Hướng Dẫn Sinh Tồn Trong Học Viện/Chapter 33: Cuộc chiếm đóng Đại sảnh Ophelis (3)Chapter 33: Cuộc chiếm đóng Đại sảnh Ophelis (3)
20px

Chương 33: Cuộc chiếm đóng Đại sảnh Ophelis (3)

"Ngày mai sẽ bắt đầu vào học kỳ hai."

Trong lúc tập luyện một mình trong phòng, Ziggs Eiffelstein chợt nhận ra rằng đã có khá nhiều thời gian trôi qua.

Khi nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn mưa như trút nước phía bên kia chẳng khiến tinh thần cậu khá lên chút nào. Thời tiết u ám kéo dài suốt mấy ngày qua đã khiến cậu không thể bắt đầu buổi sáng bằng thói quen chạy bộ thường lệ. Điều kiện cũng không hề thuận lợi để rèn luyện ma lực ngoài trời.

Kế hoạch tranh thủ kỳ nghỉ để tập luyện hết sức có thể của cậu đã hoàn toàn bị phá sản. Vốn định trau dồi nhiều kỹ năng cơ bản để theo kịp tiến độ trên lớp, nhưng cậu vẫn cảm thấy con đường phía trước còn rất dài.

Chương trình giảng dạy của Giáo sư Glast dành cho lớp A là một thử thách không nhỏ đối với Ziggs, người vốn không có năng khiếu học tập. Trong khi Lucy là một ngoại lệ không thể so sánh vì cô ấy có xu hướng giải quyết mọi vấn đề bằng ma lực áp đảo, Ziggs lại muốn quan sát và học hỏi từ cách Lortel sử dụng và kiểm soát ma lực một cách tinh tế, cũng như khả năng giải quyết vấn đề và thích ứng nhanh chóng của cô.

"Mình thật sự cần phải ngừng để cảm xúc chi phối phán đoán của bản thân..."

Ziggs thở dài nặng nề.

Người bạn đồng hành của cậu, Elka, đã thực sự tức giận khi cậu đánh Totte trong cơn nóng giận. Elka hiếm khi nổi giận với Ziggs đến vậy. Cuối cùng, chính Ziggs là người đã đến xin lỗi Totte, dù cơn giận trong lòng cậu vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

"Hửm...?"

Đột nhiên, qua màn mưa xối xả, cậu thoáng thấy một gương mặt quen thuộc trong khu vườn. Khoác áo choàng, người ấy chạy băng qua cơn mưa rồi bước vào Đại sảnh Ophelis. Đó chắc chắn là người sống trong căn lều tại khu rừng phía bắc.

"Chẳng phải anh ta đã bị trục xuất rồi sao? Nếu cố mà bước vào, hẳn rồi cũng sẽ bị hầu gái lập tức đuổi ra ngoài thôi nhỉ..."

Cậu có chút lo lắng rằng người kia có thể sẽ bị thương một cách không cần thiết, nhưng Ziggs hiểu anh ta quá rõ. Chính vì vậy, cậu không cần phải lo lắng rằng chuyện đó sẽ xảy ra.

Ziggs ngả người ra sau và rời mắt khỏi khung cửa sổ.

***

Một khi cánh cửa chính của Đại sảnh Ophelis được mở ra, hành lang của tầng một sẽ được phơi bày ra.

Mỗi khi có một học viên tiến vào ký túc xá, hầu gái đảm nhiện việc mở cổng sẽ nhanh chóng kiểm tra họ trước khi để họ vào.

Nếu không đeo huy hiệu đỏ được cấp cho những người được phép ra vào Đại sảnh Ophelis, thì việc kiểm tra thân phận và cho phép tiến vào là điều bất khả thi.

Hơn nữa, các hầu gái đã ghi nhớ diện mạo của toàn bộ năm mươi ba học viên đang lưu trú tại ký túc xá này, nên không có khả năng qua mặt được họ.

"Ngài là thiếu gia Ed đúng không? Tôi đã nhận được thông báo từ Trưởng Hầu gái."

Theo lẽ thường, tôi hẳn đã phải đứng dưới mưa trước cánh cổng khép kín. Tuy nhiên, hôm nay Đại sảnh Ophelis lại đang mở cửa.

'Kelly- người phụ trách khu giặt là'.

Cô có vóc dáng nhỏ bé, ăn vận chỉnh tề trong bộ đồng phục của nữ hầu cấp tháp.

Trong sự kiện Chiếm đóng Đại sảnh Ophelis, cô là một trong những nhân vật giữ vị trí trung gian chủ chốt.

Không đời nào những hầu gái trung thành của Đại sảnh Ophelis lại tự nguyện tham gia vào cuộc chiếm đóng này được. Tuy vậy, Shaney và Kelly, những người được chính Trường hầu gái Elris đào tạo và nuôi dưỡng, thì khác. Họ đã bị Elris thuyết phục tham gia vào kế hoạch này.

Shaney, người sử dụng rapier, giữ vai trò tiên phong. Còn Kelly, với trình độ khá cao trong ma pháp sơ cấp, được giao nhiệm vụ kiểm soát hành lang. Dù khi gặp họ ở tầng ba, ta sẽ phải đối đầu với tư cách là kẻ địch, nhưng nói thật thì họ cũng không phải là đối thủ quá khó nhằn.

Chỉ cần đánh bại được Kelly, người nắm giữ hỏa lực chính, thì việc phá vỡ tuyến phòng thủ sẽ dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng.

