Nhà vật lý học tại học viện ma thuật/Chapter 49: Bài nghiên cứu này đỉnh đấy (9)Chapter 49: Bài nghiên cứu này đỉnh đấy (9)
20px

Tiếng hét chói tai vang vọng khiến người ta đổ xô đến.

Một pha “aggro” hoàn hảo, khiến má tôi nóng ran lên vì xấu hổ.

Giáo sư Hasfeldt đúng là có năng khiếu thu hút đám đông. Chỉ có điều người gây chuyện lại không hề nhận ra điều đó.

Nói cách khác, Hasfeldt đã bị cơn giận làm mù quáng.

“Mày là Mắt Vàng cơ mà…! Một kẻ như mày, ma lực chẳng đủ dùng, lại dám nghiên cứu Ma pháp Tối thượng Flare ư…?!”

Không còn chút bình tĩnh nào trong lời nói hay dáng vẻ của bà ta nữa. Cái dáng vẻ lạnh lùng, vô cảm của Giáo sư Hasfeldt ngày thường giờ chẳng còn.

Bà ta giống như một đứa trẻ giận dỗi vì không giành được món đồ chơi. Thảm hại như vậy chỉ khiến tôi chẳng còn ý định tranh cãi, chỉ bình thản đáp lại:

“Tôi được bạn bè giúp đỡ.”

Lotte Saliere, và Freyr Shelkany.

Ban đầu chỉ là những lần gặp tình cờ, giờ họ đã trở thành những cộng sự ăn ý, xứng đáng được gọi là bạn.

“Thế… còn tiền thì sao?! Muốn nghiên cứu Flare phải tốn cả gia tài đấy! Ít nhất cũng phải hàng ngàn đồng vàng……!!”

À, nếu làm theo phương pháp thông thường, dùng cả đống giấy ma thuật, thì đúng là thế. Nhưng sau khi tôi nghĩ ra cách tạo cuộn ma pháp lập thể hình khối, chi phí giảm đáng kể.

Nói đơn giản thì…

“Chúng tôi tìm ra cách giảm chi phí. Còn nguyên liệu thì tôi dùng miễn phí thông qua câu lạc bộ học thuật.”

Không phải ngụy biện. Thật sự tôi chỉ tốn vài đồng xu cho việc phát triển Flare này thôi.

Đây là lần đầu tiên tôi phải “bảo vệ” bài nghiên cứu của mình thế này. Cuộc tranh luận đáng lẽ phải xoay quanh nội dung bài báo. Chẳng lẽ bà ta không biết công kích tác giả là lỗi ad hominem sao? Một người có học vị, đã được phong giáo sư cố định, mà lại không hiểu nổi điều cơ bản ấy sao?

À mà cũng phải thôi. Nếu bài của mình bị scoop, có lẽ tôi cũng phát điên mất. Người ta bảo chỉ cần nghe đến chữ “s” trong “scooping” là giới học thuật đã rủa thề rồi huống chi là tự mình nếm trải.

Có lẽ vì thế mà giờ đây Giáo sư Hasfeldt gần như chẳng còn lý trí. Bỏ ngoài tai những lời xì xào xung quanh, bà ta tung đòn cuối cùng.

“Mày chỉ là sinh viên năm nhất của Học viện thôi! Làm sao ngươi có thể gửi bài nghiên cứu Flare được chấp thuận lên tạp chí của Hiệp hội Đế quốc chứ? Chắc chắn có gì đó khuất tất! Không, tất cả những gì ngươi nói từ trước đến giờ đều là dối trá đúng không…? Aha…! Hôm nay là Cá tháng Tư đấy à…?”

Tôi nhìn quanh, thở dài.

Người ta nói rằng bản chất thật của con người chỉ lộ ra khi họ bị dồn đến đường cùng.

Tôi vốn không thích câu đó, nhưng đây là tình huống mô tả hoàn hảo cho nó. Khi bị ép đến giới hạn, con người sẽ làm mọi thứ để thoát khỏi tình cảnh đó.

Và đó chính là Hasfeldt.

Nếu các trưởng lão nhà Hasfeldt biết rằng thành quả tám mươi năm nghiên cứu của họ bị một kẻ vô danh đoạt mất, họ sẽ phản ứng thế nào đây?

