Chuong 04
Không biết tôi đã bất tỉnh bao lâu. Chỉ đến khi làn gió lạnh lùa qua má khiến da thịt rùng mình, cơ thể mới khẽ cựa quậy.
Đôi mí nặng nề từ từ hé mở. Thứ đập vào mắt đầu tiên không phải bầu trời xanh, mà là một tầng lá dày đặc chằng chịt, đan xen lẫn nhau đến mức che khuất gần như toàn bộ ánh sáng trên cao.
“U…ghh…Đầu mình… đau quá…” - tôi bật ra tiếng rên rỉ bật ra từ miệng.
Gắng hết sức hít một hơi thật sâu để đứng dậy, nhưng ngay khi vừa nhổm người lên, một tiếng uệ bật ra từ miệng tôi. Ngay sau đó, dạ dày đột nhiên co rúm lại, bụng quặn thắt, khiến tôi như muốn nôn ra.
Mồ hôi chảy ra, từng giọt chảy dọc xuống cổ. Còn cơ thể thì run lẩy bẩy, như thể từng khớp xương đều đang rệu rã, không còn nghe lời.
Trong cơn chao đảo, tôi vội vã đưa tay chống vào một gốc cây gần đó. Nhưng lớp rêu trơn nhớt lại làm bàn tay tôi trượt, khiến cả thân hình tôi loạng choạng nghiêng hẳn về phía trước.
Khoảnh khắc ấy, tôi gần như cảm nhận được gương mặt mình sắp đập xuống đất, chỉ còn chút bản năng mong manh níu giữ lại.
Và rồi, trong tầm mắt lờ mờ, một vật quen thuộc hiện ra - thanh kiếm sắt cùn nằm chỏng chơ cạnh đám lá rụng.
Tôi vội với tay để chống người khỏi ngã, những ngón run rẩy siết lấy chuôi kiếm lạnh ngắt. Lưỡi kiếm cùn mòn chẳng thể chém nổi thứ gì, nhưng lúc này nó lại trở thành cái cọc chống duy nhất giữ tôi không ngã xuống.
Một thoáng mỉa mai len vào ý nghĩ tôi. Thứ vốn chỉ là rác rưởi, vô dụng và dễ dàng bị vứt bỏ. Vậy mà giờ đây, nó lại là thứ duy nhất chống đỡ cho cái cơ thể yếu nhớt này của tôi.
Thật nực cười… một kẻ từng cầm thanh kiếm ánh sáng đánh bại Ma Vương, giờ lại phải dựa vào một thanh sắt cùn để không quỵ ngã ngay từ những bước đầu tiên.
Bấu chặt lấy thân cây, tôi hít thêm một hơi thật dài rồi lảo đảo nhấc chân đi tiếp. Bước đi đầu tiên nặng như buộc đá, nhưng ít nhất tôi vẫn còn đủ sức để di chuyển.
“Chết tiệt… cứ tưởng cái hiệu ứng mệt mỏi… sau dịch chuyển trong trò chơi chỉ để làm màu, ai ngờ… ở đây nó lại hành hạ mình… đến mức này.”
Nghiến chặt răng, tôi cố ép mọi cơn choáng xuống tận đáy, để giữ thăng bằng rồi bước tiếp.
Xung quanh là một khu rừng dày đặc, với tán lá khép kín trên đầu biến bầu trời thành một mái trần tối mịt. Ánh sáng chỉ len lỏi được vài vệt rọi trên mặt đất.
Và mỗi lần tôi nhấc chân, lớp lá và cành cây dưới chân lại phát ra những âm thanh “rắc rắc” khiến tim tôi nhảy thót.
Trong trò chơi, mỗi bước đi của nhân tôi điều khiển chỉ là âm thanh lặp đi lặp lại, vô hại, chẳng bao giờ khiến tôi thấy sợ.
Nhưng ở đây… mọi bước chân của tôi đều vang lên rõ mồn một, nhức nhối trong tai như một lời cảnh báo rằng mày đang phơi thân giữa lãnh địa của quái vật đấy.