Dĩ nhiên, đó là chuyện mà Taylee sẽ tự lo liệu.

"Thật may là ngài đến kịp. Nếu chậm hơn nữa thì đã thành thảm họa rồi. Chúng tôi sắp đổi ca trực rồi."

Dù sao thì, hiện tại Kelly vẫn đang phụ trách lối vào. Đúng như đã được dặn từ trước, cô ây cho phép tôi tiến vào Đại sảnh Ophelis.

"Sẽ sớm thôi, tôi sẽ phải đổi ca với một hầu gái để làm nhiệm vụ của mình. Celara tuy còn nhỏ tuổi, nhưng cô bé đã là hầu gái. Dù thế, ngài vẫn có thể đánh bại cô bé mà không cần dùng quá nhiều sức. Cô bé cũng sẽ không mang theo vũ khí gì cả."

"Để một đứa trẻ phụ trách lối vào chính thì có ổn không vậy?"

"Công việc nhận diện và cho người vào không hề khó. Trong trường hợp khẩn cấp, còn có một pháp cụ cho phép liên lạc trực tiếp với Trưởng hầu gái nữa. Nhưng hôm nay thì cô ấy sẽ không nghe máy đâu."

Tôi gật đầu.

Tôi sẽ ẩn mình bên trong sảnh, và khi thời điểm đến, tôi sẽ đánh bại hầu gái đang canh giữ lối vào rồi mở cửa. Khi đó, các học viện hạng thấp sẽ tràn vào và tiến lên các tầng trên.

Đến lúc đó, Trường hầu gái Elris sẽ kích hoạt Ma trận phòng hộ của Đại sảnh Ophelis. Ma trận sẽ phong kín lối vào từng căn phòng.

Tôi chỉ cần đi dạo quanh tầng một, xác nhận rằng ma pháp đang vận hành ổn định là được.

Sau khi chắc chắn không có vấn đề gì, tôi sẽ quay lại đại sảnh tầng một và chờ Taylee đến.

Theo kịch bản ban đầu, những người vượt qua sự kiện này là Taylee, Ayla, Elvira và Clevius. Nhưng Clevius phải đến tầng hai mới hợp nhóm, vì vậy hiện tại tôi chỉ cần xử lý ba người kia.

"Còn những hầu gái khác thì sao?"

Tôi hỏi Kelly, ánh mắt quét qua hành lang vắng lặng.

"Ngoài những người cần thiết, hầu hết đều đã tập trung trong phòng họp. Trường hầu gái đã gọi họ đến đó, nói rằng có một vấn đề quan trọng cần bàn bạc."

Cô ấy định gom tất cả vào một chỗ rồi phong tỏa lối ra vào. Quả nhiên, một khi trường hầu gái đã ra tay, mọi chuyện trở nên nhanh gọn và đơn giản.

"Tôi đã chuẩn bị những thứ ngài yêu cầu."

Kelly nói khẽ khi mang ra một chiếc chậu đặt gần lối vào. Bên trong chứa đầy một chất lỏng sền sệt.

"Ồ, cảm ơn."

"Tôi chỉ cần để nó ở góc kia là được phải không?"

Tôi gật đầu rồi ngẩng lên nhìn sảnh lớn.

Vì đây là một tòa nhà vô cùng xa hoa, nên ngay cả khu vực lối vào cũng toát lên vẻ lộng lẫy. Sàn đá cẩm thạch của đại sảnh được lau chùi đến mức sáng bóng. Trần nhà cao vút, khiến người ta có cảm giác như vẫn đang ở ngoài trời.

Một chiếc đèn chùm tráng lệ treo trên trần, xung quanh là những đèn chùm nhỏ hơn, trông như những vì sao vây quanh mặt trăng.

Chỉ cần đi dạo và quan sát khu vực trung tâm đại sảnh cũng đủ khiến người khác cảm thấy trống trải.

Những tủ trang trí được xếp dọc theo bức tường, cho đến cả cánh cửa đá dẫn ra hành lang, tất cả đều là đổ cổ.

"Tường với sàn đều làm bằng đá cẩm thạch."

Đúng là xa hoa thật. Tôi đã từng nhìn thấy nơi này qua góc nhìn của Taylee trong cốt truyện, nhưng khi tận mắt chứng kiến thì cảm giác hoàn toàn khác.

Tôi mở một chiếc tủ ở góc phòng, bỏ vào đó vài thứ mình đã chuẩn bị. Sau khi nắm được bố cục và kết cấu của đại sảnh, tôi gật đầu, đại khái đoán được những gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Theo diễn biến gốc, trận đánh trùm ở tầng một không có gì đáng nói, chỉ là mất chút thời gian mà thôi.

Mấu chốt là chỉ cần giữ chân Taylee thêm một chút trước khi cậu ta tiến lên tầng hai để đánh trùm. Một khi chuyện đó kết thúc, mọi việc còn lại sẽ diễn ra suôn sẻ.

Con trùm ở tầng hai là 'Clevius U Ám'.

Đó là một sự kiện mà người chơi phải đuổi theo Clevius, người đã đập vỡ một bức tường chỉ vì sợ bị bỏ lại một mình, dù thực tế chẳng có chuyện lớn nào xảy ra cả. Đây là kịch bản nơi Clevius liên tục kêu gào rằng mình sẽ bỏ chạy, rồi cuối cùng bị khống chế và buộc phải gia nhập tổ đội.

