Nhà vật lý học tại học viện ma thuật/Chapter 42: Bài nghiên cứu này đỉnh đấy (2)Chapter 42: Bài nghiên cứu này đỉnh đấy (2)
20px

Có tin xấu. Không, phải nói là tin phiền phức thì đúng hơn.

“Cậu không học cho kỳ giữa kỳ tháng sau à?”

“Có học chứ.”

Flare... nó là nguyên nhân đó.

“Không, ý tớ là… cậu còn phải học cho bài kiểm tra nữa chứ….”

Đã bước sang đầu tháng Tư, vậy mà tôi vẫn chỉ dồn toàn lực vào Flare.

[Nô lệ giống chủ nô, cái sự ám ảnh với nghiên cứu ma pháp này thật là…]

Im đi, đồ phiền phức.

Tôi đã tự đặt quyết tâm phải hoàn thành Flare trong vòng hai tháng. Nếu đến tháng sau mà chưa xong, lòng tự trọng của tôi sẽ bị cào xé mất. Không kịp tiến độ mình đặt ra thì khác nào tự vả vào mặt. Cho dù có làm tệ đến đâu, thì trước kỳ giữa kỳ tôi cũng phải nộp thêm một bài nghiên cứu nữa mới được.

Nói ngắn gọn, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để khỏi phải chết trong tủi hổ.

Quan trọng nhất là tìm mục tiêu để kiểm tra uy lực của Flare.

Cách đây không lâu, tôi, nhân danh thành viên câu lạc bộ đến viện bảo tàng, gặp riêng người quản lý và hỏi liệu có thể mượn lớp giáp ngoài của một đại thú tai ương được không.

“Liệu tôi có thể mượn được toàn bộ bộ giáp của một con Gargantua không?”

“Định dùng để làm gì thế?”

“Câu lạc bộ bọn em đang nghiên cứu một loại ma thuật xuyên thấu mới, muốn tìm mục tiêu so sánh hiệu quả.”

Viện bảo tàng của Học viện thực ra chẳng khác gì một nhà kho. Chỉ trưng bày khoảng bốn mươi phần trăm bộ sưu tập, còn lại chủ yếu để phục vụ nghiên cứu. Hầu hết xác thú mang về đều được đưa vào đó rồi phân phối ra cho các phòng thí nghiệm.

Chính vì thế tôi mới gia nhập câu lạc bộ học thuật. Nhờ thế có thể mượn đồ từ viện bảo tàng với mức phí nhỏ, thậm chí có thể xem là miễn phí.

-       Vì con đó to quá nên bọn ta còn nhiều hàng tồn. Cứ lấy một bộ nếu cần.

-       Cảm ơn thầy nhiều ạ!

May thật, tôi không ngờ lại được miễn phí.

Bộ giáp của Gargantua nặng đến mức không thể khiêng bằng hai tay. Độ dày chẳng khác gì tường bê tông. Không thể tách rời nên tôi phải nhét vào bao tải lớn rồi kéo lê về.

Khi tôi mang bộ giáp về câu lạc bộ, Freyr đang làm việc cắm cúi thì bật dậy, điếu cỏ mana ngậm trên miệng suýt rơi ra. Đôi mắt mờ đục vì cật lực luyện kim bỗng sáng bừng.

“W-woah! Đây là lopws giáp của Gargantua!”

“Nhìn qua mà biết à?”

“Tớ từng thấy trong sách rồi!”

Freyr vừa vỗ bộ giáp, vừa kêu ra những tiếng lạ kỳ.

Đúng là trong những khoảnh khắc thế này mới thấy con bé thật sự có năng khiếu. Bình thường thì chỉ là đứa lắm mồm ồn ào, nhưng hỏi gì về thú dữ hay ma thuật Thổ là nó đáp ngay được.

“Giáp Gargantua dày và cứng lắm! Nghe nói phải cần hàng loạt ma thuật Tối thượng từ nhiều pháp sư cấp chiến thuật liên tục trong sáu ngày mới xuyên thủng được!”

Nghe vậy, Lotte bên cạnh cũng nghiêm túc gật đầu.

“Loài này chỉ mới được xếp vào cấp Tai ương… Vậy Cataclysm còn khủng khiếp đến mức nào nữa chứ?”

“Chính vì thế mới cần phát triển Flare. Làm được gì thì phải làm.”

Và cũng để tôi lấp đầy chỉ số nghiên cứu của mình.

“Thôi nói sau đi! Mau đến xem này! Tớ vừa hoàn thành thứ cậu nhờ đấy!”

Freyr tránh sang một bên, để lộ một cái vòng sắt trông chẳng khác gì cái bánh rán khổng lồ.

