Lượt bắn đầu tiên được kích hoạt từ cuộn phép được căn thẳng trên mặt phẳng. Flare, vẫn còn thô sơ, bùng nổ qua bộ phận đầu ra.
Lượng nguyên tố cần thiết lúc này chỉ ở mức tối thiểu. Dù thời gian khởi động có tăng lên tỉ lệ thuận với mức giảm của nguyên tố nhưng điều đó không quan trọng. Cách này giúp giảm đáng kể khả năng người sử dụng rơi vào tình trạng thiếu hụt ma lực như lần trước.
Những nguyên tố hỏa cấu thành Flare đi qua hai quang cụ theo thứ tự: giao thoa kế Fabry–Pérot và bộ lọc phân cực.
Ánh sáng chứa nhiều bước sóng bị loại dần khi đi qua giao thoa kế, chỉ còn lại màu đỏ. Rồi khi đi qua bộ lọc phân cực, ánh sáng phân cực chuyển từ dạng thẳng sang dạng tròn, tức phân cực tròn.
Flare di chuyển qua bộ phận đầu ra trong trạng thái phân cực tròn này. Nếu dừng lại ở đó, nó chỉ là Flare có hiệu suất thấp như trong thử nghiệm đầu tiên.
Như thế thì không đủ để hạ gục một Calamity chỉ với một đòn nên xung lực cần được khuếch đại thêm.
Vì vậy, tôi đã nhờ Freyr tạo thêm một thiết bị khác.
[Hiện thực hóa: Bộ khuếch đại xung Chirp]
Tia laser femto-giây biến thành một con quái vật siêu tốc với công suất cực đại (PPO) khi đi qua bộ khuếch đại xung. Năng lượng đạt đến 1040W/cm² bắn thẳng vào giữa hai mắt của Homarus.
Những sinh vật giáp xác thường có ma thạch trên đầu, giống như các loài khủng long hay chim. Có thể nói phát bắn đó đã đánh trúng điểm yếu chí mạng.
Thay vì kêu lên “Kieeehhhk!”, con Homarus loạng choạng tiến về phía trước, phát ra âm thanh cơ khí với tần số đều đặn.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Ngay khi tia sáng dừng lại, một vụ nổ dữ dội bùng lên từ đầu con quái vật.
Khi một tia laser cường độ cao va vào kim loại nặng, nó tạo ra plasma. Và từ plasma đó, vô số hạt mang điện trở nên kích thích rồi tăng tốc.
Trong vật lý, sự tăng tốc của hạt mang điện là điều đáng chú ý bởi nó tạo ra sóng điện từ tần số cao.
Một lượng lớn tia gamma và tia X bùng phát, mạnh hơn nhiều so với đơn vị terahertz.
Một số tia gamma va chạm với các phân tử nitơ hoặc oxy trong không khí, sinh ra xung điện từ (EMP). Một sinh vật được cấu thành hoàn toàn từ máy móc không thể nào chịu nổi một quả bom EMP chứa năng lượng khủng khiếp như vậy.
Tia laser, thành phần cốt lõi của Flare, xuyên qua lớp giáp và cú va chạm đó đánh thẳng vào bên trong. Dù bản thân laser vốn không có khả năng xuyên phá mạnh nhưng Flare mang đủ năng lượng để vượt qua giới hạn đó.
Chiến lược phá hủy mạch trong bằng cách thiêu đốt khu vực bị xuyên thủng nhờ EMP và plasma tự sinh ra đã chứng minh hiệu quả. Đó chính là khoảnh khắc Flare trở thành phép thuật đủ sức gửi một Calamity xuống địa ngục chỉ với một đòn duy nhất.
Để tránh bị nhiễm phóng xạ, Freyr nâng cả nền đất lên, tạo thành bức tường bê tông cao hàng chục mét.
“……!!!”
Con thú gầm lên trong cơn hấp hối, tạo ra áp suất âm thanh tức thời và kéo theo một trận lở tuyết dữ dội. Từ độ cao đó, tuyết đổ xuống như thác lũ.
Tôi mất thăng bằng và trượt ngã.
“Cậu ổn chứ?”
“… Ừ.”
Cơn rung chấn làm đầu tôi quay cuồng trong giây lát. Khi tôi được đỡ dậy, khói đen bốc lên từ đầu con Homarus. Cơn bão tuyết nhanh chóng cuốn tan làn khói, để lộ ra khoảng trống nơi đầu nó từng ở.
“…… Chúng ta thắng rồi à?”
