Thật khó để học viên bình thường sinh tồn ở học viện/Chapter 2: Caelum DrestanChapter 2: Caelum Drestan
20px

Tôi mở mắt.

Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi không phải là trần nhà quen thuộc của căn chung cư nhỏ bé tôi ở.

Mà là… một trần nhà bằng gỗ sẫm màu, cao vút, được chạm khắc tỉ mỉ những hoa văn hình khiên, hình kiếm.

“Hả…?”

Tôi ngồi bật dậy.

Chăn nhung rơi khỏi người tôi.

Mềm quá...

Giường được làm bằng bốn cọc to bằng gỗ Walnut (gỗ cây óc chó), phủ ga lụa đen.

Khung cửa sổ lớn mở hé, ánh nắng tràn vào, rọi qua tấm rèm lụa tạo thành những đường sáng như cắt qua không khí.

Tôi đảo mắt quanh căn phòng.

Mỗi góc đều toát lên thứ gì đó sang trọng, ngột ngạt và xa lạ.

Kệ sách cao đụng trần, chất đầy những cuốn sách bọc da không tiêu đề, chỉ toàn những biểu tượng lạ hoắc

Cùng với một bộ bàn ghế được khắc hoa văn rồng sư tử - kiểu như thứ đồ chỉ thấy trong game.

“Từ từ đã… Đây là đâu vậy?”

Cảm thấy có điều gì đó bất thường.

Tôi bật dậy như bị điện giật. Lao đến chiếc gương cao đặt cạnh tủ quần áo.

Trong gương phản chiếu là một cậu thiếu niên quý tộc, tóc đen gọn gàng, đôi mắt xám như thép nguội, mặc đồng phục học viện cổ cao màu xanh than viền bạc, cúc áo chạm nổi.

Gương mặt trắng nhợt, hơi gầy gò, đúng kiểu… con nhà dòng dõi không quen nắng gió.

“…Thằng nào đây?”- Tôi thốt lên trong hơi thở. Rồi ngẩn người.

Và rồi như bị sét đánh, từng mảnh ký ức cuối cùng đêm qua ùa về.

Màn hình máy tính.

Trận chiến cuối cùng.

Cái kết.

Tôi quay lại nhìn căn phòng một lần nữa, mọi chi tiết đều quá thật, quá tỉ mỉ, quá… giống trò chơi.

“…Đừng có nói là…”

Tôi lùi lại thở gấp

“Đừng nói là mình đã-”

Cạch.

Cánh cửa bật mở

Một cô hầu gái bước vào. Cô bước vào nhẹ như bóng ma

Cô bận bộ đồng phục trắng đen cùng với mái tóc đen dài được buộc gọn sau gáy,

Gương mặt cô không xinh đến mức chói lóa, nhưng lại mang một vẻ đẹp đều đặn, hoàn hảo đến lạ — như thể được chạm khắc ra từ đá cẩm thạch lạnh

Đôi mắt xám tro trầm tĩnh không ánh lên cảm xúc  

Cúi đầu lễ phép, nói với giọng điềm đạm.

“Chào buổi sáng, thiếu gia Caelum Drestan.

Hôm nay là ngày nhập học chính thức tại Học viện rồi đấy ạ.”

Tôi vẫn đứng ngây người ra, còn chưa kịp phản ứng thì cô ấy đã tiếp lời.

“Ngài hãy mau ra ăn sáng để không là trễ giờ đấy ạ.”

“Caelum… Drestan?”

Tôi buột miệng lặp lại cái tên vừa nghe.

“Đó là tên ta…?”

“Phải, thưa thiếu gia.” – Cô ấy mỉm cười lịch sự.

“Có chuyện gì sao ạ?” – Cô ấy nghiêng đầu nói.

Tôi ngây ra, đột nhiên cảm thấy không ổn.

“Ahaha… không, tôi chỉ… mơ màng vì vừa tỉnh ngủ thôi!”

Tôi cười gượng, cố gắng che giấu cơn hoảng loạn đang sục sôi trong đầu.

“Vậy thì ngài hãy mau lên đi ạ, không thì sẽ trễ ngày nhập học tại Học viện đấy ạ”

“À ừ tôi biết rồi…”

“Vậy thì tôi xin phép chuẩn bị bữa sáng trước cho ngài.”

Cô cúi đầu một lần nữa, quay đi, định khép cánh cửa-

“Khoan đã!” – Tôi gọi giật lại.

Cô dừng chân quay đầu lại.

“Có chuyện gì vậy thiếu gia?”

