Thật khó để học viên bình thường sinh tồn ở học viện/Chapter 3: Caelum DrestanChapter 3: Caelum Drestan
20px

Tôi mở mắt. 

Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi không phải là trần nhà quen thuộc của căn chung cư nhỏ bé tôi ở. Mà là… một trần nhà bằng thạch cao, cao vút, được chạm khắc tỉ mỉ những hoa văn hình khiên, hình kiếm. 

Tôi khẽ chớp mắt. Mềm. Quá mềm. Cả cơ thể tôi như đang chìm trong thứ gì đó mịn, mát lạnh và có mùi thơm nhẹ. 

Tôi luồn tay dưới lớp chăn nhung dày, đầu ngón tay cảm nhận rõ chất vải mượt mà, thứ mà đời tôi chỉ thấy trong quảng cáo đồ xa xỉ.

“Hả…?” - Tôi ngồi bật dậy, tim đập loạn trong ngực.  

Chăn rơi xuống, để lộ một chiếc giường khổng lồ được làm bằng gỗ sẫm màu, bốn cột trụ chạm khắc tinh xảo, ga trải bằng lụa đen bóng loáng. Từng đường nét tinh vi như bước ra từ trong bảo tàng.

Bên góc phòng, một khung cửa sổ lớn mở hé, ánh nắng tràn vào, rọi qua tấm rèm lụa tạo thành những đường sáng như cắt qua không khí. 

Tôi đảo mắt quanh căn phòng. Mỗi góc đều toát lên thứ gì đó sang trọng, ngột ngạt và xa lạ. 

Kệ sách cao đụng trần, chất đầy những cuốn sách bọc da không tiêu đề, chỉ toàn những biểu tượng lạ hoắc cùng với một bộ bàn ghế được khắc hoa văn rồng và kiếm. 

Kiểu như thứ đồ chỉ thấy trong mơ hoặc là trò chơi?

“Từ từ đã… Đây là đâu vậy?” 

Một cảm giác bất an dâng lên. Tôi bật dậy như bị điện giật. Lao đến chiếc gương cao đặt cạnh tủ quần áo. Bàn tay run lên khi chạm vào viền gỗ, tôi nhìn vào phản chiếu.

Và máu trong người tôi như đông cứng. Trong gương không phải là tôi. Không phải gã trai mặt mũi hốc hác, tóc tai bù xù, mắt thâm như gấu trúc. Mà là   một cậu thiếu niên gầy gò, tóc đen gọn gàng, đôi mắt xám như thép nguội, mặc bộ đồ pyjama màu đen.

“Cái… quái…” - Tôi lẩm bẩm, lùi lại nửa bước.

“Gì thế này? Mình… biến thành ai vậy?”

Ngay lúc đó. 

"Cốc cốc cốc". Tiếng gõ cửa vang lên. Làm người tôi giật bắn, tim như nhảy khỏi lồng ngực.

“Thiếu gia, ngài đã thức chưa?” - Một giọng nữ vang lên, trong trẻo mà điềm tĩnh,  như một lưỡi dao cắt ngang không gian yên tĩnh.

Thiếu… gia? Tôi á?

Tôi chưa kịp hoàn hồn thì. Cánh cửa bật mở. Một cô gái bước vào.

“Chào buổi sáng, thiếu gia Caelum Drestan. Hôm nay là ngày nhập học chính thức tại học viện rồi đấy ạ.” - cô cúi đầu lễ phép, nói với giọng điềm đạm. 

Trước mặt tôi là một cô gái có mái tóc đen buộc gọn, với dáng người thẳng tắp trong bộ váy hầu chỉnh tề, tay đan trước bụng. Đôi mắt xám tro dừng lại trên người tôi, ánh nhìn không chút xao động.

Tôi vẫn đứng ngây người ra, còn chưa kịp phản ứng thì cô ấy đã tiếp lời. 

“Ngài hãy mau ra ăn sáng, để không là trễ giờ đấy ạ.”

“Caelum… Drestan?”- Tôi buột miệng lặp lại cái tên vừa nghe. 

