Hướng Dẫn Sinh Tồn Trong Học Viện/Chapter 48: Tranh đoạt dấu ấn của hiền giả (3)Chapter 48: Tranh đoạt dấu ấn của hiền giả (3)
20px

Chương 48: Tranh đoạt dấu ấn của hiền giả (3)

[ Trạng thái bất thường: Kiệt sức

Sốt cao, rối loạn tiêu hóa, mệt mỏi kéo dài,

đau đầu, ngất xỉu theo chu kỳ, khó thở,

giảm thị lực, mất khả năng thích nghi với ma lực,

cơ bắp rã rời.

Xin hãy nghỉ ngơi đầy đủ để hồi phục trạng thái bất thường! ]

Tôi biết rất rõ rằng sức sống của con người luôn có giới hạn.

Làm việc chăm chỉ để sinh tồn và rèn luyện cho đến ngày tốt nghiệp là điều tốt, nhưng tôi cũng hiểu rằng mọi cố gắng sẽ trở nên vô nghĩa nếu bản thân không giữ gìn sức khỏe.

Bởi thế, tôi đã luôn cố gắng theo dõi tình trạng cơ thể, sinh hoạt điều độ nhất có thể và chú ý ăn uống đầy đủ chất. Thế nhưng khối lượng công việc nặng nhọc cần xử lý vẫn quá khổng lồ, khó mà tránh được việc lao lực.

Người ta bảo rằng biểu hiện của việc làm việc quá sức ở mỗi người đều khác nhau, nhưng tôi không ngờ cơn mệt mỏi lại ập đến đột ngột đến vậy. Nó đến nhanh như một cơn bão. Trước khi kịp ổn định lại, tôi đã lịm đi lúc nào không hay. Hoàn toàn không có chút sức chống cự.

Trong đời, ai rồi cũng từng có những lúc phát sốt đến mức gần như không thể chịu nổi.

Ngay cả khi chỉ nằm yên một chỗ, việc hít thở cũng trở nên nặng nề.

Dù cố gắng gạt bỏ cảm giác mơ màng trong đầu, tôi vẫn liên tục bị cuốn vào trạng thái như đang lơ lửng giữa hư không.

Ý thức cứ lúc tỉnh lúc mê, rồi lại tỉnh, rồi lại chìm xuống.

Khi tầm nhìn chợt trở nên rõ ràng trong thoáng chốc, tôi thấy Yennekar với gương mặt căng cứng hoàn toàn và Lortel đang nói chuyện gì đó với nhau.

Ngay sau đó, đầu óc tôi lại mờ dần, rồi rơi vào một thế giới ảm đạm được tạo nên từ những ký ức xa xưa.

Ký ức về lần chơi Silvenia's Failed Swordmaster, Hồi 2, Chương 10—trận tranh đoạt Dấu ấn của Hiền giả và cuộc Chinh phạt Glast.

Cao trào của Hồi 2, được thuật lại qua góc nhìn của Taylee sau khi cậu bị kéo vào biến cố ấy… tất cả chắc chắn bắt đầu từ việc Giáo sư Glast bắt cóc Cộng sự Ayla.

Tôi mang máng nhớ lại câu chuyện ở đoạn kết của hồi đó, thứ mà mình từng xem lơ đãng trên màn hình.

Một học giả kiệt xuất, sinh ra với tài năng học thuật vượt xa mọi người trong lịch sử. Ông đã tạo nên vô số thành tựu ma thuật mà người bình thường khó có thể chạm tới. Tên ông là đại hiền giả Silvenia.

Tôi vẫn nhớ rất rõ câu chuyện của Glast, kẻ đã cố hồi sinh Silvenia bằng cách nghiên cứu ma thuật thiên thượng, loại ma thuật bóp méo trật tự của thế giới.

Ông ta muốn mở lại cánh cửa dẫn đến thời đại tiến bộ bằng cách đưa linh hồn của Silvenia vào cơ thể Ayla, người cũng được sinh ra với thiên phú học thuật… Đó thật sự là câu chuyện của một kẻ mất trí.