Một giọt mồ hôi lăn xuống trán. Tôi cứ lê bước từng chút một, không biết đã đi bao lâu. Cảm giác như mỗi mét đường đều dài vô tận.
Mồ hôi trên trán cứ ứa ra rồi chảy xuống tận cằm, làm tôi ngứa ngáy nhưng tôi chẳng còn sức mà lau.
Tôi bước lâu đến nỗi tôi cũng chẳng biết mình đã lê bước bao lâu… Chỉ toàn cây và cây, quấn chặt xen kẽ nhau đến mức, khiến tôi chẳng thể nào định hình được lối thoát.
Mỗi lần tôi chơi trò này, tôi luôn tự tin vì thuộc bản đồ như lòng bàn tay. Đến cả chỗ nào rớt đồ bí ẩn, tôi cũng nhớ chính xác từng tọa độ.
Nhưng ở đây… khu rừng không chỉ rộng hơn, mà còn tối hơn, và sống động đến mức trí nhớ của tôi hoàn toàn vô dụng.
Tôi dừng lại ở cái cây to, rồi dựa lưng vào để nghỉ. Hơi thở phả ra dồn dập, còn đôi chân thì mỏi lừ.
“Thế này thì khác mẹ gì bị quăng vào một hầm ngục đâu chứ…” - tôi vừa nói vừa thở dài.
Xung quanh im phăng phắc, chỉ có tiếng lá xào xạc trong gió. Nhưng ngay sau đó, tiếng vỗ cánh vang lên dồn dập, hỗn loạn, như thể bầy chim nào đó vừa hoảng loạn bay khỏi tổ.
Tôi bất giác ngẩng đầu mắt lia qua khoảng rừng tối, rồi nín thở, căng tai ra để nghe. Nhưng chỉ chút sau, tiếng chim xa dần, khu rừng lại chìm vào sự im lặng đến rợn người.
Không một tiếng gió, không một tiếng lá rơi. Thứ im lặng nặng nề đến mức chính nhịp tim tôi nghe cũng quá to.
Một cảm giác lạnh ngắt bò dọc sống lưng. Cái sự im lặng như thế này rất quen thuộc như thể sâu trong kia là quái vật, hoặc là thứ gì đó kinh tởm đang rình rập ngay sau lớp bóng tối kia.
Chỉ khác ở đây… nếu nó thật sự xuất hiện, sẽ không còn cái màn hồi sinh nào cứu vớt tôi cả.
Tôi đứng dậy, tiếp tục bước đi, lang thang như một kẻ mộng du, chỉ để lần theo cái cảm giác lạ lùng đang đeo bám.
Nỗi bất an dần dần tích tụ, nặng như đá đè lên ngực, từng giây từng phút kéo dài lê thê. Không rõ đã bao lâu trôi qua. Tôi vẫn cứ bước, mỗi bước đi kéo lê đôi giày nặng trĩu. Và rồi, tôi khựng lại.
Ngay trước mũi chân, một vệt đỏ loang trên nền đất.
Máu.
Không phải cái màu đỏ nhạt vô hồn trong trò chơi - thứ trông chẳng khác gì hiệu ứng đồ họa rẻ tiền. Đây là màu đỏ đục, sẫm, thấm trên từng lớp cỏ.
Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày tôi quặn thắt, như muốn nôn ra. Tôi lùi lại nửa bước, lưng vô thức áp vào thân cây sau lưng. Bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Mắt dán chặt vào vệt đỏ loang loang ấy.
Tôi cố hít một hơi thật sâu rồi ép mọi cơn sợ xuống. Nhưng đôi chân co lại như bị đóng đinh xuống đất.
Tất cả bản năng gào lên như muốn tôi chạy đi. Thế nhưng, một sợi dây vô hình, hay đúng hơn là thứ tò mò ngu xuẩn ấy lại kéo giật tôi về phía trước.
Men theo vệt máu, tôi từng bước chậm rãi về phía trước, cố không cho từng tiếng lá khô lạo xạo dưới chân.