“Đó là tên tôi…?” 

“Phải, thưa thiếu gia? Có chuyện gì sao ạ?” - Cô ấy nghiêng đầu mỉm cười lịch sự. 

Tôi ngây người ra, đột nhiên cảm thấy không ổn.

“Ahaha… không, tôi chỉ… hơi mơ màng vì vừa tỉnh ngủ thôi!” - Tôi cười gượng, cố gắng che giấu cơn hoảng loạn đang sục sôi trong đầu. 

“Vậy thì ngài hãy mau lên, không thì sẽ trễ ngày nhập học chính thức tại Học viện đấy ạ” 

“À ừ tôi biết rồi…” 

“Vậy thì tôi xin phép đi chuẩn bị bữa sáng cho ngài.” - Cô cúi đầu một lần nữa, quay đi, định khép cánh cửa.

“Khoan đã!” - Tôi gọi giật lại. 

Cô dừng chân quay đầu lại. 

“Có chuyện gì vậy thiếu gia?” 

“Tôi sẽ học… ở đâu vậy?” - Tôi bật ra câu hỏi ngu ngốc, giọng run run.

“Học viện ma pháp và kiếm thuật, thưa ngài.” 

“Không, ý tôi là… tên của ngôi trường ấy.” 

“Ngài có ổn không vậy thiếu gia? Hôm qua chính ngài còn mặc đồng phục đi khoe khắp lãnh địa mà?” - Cô nhìn tôi như thể tôi vừa nói một điều cực kỳ ngớ ngẩn. 

“Cứ trả lời tôi trước đã.” 

“…Học viện Ma pháp và Kiếm thuật Velstein, thưa ngài.” 

“À… ừ. Cảm ơn” 

“Vậy thì tôi xin phép” - Cô ấy nói rồi cúi đầu một lần nữa, quay đi, định khép cánh cửa thì dừng lại.

 “Nếu mà ngài cảm thấy không khỏe, hãy để tôi gọi.” 

“Không tôi ổn.” - Tôi ngắt lời trước khi cô ấy kịp nói tiếp.

“Vậy tôi xin phép.” 

Cánh cửa khép lại. Tôi đứng đơ ra đó, đôi chân như hóa đá. Caelum Drestan? Cái tên đó như một nhát búa nện vào đầu tôi.

Và rồi ký ức trong trò chơi ùa về. Không phải một nhân vật chính, không phải nhân vật quan trọng, cũng không phải phản diện. Vậy tôi là ai?

Tôi cố nhớ lấy từng mẩu ký ức, lục tung tất cả các nhân vật, những cái tên phụ từng gặp. Có một vấn đề…

Không có Caelum Drestan trong game. Hoàn toàn không.

“Không… Không thể nào…Đừng bảo là tao còn chẳng phải là nhân vật quần chúng trong kịch bản chứ?”

Tôi chôn mặt vào hai tay. Một tiếng cười khô khốc bật ra khỏi cổ họng tôi. Vì giờ đây việc chết liên tục trong trò chơi còn dễ chịu hơn cái hiện thực khốn nạn này.

“Mẹ kiếp! Mình sẽ sống kiểu gì trong cái thế giới điên rồ này đây!”

Bước đi trên hành lang trải thảm đỏ sậm, từng bước chân tôi lún nhẹ xuống lớp nhung dày, phát ra tiếng gần như không nghe thấy. 

Hai bên hành lang là hàng cột đá cẩm thạch trắng xám, mỗi cây cột đều được chạm khắc tinh vi hình ảnh của kiếm và khiên.

Trên tường, ánh sáng vàng tràn qua dãy cửa sổ cao từ trần đến sàn, phản chiếu lên nền đá lát hoa cương, tạo thành những vệt sáng lấp lánh kỳ ảo như trong tranh vẽ. 

Mùi bạc hà và gỗ đàn hương thoảng trong không khí, thơm dịu và thanh sạch một cách kỳ quái như thể mọi thứ ở nơi này đều quá sạch, quá hoàn mỹ… 

“Đẹp thật” - tôi lẩm bẩm trong khi mắt vẫn dán vào những chùm đèn pha lê treo trên cao. 