Không có gì xảy ra thêm. Ngay cả cái “điềm báo tai họa xuất hiện sau khi ai đó nói câu đó” cũng chẳng thể chống lại tia laser được tạo ra bởi Flare.
***
Chúng tôi dùng vòng dịch chuyển quay lại phòng câu lạc bộ và ngã gục ngay khi tới nơi.
“Cái quái gì thế! Mắt Vàng đều sống ở mấy chỗ kiểu đó à?!”
“Đừng nói nhảm. Làm sao mà sống được khi chẳng có gì để ăn ở đó?”
“Chỗ chúng ta tới là cực bắc rồi. Nghe nói phần lớn người Golden-Eyed sống du mục ở dãy núi phía nam.”
Lotte có lẽ đúng vì tôi cũng từng xuất hiện ở vùng núi phía nam. Dãy Elankaya kéo dài theo hướng bắc – nam nên khí hậu hai đầu khác biệt hẳn.
“Để xem nào, máy quay ghi hình ổn chứ? Có hỏng gì không?”
“Không có vấn đề gì.”
Theo một nghĩa nào đó, đây đúng là kỳ tích. Dù mới chỉ nửa tiếng, nhóm sinh viên năm nhất của Học viện đã trở về an toàn từ nơi gần lãnh địa của Ma Thú.
Không chỉ vậy, chúng tôi còn hạ được một Thảm Họa. Thật là một khoảng cách không tưởng so với các học viên cùng khóa, những người còn chật vật với Ma Thú trung.
Tôi lập tức trích xuất dữ liệu và sắp xếp lại. Dù không cần tính toán, máy ghi chép cũng đã tự động lưu tất cả theo dạng cây nên việc tổng hợp khá nhanh.
Lotte lo thu dọn thiết bị, còn Freyr thì hét lên “Tớ đi mua bia đây!” rồi chạy biến.
“Thật sự như vậy sao…….”
Vermel lẩm bẩm, vẻ trầm ngâm, trong khi cất vòng dịch chuyển đi. Là một người xuyên không, hắn chắc hẳn có nhiều điều để suy nghĩ.
Tôi định nói rằng chúng tôi đến từ cùng một thế giới nhưng rồi lại thôi.
Hắn vẫn chưa hạ phòng bị nên tôi cho rằng tốt nhất vẫn là quan sát thêm một thời gian.
[Đã đến lúc tiết lộ chưa? Rằng hai người cùng đến từ một thế giới?]
Không, tôi không thể tin rằng hắn sẽ mãi thân thiện chỉ vì là người xuyên không biết trước tương lai. Nếu tôi nói ra thân phận trước khi thật sự trở thành bạn bè, lỡ hắn đâm sau lưng thì sao?
[Thôi nào, cô nghĩ thật sự tên elf đó sẽ phản bội sao? Nhìn hôm nay đi. Hắn đã giúp cô mà.]
Còn quá sớm để kết luận. Tôi từng thấy không ít người cười rồi đâm dao vào lưng người khác. Ngay cả Giáo sư Hasfeldt lúc đầu cũng để lại ấn tượng khá tốt đấy thôi.
Với tôi, mỗi lần quen biết ai đó đều là một mối quan hệ làm ăn. Tôi thích xác định rõ đối phương muốn gì, liệu chúng tôi có chung mục tiêu hay không, trước khi tiến thêm bước nữa.
Còn đi sâu hơn ư? Ừ thì…
Hiện giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ mục đích của Vermel nên phải thận trọng. Có lẽ chúng tôi cần hợp tác thêm vài lần nữa trước khi đủ tin tưởng để tiết lộ thân phận thật.
[Cô đúng là chẳng biết tin ai. Ở kiếp trước bị lừa gạt nhiều à?]
“Tôi chẳng có lý do gì để kể cho cuốn sách như ngươi chuyện kiếp trước cả.”
Từ giờ, tôi phải dồn toàn bộ thời gian và tâm trí vào bản luận văn này. Sau khi cảm ơn mọi người, tôi trở về ký túc trước.
[□ Đang phát triển : Công thức Bethe–Feynman]
Giờ là lúc để phân định.
***
Thời gian trôi qua. Đã một tháng rưỡi kể từ khi tân viên bắt đầu nhập học. Những cây anh đào nay đã khoác lên màu áo mùa hè.
Khoảng thời gian này, các giáo sư dạy bậc đại học thường bận rộn nhất. Họ không chỉ phải xử lý các thủ tục hành chính mà còn cần nộp đề thi giữa kỳ.