Danh tiếng là tất cả trong giới quý tộc. Không chỉ thất bại trong việc tự tay hoàn thành Flare, mà nếu chuyện này lan ra, gia tộc Hasfeldt sẽ bị chôn vùi trong lời gièm pha.

Giờ Flare đã hoàn tất, tôi không muốn đối đầu cả gia tộc Hasfeldt đâu. Phải kết thúc chuyện này, để tính toán bước tiếp theo sau.

Tôi khoanh tay, đáp gọn:

“Chính bà là người bảo tôi nghiên cứu Flare đấy.”

Cố giữ giọng thật bình tĩnh, tôi nói ra điều cần nói.

“Khi nào ta… À……”

Thật chẳng khác nào đang dỗ một đứa trẻ. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải nói chuyện với Giáo sư Hasfeldt như thế này.

“Giáo sư Hasfeldt bị gì thế?”

“Nghe nói cô ấy bị bắt quả tang đạo văn. Không biết có thật không.”

“…Thật sao? Tôi không nghĩ cô ta là kiểu người như vậy.”

Tin đồn đã bắt đầu bị bóp méo.

Tôi hoàn toàn có thể ép bà ta thêm nhưng vì danh tiếng của mình, tôi chọn dừng lại.

Đây là tòa nhà của Hiệp hội, một nơi công cộng. Người có văn minh thì phải biết phân biệt giữa công và tư.

“…… Hừ.”

Có lẽ Hasfeldt cũng dần lấy lại bình tĩnh. Sau khi ngẫm lại lời tôi nói, bà ta lùi bước, gương mặt đầy tuyệt vọng.

“Có chuyện gì ở đây vậy?”

Đúng lúc có người cất giọng hỏi, hiệu trưởng Robespierre bước tới, vỗ tay một tiếng.

“Mọi chuyện ổn cả rồi. Tôi xin lỗi vì chút ồn ào vừa rồi. Xin mời mọi người nhanh chóng giải tán để không cản đường.”

Có lẽ nhờ uy tín của ông mà đám đông lập tức tản ra dù vẫn xì xào bàn tán.

Giữa dòng người đang rút đi, một người phụ nữ chen lên phía trước, Meriga Heerlein.

Cô liếc nhanh qua dáng người thất thần của Giáo sư Hasfeldt rồi quay sang nhìn tôi và chủ tịch. Đôi mắt hẹp khiến khó đoán được ánh nhìn ấy đang hướng về ai.

Cô gật đầu nhẹ với tôi, rồi nghiêng người thì thầm với Robespierre, đủ lớn để ai gần đó cũng nghe được:

“Phòng họp dưới tầng hầm đã chuẩn bị xong. Chúng ta có thể bắt đầu buổi thuyết trình ngay.”

“Oho, tốt lắm.”

Chủ tịch quay sang tôi:

“Nếu cô muốn, có thể trình bày luôn hôm nay. Cô nghĩ sao?”

“Mọi người đang chờ tôi sao?”

“Hoho, có cả quý tộc nán lại chỉ để xem cô đấy.”

…Có quý tộc nán lại để xem tôi á?

Nghe hơi rợn người thật đấy.

“Vậy thì nên sắp xếp sớm nhất có thể. Xin cho tôi ít thời gian gọi các đồng tác giả và chuẩn bị thiết bị an toàn cho phần trình diễn.”

Mấy chuyện như thế này làm sớm cho xong rồi nghỉ ngơi còn hơn.

Tôi gật đầu, rời đi.

***

Trong khi Aether đi tìm Lotte và Freyr, Klais ngồi bất động trên ghế dài gần quầy lễ tân. Một bóng người tiến đến bên cạnh.

“……”

Meriga ngồi xuống cạnh Klais, chẳng nói lời nào.

Hai người là bạn lâu năm, cùng nhau trải qua bao thăng trầm, tốt nghiệp xuất sắc ở Học viện Tilette, rồi kề vai sát cánh giữa ranh giới sống chết nơi chiến trường. Chính vì thế mà tình bạn của họ đã vượt lên trên mọi ranh giới địa vị.

Nhưng lúc này, tình bạn mười năm ấy bắt đầu rạn nứt.

“…Meriga, toio không ngờ việc cô làm lại gây hậu quả thế này. Cô không nghĩ vậy sao?”

Lời nói ném ra như một hòn đá lạnh lùng.