“Quý tộc sống ở những nơi thế này sao?”

Cuối hành lang, tôi dừng lại trước một cánh cửa đôi cao gần ba mét. Cánh cửa sẫm màu khắc hoa văn rồng đang uốn lượn quanh thanh kiếm. 

Trước cửa, cô hầu gái tóc đen lúc nãy đã đứng chờ sẵn. Cô cúi đầu, giọng dịu nhẹ như tơ lụa. 

“Mời ngài vào dùng bữa sáng, thiếu gia.”

Thiếu gia. Từ đó vẫn khiến tôi khó xử… Tôi đẩy cửa. Tiếng bản lề cọt kẹt nhẹ nhàng như tiếng thở dài, và tôi bước vào. 

Trước mắt tôi là căn phòng lớn đến mức có thể tổ chức một buổi yến tiệc, trần cao vút với những bức họa tường có gia huy của gia tộc. Còn giữa phòng là một cái bàn dài hình chữ nhật được làm bằng gỗ sẫm màu, bóng loáng, được phủ khăn trải thêu chỉ bạc. 

Trên bàn là bộ đồ ăn đặt ngay ngắn: đĩa sứ trắng viền vàng, dao nĩa bạc sáng bóng, ly thủy tinh lấp lánh. 

Cuối bàn, có hai người đã ngồi sẵn. Một nam, một nữ. Nhìn trung niên. Ăn mặc chỉnh tề, lịch sự, toát ra khí chất của những kẻ mà từ khi sinh ra đã là tầng lớp trên cùng.

Người đàn ông ngồi ở đầu bàn, có vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng và sống lưng thẳng như thanh trường kiếm. Ông mặc áo choàng màu đen dài, cổ áo đính đá mã não đỏ. 

Mái tóc ông màu đen pha chút sợi bạc, được chải ngược hoàn hảo để lộ trán cao. Gương mặt thì góc cạnh với vết sẹo mờ trên cằm càng khiến vẻ ngoài thêm uy nghiêm.

Đôi mắt ông xám thép, lạnh lùng. Thế nhưng, trong ánh mắt ấy vẫn có một chút dịu dàng thoáng qua. 

“Ra ăn sáng đi, nếu không con sẽ trễ học đấy.” - người đàn ông lên tiếng. Giọng ông trầm, rõ, dứt khoát. Không phải giống ra lệnh mà là như một thói quen, như thể đã từng nói câu đó hàng trăm lần. 

Tôi đứng sững. 

Con? Cái chữ đó khiến đầu tôi hơi ong. Vậy ra đây là cha của tên này. Còn người phụ nữ đối diện hẳn là mẹ cậu ta. 

Bà có dung mạo như tượng sáp, làn da trắng ngần không tì vết, mái tóc đen tuyền búi cao cài trâm ngọc lam, còn đôi mắt xanh rêu của bà thì tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông. 

Khuôn mặt bà thanh tú nhưng nghiêm nghị, hòa cùng với nó là chiếc váy dài ôm sát người, với viền ren bạc thêu gia huy được làm bằng chỉ kim tuyến. 

Tôi gượng gạo tiến tới, lách người qua tấm khăn trải bàn dài, rồi ngồi xuống chiếc ghế gần giữa bàn. 

Lưng ghế cao uốn cong duyên dáng, viền dát vàng óng ánh, đệm ngồi bọc nhung đỏ mềm mịn. 

Cái cảm giác này… chẳng giống “ngồi ăn sáng” tí nào. Nó giống như tôi vừa được đặt lên một cái lên ngai vàng hơn là chiếc ghế bình thường. 

“Lạ thật, hôm nay con lại ngồi xa vậy à?” - người phụ nữ lên tiếng, giọng dịu dàng, ánh mắt như không hề để tâm đến việc tôi đang cư xử hoàn toàn khác. 

“Thường ngày con vẫn thích ngồi gần cha cơ mà.” 

Tôi cười gượng. Môi khô khốc, cảm giác như hơi thở như mắc lại trong ngực. 

