Chương 116 - Hai mạo hiểm giả hạng S chinh phục tầng 30
Cả nhóm đã quay trở lại tầng 30 của Đại mê cung phương Nam thêm một lần nữa.
Lúc mới vào hầm ngục, tụi nhỏ bắt đầu chiến thử bằng bộ vũ khí mới được tôi tặng.
"Oa! Thứ này dùng tốt hơn hẳn bất kỳ món nào em từng được dùng trước đây! Cảm ơn sư phụ rất nhiều vì món quà này!" Carol phấn khích reo lên trong khi vung vẩy cặp dao găm đen kịt.
"Không có chi", tôi mỉm cười đáp lại.
Nhìn Carol hạnh phúc như vậy làm tôi cũng vui theo.
"Ừm, Orn-san ơi, em hỏi anh chuyện này được không ạ?", Sophie lại gần tôi với ánh mắt do dự.
"Được chứ. Em muốn hỏi về mấy cái lưỡi dao đỏ sao?" Tôi hỏi ngược lại.
"À, vâng ạ. Em thấy có vài con dao nhỏ màu đỏ khác được giấu trong áo đồng phục và đính trên cây hắc trượng, không biết có phải chúng bị bỏ nhầm không nữa. Chắc là không đâu anh nhỉ?"
Sophie lấy ra một con dao nhỏ từ ma cụ lưu trữ do tôi tặng. Phần lưỡi của nó không giống kim loại mà trông như đá quý trong suốt màu đỏ.
"Không nhầm đâu em, anh bỏ chúng vào cho em dùng mà. Ngặt nỗi, chúng chỉ mới là bản nguyên mẫu nên anh sẽ rất vui nếu được em góp ý về cách mà em sử dụng nó đấy."
"Vâng, nhưng, ừm... em là pháp sư nên không rành dùng dao cận chiến lắm anh ạ..."
Sophie chùng vai xuống vì chán nản.
"Em nói không sai, mấy con dao đó đúng là dùng để đánh cận chiến thật, nhưng nếu là em thì đâu cần phải dùng tay để dùng chúng đúng không nào?"
"Không cầm lên mà vẫn dùng được á? A, em hiểu rồi! Là [Dịch chuyển Vật thể]!"
"Chuẩn. Với [Dịch chuyển Vật thể], em đâu cần dùng tay để với tương tác đồ vật. Em có thể 'vung' chúng từ xa mà. Làm được như vậy thì chỉ có em thôi."
"Vâng, nếu dùng [Dịch chuyển Vật thể] thì đúng là có thể vung dao theo cách đó. Bấy lâu nay em chỉ biết dùng nó để không chế đối thủ thôi. Phải mở mang cách suy nghĩ từ giờ mới được..."
Sophie thì thào với vẻ mặt tự trách.
"Đừng thúc ép bản thân quá em ạ. [Dịch chuyển Vật thể] là một thiên phú rất đa dụng, linh hoạt trong nhiều tình huống khác nhau. Hãy tự tìm thêm cách để tận dụng tối đa hiệu quả mà nó mang lại chứ đừng chỉ chăm chăm vào một cách duy nhất nha."
"Dạ! Em hiểu rồi anh ạ!"
"À, còn cái này nữa. Mấy con dao đó được thiết kế sao cho phù hợp với [Dịch chuyển Vật thể] của em nên có tích hợp sẵn một tính năng đặc biệt. Em cứ từ từ khám phá ra tính năng ẩn đó đi nhé."
"Tính năng ẩn trong con dao này ư..."
Sophie thì thào trong khi nhìn chằm chằm vào con dao trên tay. Thật tốt khi em ấy bắt đầu biết cách tự động não. Nhất định em ấy sẽ tự tìm ra những cách thức thú vị, vượt xa mọi kỳ vọng của tôi để sử dụng số dao đó. Háo hức ghê, không biết cô bé sẽ sử dụng chúng theo cách nào đây ta?
◇
Sau một hồi để tụi nhỏ săn ma thú nhằm thử vũ khí mới, cả nhóm quay trở lại lối vào tầng 30.
"Ừm, ta cứ bung hết sức theo nguyện vọng của bọn trẻ đi nhé. Sẵn sàng chưa Luna?"