Một nhân vật đã thất bại trong giấc mơ của mình và kết cục là chết thảm khi rơi xuống từ đỉnh tòa tháp ma lực mà chính hắn tạo ra.

Rốt cuộc nghiên cứu của ông là gì, và cái gọi là thời đại tiến bộ kia mang ý nghĩa thế nào…? Vì sao ông ta lại chọn một con đường điên rồ đến mức vứt bỏ cả đạo đức lẫn sự nghiệp? Ngay cả trong số người chơi, cũng có không ít người nghi ngờ động cơ của Glast.

Nhưng nghĩ lại thì, nếu có thể hiểu được dễ dàng, hẳn đã chẳng thể gọi đó là câu chuyện của một kẻ điên.

Quan trọng hơn cả, ngay trước khi mọi kế hoạch của ông ấy sụp đổ và rồi rơi xuống từ đỉnh tòa tháp ma lực, những lời cuối cùng hắn nói ra lại vô cùng bất ngờ.

Câu nói cuối trước khi chết; về giấc mơ tiến bộ học thuật, về thời đại tiến bộ, và về việc dốc trọn cuộc đời để tìm kiếm những người có tài năng.

Đứng trên đỉnh tòa tháp ma lực được hình thành từ ma thuật thiên thượng. Dang rộng hai tay, nói về thế giới và bộc lộ ý chí của mình ngay trước khi lìa đời… Rốt cuộc… đó là gì vậy nhỉ…?

"Zzzz…"

Tôi giật mình mở bừng mắt. Như thể có thứ gì đó ép buộc tôi phải tỉnh dậy.

Cả người nặng nề vô cùng, nhất là phần bụng dưới. Thứ gì đang đè lên bụng mình thế này? Khi cố ngẩng lên để nhìn cho rõ, tôi thấy một cô bé đội chiếc mũ phù thủy to ngang cả cái đầu đang nằm gọn trên bụng mình.

"....."

"Hmm… Mặn quá… Chỉ một chút nữa thôi…"

Con bé này… sao ngay cả lúc ngủ cũng đáng ghét được vậy chứ?

Tôi định giống như mọi lần, nhấc nó lên rồi quăng sang bên cạnh, nhưng chẳng hiểu sao lần này lại không thể nhấc nổi.

Lucy vốn nhẹ đúng như vẻ bề ngoài của cô ấy. Nhẹ đến mức khiến người ta phải nghi ngờ liệu cô có thật sự là con người hay không… Nhẹ đến mức có thể dễ dàng bế cô đi khắp nơi.

Lucy vẫn y hệt mọi ngày, nên chắc nguyên nhân tôi không nhấc nổi cô ấy là do tình trạng cơ thể của mình mà thôi.

Tôi đang suy yếu hoàn toàn. Dù còn cả đống việc chất như núi, cơ thể tôi đã thật sự vượt quá giới hạn. Tôi buông một tiếng thở dài rồi nằm vật xuống giường.

Khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt. Đây rõ ràng là căn chòi của tôi, chỉ có tấm chăn là mới tinh… hẳn là hàng từ cửa hàng Elte mang tới. Tôi không nhớ rõ toàn bộ sự việc, nhưng ít nhiều cũng đoán được.

Tôi dễ dàng nhớ lại cảnh Yennekar và Lortel đã hốt hoảng đến mức nào.

"Ưm…"

Có lẽ do tôi cử động, Lucy chớp chớp mắt một cách lơ mơ rồi tỉnh dậy.

Cô dụi mắt, ngồi thẳng lên và nhìn tôi chằm chằm trong khi vẫn ngồi nguyên trên bụng tôi.

Sau đó, cô ngẩn người nhìn vào khoảng không rồi lẩm bẩm…

"… Tôi đói."

"Cô đúng là ngoài ngủ với ăn ra chẳng làm gì khác nhỉ?"

"Ồ. Chúc mừng nhé. Anh đã tỉnh lại rồi."