Meriga hiểu rõ từng chuyển động nhỏ trong cảm xúc của Klais. Dù giọng yếu ớt nhưng rõ ràng Klais đang tức giận.

Tức vì điều gì?

Vì bài nghiên cứu của cô bị người khác đoạt mất?

Hay vì người bạn cô tin tưởng nhất lại giúp “giải thoát” nô lệ của cô?

Không ai biết. Chỉ có Nữ thần mới hiểu nổi dòng cảm xúc ấy.

“Cô có biết tôi cảm thấy thế nào khi nghe cô nói đã trả học phí cho Aether không?”

“Klais.”

Một ngọn lửa yếu lóe lên, thiêu vài sợi tóc vàng sáng của Klais. Đó là hiện tượng thường xảy ra khi pháp sư Hỏa đánh mất kiểm soát ma lực.

“Thế giới của tôi như sụp đổ. Giá như con nhóc tự dùng tiền của mình giấu được để nộp thì đã khác. Nhưng không cô lại phải xen vào.”

“……”

“Rồi nó được nhận vào học viện, rồi biểu diễn như hôm nay. Mọi chuyện diễn ra y như cô mong muốn.”

Lý luận của Klais thật sự có vấn đề.

Cô mới là nguyên nhân khiến Aether muốn bỏ đi. Cô đã định bán đi người trợ lý gắn bó ba năm rồi ép cô ấy nghiên cứu thứ ma pháp mà chính mình không thể làm được.

Meriga chỉ làm theo ý nguyện của Aether. Nếu Aether không muốn thoát khỏi Klais, cô ấy đã chẳng nhúng tay giúp.

Nhưng chưa hết, khi Meriga thú nhận mình chính là người đã bí mật hỗ trợ Aether, Klais đã truy hỏi kịch liệt. Cô chỉ có thể làm vậy vì tin tưởng Meriga.

Klais vốn không có lý do gì để giận Meriga. Vì chính Klais là người khiến Meriga mất đi một bên mắt mãi mãi.

Klais hiểu rõ. nổi giận với ân nhân cứu mạng mình chẳng khác gì đồ rác rưởi, nhưng cô không thể kiềm chế cái đầu đang bốc cháy dữ dội.

“Trước là nô lệ của tôi… à không, trợ lý của tôi rồi đến bài nghiên cứu. Có lẽ tôi là Đại công tước duy nhất trong nước bị chơi hai vố liên tiếp thế này. Cô cũng nghĩ thế, đúng không, Heerlein?”

Meriga vẫn im lặng.

Không biết họ ngồi như vậy bao lâu. Kim phút của chiếc đồng hồ tròn chỉ quay nửa vòng, mà thời gian dường như đã trôi qua hàng ngày trời.

“Buổi trình bày đã chuẩn bị xong. Hai người cũng tham dự chứ?”

Chính Robespierre là người phá vỡ bầu không khí đặc quánh ấy.

“…Ta sẽ đi. Nếu ta mua được bản quyền…….”

Klais cúi đầu suy nghĩ trong thoáng chốc rồi đứng dậy.

Ba người không nói thêm gì khi cùng đi xuống phòng họp lớn dưới tầng hầm.

Klais chọn chỗ ngồi gần trung tâm. Meriga ngồi bên cạnh, rồi Klais lại dời sang một ghế khác. Meriga cũng lặng lẽ đổi theo.

Cuối cùng, cả hai ngồi khuất ở góc.

“……”

“……”

Giữa phòng họp có một bảng phấn lớn, các hàng ghế xếp theo hình bán nguyệt quanh nó; ghế càng xa thì càng cao dần lên.

Cô gái Mắt Vàng bước vào, kéo theo một vật gì đó. Sau một lát, hai cô gái khác xuất hiện từ phía đối diện, đẩy theo xe chở đầy dụng cụ và thiết bị: những khối quặng silic, bê tông, và cả lớp vỏ cứng của một con thú.

“Đó chắc là bộ tạo Flare.”

Thứ đó to thật, chiều ngang ước chừng bằng năm người đàn ông trưởng thành.

Mặt Klais bỗng sáng rỡ khi thấy kích thước hoành tráng ấy.

“Khác hẳn với thứ ta làm…!”

Nhìn thấy nụ cười ấy, Meriga khẽ cúi đầu, hai tay ôm trán. Một tiếng thở dài sâu lắng tan biến vào không gian tĩnh lặng của phòng họp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...