Cô hầu gái tóc đen lặng lẽ dọn bữa sáng bánh mì nướng vàng ruộm, trứng chần lòng đào đặt ngay ngắn trên đĩa sứ trắng, thịt nguội cuộn thành hình hoa hồng. Bên cạnh là một tách trà đen pha bạc hà, bốc khói lảng bảng, tỏa ra mùi hương ngọt dịu mà sâu, chỉ hít cũng đủ thấy khác biệt. 

Mọi thứ thật quá khác biệt. Quá xa lạ với bữa sáng mì gói và ly nước lọc của tôi trong căn phòng trọ chỉ vừa đủ mở cửa sổ. 

Tôi cầm dao nĩa, tay vẫn hơi run. 

Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây chính là “Kiếm Sĩ Cứu Thế” - trò chơi mà tôi đã cày suốt gần mười năm, thứ mà ngoài tôi ra chưa ai phá đảo. Và giờ… tôi đang ở trong nó.

Không phải với tư cách anh hùng. Không phải nhân vật chính. Không phải phản diện. Mà là Caelum Drestan - một tên tôi chưa bao giờ thấy ở trong trò chơi. 

Tôi cắn nhẹ vào miếng bánh, cố nuốt sự thực kinh hoàng.

“Thôi cứ kiểm tra bảng chỉ số đã… dù sao thì, hắn cũng là học viên tại học viện Velstein.” - tôi nghĩ thầm. 

Thứ âm thanh quen thuộc vang lên.  Một khung cửa sổ ảo trong suốt hiện ra ngay trước mắt. Không cần ra lệnh bằng giọng, không cần mở menu. 

“Xuất hiện theo ý nghĩ luôn sao…?” - Tôi nhướn mày. Vừa đọc và nhấp ngụm trà.

PHỤTTTTTT! 

Nước trà bắn tung tóe. Tôi sặc đến nỗi suýt đập đầu vào bàn.

“Trời ơi! Con có sao không!” - mẹ tôi thốt lên 

"Khụ khụ khụ" - Tôi ho sặc sụa, cảm giác nước trà cay xộc vào mũi. 

“Caelum… Ta đã nói bao nhiêu lần rồi! Ăn uống thì phải từ tốn!” - cha tôi nghiêm giọng, ánh mắt sắc như dao cạo. 

“Thiếu gia, ngài có sao không!?” - một cô hầu gái nhỏ vội chạy đến, tay cầm khăn lau vết trà loang lổ trên áo tôi.

Tôi gạt nhẹ tay cô, vừa ho vừa nuốt nước mắt vào trong. Không phải vì đau. Mà là vì chỉ số. 

Caelum Drestan - Giới tính: Nam -Tuổi: 16 - Chức nghiệp: Không có 

Sức mạnh: F , Thể lực: F , Trí tuệ: F  , Tinh Thần: F, , Tốc độ: F

Thần lực: 0 , Ma lực: 0 , Khí: 0 , Tài năng: 0 , Kỹ năng: 0

“Cái bảng chỉ số khủng khiếp gì đây!?” - Tôi suýt thốt lên. 

Tôi cố liếc nhìn bảng chỉ số. Miệng há hốc, nhưng không thốt nổi một tiếng. Một con số không, hai rồi ba... 

Cái thứ rác rưởi gì đây vậy?

Không tài năng, không ma lực, không sức mạnh. Một học viên quý tộc rác rưởi, vô dụng đến mức bọn nông dân còn có ích hơn.

Một cô hầu gái khác vội vã chạy tới. 

“Thiếu gia, áo ngài bị ướt rồi… để tôi thay bộ khác…” - Cô nhỏ giọng, run rẩy như thể tôi có thể phạt cô bất cứ lúc nào. 

Tôi liếc nhìn cô rồi gật đầu nhẹ. 

“Được rồi. Cảm ơn.” 

Vẻ mặt cô sững lại một thoáng. Hẳn là thằng Caelum này thường ngày không bao giờ cảm ơn ai. 