Nói xong, cô giơ hai tay lên, kéo gọn lại ống tay áo dài thượt, rồi dùng ngón trỏ ấn vào giữa ngực tôi.

Giọng nó nhỏ và chậm, gần như thì thầm.

"Ma lực của anh đã bị xoắn lại nghiêm trọng. Mấy tháng nay anh cứ liên tục luyện tập quá đà, làm quen với nguyên tố sư mà chẳng chịu nghỉ ngơi cho đàng hoàng, nên mới ra nông nỗi này."

"...."

"Khi anh ngủ, dòng ma lực trong cơ thể sẽ dần dần lắng xuống. Tận dụng khoảng thời gian đó, đến lúc tỉnh dậy rồi vận động lại thì ma lực sẽ được sử dụng trơn tru hơn nhiều. Chẳng phải anh đã học điều này trong môn Nghiên cứu Ma lực rồi sao? Vậy mà anh lại luyện tập đến kiệt sức ngay trước khi ngủ, rồi ngủ chẳng được bao nhiêu… Kết quả là mới thành ra thế này."

"Cô… suốt ngày ngủ trong lớp mà hóa ra vẫn hiểu hết bài nhỉ."

"Tôi không nghe giảng vì tôi đã biết sẵn mọi thứ rồi."

Dòng ma lực bắt đầu xoay tròn quanh đầu ngón tay Lucy, ngón tay đang đặt lên giữa ngực tôi.

Lucy vẫn giữ nguyên vẻ mặt trống rỗng, cứ như chẳng có chuyện gì đặc biệt đang diễn ra. Một lúc sau, cổ áo và chiếc mũ phù thủy rộng vành của nó bắt đầu khẽ rung lên.

"Tôi cứ giữ tay như thế này để dòng ma lực của anh không bị rối thêm nữa. Giờ thì có vẻ đã dần gỡ rối được rồi."

"Trong lúc tôi ngủ, cô vẫn luôn làm thế à?"

"Ừm, cũng chẳng có gì khó. Chỉ là hơi chán nên tôi ngủ gật mấy lần thôi."

Từ ngón tay của Lucy, một cảm giác khoan khoái lan ra khắp cơ thể tôi. Trong lúc bất tỉnh, thỉnh thoảng tôi cũng cảm nhận được năng lượng dần quay trở lại, chắc hẳn đều là nhờ Lucy cả.

"Ánh mắt đó."

"Ánh mắt gì?"

"Ừm… Khi tôi ở cạnh anh, có mấy người cứ nhìn chằm chằm. Phiền phức lắm. Nhưng mà việc tôi làm là cần thiết, nên họ cũng chẳng thể ý kiến gì được."

Lại một lần nữa, cảm giác dễ chịu ấy lan khắp cơ thể tôi. Cả người trở nên nhẹ bẫng hơn hẳn. Hít sâu một hơi, tôi có cảm giác sức lực đang dần quay trở lại.

"Về những vấn đề thể lực liên quan đến sinh lực của anh, ngoài việc nghỉ ngơi thì không còn cách nào có thể giải quyết ngay được. Nhưng phần ma lực thì có lẽ đã ổn rồi."

"Này."

Tôi gọi Lucy mà chẳng có mục đích gì rõ ràng. Cô chỉ cúi xuống nhìn tôi, biểu cảm vẫn không hề thay đổi.

Đôi mắt xám nhạt ấy hoàn toàn tĩnh lặng, không chút dao động. Nhưng chính sự vô cảm đó lại khiến tôi thấy an tâm hơn.

"… Cảm ơn."

"Đừng để bị bệnh. Bị bệnh rất mệt. Có những người thậm chí còn chết vì bệnh đấy."

Câu nói ấy. Nếu biết về quá khứ của Lucy Mayreel, thì không thể nghe nó một cách đơn giản được.

Đại pháp sư Glockt, người đã ban cho cô phúc lành của các vì sao.

Một đêm mưa lạnh lẽo.