“Tôi sẽ học… ở đâu vậy?”

“Học viện ma pháp và kiếm thuật, thưa ngài.”

“Không, ý tôi là… tên của ngôi trường ấy.”

Cô nhìn tôi như thể tôi vừa nói một điều cực kỳ ngớ ngẩn.

“Ngài có ổn không vậy thiếu gia, hôm qua chính ngài còn mặc đồng phục đi khoe khắp lãnh địa mà?”

“Cứ trả lời tôi trước đã”

“…Học viện Ma pháp và Kiếm thuật Velstein, thưa thiếu gia.”

“À… ừ. Cảm ơn”

“Vậy thì tôi xin phép” – Cô ấy nói

Cô cúi đầu một lần nữa, quay đi, định khép cánh cửa thì dừng lại

“Nếu mà ngài cảm thấy không khỏe, hãy để tôi gọi trị liệu sư.”

“Không tôi ổn.”

“Vậy tôi xin phép.”

Cạch.

Cánh cửa khép lại.

Tôi đứng đơ ra đó, đôi chân như hóa đá.

“Caelum… Drestan?”

Cái tên quen thuộc đó… tôi đã từng thấy ở đâu rồi

Và rồi ký ức trong game ùa về. Không phải một nhân vật chính. Không phải NPC quan trọng.

Chỉ là một quý tộc hạng ba. Xuất hiện vài câu thoại mờ nhạt.

Và rồi… chết ở hồi ba, trong biến cố đẫm máu đầu tiên của Học viện.

Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

“Không phải chứ…

Làm ơn đừng nói với tôi là…”

Tôi đã không chuyển sinh thành anh hùng, không phải nhân vật chính.

Mà là tên quý tộc yếu ớt nằm ngoài spotlight này

Một học viện, nơi tài năng là sinh mệnh.

Nơi được mệnh danh là mồ chôn của người chơi.

Và tôi – một thằng quý tộc quần chúng.

…Sẽ sống sót kiểu gì trong cái chốn điên rồ đó đây.

….

Bước đi trong hành lang trải thảm đỏ sậm, từng bước chân tôi lún nhẹ xuống lớp nhung dày, phát ra tiếng gần như không nghe thấy.

Hai bên hành lang là hàng cột đá cẩm thạch trắng xám, mỗi cây cột đều được chạm khắc tinh vi những hình tượng chiến binh.

Trần nhà hình vòm được nâng đỡ bởi các xà ngang bằng gỗ mun đen, đính huy hiệu gia tộc bằng bạc.

Dưới chân tôi, ánh sáng sớm tràn qua dãy cửa sổ cao từ trần đến sàn, phản chiếu lên nền đá lát hoa cương, tạo thành những vệt sáng lấp lánh kỳ ảo như trong tranh vẽ.

Mùi tinh dầu bạc hà và gỗ đàn hương thoảng trong không khí, thơm dịu và thanh sạch một cách kỳ quái – như thể mọi thứ ở nơi này đều quá sạch, quá hoàn mỹ… đến mức không thật.

“Đẹp thật” – tôi lẩm bẩm trong khi mắt vẫn dán vào những chùm đèn pha lê treo trên cao

“Quý tộc sống ở những nơi thế này sao?” - tôi buột miệng

Cuối hành lang, tôi dừng lại trước một cánh cửa đôi cao gần ba mét.

Cánh cửa sẫm màu khắc hoa văn rồng đang uốn lượn quanh thanh kiếm, hai bên khung viền được trang trí những nhánh nguyệt quế bằng vàng. Tay nắm cửa bằng đồng được chạm hình đầu sư tử, miệng ngậm vòng tròn nặng nề.

Cô hầu gái tóc đen lúc nãy đã đứng chờ trước cửa. Cô cúi đầu, giọng dịu nhẹ như tơ lụa

“Mời ngài vào dùng bữa sáng, thiếu gia.”

Tôi đẩy cửa.

Tiếng bản lề cọt kẹt nhẹ nhàng như tiếng thở dài vang lên, và tôi bước vào.

Phòng ăn lớn đến mức có thể tổ chức một buổi dạ yến, trần cao vút với những bức họa tường có gia huy của gia tộc

Giữa phòng là một cái bàn dài hình chữ nhật được làm bằng gỗ gụ, bóng loáng, được phủ khăn trải thêu chỉ bạc.

Trên bàn là bộ đồ ăn đặt ngay ngắn: đĩa sứ trắng viền vàng, dao nĩa bạc sáng bóng, ly pha lê lấp lánh.

Cuối bàn, có hai người đang ngồi.

