“Chào buổi sáng! Ngài Hiromi Kouzou.”
Bob tỏ vẻ khá thắc mắc.
“Anh còn muốn tra cứu gì nữa sao?”
“Chào buổi sáng! Ông Bob. Chuyện là thế này. Tôi nghĩ ông sẽ thích cà phê Blue Mountain, nên có mang một ít qua đây.”
“Đúng vậy. Blue Mountain là loại cà phê rất ngon, nhưng cũng rất đắt đỏ. Lương của tôi không đủ để chi trả cho sở thích xa xỉ này. Cảm ơn anh! Là dạng bột sao?”
Bob mở túi giấy ngay trước mặt.
“Không phải. Là hạt cà phê thượng hạng. Tôi nghĩ ở nhà ông chắc có máy xay chứ.”
“Có chứ.”
Bob cười lớn.
“Tôi nghĩ cái máy xay đó cũng đã chán ngấy việc lúc nào cũng phải xay mấy loại hàng rẻ tiền rồi. Nó đang háo hức chờ đợi sự xuất hiện của những vị quý tộc này đây.”
“Như ông mong muốn. Ông Bob. Cảm ơn ông vì đã giúp đỡ tôi.”
“Tạm biệt! Ngài Hiromi Kouzou.”
“Tạm biệt! Ông Bob! Nếu lúc thưởng thức hương vị cà phê thơm nồng mà ông có thể nhớ tới tôi, thì đó là vinh hạnh của tôi!”
Ito hóm hỉnh chào tạm biệt.
“Sẽ nhớ chứ, sẽ nhớ chứ! Ân tình của ngài, tôi sẽ không bao giờ quên.”
Bob cười ha hả. Ông ta cười vui vẻ đến mức bị sặc, phải ho vài tiếng.
“Tạm biệt!”
Ito mỉm cười gật đầu rời đi.
Buổi trưa, anh ăn uống đơn giản rồi quay về phòng. Anh lấy tờ giấy trong ngăn kéo khách sạn ra, bắt đầu viết viết vẽ vẽ.
Đèn trong bãi đỗ xe chắc chắn rất sáng, lại còn có nhân viên quản lý của khách sạn. Lúc đó có lẽ còn có cả camera giám sát. Một nơi người qua kẻ lại, xe cộ ra vào thế này chắc chắn không thích hợp để tráo má phanh. Khu đất trống hai bên cửa chính khách sạn có thể dùng để đỗ xe. Nếu tráo má phanh ở đó thì thực sự không dễ bị phát hiện. Cho dù có bị ai nhìn thấy, cũng có thể bị coi là đang sửa chữa chiếc xe yêu quý của mình. Dù sao người Mỹ thường thích tự sửa xe.
Ban ngày không được, quá lộ liễu. Vậy thì là ban đêm. Nhưng ban đêm thì có nhìn rõ không? Có lẽ kẻ đó đã mang theo nguồn sáng di động. Vậy còn dụng cụ thì sao? Chẳng lẽ cũng là đi trộm? Hay đi mượn? Gần như không thể. Hoặc là đi mua?
Ito không biết lái xe, đương nhiên cũng chưa từng sửa xe. Nhưng anh biết rằng thị trường phụ tùng ô tô lớn nhất Tokyo là Super Autobacs, nơi được mệnh danh là “Vương quốc ô tô”.
Anh từng đến chi nhánh Shinonome ở vịnh Tokyo, hàng hóa ở đó vô cùng phong phú.
Hơn nữa Super Autobacs là một chuỗi cửa hàng, có hơn 500 chi nhánh trên khắp Nhật Bản. Có thể nói chỉ cần là người Nhật, hoặc chỉ cần có xe hơi, thì không ai là không biết đến nó.
Vậy ở Mỹ thì mua phụ tùng ở đâu?
Ito mở điện thoại tìm kiếm, đúng rồi! Gần đây có một siêu thị phụ tùng ô tô, đi xem thử xem sao.