Lucy ngồi cạnh Glockt, người là ông của cô, khi ông đang nằm trên giường bệnh chờ cái chết.

Tôi không rõ mình đã bất tỉnh bao lâu, nhưng chắc chắn không phải chỉ trong chốc lát.

Nghĩ đến việc suốt thời gian tôi bất tỉnh, Lucy đã luôn ngồi cạnh, giữ cho ma lực trong người tôi không bị rối thêm… với một người ghét bệnh tật như cô, hẳn đó là điều vô cùng khó chịu.

Dù cô có là kẻ trộm thịt khô phiền phức, hay giống hệt một con mèo hoang cứ rảnh là lẻn vào nhà tôi… Dù nét mặt của cô lúc nào cũng trơ ra chẳng thay đổi, khiến chẳng ai hiểu được nó đang nghĩ gì… tôi cũng chỉ có thể tự mình đoán lấy cảm xúc ẩn giấu bên trong con bé ấy.

Thế nên, ít nhất tôi cũng phải nói một lời cảm ơn.

Két.

"Ồ, anh tỉnh rồi sao. Tôi không rõ có dùng bếp trong chòi được không nên đã nhóm lửa ở ngoài…"

Bất ngờ, cửa căn chòi bật mở, và một người không hề ngờ tới xuất hiện.

Hất mái tóc dài bù xù ra sau, Ziggs Eiffelstein bước vào với giọng chào đầy năng lượng, rồi đột ngột đông cứng tại chỗ.

Lucy đang ngồi trên bụng tôi, tay ấn lên ngực tôi. Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào Ziggs.

Với khuôn mặt vô cảm như mọi khi, nó túm lấy chiếc mũ rồi biến mất trong chớp mắt. Chỉ còn một luồng gió thoảng qua như dấu vết duy nhất cho thấy thiên tài lười biếng ấy từng ở đây.

"...."

Ziggs vuốt tóc mái lên, bước hẳn vào trong rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Ed, rốt cuộc anh đã dính líu với bao nhiêu người rồi thế…? Q-quả nhiên mà. Một chàng trai mạnh mẽ có vài cô gái vây quanh cũng chẳng phải chuyện hiếm."

"....."

"Đây chính là… tư tưởng phóng khoáng của xã hội văn minh sao…? Có lẽ từ trước đến nay tôi đã nhìn cuộc sống văn minh bằng quá nhiều định kiến rồi chăng…"

Nếu cứ để Ziggs tiếp tục hiểu lầm thế này, đến lúc cậu ta vô tư chạm vào cô gái khác, kiểu gì Elka cũng nổi cơn thịnh nộ.

Trước tiên, tôi phải giải thích cho rõ ràng đã.

"Yennekar bị ốm ngay từ đầu học kỳ, nên nghỉ thêm buổi nào nữa là rất nguy hiểm. Còn Lortel thì cứ cố trì hoãn công việc ở cửa hàng, nhưng đến lúc không thể kéo dài thêm được nữa, cô ấy buộc phải quay lại khu thương mại."

"Hiểu rồi. Nhưng tại sao cuối cùng lại là cậu chăm sóc tôi ở căn chòi này?"

"Lortel đến nhờ tôi giúp. Thật ra tôi khá vụng về trong mấy chuyện tinh tế như chăm sóc người khác. So với đàn ông, phụ nữ thường khéo tay và cẩn thận hơn nhiều. Tôi cũng đã hỏi hay là nhờ Elka, Anise, hoặc Clara thì hợp hơn, nhưng cô ấy bảo đây là tình huống sống còn, nên tôi nhất định phải làm… Thế là thành ra như vậy."

Ziggs múc súp từ trong nồi rồi đưa cho tôi.

Tôi vẫn còn đủ sức để cầm bát và thìa, nên thử ăn một miếng. Nói thật thì chẳng ngon chút nào.

Có vẻ cậu ta đã gom đại mấy thứ nguyên liệu rồi nấu lên với kỹ năng khá kém.