Vài mét sau, tôi tìm thấy một dấu vết khác. Thân cây bên phải bị rách toạc, đầy những đường cắt dài ngoằn ngoèo, vỏ cây bong tróc. Còn vết cắt thì sâu đến mức tưởng như ai đó dùng lưỡi dao khổng lồ mà rạch.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Những vết cắt ấy không đều nhau, có cái sâu, có cái chỉ sượt nhẹ, như thể chủ nhân của nó quơ tay trong cơn cuồng nộ.
Đưa ngón tay đang chạm thử vào một vết cắt, tôi cảm thấy chút hơi ấm âm ỉ, chứng tỏ nó mới được tạo ra không lâu.
“…Không lẽ...” - da gà nổi khắp người.
Trong đầu tôi bật lên một ý nghĩ duy nhất thứ này chắc chắn không phải con người làm ra. Dù vậy, đôi chân tôi vẫn cứ bước tiếp, như thể bị một sức hút vô hình kéo đi.
Vết máu dẫn tôi ra khỏi những bụi cây rậm rạp. Và rồi, bất ngờ trước mắt mở ra… một khoảng đồng cỏ rộng bạt ngàn.
Ánh sáng len lỏi qua mây, soi xuống thảm cỏ xanh trải dài vô tận. Gió thổi khiến cỏ xanh lay động như những cơn sóng. Đẹp.. quá đẹp, nếu không tính đến cái cảm giác bất an đang siết chặt tôi.
Bởi ngay trên nền cỏ xanh mướt ấy, những vệt đỏ vẫn loang dài, dẫn đi xa hơn…
Tôi nén hơi, từng bước chậm chạp lần theo vệt đỏ kéo dài. Thì một vài tiếng động vọng lại từ xa. Lúc đầu chỉ lẫn trong tiếng gió, nhưng càng đi, nó càng rõ tiếng kim loại va chạm chát chúa, và tiếng rống điên loạn như có loài thú bị chọc giận.
Cảm thấy có cái gì đó không ổn. Tôi hạ thấp người để tránh gây ra bất kỳ sự chú ý rồi bước tiếp. Băng qua những cây cỏ cao rậm rạp.Và giữa khoảng đất trống đó một nhóm học viên đang dồn toàn lực vật lộn.
Nhưng thay vì lao ra thì tôi chọn ở trong bụi cỏ, lặng lẽ nghiêng đầu quan sát.
Có năm, sáu người gì đó, mặc đồng phục học viện.
“Mọi người giữ vị trí! Đừng để nó lao vào hàng sau!” - một tên học viên cầm kiếm hét lớn.
Hình như thứ mà họ đang đối đầu, ắt hẳn là Night Fang - con quái thú mà lão hiệu trưởng điên rồ kia đã ném vào đây.
Nhưng khi tận mắt nhìn thấy nó, tôi mới hiểu thế nào là ác mộng thành hình.
Nó cao… đến mức phải ngửa đầu mới thấy hết, bộ lông thì đen như thể nuốt trọn ánh sáng. Đôi mắt đục ngầu vô hồn, hàm răng thì dài và nhọn liên tục nhỏ dãi xuống nền đất. Hơi thở thì phì ra từng luồng khói như thể đang rất đói.
Và rồi, nó rống lên. Tiếng gầm dội thẳng vào ngực và màng nhĩ như muốn nổ tung, toàn thân tôi đông cứng lại trong thoáng chốc. Ngay sau đó, con quái hạ người, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn căng lên, và rồi nó lao thẳng về phía đám học viên.
Tên kiếm sĩ ban nãy, hắn giơ thanh kiếm lên, dường như muốn chặn nó lại. Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi thép của hắn chạm vào bộ lông của con quái thú, một lực va chạm khủng khiếp truyền ngược về tay - như thể hắn ta vừa chém vào tảng đá sống.
Con quái hất tay, cơ thể hắn bật ngược, và chỉ trong tích tắc, hắn ta bị hất văng khỏi mặt đất, rồi rớt xuống, lăn lộn đau đớn trên cỏ.
“Mọi người… mau… mau chạy-!” - Một tiếng hét thất thanh vang lên, rồi đội hình đám học viên vỡ tung. Bản năng sinh tồn thắng thế, từng đứa lao ra khỏi vòng vây, chạy tán loạn.