Vì vậy, cho đến khi tôi nghe thấy tiếng Clevius phá vỡ bức tường đó, tôi phải cố gắng kéo dài thời gian. Đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng thời điểm chính là nhiệm vụ của tôi.

Tôi không thể không thừa nhận điều này. Có một thứ mà tôi đã nhận ra trong trận đánh trùm của Hồi 1, đó là hiệu ứng cánh bướm thực sự không thể đoán trước. Sự thật là, việc có quyết tâm kiểm soát từng biến số trong thế giới này chẳng qua chỉ là sự kiêu ngạo mà thôi.

Vì vậy, sau khi trận đánh trùm ở tầng một kết thúc, tôi sẽ ra khu vườn hoa hồng và theo dõi tình hình đến tận cùng cùng với phương án dự phòng của mình: Yennekar. Làm như vậy, tôi có thể lập tức ứng phó nếu có bất kỳ điều bất thường nào xảy ra.

"Đây cũng là cơ hội để kiểm tra chỉ số của Taylee."

Nếu chỉ số của cậu ta không đủ để vượt qua sự kiện này thì sẽ là một vấn đề lớn. Đặc biệt là trùm cuối của Hồi 2, Giáo sư Glast. Là một đối thủ vô cùng khó nhằn, Ma thuật Thiên Tượng cùng các lời nguyền của ông ta sẽ khiến người ta liên tục cảm nhận cơn đau như bị dùi đâm, đến mức cuối cùng tinh thần cũng sụp đổ.

Đó là kẻ rất khó đối phó nếu cả chỉ số lẫn sức chịu đựng tinh thần không được rèn luyện đầy đủ.

Tôi kiểm tra lại để chắc chắn rằng tất cả những thứ đã chuẩn bị đều được đặt vào trong tủ, rồi dứt khoát đóng sập cánh cửa lại.

***

Sau đó, mọi việc dường như đều tiến triển thuận lợi.

Sau khoảng 8 giờ tối, cô hầu gái mới đã đổi ca với Kelly ở cửa trước, tôi thì đã trốn giữa mấy chiếc tủ trong đại sảnh.

"Chúng tôi không thể tiếp tục chịu đựng cảnh này nữa!"

"Đây là nơi học thuật! Ít nhất cũng phải có sự công bằng trong việc chấm điểm!"

"Hãy đáp lại tiếng nói của chúng tôi!"

Tiếng la hét của các học viên hạng thấp và học viên thường vang dội khắp lối vào chính. Họ tụ tập trước Đại sảnh Ophelis đang bị khóa, hô vang khẩu hiệu không ngừng.

Người dẫn đầu đám đông là đại diện học viên hạng thấp - Willain.

Cậu ta có mái tóc vàng nhạt cắt ngắn, đeo kính gọng sừng. Chiếc áo choàng nâu xám đã bị mưa làm ướt đẫm.

Đại sảnh Ophelis là biểu tượng cho tầng lớp học viên đặc quyền của Silvenia. Các học viên tụ tập trước biểu tượng đó, ngồi xuống và giả vờ học bài.

Theo kế hoạch ban đầu, mọi thứ đáng lẽ chỉ dừng lại ở đó.

Họ chẳng còn cách nào khác ngoài việc ngồi yên và trút ra sự bất mãn, phẫn uất đối với đám học viên đặc quyền. Bởi vì cửa chính của Đại sảnh Ophelis đã bị khóa chặt.

"Áaaaaa! Cái quái gì thế này?! Mình phải báo ngay cho trường hầu gái...!"

Cô hầu mới bị tình huống đột ngột làm cho hoảng sợ, tay run lên khi lục tìm công cụ ma pháp được đưa cho. Nhân lúc cô ấy đang còn hoang mang, tôi nhanh chóng áp sát từ phía sau và trùm khăn che mắt cô ấy lại.

"Ughh á! Cái gì vậy?! Ai đó?!"

Tôi vác cô hầu gái đang bị bịt mắt lên vai, một tay siết chặt hai cổ tay cô để không tháo khăn. Tay còn lại thì mở khóa cửa chính rồi đá tung cánh cửa ra.

"Ư....Ưuu... Hả...?"

"C-CÁI GÌ THẾ?!"

Đám học viên bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho hoảng loạn. Tuy vậy...

"Cửa chính Đại sảnh Ophelis mở rồi! Vào bên trong thôI!"

Đại diện Willain hô vang. Đám đông lập tức tràn vào các hành lang của Đại sảnh Ophelis.

"Văn phòng quản lý nằm ở tầng bốn! Hãy chiếm lấy tầng bốn và công bố lập trường chúng ta!"

"Hãy để tiếng nói của chúng ta vang lên!"

"Đối xử công bằng! Chúng ta không đòi hỏi gì hơn ngoài sự công bằng!"

"Tiến lên! Hãy cho họ thấy tiềm lực của chúng ta!"

Vừa giữ chặt cô hầu gái, tôi vừa dõi theo dòng học viên đang gầm thét tràn vào bên trong.

"Cậu... cậu là Ed Rothstaylor sao?"

Willain, học viên năm ba dẫn đầu đoàn người, lập tức phản ứng khi nhận ra tôi. Có vẻ như ngay cả những học viên khóa trên cũng đã biết đến cái tên này.

"Cậu chính là người Lortel đã thuê...?!"