Siêu thị phụ tùng ô tô khá lớn, khách hàng cũng không ít. Tuy nhiên trước cửa có bảo vệ tuần tra cảnh giác, như vậy đám người vô gia cư sẽ không vào được.
Trong siêu thị có rất nhiều hàng hóa, đại khái chia làm 4 loại.
Một là phụ tùng thông dụng như dầu máy, lốp xe, ắc quy. Hai là phụ tùng tiêu hao như giảm xóc, khớp nối vạn năng. Ba là dụng cụ sửa chữa và đồng hồ đo như cờ lê, đồng hồ vạn năng điện. Cuối cùng là thiết bị trên xe như đầu đĩa DVD và ghế xếp bằng vải bạt.
Tuy nhiên, kiến thức của anh về phụ tùng ô tô chỉ ở mức nghiệp dư. Loại 1, 3, 4 thì anh còn từng thấy qua. Nhưng loại 2 đối với anh mà nói, dù có đặt ngay trước mặt anh cũng chẳng rõ công dụng của chúng là gì.
Ito tìm thấy một nữ nhân viên trẻ tuổi.
Dù là người da trắng nhưng mái tóc đen xõa ngang vai của cô rất thướt tha. Đôi mắt đen to tròn đầy mê hoặc, giống như những viên ngọc trai đen sản xuất tại Tahiti vậy. Sống mũi thẳng tắp, đôi môi đỏ tươi đầy đặn. Trông cô còn xinh đẹp hơn cả Shelley.
“Thưa quý cô xinh đẹp, cho hỏi muốn thay má phanh thì cần mua những dụng cụ gì?”
Alisa suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Dù cái anh chàng châu Á nhỏ con này nói tiếng Anh khá tốt, nhưng cách bắt chuyện thế này cô vẫn thấy khá là lập dị!
“Giá đỡ an toàn, kích nâng, ống tiêm, cờ lê chữ thập...”
“Nghĩa là ở đây có thể mua trọn gói tất cả.”
“Đương nhiên rồi.”
“Các khu phố gần đây chỉ có mỗi cửa hàng của các bạn thôi sao?”
“Đúng vậy, thưa ngài.
”
“Các bạn đã cung cấp dịch vụ ở đây nhiều năm rồi chứ?”
“Mặc dù chúng tôi không phải là gã khổng lồ trong ngành như NAPA, nhưng cũng là một siêu thị sửa chữa ô tô lâu đời. Đã kinh doanh tại địa phương hơn 40 năm rồi.”
Alisa tự hào nói.
“Ở đây có chấp nhận tiền mặt, séc du lịch và thẻ tín dụng không?”
“Đương nhiên rồi, thưa ngài.”
“Cảm ơn cô rất nhiều! Vậy tạm biệt.”
Ito nằm ngoài dự tính của cô. Anh đi xuyên qua dòng người trong siêu thị rồi bước ra ngoài. Để lại một Alisa với khuôn mặt ngơ ngác.
Cái gì? Cứ thế mà đi sao! Cô gần như không tin vào mắt mình!
Alisa từ nhỏ đã có nhan sắc xuất chúng, vì vậy cô rất tự tin vào sức hấp dẫn của mình, thế nên cô hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra! Thấy vậy cô chỉ đành buồn bực lắc đầu. Thấy có một vị khách đang lựa chọn phụ tùng, cô liền nở nụ cười rạng rỡ bước tới.
Ito vừa quay về khách sạn vừa phác họa tình trạng chiếc xe của Yanagihara trước khi gặp nạn: A hoặc B thấy cô đỗ xe ở hai bên khách sạn, bèn đến xưởng sửa chữa ô tô trộm má phanh trước.
Tại sao không đến siêu thị phụ tùng ô tô để mua? Bởi vì thứ cần thiết là hàng cũ còn dùng được nhưng dễ xảy ra vấn đề. Như vậy nếu xe xảy ra tai nạn, cảnh sát Mỹ chỉ có thể cho rằng má phanh bị mòn.