Nhưng con quái thú không dừng lại. Nó tiếp tục lao tới nhưng lần này nó dậm chận thật mạnh xuống đất như đang lấy đá và rồi-
Bùm!!! - mặt đất nứt toác ra.
Cả cơ thể nó phóng đi như mũi tên khổng lồ rồi lao thẳng vào một tên học viên đang quay lưng bỏ chạy.
Tên học viên kia chưa kịp ngoái đầu, chỉ kịp nghe tiếng rít xé gió rồi một cái bóng khổng lồ ập đến.
“Kh- không không không không!!”
Bàn tay to lớn chộp gọn lấy cơ thể tên học viên. Cả người bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất như một món đồ chơi. Hai chân hắn vẫy loạn xạ trong không trung, giày đạp liên tục vào khoảng không vô vọng.
“Ai đó… ai đó… cứu… cứu… cứu tôi với!!!” - Hắn gào giọng lên một cách tuyệt vọng, vang vọng khắp cánh đồng.
Đám học viên còn lại chết lặng, mắt mở to, vài kẻ run rẩy lùi lại, không một ai dám tiến lên.
Còn nó thì chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đục ngầu vô hồn nhìn con mồi trong tay. Một hơi thở phì ra, rồi-
Rắc!!!!
Hàm răng khổng lồ ngoạm xuống. Máu phụt ra màu đỏ tươi, bắn xuống đất, nhuộm đẫm cả móng vuốt nó. Tiếng xương gãy, tiếng thịt bị xé, hòa với tiếng hét bị chặn ngang.
Nó nhai rồi nuốt, từng động tác nhịp nhàng đến rợn người, như thể đang tận hưởng từng miếng thịt trong miệng. Âm thanh “nhóp nhép” hòa với tiếng xương vỡ vang lên đều đặn, ám ảnh đến mức khiến tôi cứng người.
“Mẹ kiếp… cái thứ này… thật sự… đang ăn người sao…?” - Tôi lắp bắp. Cổ họng nghẹn lại, từng chữ bật ra rời rạc.
Trong thoáng chốc, sự sống biến mất. Chỉ còn một thân xác rũ xuống, đung đưa qua lại dưới bàn tay con quái.
Một cơn buồn nôn dữ dội dâng trào. Làm dạ dày tôi co thắt. Thứ vị chua trào lên tận cổ họng. Nhưng tôi cắn chặt răng, nuốt ực xuống.
Như là bản năng của cơ thể, cả người tôi trở nên run bần bật. Đôi chân thì cắm chặt xuống đất, lì lợm từ chối nhúc nhích dù trong đầu gào thét phải bỏ chạy.
Bởi thứ đang đứng trước mặt tôi… không chỉ là một con quái vật. Nó là hiện thân trần trụi của nỗi sợ thuần khiết, bóp nghẹt từng mạch máu, từng hơi thở trong lồng ngực.
Tôi đưa mắt nhìn sang những học viên khác. Họ cũng chẳng khá hơn tôi là bao. Một đứa gục xuống, khóc òa lên. Đứa khác thì gào thét, bắn ma pháp loạn xạ vào khoảng không. Có đứa lại quay lưng bỏ chạy, nhưng vấp ngã, đập mặt xuống đất, rồi tuyệt vọng bò lê tiếp.
“Chết tiệt… chết tiệt…”
Tôi nên làm gì đây? Có nên cứu họ không?
Không… không không không! Sao phải cứu chứ? Sao tôi phải liều mạng vì người khác? Tôi nên ưu tiên mạng sống của chính mình mới phải.
Phải rồi. Sống sót - đó mới là mục tiêu duy nhất trong bài kiểm tra này. Không phải cứu người. Không phải đóng vai anh hùng.
Việc của tôi ở đây chỉ là vượt qua bài kiểm tra, đi theo đúng nhịp cốt truyện, sống sót rồi tìm cách an nhàn. Chấm hết.