"Đúng vậy. Em chịu trách nhiệm canh chừng tầng một."

"Vậy thì vì sao cậu lại...?"

Tôi cất lên những lời đã được chuẩn bị từ trước.

"Trong những lời kêu gọi của các học viên, có điều khiến em vô cùng đồng cảm. Trước đây, em đã từng sống an nhàn trong Đại sảnh Ophelis... nhưng kể từ khi bị trục xuất, em mới thấy hiểu mình đã được hưởng đặc quyền đến mức nào."

"Ed Rothstaylor...!"

"Giờ đây em mới thực sự nhận ra! Tất cả những gì các anh nói đều đúng...! Trước khi bị đuổi khỏi nơi này, em cũng là một phần của tầng lớp đặc quyền. Chính vì thế, em đã không thể đồng cảm với mọi người được. Nhưng bây giờ, em sẽ chứng minh điều đó bằng chính hành động của mình!"

Nghe vậy, tay Willain run lên vì cảm động. Ed Rothstaylor từng là người sống trong đặc quyền cho đến khi bị đá ra khỏi chiếc tổ ấm đó. Con người ta sống càng thật hơn thì càng nhận ra mình đã được ưu ái đến mức nào.

"Tuyệt! Cậu đã giúp ích rất nhiều cho phong trào đòi quyền bình đẳng của bọn tôi! Tôi không ngờ cậu lại là người chính nghĩa như vậy! Nghe lời đồn mà tôi đã đánh giá cậu sai hoàn toàn...!"

"Không đâu. Trước kia em đúng là kẻ tồi tệ thât. Chỉ là những gì anh nói khiến em quá ấn tượng, nên em chỉ làm những gì mình có thể thôi! Tất cả đều nhờ anh cả."

Nói vậy xong, tôi liền giục Willain nhanh lên.

"Hãy lên trên ngay đi. Anh cần phải mau chóng tới văn phòng quản lý tầng bốn để đưa ra tuyên bố!"

"Đ-Được! Cảm ơn cậu đã giúp đỡ!"

Willain sẽ là người đứng ra gánh toàn bộ trách nhiệm sau khi sự việc kết thúc.

Cậu ta sẽ phải chịu một hình phạt rất nặng vì hành động kích động học viên và xúi giục họ vi phạm quy định của học viện.

Nếu từng học viên có mặt tại đây đều bị xử phạt nặng, học viện sẽ không bao giờ có thể trở lại trạng thái bình thường được. Vì thế, họ sẽ quyết điịnh lấy hình phạt của Willain làm tấm gương răn đe.

Những học viên chỉ đơn thuần tham gia theo kế hoạch của Willain cuối cùng sẽ chỉ bị quy trách nhiệm vì đã bị kích động dẫn đến hành vi phá hoại. So với Willain, hình phạt của họ sẽ nhẹ hơn rất nhiều.

Việc bị kỷ luật vì những chuyện không đâu thì chẳng mang lại lợi ích gì cho tôi, nhưng xét đến tầm quan trọng của hai mươi đồng vàng và việc giữ cho dòng thời gian tiếp tục vận hành trơn tru, đó là một rủi ro có thể chấp nhận được.

Chính vì vậy, mấu chót là phải liên tục nhấn mạnh rằng: "Tôi chỉ hành động vì bị lời nói của Willain làm cho xúc động!" và "Tôi chỉ đang làm theo mục tiêu của Willain mà thôI!"

Tôi cần phải khiến toàn bộ trách nhiệm mà tôi có thể gánh chịu mờ nhạt đi hết mức có thể.

Dù vậy, Willain vốn dĩ không hề có ý định phá hủy Đại sảnh Ophelis.

Cậu ta chỉ muốn chiếm giữ ký túc xá một cách ôn hòa, rồi chính thức đưa ra tuyên bố để kết thúc mọi chuyện... Nhưng đời đâu có như là mơ.

Tôi... xin lỗi, Nhưng.... dù tôi có làm gì đi nữa thì tôi cũng đang ở vị trí phải đối mặt với hình phạt nặng... Vậy thì dựa vào lưng cậu ta một chút... chắc cũng không sao đâu, phải không...?

"Đi nhanh lên đi, Willain."

"Được! Tôi sẽ không quên cậu đâu, Ed! Cậu đúng là người tuyệt nhất-"

Xin lỗi!!

Hãy cố gắng lên nhé, Willain...!

***

Ánh sáng êm dịu phát ra từ ma trận chiếu sáng cả hành lang tối om. Trước cửa mỗi phòng, ma pháp phòng ngự vẫn đang hoạt động hoàn hảo.

"Quái quỷ gì đang xảy ra bên ngoài vậy?! Cứ trốn trong phòng thế này có thật sự ổn không chứ?"

"Có ai ngoài đó không? Cửa không mở được. Mình... mình đập cửa ra được không nhỉ? Nhưng nhìn có vẻ đắt lắm..."

"Tôi vừa thấy cả đám học viên nhảy vào từ cửa sổ, rốt cuộc là đang có chuyện gì vậy?"

"N-nếu cứ đợi thì mọi thứ sẽ trở lại bình thường thôi đúng không? Chắc không phải chuyện lớn đâu ha?"

Khi đi dọc trên hành lang, tiếng xôn xao của những học viên hoảng loạn vọng ra từ trong các phòng.

Tầng một hầu hết là học viên năm ba.