"Mm, em sẵn sàng rồi. Ta tác chiến như nào đây anh? Cứ dựa theo chiến thuật hồi ở bên Bình Minh Ánh Vàng làm chuẩn đi anh nhỉ?"
"Nghe được đấy. Tôi sẽ đảm nhận vai trò Phù phép gia kiêm Tiên phong, còn Luna sẽ đảm nhận vai trò tuyến sau kiếm trị liệu sư nhé. Có lẽ không cần Đỡ đòn đâu, nhưng nếu cần thì điều chỉnh sau cũng được."
"Em hiểu rồi. Mà anh nói 'bung hết sức', lẽ nào..."
"Ừ. Cứ như cách chúng ta tác chiến tại tầng Sâu thôi."
"Nhưng nếu làm thế thì..."
Tôi hiểu điều mà Luna đang bận tâm. Nếu bọn tôi tung hết sức tại tầng 30 này, tụi Sophie chỉ có thể tiếp thu được rất ít kinh nghiệm. Nhưng kể cả thế, tôi vẫn sẽ tung hết sức, không nể nang gì.
"Đây là cách tốt nhất để thể hiện rõ khoảng cách giữa chúng ta và tụi nhỏ. Ừm, dù nói là bung hết sức, nhưng đừng quên tận hưởng những thách thức sau một thời gian không lập nhóm nhé?"
"... Mm. Vậy, cùng thể hiện đẳng cấp của các mạo hiểm giả hạng S cho tụi Carol xem nào."
Bàn bạc cụ thể với Luna xong, cả hai quay về phía nhóm Sophie.
"Quay lại rồi kìa. Sư phụ bàn xong chưa ạ?"
"Rồi, xin lỗi vì để mấy đứa phải đợi nhé. Đi thôi. Nhớ theo kịp tụi anh nhé?"
"Vâng! Em háo hức lắm rồi đây. Em nhất định sẽ nhớ rõ mọi chiêu thức của cả sư phụ và Lu-neesan!"
◇
Mười phút đã trôi qua kể từ khi quyết định cách thức tác chiến. Cả nhóm đã đi được 90% quãng đường của tầng 30 mà không đụng độ với con ma vật nào, đồng thời bám sát theo con đường ngắn nhất để giữ được nhiều sức hơn.
"Ể, ừm... chuyện này là sao vậy?", Sophie hỏi mọi người với giọng bối rối.
Thường thì em ấy sẽ được tôi hoặc Luna trả lơi nhưng bởi cả hai đang tập trung tác chiến nên không ai đáp lại.
"Tớ không biết... nhưng thật kỳ lạ khi chúng ta không gặp phải con ma vật nào từ nãy đến giờ."
"Hừm, vậy là chúng ta vừa đi dạo vừa né ma vật á?"
"Không, con đường mà chúng ta đang đi là tuyến ngắn nhất để dẫn đến phòng trùm. Nói đúng hơn là lũ ma thú đang... né tránh chúng ta đấy. Nhưng tại sao...?"
Trong lúc lắng nghe những thắc mắc của tụi nhỏ, tôi chợt nhận thấy sự hiện diện của ma thú trong phạm vi cảm nhận của tôi. Xem chừng né giao tranh đến đây là hết đát rồi.
"Có địch. Cách đây hơn 30m về phía trước. Bốn con Goblin."
"Em dùng [Lôi Tiễn] nhé?"
Đây là lần đầu tiên tôi và Luna mở lời với nhau kể từ khi xông vào tầng 30. Còn nãy giờ thì cả hai chỉ giao tiếp với nhau thông qua những cử chỉ tối thiếu và ánh mắt.
"Ừm. Thi triển sau tầm ba giây nữa."
Luna tung [Lôi[Tiễn] đúng ba giây sau. Các mũi tên điện phóng thẳng về phía trước từ chỗ Luna.
Dù trên tường có gắn sẵn những viên đá phát sáng, tầng 30 có cấu trúc giống như hang động, thành ra việc nhận diện chính xác vị trí của kẻ địch từ khoảng cách hơn 30 mét bằng mắt thường là rất khó khăn.