Chả có lý do gì để mạo hiểm cả… Tôi đâu phải anh hùng, cũng chẳng phải kẻ được chọn. Và ngay cả khi có là kẻ được chọn… tôi cũng chẳng chắc mình đủ dũng khí để bước lên phía trước.
Tim tôi đập dồn dập như muốn xé ngực. Bàn tay nắm chặt vũ khí run bần bật. Trong đầu, một cơ thể như muốn tôi “chạy đi!”, nhưng tôi lại cảm thấy nếu không làm gì, họ sẽ chết…”.
Ngay lúc đó-
“Nhiệm vụ chính được cập nhật” - Một bảng xanh bật sáng trước mặt tôi, từng dòng chữ chạy ra.
Nhiệm vụ chính: Sống sót qua bài kiểm tra - Thời gian còn lại: 15 phút
Bổ sung nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Can thiệp’ - Hãy cứu các học viên ra khỏi nanh vuốt của con quái vật.
Phần thưởng: ??? - Thất bại: Loại trừ vĩnh viễn.
“Cái quái… nhiệm vụ khẩn cấp…!??” - Tôi trừng mắt nhìn nó, đôi mấp máy như định chửi thề.
Ở phía xa, con quái vật từ từ tiến lại chỗ đám học viên, mỗi bước nện xuống khiến mặt đất rung lên nhè nhẹ, như nhịp trống tử thần báo hiệu kết cục.
Nó toát ra hơi thở phì phào như thể chỉ chờ giây phút để lao vào xé xác bất kỳ ai còn đứng được.
Đám học viên còn lại thì co cụm thành một vòng méo mó, lưng tựa vào nhau trong tuyệt vọng.
“Khốn nạn thật, đây là ép người ta vào đường cùng còn gì nữa… như thể nó muốn mình bọn này vậy.”
Tôi nghiến răng, ánh mắt dán vào dòng chữ đỏ nhấp nháy trên bảng xanh.
Nhưng mà phần thưởng là “???” - cái này thật kỳ lạ.
Trong lòng tôi, nỗi sợ và sự tò mò bắt đầu xung đột lẫn nhau. Phần thưởng, tôi không rõ ý nghĩa của nó, có thể nó giúp được tôi, cũng có thể mở ra một kỹ năng mà tôi chưa từng có… Tuy vậy, tôi có thể sẽ chết nếu tham gia nó.
Khoan đã… dù có tham gia hay không tôi cũng sẽ chết mà. Cái chữ “Loại trừ vĩnh viễn” cứ nhấp nháy trong đầu như một lời nguyền.
Tệ thật, nó giống hệt cái kiểu nhiệm vụ ẩn trong game mà tôi từng ham hố nhảy vào.
Hồi đó, mỗi lần màn hình báo “nhiệm vụ ẩn” tôi đều lao vào, vì tin chắc phần thưởng sẽ ngon. Bởi thế mà tôi đã chết không biết bao nhiêu lần nhưng cuối cùng cũng nhận được thứ khiến mình có thể trụ vững trong trò chơi này tiếp.
Chỉ khác là… ở đây, một lần chết thôi là xong. Nó không phải trò chơi nữa. Nhưng càng nhìn cái bảng nhiệm vụ xanh nhấp nháy kia, tôi càng cảm giác nó như đang chế giễu: Mày có dám không?
“Khốn nạn… lại tự đưa mình vào cái thế này…”
Có lẽ tôi nên đánh cược một lần.
Tim đập thình thịch, bàn tay cầm chặt vũ khí run bần bật. Tôi hít một hơi thật sâu,, rồi nhắm mắt lại nửa giây:
“…Chết tiệt.” - Tôi mở mắt ra, ánh nhìn hằn lên một quyết định. - “Nếu đã đến nước này… tao sẽ đánh cược một lần.”
Một tiếng gầm long trời từ phía con quái vật kéo tôi ra khỏi suy nghĩ. Nó đã lao về phía đám học viên, móng vuốt vung lên như thể chuẩn bị hạ màn cho cả bọn.
“Mẹ kiếp… mình ghét phải đóng vai anh hùng.”
Và tôi lao thẳng vào. Nhưng lần này không biết tôi có thể trở về toàn vẹn được không nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)