Đó là một lõi sắt quấn dây dẫn điện cao, đường kính chỉ khoảng một mét, nhỏ hơn nhiều so với thiết kế ban đầu.

Thứ đó chính là tokamak, một thiết bị hình xuyến dùng từ trường để giam giữ plasma bên trong lòng của nó. Tôi đã đưa bản thiết kế cho Freyr và bắt cô ấy cặm cụi chế tạo.

Tại sao lại làm tokamak ư?

[Con đường dẫn tới trạng thái thứ tư và thứ năm thuộc về Mặt Trời.]

Bởi vì gợi ý của Flare chính là plasma. Nhiều khả năng “Trạng thái thứ Tư” chính là trạng thái thứ tư của vật chất: plasma.

Dĩ nhiên cái tokamak này chỉ để thử nghiệm. Không đủ lớn để giam giữ khối plasma khổng lồ hay tiến hành phản ứng nhiệt hạch thật sự. Muốn làm vậy phải cần tokamak lớn hơn và nhiều thiết bị khác.

Nhưng đây đủ để thử xem Flare thực chất là gì.

“Cuối cùng cũng làm xong à.”

“Thấy chưa! Tớ bảo rồi có bản thiết kế với nguyên liệu thì tớ chế được bất cứ thứ gì!”

Đúng là công nghệ chế tác điên rồ khi có thể mang tokamak vào thế giới fantasy. Nhưng thôi, nếu tạm cho qua bằng kỹ năng luyện kim phi logic của Freyr thì cũng coi như chấp nhận được.

Chỉ có điều là ngay cả khi vậy thì cũng khó hiểu. Tôi vốn làm trong lĩnh vực này lâu năm nhưng đâu thuộc lòng từng sơ đồ chi tiết của tokamak. Ấy vậy mà ngay khi nảy ra ý tưởng “Hay là làm tokamak?”, toàn bộ bản vẽ hiện ra sẵn trong đầu tôi.

Quái thật.

Chẳng lẽ là do đặc tính của Mắt Vàng?

Mắt Vàng vốn nổi tiếng có khả năng tính toán và trí nhớ siêu việt. Có lẽ khi kết hợp với kiến thức sẵn có của tôi mới ra như vậy. Hoặc cũng có thể nữ thần thương hại mà ban thêm buff đặc biệt.

Tôi không nghĩ thêm nữa.

“Giáp Gargantua đã có, tokamak cũng xong.”

Nguyên liệu thứ ba còn dễ lấy hơn: vài thấu kính, collimator và phim mỏng.

“Cái này là gì vậy?”

“Tôi mượn từ phòng thí nghiệm Thổ Ma phpas.

Dùng để điều chỉnh tia đầu ra và phân cực cho Flare.”

Chính xác, đó là các quang cụ như giao thoa kế Fabry–Pérot để lọc ra bước sóng mana nhất định hay polarizer để khiến sóng mana dao động đẳng hướng.

Nhờ làm thực tập cho cô Heerlein nên tôi mượn được. Quả là quyết định thiên tài khi tôi chọn vào phòng nghiên cứu Thổ Ma phpas ngay từ đầu học kỳ.

“Có thể Flare sẽ không chỉ là ma thuật Hỏa Ma pháp.”

“Hả? Ý cậu là còn thuộc Thổ hay Phong Ma pháp nữa à?”

“Có thể hai thuộc tính đó sẽ góp mặt vào quá trình hoạt động. Hoặc cũng có thể nó là một loại Nguyên tố hoàn toàn mới.”

Nghe có hơi xa vời thật nhưng chẳng phải không thể.

“Dù sao thì tôi dự đoán là sẽ cần những quang cụ này để đảm bảo Flare đánh trúng mục tiêu.”

Trên cuộn giấy của Flare, nhìn kỹ vào ma trận ma pháp cũng không thấy chỗ nào giống nguyên lý phản ứng nhiệt hạch. Lý thuyết thì đúng nhưng có lẽ tên gọi không phản ánh bản chất thực sự.

[Có chắc không đấy?]

“Chưa biết. Cứ thử là rõ.”

Ba người chúng tôi mất nửa ngày để lắp đặt thiết bị thử nghiệm.

***

Kết quả: thất bại thảm hại.

“Cái đầu ra gì thế này?”

Freyr bĩu môi còn tôi với Lotte thì hết sạch sức lực. Cả ba cùng châm cỏ ma lực, hít một hơi dài, khói trắng bay nghi ngút, tâm hồn cũng muốn phiêu luôn theo làn khói.

“Bao nhiêu điếu mới kích hoạt được một Flare thế này…”

“Của tôi là điếu thứ tám rồi đấy.”

Tôi ngồi phịch xuống tường, từ đó nhìn rõ cả bộ giáp Gargantua đã bị khoét rỗng ở giữa.