Một nam, một nữ. Nhìn trung niên.

Ăn mặc chỉnh tề, lịch sự, mang dáng dấp đặc trưng của quý tộc lâu đời.

Người đàn ông ngồi ở đầu bàn, có vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng và sống lưng thẳng như thanh trường kiếm.

Ông khoác áo choàng màu than dài phủ đến gót, cổ áo đính đá mã não đỏ, từng đường may đều như đo theo quy chuẩn hoàng gia.

Mái tóc ông đen pha bạc, được chải ngược hoàn hảo để lộ trán cao, gương mặt góc cạnh với vết sẹo mờ trên cằm càng khiến vẻ ngoài thêm uy nghiêm.

Đôi mắt ông – xám thép, lạnh lùng. Thế nhưng, trong ánh mắt ấy… vẫn có một thoáng dịu dàng thoáng qua

“Ra ăn sáng đi, nếu không con sẽ trễ học đấy,” người đàn ông lên tiếng.

Giọng ông trầm, rõ, dứt khoát. Không phải ra lệnh — mà là một thói quen, như thể đã từng nói câu đó hàng trăm lần

Tôi đứng sững. “Con?”

Cái chữ đó khiến đầu tôi hơi ong. Vậy ra… đây là cha Caelum Drestan.

Còn người phụ nữ đối diện — hẳn là mẹ cậu ta.

Người có dung mạo như tượng sáp được điêu khắc tỉ mỉ: làn da trắng ngần không tì vết, mái tóc đen tuyền búi cao cài trâm ngọc lam, đôi mắt xanh rêu ánh lạnh như nước hồ mùa đông.

Khuôn mặt bà thanh tú nhưng nghiêm nghị hòa cùng với chiếc váy dài ôm sát người, viền ren bạc thêu gia huy được làm bằng chỉ kim tuyến

Tôi rụt rè tiến tới, ngồi xuống chiếc ghế gần giữa bàn.

Lưng ghế cao, được khảm đá quý hình hoa văn vương giả, đệm ngồi bọc nhung đỏ mềm mịn.

Tôi vẫn chưa quen với việc ngồi vào một chiếc ghế mà cảm giác giống ngai vàng hơn là nội thất dùng hằng ngày.

“Lạ thật, hôm nay con lại ngồi xa vậy à?” - người phụ nữ lên tiếng, giọng dịu dàng, ánh mắt như không hề để tâm đến việc tôi đang cư xử hoàn toàn khác.

“Thường ngày con vẫn thích ngồi gần cha cơ mà.”

Tôi cười gượng. Cổ họng khô khốc, lời nói như mắc lại trong ngực.

Cô hầu gái tóc đen tiến đến, lặng lẽ dọn bữa.

Bánh mì nướng thơm lừng, trứng chần lòng đào đặt trên đĩa sứ, thịt nguội xắt mỏng cuộn lại như hoa hồng.

Một ly trà đen pha lá bạc hà, bốc khói mờ nhạt. Mùi hương ngọt dịu mà sâu, chỉ hít cũng đủ thấy khác biệt.

Mọi thứ quá khác biệt.

Quá xa lạ với bữa sáng mì gói và ly nước lọc của tôi trong căn chung cư chỉ vừa đủ mở cửa sổ.

Tôi cầm dao nĩa, tay vẫn hơi run.

Đây… là thế giới tôi từng chơi. Là “Anh hùng Cứu Thế”, game mà tôi đã cày nát suốt gần mười năm.

Tựa game chưa có ai từng phá đảo, ngoại trừ tôi.

Và giờ, tôi đang sống trong đó.

Không phải với tư cách anh hùng, càng không phải nhân vật chính, thậm chí không phải phản diện

Mà là Caelum Drestan – một thằng công tử ăn chơi, nhân vật phụ, một kẻ chết mờ nhạt ở hồi ba.

Tôi cắn nhẹ vào miếng bánh, cố nuốt sự thực kinh hoàng

“Thôi cứ kiểm tra bảng chỉ số đã… dù sao thì, hắn cũng là học viên tại Học viện Velstein.” – tôi nghĩ thầm.

Ting!

Âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên

Một khung cửa sổ ảo trong suốt hiện ra ngay trước mắt

Không cần ra lệnh bằng giọng, không cần mở menu.

“Xuất hiện theo ý nghĩ luôn sao…?”

Tôi nhướn mày. Vừa lẩm bẩm đọc và nhấp ngụm trà

PHỤTTTTTTT!