"Ngay từ đầu anh vốn tự mình lo liệu mọi chuyện trong học viện mà. Cũng chẳng có mấy người thực sự biết về anh hay thân thiết với anh. Họ cần tìm một người chịu đứng ra giúp, nên mới đến nhờ tôi."

"Ra là vậy. Hẳn đã phiền cậu lắm. Cảm ơn nhé."

"Có gì đâu mà phiền. Đằng nào tôi cũng chỉ định nghỉ ngơi hoặc luyện tập, nên ở đây làm việc đó cũng chẳng vấn đề gì. Anh nhớ tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé. Lúc đầu nhìn thấy bộ dạng của Yennekar, tôi còn tưởng phải chuẩn bị tang lễ thật đấy."

Ziggs thở dài rồi cầm que cời lửa chọc nhẹ vào bếp lửa.

"Nhưng mà, vì đây không phải bệnh lâu dài mà chỉ do anh lao lực quá mức, nên cũng không cần làm quá lên. Nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi. Tạm thời cơ thể anh sẽ rất yếu, nên cứ nhân dịp này mà nghỉ học một thời gian đi."

"Ừ.

Tôi đã hơi lơ là trong việc chăm sóc sức khỏe. Thật sự thấy áy náy vì làm mọi người lo lắng như vậy."

"Không cần nghĩ nhiều đâu. Chúng tôi giúp vì muốn giúp mà thôi. Việc của anh bây giờ là tập trung hồi phục sức khỏe."

Nói thật thì món súp này chẳng ngon chút nào, nhưng nghe Ziggs nói vậy… tôi lại có cảm giác như cơ thể mình đang dần hấp thụ được chút năng lượng. Tôi tiếp tục cố gắng đưa từng thìa lên miệng.

Việc quan trọng nhất lúc này là tranh thủ kiểm tra những chuyện cần xác nhận.

"Nghĩ lại thì… tôi có nghe nói học viên khoa giả kim vừa vướng vào một vụ rắc rối, hình như liên quan đến việc bí mật sản xuất Mandragora hàng loạt phải không?"

"À, là Elvira – cái kẻ chuyên gây chuyện đó… May mà Taylee với Clevius đã xử lý kịp trước khi nó trở thành vấn đề lớn hơn. Rốt cuộc cũng không bị đưa lên phòng học vụ."

Hồi 2, Chương 5, 'Khảo sát hội nhóm của khoa giả kim', có vẻ đã được giải quyết êm đẹp.

"Tôi có nghe nói hình như có tin đồn rằng một con quái vật do Giáo đoàn Telos quản lý đã chui lại vào hệ thống đường nước ngầm của học viện."

"À, chuyện đó tôi với Taylee đã giải quyết rồi. Ayla vô tình làm rơi mặt dây chuyền xuống đường nước ngầm nên bọn tôi đi tìm lại. Trong lúc tìm thì tình cờ đụng độ con quái vật, thế là tiện thể xử luôn… Thật sự có tin đồn về vụ đó à?"

Hồi 2, Chương 7, 'Ác quỷ của đường nước ngầm', xem ra cũng đã kết thúc êm đẹp.

Thực ra tôi cũng có thể đoán được các sự kiện đã được xử lý thông qua những lời đồn đại và thay đổi diễn ra xung quanh… nhưng nghe trực tiếp từ người trong cuộc thế này vẫn khiến tôi an tâm hơn nhiều.

Không biết có phải sự kiện lớn cuối cùng còn lại thật sự chỉ còn trận tranh đoạt Dấu ấn của Hiền giả hay không.

Đang nghĩ vậy, tôi chợt nhớ ra điều mình vẫn chưa kịp xác nhận.

"Nói mới nhớ, tôi đã bất tỉnh bao nhiêu ngày rồi?"

Tôi chỉ nghĩ đơn giản chắc khoảng một hai ngày nên mới hỏi như thế.

Ziggs đáp lại với giọng khá thoải mái, làm tôi tự hỏi liệu cậu ta có nên bình thản đến vậy không.