Đặc biệt Yanagihara là người nước ngoài, bản thân không có thế lực gì ở địa phương. Thậm chí còn chẳng bằng một người dân thường.
Cảnh sát kiểm tra chiếc xe gặp nạn cũng chỉ có thể khẳng định đó là một vụ tai nạn giao thông thông thường.
Sau đó kẻ này đã đến siêu thị gần đó mua dụng cụ. Ban ngày không ra tay, đương nhiên là sợ bị phát hiện. Cũng có khả năng lúc đó Yanagihara chưa lái xe về.
Tóm lại, chắc chắn là ra tay vào ban đêm.
Ban đêm? Chẳng lẽ tận dụng ánh trăng để chiếu sáng sao? Nếu đêm đó có sương mù, không có trăng thì sao? Nếu đêm đó không có sương mù mà trực tiếp đổ mưa thì chẳng phải sẽ càng hoàn hảo hơn sao?
Muốn tìm tài liệu khí tượng từ nhiều năm trước, chỉ có thể đến cơ quan khí tượng địa phương. Ở Tokyo, dự báo thời tiết thường do Tổng cục Khí tượng Nhật Bản nằm ở quận Chiyoda công bố. Đương nhiên, Hiệp hội Khí tượng Nhật Bản của tư nhân cũng là một nguồn bổ sung hữu ích.
Còn về tình trạng mặt trăng đêm đó, thì nên đến đài thiên văn để tra cứu.
Quay về khách sạn, Ito lập tức tra cứu.
Hóa ra việc dự báo và công bố khí tượng địa phương thuộc về Cục Khí tượng Quốc gia khu vực vịnh San Francisco. Ngoài ra, trong Công viên Cổng Vàng ở ngoại ô thành phố còn có một Đài thiên văn Morrison.
Ito quyết định đến Morrison ở xa hơn trước, vì đây là đài thiên văn kỹ thuật số toàn phần lớn nhất thế giới.
Và điều khiến anh bất ngờ nhất là: Người thiết kế mái sinh thái của Morrison chính là người thiết kế sân bay Kansai, kiến trúc sư đại tài nổi tiếng người Ý Renzo Piano.
Thật là một bất ngờ thú vị! Không ngờ mái nhà của Morrison lại là tác phẩm của bậc thầy. Phải đến xem ngay mới được!
Ito đến quầy lễ tân, vẫn là Shelley đặt taxi giúp anh. Anh ngồi taxi, nóng lòng đi tới ngoại ô.
Công viên Cổng Vàng rộng 1017 mẫu Anh, là công viên nhân tạo lớn nhất thế giới. Ngồi trong xe, Ito bất ngờ phát hiện một công viên kiểu Nhật lướt qua trước mắt.
Phong cách kiến trúc và cây cối quen thuộc đó khiến tinh thần anh phấn chấn hẳn lên. Nhìn thấy phong vật quê nhà ở nơi đất khách quê người, trong lòng anh trào dâng niềm cảm kích và hạnh phúc.
Không khí trong công viên trong lành tự nhiên, đâu đâu cũng thấy những cây cổ thụ chọc trời, thảm cỏ và hồ nước. Bên trong chia thành nhiều công viên nhỏ. Sắc xanh bao trùm lấy Ito, anh cảm thấy nếu sống ở đây vài năm, mình sẽ biến thành siêu anh hùng Hulk của Marvel mất.
Đài thiên văn Morrison nằm bên trong Bảo tàng Khoa học California. Mái nhà do bậc thầy thiết kế khiến Ito không khỏi trầm trồ thán phục.
Ito hỏi thăm nhà thiên văn học Steven trong đài.
Trong đài có phần giới thiệu về Steven: Tốt nghiệp Đại học Indiana, nhận bằng Tiến sĩ Vật lý Thiên văn. Đã từng công bố kết quả nghiên cứu trên tạp chí vật lý thiên văn “The Astrophysical Journal”. Ông giảng dạy thiên văn và vật lý tại một trường đại học địa phương, là một nhà thiên văn học rất có danh tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)