Bước về phòng riêng để chuẩn bị lần cuối. Cánh cửa khép lại, và sự im lặng bao trùm lấy tôi như một bản án tử hình chưa công bố.

Tôi ngồi xuống mép giường, hít một hơi sâu, rồi mở bảng chỉ số ra. Một thao tác quen thuộc… nhưng cái thứ hiện ra trước mắt khiến tôi chết lặng một lần nữa.

“Mẹ kiếp… mình phải sống với đống này ư?!” 

Tim tôi nhói lên, cơ thể rơi xuống giường như một con rối đứt dây. Người đổ sập xuống giường, úp mặt vào gối, hét lên như một gã bị bế tắc cuộc đời.

“Đống này có khi còn thua một thằng làm ruộng ngoài kia nữa chứ!”

Đúng vậy. Đau đớn nhưng đó là sự thật.

Hệ thống chỉ số của trò chơi này rất đơn giản. Bạn tập luyện, làm nhiệm vụ, giết quái để tăng điểm. Nghe qua thì tưởng dễ, nhưng để tăng được thì là cả vấn đề. 

Một ngày chăm chỉ tập luyện, bạn may mắn lắm mới tăng được 0.01 đến 0.03 điểm. Nếu có nhân vật đến giúp đỡ thì bạn sẽ được tăng lên từ 0.1 đến 0.3 điểm một ngày. 

Còn cách nhanh nhất? Dễ thôi. Hãy lao đầu vào nhiệm vụ sinh tử. Vì khi cận kề cái chết, bạn có cơ hội bùng nổ vượt giới hạn bản thân, tăng đột biến chỉ số. Tuy vậy, những thằng thử cách này thì hôm sau thường có tên trong nghĩa trang.

Theo tôi nhớ không lầm thì học viên của Velstein đều dao động trong mức D từ khoảng 40 đến 59 điểm, đủ để quật ngã một con gấu nếu chịu khó. Người thường hay lính gác quèn thì mức E từ 20 đến 39 điểm, tệ nhưng vẫn còn sống sót được trong thành phố.

Vậy mà tên này.. chỉ ở mức F tầm 10-19, thấp hơn của một người bình thường… Đã thế hắn còn học ở Velstein - nơi mà nghe đến thôi tôi đã thấy sống lưng mình lạnh ngắt.

Học viện Velstein, nơi được mệnh danh là ngọn hải đăng tri thức của lục địa Ertharion, nơi mà tài năng chính là sinh mệnh. Cũng là nơi nhân vật chính Leonhart theo học và là nơi khởi đầu cho mọi sự kiện diễn ra sau này.

Từ đây, bao đời pháp sư, kiếm sĩ, chiến lược gia đã bước ra, thắp sáng tên tuổi trong sử sách, cứu rỗi vương quốc hoặc xoay chuyển bản đồ quyền lực.

Nhưng đó là câu chuyện trong sử sách.

Còn với chúng tôi - những kẻ từng “chơi” qua nơi này. Velstein còn có một tên gọi khác: lò sát sinh cấp quốc tế. Một biệt danh không phải để đùa, mà để cảnh báo. Vì tỉ lệ học viên “tốt nghiệp”… chưa bao giờ vượt quá 40%.

Bốn mươi phần trăm. Nghĩa là cứ mười thằng vào thì sáu thằng ra bằng cáng. Và không phải cáng y tế, mà là quan tài.

Ấy vậy mà… giờ tôi lại là hắn. Tôi đập mặt vào gối. Bàn tay siết lại, run lên vì sự bất lực. 

“Không… không được hoảng! Bình tĩnh! Mày đã từng phá đảo trò chơi này rồi, nhớ chưa?!” - tôi hét lên với bản thân.

Tôi bật dậy, lao đến cái bàn, kéo ngăn kéo như thằng trộm vặt, lục tung mọi thứ có thể dùng được. Kỹ năng tôi không có. Chỉ số thì rác.

Được thôi tôi vẫn còn hai thứ vũ khí chết người: Ký ức của một game thủ phá đảo trò chơi này, và một cái đầu không biết sợ chết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...