Những mũi tên điện của Luna được bắn theo hướng tương đối.
Nhưng nếu không được chỉnh lại đúng hướng, tất cả trong số chúng sẽ bay trượt.
- Thế thì tôi sẽ chỉnh lại hướng bay cho chúng.
Trong ba giây tôi bảo Luna chờ tung chiêu, tôi đã nạp ma lực vào bốn pháp trận. Sau đó, những lớp màng mỏng, trong suốt màu xám đục hiện lên gần bốn con goblin.
Khi bốn mũi tên điện đâm trúng lớp màng, quỹ đạo của chúng lập tức thay đổi, từng cái một đâm trúng những điểm sơ hở của đám Goblin.
Tôi trao đổi ánh mắt với Luna để báo rằng chiêu của cô đã trúng mục tiêu. Cô ấy khẽ gật đầu để đáp lại tôi.
◇
"Ồ, ta đến nơi rồi này."
Bọn tôi dừng lại trước cửa phòng trùm một lúc để thở lấy hơi.
Sau khoảng 10 phút định vị phòng trùm, ngoại trừ bốn con goblin vừa rồi, bọn tôi đã tránh được toàn bộ giao tranh không cần thiết.
Trong mê cung, việc giữ sức bằng cách né giao tranh khi có thể là điều tối cần thiết. Điều này lại càng đúng khi xuống các tầng Sâu, nơi ma thú dọc đường ngày một mạnh hơn và con trùm cực mạnh đang chờ đón ở căn phòng cuối tầng.
Phương pháp bọn tôi dùng để dụ ma thú ra xa rất đơn giản. Chỉ cần lợi dụng tập tính dễ bị thu hút bởi ma thạch của chúng là được.
Tôi sử dụng [Hoán đổi Không gian] để dịch chuyển ma thạch tới nơi mình muốn, còn Luna thì sử dụng [Quang cầu Dẫn dụ] để dụ ma thú tránh xa tổ đội.
Thế nên tụi nhỏ mới ngơ ngác khi thấy bọn tôi đi đến phòng trùm mà chỉ đụng độ 4 con goblin duy nhất.
"Rồi, ta xử lý con trùm như nào đây?"
"Con lợn rừng đó thì ta chắc chắn là không thua được rồi. Nhưng đã đánh thì em muốn kết thúc càng nhanh càng tốt."
Trùm tầng 30 đương nhiên là yếu hơn rất nhiều so với đám ma thú dọc đường ở các tầng Sâu, như tầng 92 và 93. Để khẳng định được khoảng cách giữa bọn tôi và nhóm Sophie, tôi cũng muốn kết thúc trận chiến chỉ trong tích tắc.
"Nếu thế thì ta áp dụng chiến thuật D nhé?"
"Được đấy. Dùng chiến thuật D-7 thôi."
"Em hiểu rồi."
Được sự đồng tình của Luna, tôi đeo lên chiếc vòng cổ đính ma thạch mà tôi đã đeo trong trận tử chiến với Hắc Long đợt Hướng dẫn Khai phá. Ngay khi đẩy cửa dẫn vào phòng trùm ra, tôi liền niệm [Tăng cường Tuyến sau] lên Luna.
Bởi khả năng tăng cường mà Ki mang lại chưa được ổn định lắm nên tôi phải niệm thêm [Tăng cường Bốn lần] của [Tăng cường Trạng thái] để cơ thể ở trong trạng thái tăng cường toàn diện một cách ổn định.
◇
"Mấy đứa, tránh xa bọn anh ra."
Sau khi bảo tụi nhỏ tránh xa ra, đám Sophie lập tức đứng dựa lưng vào tường phòng trùm.
"--[Quang cầu Dẫn dụ]."
Sau khi xác nhận lũ trẻ đã tránh xa ra, Luna thi triển ma pháp tinh linh của mình, tạo ra một quả cầu màu xanh lam lơ lửng trước mặt tôi.
Con lợn rừng bị thu hút bởi viên ma thạch tôi đeo trên cổ và quả cầu ánh sáng liền hùng hổ xông thẳng về phía tôi. Tôi nạp ma lực vào các pháp trận đã dựng sẵn rồi thi triển ma pháp.