Tôi kiểm tra kỹ từng phòng để chắc chắn rằng không có ma pháp trận nào bị mất. Nếu mọi thứ vẫn giống như trong dòng thời gian gốc, thì sẽ chẳng thiếu cái nào cả. Nhưng dù vậy, tôi vẫn muốn tự mình xác nhận cho yên tâm. Khoảng mười lăm phút sau, tôi quay lại hành lang tầng một và nhìn thấy cảnh tượng mà tôi không hề muốn đối mặt.

Ngoài cánh cổng chính đang mở rộng, mưa đổ ào ào. Không thấy bóng dáng cô hầu gái mới đâu. Chắc cô ta đã chạy đi báo cáo tình hình với cấp trên. Tiếc là những người đó lúc này hẳn đều đã bị khóa trong phòng họp tầng bốn rồi.

Sàn cẩm thạch vốn luôn sạch bong sáng loáng giờ đã bị giày dép lấm bùn giẫm bẩn khắp nơi. Vài chiếc tủ và kệ thậm chí còn bị húc đổ ngôn ngang.

"Ôi trời. Mọi thứ bắt đầu còn hoành tráng hơn mình tưởng nữa."

Cô gái lách người qua màn mưa xối xả rồi bước vào trong, vừa đi vừa giũ nước khỏi người.

"Quả nhiên là anh Ed. May mà em đã tin anh."

Cô cười nhẹ, cởi bỏ bộ pháp bảo ướt đẫm. Khi kéo mũ trùm xuống, làn da trắng muốt hiện ra.

"Ặc! Cả vớ cũng ướt hết rồi. Thảo nào em ghét mấy ngày mưa thế này."

"Vậy là cô đứng quan sát từ bên ngoài sao."

"Nếu cứ bị kẹt trong phòng thì em chẳng thể biết tình hình có ổn hay không. Hơn nữa, em còn phải xác nhận xem học viên đã tập trung đầy đủ bên ngoài chưa. Nhưng không ngờ mưa lại lớn đến vậy. Ặc... đến cả trong này cũng ướt hết rồi."

Lortel nở nụ cười gian xảo như cáo, tiện tay cởi áo choàng rồi giũ mạnh một cái. Bộ đồ cô mặc bên trong, áo liền thân trắng kèm váy đã ướt nhẹp từ đầu đến chân, nhìn thảm không nỡ nhìn.

Cô một tay túm lấy mái tóc nâu đỏ hiếm hoi mới buông xõa để làm khô, tay kia thì cuộn gọn chiếc áo choàng sau khi đã vẩy hết nước.

“Nếu để giáo vụ học viện can thiệp thì chúng ta thua chắc. Phải đẩy nhanh tiến độ trước khi chuyện đó xảy ra.”

“Ừ. Làm cho đàng hoàng vào.”

Thu dọn xong xuôi, Lortel cười khẽ rồi rảo bước dọc hành lang. Có lẽ cô định lên tầng năm để bàn kế hoạch với Elris.

Một khi ma pháp trận bảo vệ Ophelis Hall được trao cho 'đại diện học viên hạng thấp — Willain', tình hình chắc chắn sẽ càng lúc càng căng thẳng.

Lúc đó, 'đại diện học viên hạng thấp — Willain' sẽ chính thức trở thành boss tầng bốn,nắm trong tay toàn bộ hệ thống ma thuật phòng ngự đang bảo vệ Ophelis Hall.

Theo diễn biến cốt truyện, người chơi buộc phải hạ gục Willain, kẻ đã hoàn toàn mất tỉnh táo vì bị cuốn vào những ma pháp trận vô hạn đang bạo loạn, và phải làm điều đó càng nhanh càng tốt.

“Ed, em hỏi anh một câu hơi đột ngột nhé?”

Như vừa nghĩ ra điều gì đó, Lortel bỗng dừng chân giữa hành lang rồi quay sang nói với tôi. Câu hỏi ấy đến quá bất ngờ.

“Anh đã từng giết người chưa?”

Giọng Lortel vẫn vui vẻ, sinh động như mọi khi, nhưng bầu không khí xung quanh chợt trầm hẳn xuống, âm u hệt như bầu trời ngoài kia.

Tôi nhíu mày khi Lortel bật cười một tiếng, rồi mỉm cười và quay lưng lại phía tôi. Mái tóc nâu đỏ ướt sũng được cô gom lại, buông dài xuống bờ vai.

“Tôi… chưa từng.”

“Em cũng chưa. Haha.”

Rồi Lortel tiếp tục nói, giọng điệu chẳng khác nào đang thú nhận điều gì đó.

“Nhưng… những chuyện tương tự thì em đã làm không ít.”

Quá khứ của Lortel chưa bao giờ là trong sạch. Những mánh khóe, thủ đoạn lừa gạt mà cô từng sử dụng khi còn ở Elte Store đều là những hành vi mà, sớm hay muộn, cũng sẽ đẩy người khác đến chỗ sụp đổ.

Dù không thể gọi đó là giết người,nhưng xét cho cùng, nó cũng chẳng khác gì việc tước đi cuộc đời của một kẻ khác

Không ai hiểu rõ sự thật ấy hơn Lortel.

“Lúc đầu, em chỉ muốn sống sót.”

Trong một hiện thực đầy gai nhọn như vậy, việc quay lưng đâm người khác dường như là điều quá đỗi tự nhiên.

Những lần đầu làm chuyện đó, có thể vẫn còn cảm giác tội lỗi. Nhưng rồi, cảm giác ấy cũng dần tan biến.