"Mười ngày rồi. Chắc mọi người sẽ phát hoảng lên khi thấy cậu tỉnh lại đấy."

"Cái gì cơ?"

"Nhưng hôm nay thì họ chưa thể đến gặp cậu đâu. Giờ này Yennekar chắc đang ở lớp, còn Lortel thì… ngày mai có buổi đàm phán quan trọng phải chuẩn bị, nên khó mà ghé qua được."

Buổi thương lượng về việc mua bán Dấu ấn của Hiền giả.

Ngày mai chính là ngày diễn ra sự kiện đó.

Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy như hơi thở mình bị nghẹn lại.

Tôi vẫn chưa kịp hiểu rõ toàn bộ tình hình hiện tại.

Cũng chẳng thể biết được mọi thứ đã xoay chuyển thế nào trong lúc tôi bất tỉnh.

"Này, Ziggs? Cậu giúp tôi nhắn với Lortel một việc được không?"

"Sao thế? Có chuyện gấp à?"

"Ừm… Có hơi kỳ quặc một chút, nhưng…"

Nếu còn thời gian, tôi đã có thể suy nghĩ kỹ hơn để chọn ra phương án an toàn nhất. Nhưng với tình thế bây giờ, tôi buộc phải tận dụng mọi cách có thể nghĩ ra.

"Ờ thì… Tôi có một thứ thật sự rất cần. Nếu chỉ cần có được nó thôi thì… tôi nghĩ mình có thể đáp ứng bất cứ yêu cầu nào của cô ấy… Bất kể là chuyện gì…"

"… Đột nhiên vậy sao?"

***

Triệu tập cuộc gặp giữa các bên tham gia đàm phán.

Tiệc trưa.

Kiểm tra tình trạng của Dấu ấn của Hiền giả.

Xác nhận phương thức mua bán.

Sau khi thu lại bảng giá đấu thầu của từng người được ghi trên giấy da, người trả giá cao nhất sẽ giành quyền mua.

Thực hiện việc chuyển giao 'chủ sở hữu độ cộng hưởng'.

Sau đó, kết thúc.

***

Sau khi xem xong bản báo cáo về quy trình mua bán Dấu ấn của Hiền giả, tờ giấy trong tay Công chúa Penia hóa thành tro bụi.

Chuyện Dấu ấn của Hiền giả sắp bị bán đi vẫn chưa được tiết lộ ra bên ngoài.

Công chúa Penia đã đề nghị học viện cho phép nàng tham dự buổi thương lượng với tư cách quan sát.

Dù buổi đàm phán này vốn chẳng liên quan gì đến hoàng gia, và theo lẽ thường không cần sự có mặt của một công chúa, học viện vẫn chấp thuận yêu cầu vì đó là lời đề nghị từ hoàng tộc. Chỉ cần có một lý do hợp lệ là đủ.

Những cuộc thương lượng liên quan đến số tiền khổng lồ như thế thường cần có người làm chứng để đảm bảo tính minh bạch và độ tin cậy trước công chúng. Và với tư cách thành viên hoàng gia, sự hiện diện của nàng mang theo sức nặng danh dự rất lớn.

Số lượng người tham gia vào buổi thương lượng mua Dấu ấn của Hiền giả vốn đã rất ít. Ngay từ đầu, chẳng có bao nhiêu tổ chức đủ tiềm lực tài chính để tham gia.

Kết quả, chỉ còn lại hai bên: tập đoàn Elte và gia tộc Rothstaylor.

Ai cũng nghĩ rằng sẽ có một cuộc đấu trí căng thẳng giữa hai bên để giành quyền mua. Nhưng không ngờ, quyết định lại có vẻ sẽ được đưa ra cực kỳ nhanh chóng.

Hiệu trưởng trẻ Obel Forsyth đã nghĩ ra một ý tưởng khá khôn ngoan. Ông dự định áp dụng hình thức giống như đấu giá, bán món đồ cho người đưa ra mức giá mà họ tự đề nghị.