“Trời ơi! Con có sao không!” – mẹ tôi thốt lên

KHỤ KHỤ - Tôi ho sặc sụa, cảm giác nước trà cay xộc vào mũi.

“Caelum… Ta đã nói bao nhiêu lần rồi! Ăn uống thì phải từ tốn!” – cha tôi nghiêm giọng, ánh mắt sắc như dao cạo.

“Thiếu gia, ngài có sao không!?” – cô hầu gái vội chạy tới lau vết trà văng tung tóe trên áo tôi.

Tôi gạt nhẹ tay cô, vừa ho vừa nuốt nước mắt vào trong.

Không phải vì đau.

Mà vì chỉ số.

[Caelum Drestan]

Giới tính: Nam

Tuổi: 16

Chức nghiệp: Không có

Sức mạnh: F

Sức bền: F

Trí tuệ: F

Tốc độ: F

Thần lực: Không có

Mana: Không có

Khí: Không có

Tài năng: Không có

Kỹ năng: “Tẩu thoát”

“Cái bảng chỉ số khủng khiếp gì đây!?” – Tôi suýt thốt lên.

Không tài năng, không mana, không “khí”, không một chút thần lực nào. Đã thế chỉ có vỏn vẹn một kỹ năng.

Nói không ngoa thì Caelum chẳng khác nào thằng npc ất ơ ở làng, chỉ có điều là mặc đồng phục học viện và sống trong lâu đài.

Một cô hầu gái tóc bạc vội vã chạy tới.

“Thiếu gia, áo ngài bị ướt rồi… để tôi thay bộ khác…” - Cô hầu gái nhỏ giọng, run rẩy như thể tôi có thể phạt cô bất cứ lúc nào.

Tôi liếc nhìn cô rồi gật đầu nhẹ.

“Được rồi. Cảm ơn.”

Vẻ mặt cô sững lại một thoáng.

Hẳn là thằng Caelum này thường ngày không bao giờ cảm ơn ai.

--------------------------------------------------------------------------

Tôi bước về phòng riêng để chuẩn bị lần cuối. Liếc bảng chỉ số một lần nữa.

F - F - F - F. 

Không - Không - Không - Không - Không.

Và cái kỹ năng duy nhất: 

[Tẩu Thoát] - Thành thạo: F - Dùng để chạy trốn khỏi giao tranh nếu không bị khóa chân

“Mẹ kiếp! Thế thì sao mà sống sót được chứ!” – tôi thốt lên, úp mặt vào gối

Tôi nhớ cái lúc còn cầm nhân vật chính, chỉ số của hắn thật điên rồ.

Toàn khởi đầu từ B+ trở lên, thậm chí có kỹ năng cực kỳ mạnh. Ấy vậy mà tôi vẫn liên tục chết.

Đấy là tôi còn được save & load.

Còn giờ?

Đây là thế giới thật. Một cái chết = game over vĩnh viễn.

Mà tôi thì đang chơi dưới tư cách Caelum Drestan – thằng ất ơ con nhà quý tộc có tất cả mọi thứ, trừ năng lực.

Đã thế nó còn học ở Velstein - nơi mà thảm họa xảy ra như cơm bữa.

“....Sao mày lại học ở cái nơi sẽ là nơi đắp mộ của mày tương lại vậy hả thằng khốn….” - tôi cay đắng thốt lên.

Velstein – học viện nổi tiếng nhất lục địa.

Nơi đào tạo những cá nhân có tiềm năng trở thành anh hùng, tướng lĩnh, thánh kỵ sĩ hoặc ma đạo sư.

Nhưng ít ai biết, hay chính xác hơn là chẳng ai buồn nói ra – rằng nơi đây được player chúng tôi thân thương gọi là lò sát sinh cấp quốc tế.

Và đó là chưa tính đến mấy “sự kiện cốt truyện” trong game, mấy khúc twist bi thảm, phản bội, hay boss ngầm xuất hiện phá hủy cả một phân khu.

Tên Caelum sống qua nổi arc 2 đã là kỳ tích rồi.

Ấy vậy mà… giờ tôi lại là hắn.

Tôi đập mặt vào gối. Bàn tay siết lại, run lên vì sự bất lực.

Không! Không đời nào tôi để bản thân đi vào vết xe đổ đó.

Tôi bật dậy, mở rương cá nhân, lục tung mọi thứ có thể dùng được.

Kỹ năng tôi không có. Chỉ số thì rác. Nhưng tôi vẫn còn hai thứ vũ khí chết người:

Ký ức của một game thủ phá đảo trò chơi này, và một cái đầu không biết sợ chết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...