Ngay tâm giáp, chỗ Flare đánh trúng, đỏ rực lên vì nhiệt, không khí xung quanh méo mó dữ dội. Nếu không có biện pháp bảo vệ, cả phòng thí nghiệm đã nổ tung.

[Theo phương trình ion hóa Saha, đã quan sát thấy mức plasma đáng kể.]

Đúng, chúng tôi đã tạo ra plasma dù chỉ là trong thoáng chốc. Nhưng không đủ công nghệ lẫn thiết bị để giam giữ nó ngay trong tokamak, cũng chẳng duy trì nổi nhiệt độ và áp suất. Kết quả là một thử nghiệm nửa vời. Không lạ mấy vì mới chuẩn bị có mấy hôm.

Tuy nhiên...

“Giờ thì tớ đã hiểu Flare là gì rồi.”

“Tớ cũng thấy! Có tia gì đó xẹt qua ‘vút’ một cái!”

“Mắt Vàng gọi nó là laser.”

Laser.

Flare hóa ra chính là một loại laser xung công suất cực đại.

Vậy tại sao lại gọi là Flare chứ không phải laser?

Dù sao thì mục tiêu ban đầu của tôi chỉ là xác định bản chất Flare. Không thể đòi hỏi có đủ hương vị ngay từ lần thử đầu tiên. Tôi chưa hề mong sẽ thành công ngay.

“Cậu nói là nhìn thấy quỹ đạo của Flare đúng không?”

“Ừ.”

“Thế nên nó mới yếu. Với cùng mức năng lượng, nếu tập trung trong một khoảnh khắc ngắn thì lực xuyên phá mới lớn.”

Nếu nhìn thấy được bằng mắt thường, tức là tia laser phát ra liên tục quá lâu, làm giảm mật độ năng lượng. Mà lượng ma lực Lotte với tôi đổ vào cuộn giấy thì vẫn cố định.

Ma lực đã chuyển thành năng lượng, phần lớn lại thất thoát qua quang cụ. Cuộn giấy thì không hỏng nhưng hiệu quả quá kém so với lượng mana tiêu tốn.

Tóm lại: quá kém hiệu suất.

“Dù vậy thì kết quả này vẫn đáng gờm lắm. Chưa hoàn hảo nhưng cũng xuyên thủng được nửa bộ giáp Gargantua rồi.”

“Đúng thế. Thêm một phát nữa chắc là thủng hẳn. Nhưng tốt nhất nên dồn lực để xuyên chỉ bằng một đòn vì khó mà bắn trúng cùng chỗ hai lần khi đối mặt với Ma thú di động.”

Cơ thể tôi đau nhức vì bị ép lưu chuyển mana liên tục. Mắt Vàng vốn dễ bị quá tải mana hơn các loài khác.

Tôi nghỉ lấy hơi một lúc. Khi nhiệt trong phòng bớt đi, tôi đóng cửa sổ rồi cầm bút trong khi Lotte đứng dậy thu dọn thiết bị thử nghiệm.

Ngoài trời đã tối đen. Một ngày nữa đã trôi qua vì nghiên cứu. Tôi định ghi chép kết quả hôm nay rồi về ký túc nghỉ ngơi.

“… Các cậu đang làm gì thế?”

“Waaaah!”

Giọng nam đột ngột vang lên làm tôi giật thót, vấp ngay vào bàn, ngón chân út đập mạnh vào chân bàn, đau đến mức lộn nhào một vòng. Freyr sặc nước vì cười.

“Đau chết đi được, ahhhh….”

Cái quái gì vậy? Tôi đâu nghe thấy ai mở cửa.

Lotte và Freyr cũng trố mắt.

Bởi vì người vừa xuất hiện chính là Vermel.

“Cậu vào bằng cách nào mà cửa không hề mở?”

“Dùng Teleportation.”

Teleportation? Đó chẳng phải là Phong Ma pháp cấp Tối thượng sao?

“Dù sao thì tôi chỉ muốn hỏi là các cậu đang làm gì.”

“Ừm… bọn này đang thử nghiệm thôi.”

“Thử cái gì?”

“Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”

“Tôi cũng là thành viên câu lạc bộ nên tò mò thôi.”

Trả lời sao đây? Nói thẳng là đang nghiên cứu một loại Hỏa Ma pháp mới?

Nhưng có khả năng Vermel vốn đã biết rồi vì hắn cũng là người xuyên không. Tôi chắc chắn hắn biết nên chẳng giải thích gì thêm mà chỉ hỏi một câu.

“Thế có biết Flare là gì không?”

“……”

Không một lời nào.

Và ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra.

Tên xuyên không này dở tệ trong việc che giấu cảm xúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...