Meriga cũng không ngoại lệ. Việc soạn đề thi hoàn hảo, không sai sót, luôn là một cơn ác mộng, nhất là khi không thể chỉ đơn giản đổi vài con số như đề cũ.
“Klais.”
“……”
“Klais?”
“……”
“KLAIS!”
“… Gì thế.”
Meriga chọc nhẹ vào tay Klais, người đang ngồi trầm ngâm bên cạnh.
“Cậu đang nghĩ gì à? Sao dừng viết rồi?”
“… Không liên quan đến cậu. Tôi có nhịp riêng của tôi, đừng lo.”
“A ha, lại nghĩ đến Flare chứ gì.”
Câu nói trúng tim đen. Lông mày Klais khẽ nhíu lại.
Người bạn thân này hiểu rõ cô ghét nhất là bị cắt ngang khi đang tập trung nên nếu Meriga vẫn cố lên tiếng, nghĩa là có chuyện thật sự quan trọng.
“Có vấn đề gì à?”
“Phép Hỗn Hợp mà chúng ta đang nghiên cứu chung ấy, cậu đã phân tích xong dữ liệu tớ gửi chưa?”
“Chưa. Phải sau kỳ giữa kỳ mới xong được.”
“Cái gì! Cậu nói đầu tháng Tư là làm xong cơ mà!”
“Xin lỗi nhưng giờ cái đó không quan trọng.”
Meriga không cằn nhằn thêm nữa vì cô biết nếu ép thì chỉ khiến giọng cả hai cao lên. Cô chỉ tặc lưỡi, thay lời bằng hành động.
Lại là Flare, Flare, Flare!
Tất nhiên, Meriga biết Flare là lời cầu nguyện tha thiết của gia tộc Hasfeldt. Thật ra, hầu như toàn dân Đế quốc đều biết điều đó.
Gia tộc Hasfeldt đã bảo vệ mặt trận phía bắc suốt hàng trăm năm. Qua bao thế hệ, họ giương trượng trên vùng đất cằn cỗi, ngăn lũ Ma Thú phá vỡ phòng tuyến, dẫn dắt những chiến dịch đã thiêu rụi hàng trăm triệu ma thú.
Có lẽ vì thế mà cô ấy ám ảnh với ảo tưởng đó.
Họ là gia tộc đối mặt với nhiều Thảm Họa (hoặc Đại Thảm Họa) nhất, chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống nhất. Và cũng là dòng họ mất nhiều người thân nhất vì những thảm họa ấy.
Sinh ra là người thừa kế nhà Hasfeldt, Klais không ngoại lệ. Mỗi khi phải đối mặt với một Thảm Họa vượt quá khả năng, cô luôn lẩm bẩm:
“Nếu Flare được hoàn thiện rồi thì…” như một thói quen.
Nhưng thật là quá đáng.
Cô đã dành năm năm cho thứ ma thuật Tối Thượng này vậy mà đến giờ vẫn chưa có tiến triển thực sự.
Meriga liếc sang bàn Klais. Cô tạm gác việc ra đề giữa kỳ, giấu bên dưới tờ giấy cũ ố vàng, những tờ chứa phép tính và công thức nghiên cứu. Klais đang viết gì đó lên đó.
Cô ấy nên tập trung vào một việc thôi thì hơn.
Klais khẽ mỉm cười, viết ra một phương trình mà Meriga chưa từng thấy. Có vẻ cô ấy vừa tìm ra bước đột phá. Nhìn lén qua, Meriga thấy công thức đó thay thế nguyên tố ma thuật bằng năng lượng, rồi tích phân theo thời gian.
Cái đó có khả thi không nhỉ? Có phải hơi quá tầm không…?
Meriga nghi ngờ nhưng rồi bỏ qua. Vì bản thân là người nghiên cứu Thổ Ma pháp neen cô chọn cách thận trọng với những lĩnh vực ngoài chuyên môn.
Muốn hít thở chút không khí, Meriga bước ra ngoài. Khi đi dạo quanh công viên trung tâm, cô bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Đó là Aether, cô gái mắt vàng mà cô từng giúp nhập học. Meriga định vẫy tay chào nhưng dừng lại khi nhận ra điều lạ.
Chỗ đó… đâu phải nơi người ta đến nếu không phải để nộp luận văn.
Aether đang bước vào tòa nhà của Hiệp hội Ma pháp Đế quốc.
Trong tay cô là một xấp tài liệu dày.
Chaporia
Bình Luận (0)