"--[Rào chắn Phản vệ], [Hợp nhất Ma kiếm]."
Một lớp màng trong suốt màu xám đục hiện ra dưới chân con lợn rừng, và tôi lấy Schwarzhase ra, biến nó thành một thanh ma kiếm.
Con lợn rừng tông thẳng vào [Rào chắn Phản vệ], bật tung lên không trung khoảng vài mét.
"[Hoả Thương]!"
Một loạt hoả thương được phóng ra từ chỗ Luna, bay về phía con lợn rừng đang lơ lửng trên cao, xuyên thủng nó và gây ra một vụ nổ.
"... [Mẫu Ba]."
Sau khi nhận thấy mình đã ở ngay trên con lợn rừng, tôi vung Schwarzhase xuống với toàn bộ sức mạnh. Con lợn rừng đâm sầm xuống nền đất với lực rất mạnh, gầm lên một tiếng đầy đau đớn.
Duy trì quán tính từ cú vung kiếm, tôi lộn người ngay tại chỗ và giáng thanh kiếm xuống lần nữa.
"Thiên Lôi Trảm...!"
Luồng ma lực đen kịt biến thành hình nhát chém và lao thẳng về phía con lợn rừng.
"[Siêu Bộc Phá]!"
Đúng lúc hoàn hảo, Luna thi triển ma pháp của mình, kết hợp [Thiên Lôi Trảm] cùng [Siêu Bộc Phá] và [Uy chấn] của tôi.
Một tiếng nổ khủng khiếp cùng tiếng gào đau đớn của con lợn rừng vang vọng khắp căn phòng.
Làn khói nơi con lợn rừng tan đi, để lộ một viên ma thạch cùng cặp ngà của nó.
"... Đỉnh quá."
Carol, người vốn luôn tràn đầy năng lượng chỉ có thể thì thào thốt ra một từ cụt lủn.
Sophie và Log cũng chỉ biết tròn mắt trong im lặng.
Xem ra tôi đã thành công để lại ấn tượng lớn trong mắt lũ trẻ rồi.
(Kể cả thế thì...)
Tôi thì thầm với chính mình trong khi siết chặt rồi giang rộng bàn tay trái, đưa nó lên trước ngực.
"Làm tốt lắm mọi người. - Còn gì chưa ổn sao?"
Luna lại gần và hỏi trong khi nhìn vào tôi.
"Không, không có gì. Cậu vất vả rồi Luna. Cậu thi triển [Siêu Bộc Phá] đúng lúc lắm. Không hổ danh là cậu mà."
"Hehe, chúng ta đã ở bên nhau gần mười năm rồi mà. Dù dạo gần đây ta không cùng nhau đi khám phá mê cung, nhưng phối hợp với anh đã trở thành một phần trong bản năng của em rồi... Mà nè, thanh đại kiếm màu đen đó - anh đã dùng nó hồi tiêu diệt Hắc Long đúng không? Giờ trông nó khác đi nhiều nhỉ. Đây là vũ khí mới của anh sao?"
Luna hỏi trong khi nhìn vào thanh ma kiếm tôi đang cầm.
(À phải, Luna đã nhìn thấy mình đứng tựa vào thanh ma kiếm lúc mình được cưỡng chế đưa lên mặt đất.)
"Ừm, đại loại thế. Nói ngắn gọn thì đây là thanh kiếm được tạo ra bằng cách sử dụng [Hội tụ Ma lực]. Để khi nào rảnh rỗi tôi sẽ giải thích chi tiết cho cậu."
"Thanh kiếm được tạo nên từ [Hội tụ Ma lực] sao... Thiên phú đó đa dụng thật đấy.
Tôi và Luna tám chuyện vui vẻ trong khi đợi nhóm Sophie hoàn hồn, nhưng có vẻ tụi nhỏ vẫn chưa kịp nhận thức được những gì đã xảy ra.
"Mấy đứa còn định đứng đực ra đó đến bao giờ? Xuống tầng 31 thôi nào các em."
Nghe tôi gọi, nhóm Sophie giật mình, hối hả chạy về phía bọn tôi.
Cả nhóm đi xuống tầng 31 và bắt đầu hành trình quay trở lại mặt đất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)