Thế nhưng, ông ta lại không hề đưa ra một mức giá khởi điểm cụ thể.

Tập đoàn Elte và gia tộc Rothstaylor.

Hai bên sẽ viết giá đề nghị của mình lên giấy, và người trả cao hơn sẽ giành quyền mua.

"Với phương thức này… rất có khả năng Krepin sẽ là người chiến thắng."

Đó chính là lý do khiến Công chúa Penia không thể nào yên lòng.

Nói thẳng ra, tập đoàn Elte tham gia thương lượng với mục tiêu mua một 'món hàng' để rồi bán lại kiếm lợi nhuận.

Ngược lại, gia tộc Rothstaylor lại muốn nắm giữ Dấu ấn của Hiền giả vì một mục đích lớn lao hơn. Nếu không phải vì lợi nhuận, thì rất có thể họ sẽ không ngần ngại chi ra một số tiền cực lớn, lớn đến mức khiến người ta phải nghi ngờ liệu làm vậy có đáng hay không.

Thậm chí nếu không mua được trực tiếp, họ vẫn có thể tính đến chuyện thương lượng sau với tập đoàn Elte, khi bên đó đã trở thành chủ mới của Dấu ấn.

Tất nhiên, chẳng ai biết chính xác bao nhiêu mới là mức giá hợp lý, và cũng không thể tùy tiện ném ra một khoản tiền quá khổng lồ. Vì thế, một cuộc chiến cân não giữa hai bên là điều không thể tránh khỏi.

"Chỉ thông báo cách thức này trước có một ngày… hẳn là cả tập đoàn Elte lẫn gia tộc Rothstaylor đều đang rối trí lắm."

"Đúng thế, Claire. Nếu báo cho họ biết sớm hơn, rất có thể hai bên đã gặp nhau để bàn bạc và thỏa thuận trước về mức giá rồi."

Nếu học viện muốn kiếm lời, họ cần phải khiến tập đoàn Elte và gia tộc Rothstaylor có cảm giác như đang cạnh tranh với một 'kẻ thù không xác định'.

Áp lực vì không biết đối phương sẽ chi ra bao nhiêu… sẽ khiến họ không thể đoán được mình nên nâng giá đến mức nào để đảm bảo giành được Dấu ấn.

"Hiệu trưởng Obel đúng là rất khôn khéo. Không nên kéo dài đàm phán quá lâu, vì rất dễ làm nảy sinh tin đồn không hay. Dùng cách này để kết thúc đấu giá nhanh chóng là lựa chọn sáng suốt. Khả năng thất thoát cũng sẽ thấp hơn nhiều. Nhưng mà… dù nghĩ thế nào, Krepin gần như chắc chắn sẽ là người giành được Dấu ấn."

Tập đoàn Elte khó mà nhìn thấy giá trị thật sự của Dấu ấn của Hiền giả.

"Quả nhiên mình vẫn không yên tâm được…"

Rốt cuộc Krepin muốn làm gì với Dấu ấn của Hiền giả?

Việc thiếu thông tin về Krepin càng khiến nàng cảm thấy bất an hơn. Giá mà có thể hiểu được vị Công tước đầy bí ẩn ấy đang suy tính điều gì… thì tình hình hẳn đã sáng tỏ hơn nhiều.

Thế nhưng Ed – người nắm giữ manh mối quan trọng nhất – lại đã bất tỉnh suốt gần mười ngày. Vì vậy, nàng gần như hoàn toàn mù mờ.

Nếu không thể hỏi trực tiếp Ed, vậy sao không thử hỏi những người xung quanh cậu ta? Nàng từng nghĩ đến cách đó trước đây.

Dù sao đi nữa, những người gần gũi với Ed hẳn sẽ ít nhiều biết được suy nghĩ thật hoặc hoàn cảnh của cậu ta.

