáng, giống như một con hải cẩu tràn đầy sức sống.
Tại sao hải cẩu lúc nhỏ là màu trắng đáng yêu, lớn lên lại biến thành màu xám đen nhỉ?
Ito Kozo vẫn luôn không hiểu rõ chuyện này là thế nào. Anh dùng tiếng Nhật lầm bầm một câu nho nhỏ.
Bên trong toa tàu anh đang đứng không chỉ có hành khách, vậy mà còn có cả một chiếc xe đạp đua màu xanh lá cây! Anh quả thực không dám tin vào mắt mình.
Làm như vậy, thực sự được sao? Ở Nhật Bản, tuyệt đối sẽ không có tình trạng này xảy ra.
Nhưng may thay, xe đạp xem ra có khu vực quy định.
Trên tấm biển màu xanh lam trong toa tàu viết rõ ràng "KHU VỰC ƯU TIÊN XE ĐẠP" và "TUÂN THỦ QUY ĐỊNH DÀNH CHO XE ĐẠP".
Ở giữa hai dòng chữ được phun sơn hình một chiếc xe đạp.
Người trong toa tàu đến từ các quốc gia khác nhau, quả thực có thể gọi là "Vạn quốc". Tuy nhiên người châu Á dường như rất ít. Tính cả Ito Kozo, ước chừng chỉ có ba người. Hai người kia vóc dáng cũng không cao, nhìn màu da chắc là người vùng Đông Nam Á. Hai người vừa lên tàu đã thì thầm to nhỏ, nhưng không ai để ý. Bởi vì chẳng ai nghe hiểu.
Trong toa tàu còn khá nhiều ghế trống, Ito Kozo liền ngồi xuống.
Ở Mỹ, vận tải hành khách đường bộ không có sự phân biệt giữa ghế chỉ định và ghế tự do. Mỹ không có Shinkansen, chỉ có tàu hỏa. Hơn nữa vé tàu hỏa còn đắt hơn cả vé máy bay. Tuy nhiên, nghe nói bên trong tàu hỏa rất sang trọng.
Một người đàn ông da trắng ung dung ngồi xuống bên cạnh Ito Kozo.
"Trời đất ơi! Cái mùi này. Chẳng lẽ trên người hắn giấu một tá trứng thối?"
Ito Kozo cố nhịn thức ăn sắp trào ra ngoài. Bất đắc dĩ anh đành kéo vali du lịch, đổi sang chỗ khác.
Anh không biết rằng, người da trắng kia đã ném cho bóng lưng của anh một ánh mắt ngạc nhiên.
Ito Kozo sau khi ngồi xuống lại, trong đầu hiện ra một bức tranh.
Mùa hè nóng bức, toa tàu chật chội, mùi cơ thể tràn ngập mọi không gian ngóc ngách. Người Nhật Bản có tính cách kiên nhẫn đến đâu trong hoàn cảnh này, cũng sẽ không chút do dự mà chọn cách tự sát! Không! Bởi vì không cần thiết! Trước khi có ý nghĩ này, đã bị hun chết rồi! Không còn nghi ngờ gì nữa!
Đến trạm anh kéo vali du lịch chạy thục mạng như chạy trốn. Người không biết, còn tưởng có sát thủ đang truy sát anh.
Ito Kozo phớt lờ ánh mắt ngạc nhiên và sự chế nhạo của những người xung quanh, mặc dù mặt anh đã đỏ bừng.
Không khí trong lành vậy mà lại không có nơi nào để tìm kiếm sao? A! Tôi thật nhớ mùi hương cỏ xanh quyến rũ của Tokyo, ngay cả đậu phụ thối trên phố ẩm thực, dường như cũng trở nên thơm ngon lạ thường.
Chaporia
Bình Luận (0)