Sau khi mang trên mình danh hiệu nghe có vẻ cao quý — “phú thương”, đột nhiên xuất hiện vô số kẻ mà cô buộc phải giẫm lên để tiến lên phía trước.

Thế giới này vốn đầy những con người, chỉ cần có cơ hội là sẵn sàng đâm dao vào tim kẻ khác.

Đi đến mức đó rồi, cô bắt đầu tự hỏi liệu con đường mình chọn có phải là sai lầm hay không.

Để sinh tồn, cô đã giẫm nát cuộc đời của người khác, và để không trở thành kẻ bị đâm sau lưng, cô đã phản bội họ trước tiên.

Cô đã sống cả đời, liên tục làm những chuyện như vậy và tự lấy đủ loại lý do để bao biện.

Nhưng khi thực sự nhìn lại, cô mới nhận ra tất cả chỉ là sự ngụy biện cho chính mình.

“Ed, anh nghĩ thế nào về một người như vậy?”

Dù có nhận ra sai lầm muộn đến đâu, cũng không thể khiến những vết nhơ bám trên người cô biến mất.

Từ đó trở đi, mỗi khi cô làm một việc tốt, người ta cũng chỉ coi đó là giả tạo.

Còn việc từ bỏ toàn bộ khối tài sản mà cô đã dày công gây dựng suốt đời — đó là một quyết định mà cô chưa từng, và cũng sẽ không bao giờ đủ can đảm để đưa ra.

Giờ đây, khi đã đi đến bước này, cô không còn đường quay đầu.

Cô nắm giữ quá nhiều bí mật bẩn thỉu của giới thương nhân, quý tộc và những kẻ có quyền thế, đến mức cuộc đời buôn bán đã trói chặt lấy cô. Chỉ cần cái tên Lortel mất đi giá trị, tất cả sẽ lập tức kết thúc.

Cuối cùng, cô chỉ có thể lao về ga cuối cùng như một đầu máy đang bỏ trốn trên chính đường ray của mình. Cô đã đi quá xa để còn có thể tự lừa dối bản thân.

Với thân phận thương nhân, phản diện và tấm màn đen đứng phía sau mọi chuyện, ngay từ khoảnh khắc đặt chân vào vũng lầy ấy, cô đã bị nuốt chửng từng chút một. Khi kịp nhận ra, cả cơ thể cô đã gần như chìm hẳn vào bóng tối.

Cô còn có thể trông cậy vào ai để được cứu rỗi. Đây là tai họa do chính cô gây ra. Và hơn ai hết, cô hiểu rõ mình không xứng đáng nhận được lòng thương hại.

Đó là lý do cô vẫn luôn tìm kiếm một kẻ giống hệt mình.

“Nếu là anh thì sao, Ed. Anh có thể cảm thông cho một người như vậy không?”

Bởi vì tôi đã lún sâu trong cống rãnh đến tận đỉnh đầu, tôi hiểu rõ sự thật đó. Tôi cũng chẳng bao giờ có thể được người khác hoàn toàn chấp nhận hay thấu hiểu.

Bất kể tốt hay xấu, nỗi cô độc rồi cũng sẽ ập đến, giống hệt như cách nó đã bám lấy cô.

Muốn thoát khỏi nỗi cô độc ấy, chỉ có một cách là tìm được một người giống mình, một kẻ cũng đang vật lộn trong bùn nhơ. Chỉ khi tìm được một người khác chấp nhận sống quen với đáy đầm lầy cùng mình, cô mới có thể được cứu.

“Không.”

Và dĩ nhiên, người đó không phải là tôi.

“Cô phải tự chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình, Lortel.”

Nghe những lời ấy, Lortel sững người trong giây lát, gương mặt trống rỗng hẳn ra, rồi sau đó mới khẽ mỉm cười.

“Anh nói đúng.”

Lortel Kehelland là kiểu con gái đã dành trọn cuộc đời mình để theo đuổi lý trí và sự hợp lý. Tôi hiểu điều đó quá rõ, đến mức đã cảm thấy chán nản.

Cho đến ngày cốt truyện của 'Silvenia's Failed Swordmaster' khép lại, cô sẽ không bao giờ đánh mất lý trí hay trở nên ám ảnh vì bất cứ điều gì.

“Đúng là em không nên mang mấy chuyện ngớ ngẩn đó ra nói. Xin lỗi nhé. Heh.”

Chỉ trong thoáng chốc, biểu cảm trên gương mặt Lortel đã quay về nụ cười tinh nghịch thường thấy, khi cô nhanh chóng xóa bỏ dấu vết cảm xúc vừa rồi.

“Vậy em phải quay lại làm việc thôi. Thời gian không còn nhiều.”

Dứt lời, Lortel bước lên cầu thang và biến mất.

Tôi gật đầu, dựng lại chiếc ghế vừa bị lật rồi ngồi xuống.

Từ khoảnh khắc đó, tôi sẽ ngồi yên và chờ Taylee bước vào.

Dù sao thì tôi cũng đã quá quen thuộc với chỉ số và kỹ năng mà Taylee, Ayla và Elvira sẽ có trong Hồi 2.

Ngay cả khi có sự chênh lệch tuyệt đối về thông số và chỉ số, chỉ riêng điều đó cũng không đủ để dễ dàng đánh bại tôi. Với lại, tôi cũng đâu cần phải hạ gục họ hoàn toàn. Tôi chỉ cần kéo dài thời gian của họ là được. Chuyện đó cũng không có gì to tát.

Chỉ cần cầm cự thêm một lúc trước khi thua, Taylee sẽ có thể tiến lên tầng hai.

Dù vậy, trong lúc giao chiến vẫn có nguy cơ trúng vài đòn hoặc bị thương.

Thôi thì… đó là sự hy sinh cần thiết…

***

“Tại sao giờ này lại xuất hiện xe ngựa…?”

Ngồi nép mình trong một góc chòi nghỉ của vườn hồng, cách Ophelis Hall không xa, Yennekar đưa mắt nhìn xuống con đường chính.

Một cỗ xe ngựa to lớn và vô cùng hoa lệ chậm rãi đi ngang qua trước vườn. Đó là kiểu xa xỉ mà cô chưa từng thấy bao giờ. Trên thân xe còn vẽ một chiếc vương miện vàng cực kỳ bắt mắt, khiến người ta có cảm giác như đang có một nhân vật tầm cỡ ghé thăm nơi này.

“Đột nhiên tôi có việc gấp cần giải quyết nên có lẽ sẽ đến muộn một chút. Tôi sẽ tới nhanh nhất có thể, mong cậu đợi thêm một lát. Xin lỗi nhé.”

Yennekar gấp bức thư Ed để lại, áp chặt nó vào ngực mình, rồi lặng lẽ nhìn màn mưa nặng hạt đang rơi giữa những đóa hồng xinh đẹp.

Nói theo một cách nào đó, đây lại là chuyện tốt. Cô có thời gian để bình tĩnh lại.

“Ơ… chẳng lẽ cậu ấy còn chuẩn bị thêm thứ gì nữa…?”

Chòi nghỉ trong vườn hồng là nơi cô ngày nào cũng nhìn thấy. Nó nằm ngay trước lối vào chính của Ophelis Hall, trên con đường dẫn về khu giáo dục.

Vì đã khuya, cô không thể trông thấy toàn bộ Ophelis Hall. Thế nhưng, qua màn mưa rơi dày đặc, một phần tòa nhà vẫn hiện ra trước mắt.

Có cảm giác như đã xảy ra một sự cố nào đó. Rất nhiều học viên đang đổ dồn về phía Ophelis Hall, và không lâu trước đó, một cỗ xe ngựa khổng lồ đã khuất dạng theo hướng ký túc xá.

Yennekar cảm thấy tò mò, nhưng cô không hề nhúc nhích. Cô không muốn cử động một cách vô ích rồi lỡ mất Ed.

Suốt ba ngày qua, cô gần như không thể ngủ được, vì trong đầu cứ mãi lặp đi lặp lại suy nghĩ, ‘Rốt cuộc là Ed muốn nói với mình điều gì?’

Hay là… chuyện đó sao? Không thể nào… Có khi chỉ là cô nghĩ quá lên? Hay cậu gọi cô tới đây vì một lý do khác? Việc cứ lẩm bẩm như vậy một mình đã khiến những người bạn thân của cô bắt đầu lo lắng.

Dù trong lòng cảm thấy áy náy, cô vẫn tiếp tục lắng nghe Merilda kể lại từng động thái của Ed.

Có nhiều người biết đến khu cắm trại của Ed hơn cô từng nghĩ. Merilda nói rằng cô ấy không chỉ thấy Lucy, mà cả Công chúa Penia, Bell Maya, thậm chí là cả Lortel cũng từng ghé qua đó.

Merilda không theo dõi Ed suốt hai mươi bốn giờ mỗi ngày, nên rất có thể còn nhiều người khác đã đến gặp cậu mà cô vẫn chưa hay biết.

Biết rằng đa số những người tìm đến Ed đều là học viên nữ khiến tim Yennekar đau nhói, nhưng… cô đâu có quyền để để tâm đến chuyện đó. Nghĩ cho cùng, cô lấy thân phận gì mà xen vào chứ. Ý nghĩ ấy lại làm gương mặt cô nóng bừng lên.

“M-Mình không nên đeo cái này thì hơn... Không biết nó có hợp với mình không?"

Đã lâu rồi cô mới lại cài chiếc kẹp tóc màu hồng cam hình quả hồng được gửi từ quê nhà. Cô chải lại tóc thêm lần nữa, rồi cẩn thận chỉnh sửa quần áo, đảm bảo không còn nếp nhăn nào.

Ra đến đây rồi, cô lại chợt nghĩ rằng chiếc kẹp hình sao cô từng đeo trong lễ hội có lẽ còn xinh hơn. Trong trời tối thế này, màu sắc hiện tại không mấy nổi bật, lại còn khó nhìn. Hay là một màu tươi sáng hơn sẽ hợp hơn?

“H-Hay là mình quay về thay quần áo bây giờ nhỉ…?”

Yennekar tiếp tục ngồi yên, sợ rằng chỉ cần lơ là một chút thôi là sẽ bỏ lỡ Ed, dù cho một nhóm học viên và cả một cỗ xe lớn vừa đi ngang qua. Chỉ vì một chiếc kẹp tóc mà chạy về phòng bây giờ thì đúng là quá lố.

“C-có thể nếu mình chạy nhanh về rồi quay lại ngay thì sẽ ổn thôi.”

Đã quyết rồi thì thà hành động nhanh còn hơn đứng đó chần chừ lãng phí thời gian.

Yennekar nuốt nước bọt, kéo mũ áo choàng lên đầu rồi lao thẳng trở lại cơn mưa.

Cô lo mái tóc mình vất vả giữ gìn sẽ bị mép mũ làm rối tung lên. Nhưng dù vậy, Yennekar vẫn không chậm bước.

Nếu tóc có rối một chút, cô chỉ cần về phòng sửa lại thật nhanh là xong.

***

“Thật sự vào Ophelis Hall bây giờ có phải là quyết định đúng đắn không?”

“Cậu có biết toàn bộ số dược thảo trong phòng tôi trị giá bao nhiêu không, Taylee?!”

“Nhưng… chẳng phải để học viện tự lo liệu mọi chuyện thì ổn hơn à…”

Mưa vẫn xối xả không ngừng. Trước cổng chính của Ophelis Hall, Taylee, Ayla và Elvira đang lời qua tiếng lại.

“Nếu tôi không kịp thu dược thảo và dùng ma pháp bảo quản, tính chất của chúng sẽ thay đổi ngay! Chỉ cần lệch đi một chi tiết rất nhỏ thôi là toàn bộ thí nghiệm sẽ cho ra kết quả khác! Cậu có hiểu chuyện đó quan trọng đến mức nào không, Taylee?!”

Elvira phồng má, vừa nói vừa dồn ép Taylee.

Thực chất, Elvira đang âm thầm thử nghiệm thuốc trong một phòng thí nghiệm bí mật dựng trên vách đá ven biển, việc mà cô làm hoàn toàn không có sự cho phép của học viện. Vì thế, ngay từ ban đầu cô đã chẳng muốn dính dáng gì đến vụ việc ở Ophelis Hall. Dẫu vậy, đống dược thảo bỏ lại trong phòng cứ khiến cô đứng ngồi không yên, để rồi cuối cùng cô túm đại bất cứ ai gặp được, làm ầm ĩ lên nhằm nhờ họ giúp mình xông vào Ophelis Hall.

Những người bị kéo vào rắc rối ấy chính là Taylee và Ayla.

“Chỉ là một đám học viên hạng thấp thôi, ba đứa mình đánh bại hết được! Việc cần làm chỉ là hạ gục tên thủ lĩnh, Willain!”

Vừa nói, Elvira vừa sải bước dài tiến về phía lối vào Ophelis Hall.

“Ayla, mau cản cậu ấy lại đi…! Elvira đang định một mình xông vào Ophelis Hall đó!”

“C-Chúng ta giả vờ không biết chuyện này được không? Elvira là học viên xuất sắc nhất khoa giả kim, chắc cô ấy tự xoay xở được mà.”

“Người gặp nguy hiểm không phải Elvira, mà là mấy học viên hạng thấp đó! Elvira mà vào trong thì thể nào cũng xịt hết thuốc thử vào mắt họ!”

Nghe đến đó, Ayla nuốt nước bọt. Elvira lúc này hành động hoàn toàn trái ngược với thường ngày, thật sự có thể làm ra chuyện ném đủ thứ thuốc thử vào đám học viên hạng thấp.

Taylee nói đúng. Người gặp nguy hiểm không phải Elvira, mà là các học viên hạng thấp.

Taylee và Ayla lập tức đuổi theo Elvira, người đang bước vội về phía lối vào Ophelis Hall.

“Elvira! Dừng lại! Dừng lại đi!”

“Đừng có càm ràm nữa, mau theo tôi! Tôi cần hai người hỗ trợ phá vòng vây, đưa tôi thẳng lên phòng ở tầng bốn!”

“V-Vậy chỉ cần đưa cậu về phòng là xong đúng không? Cậu không định gây thêm chuyện gì khác chứ?”

“Đúng. Tôi chỉ cần giữ cho đống dược thảo an toàn là được.”

Nghe đến đó, Taylee thở dài, đưa tay buộc gọn lại mái tóc.

“Được rồi. Vậy chúng ta lên phòng của cậu, Elvira.”

“Nếu có kẻ nào chắn đường tôi, tôi sẽ chơi thẳng qua. Rõ chưa, Taylee?”

“Làm ơn đừng gây thương tích cho người khác mà, Elvira.”

Taylee vừa nói vừa quay sang nhìn Ayla.

Ayla, người đi cùng Taylee, chỉ biết thở dài nặng nề rồi lặng lẽ theo sau hai người họ.

Chẳng mấy chốc, cả ba đã đứng trước Ophelis Hall. Elvira không hề do dự, đá mạnh cánh cửa chính. Cánh cửa bật tung với một tiếng ầm lớn, đại sảnh rộng rãi ở tầng một hiện ra trước mắt.

Ngay chính giữa đại sảnh, chỉ có duy nhất một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế gỗ.

Người đàn ông chậm rãi ngẩng đầu, đưa mắt quan sát nhóm người vừa tiến vào đại sảnh tầng một của Ophelis Hall, giữa âm thanh mưa rơi dội khắp không gian.

Hồi 2, Chương 3: Cuộc chiếm đóng Đại sảnh Ophelis

Trùm tầng một không hề tồn tại trong dòng thời gian gốc.

Quý tộc sa cơ, người đã bị khai trừ, Ed.

Tựa như ngày cậu từng đánh bại Takan, Ed ngồi yên với hai tay khoanh lại, các ngón tay siết chặt vào nhau, bình thản chờ đợi đối phương xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...