Thế nhưng—theo lời đồn—Ed lúc nào cũng im lặng trong lớp, chỉ ngồi nghe giảng rồi chăm chú vào việc thực hành. Trông cậu giống kiểu người chẳng có mấy mối quan hệ thân thiết. Thêm vào đó, cậu ta luôn có vẻ bận rộn, cứ mải miết xoay xở để sống qua từng ngày.

Công chúa Penia khẽ thở dài khi ngồi trên chiếc ghế đá trong khuôn viên học viện.

"Khi ta lần theo những tin đồn về cậu ta ở học viện, người duy nhất có thể xem là thân với Ed Rothstaylor hình như chỉ có học viên xuất sắc năm hai, nguyên tố sư Yennekar Palerover."

Claire, đứng bên cạnh nàng, nhẹ nhàng góp ý.

"Tôi có thể thử mời cô ấy tới, nhưng không chắc chúng ta sẽ nhận được thông tin gì đáng kể."

"Không cần đâu. Ta đã từng gặp cô ấy một lần khi đang đi ngang qua khuôn viên học viện rồi."

Phải sống tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài mới có thể không biết đến Yennekar Palerover.

Trong sự cố Glasskan cũng như tại buổi điều trần kỷ luật sau đó, chính Công chúa Penia là người đã giúp đỡ cô ấy.

Cô gái tóc hồng ấy còn từng gửi đến hoàng cung một bức thư cảm ơn đầy chân thành để chính thức bày tỏ lòng biết ơn.

Bởi cô là một thiếu nữ được mọi người yêu mến và cũng yêu thương tất cả mọi người… công chúa không tránh khỏi cảm giác ghen tị.

Dù đi đến nơi nào, cô ấy cũng mang theo bầu không khí như hoa đang nở rộ. Ai nấy đều mỉm cười rạng rỡ khi nói chuyện với cô.

Tất cả dường như đều sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn.

Cô đúng là kiểu con gái lẽ ra phải là nhân vật chính trong một câu chuyện cổ tích.

"Khoảng một tuần trước, ta đã hỏi cô ấy về Ed Rothstaylor trong tiết học chung môn nghiên cứu nguyên tố."

Nhưng khi đó, Ed đã rơi vào hôn mê rồi.

Lúc Penia gặp Yennekar trong khuôn viên học viện…

Yennekar nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh nhạt.

Công chúa không tài nào hiểu được rốt cuộc điều gì đã khiến cô thay đổi như vậy.

Yennekar vẫn cư xử trong học viện với vẻ vui tươi, năng động như mọi khi, nhưng chỉ riêng với Công chúa Penia thì lại thiếu đi sự thân thiện. Dù cố che giấu, thái độ ấy vẫn lộ rõ trong mắt nàng.

Nguyên nhân thì… quá rõ ràng. Hệt như trường hợp của Lortel.

Ngay cả cô gái trong sáng được mọi người yêu quý ấy cũng không đứng về phía Công chúa Penia.

Nghĩ đến điều đó, Công chúa Penia khẽ hít sâu một hơi.

Bầu trời mùa thu cao và trong trẻo.

***

"Có việc gì sao?"

Đây là khoảng thời gian vô cùng bận rộn. Nàng đã muốn ghé căn chòi ít nhất một lần để xem tình trạng của Ed, nhưng công việc liên quan đến tập đoàn Elte cứ ùn ùn kéo đến, đè nặng lên vai Lortel.

Lortel, mái tóc buộc lệch một bên, thở dài rồi đưa tách trà cho vị khách ngoài dự tính.

"Bất cứ thứ gì sao? Tôi thật sự không ngờ Ed lại nói ra một câu nguy hiểm như vậy."

"Đúng thế đấy, Lortel. Tôi tin là cô cũng hiểu rõ con người thật của cậu ta."

Ziggs ngồi xuống ghế sô-pha trong phòng khách, vừa uống trà vừa buông một tiếng thở dài.

Lortel, người vốn đã mệt mỏi vì công việc chồng chất, vươn vai rồi nở một nụ cười đầy toan tính.

"Bất cứ thứ gì, à? Một thương nhân sẵn sàng làm mọi thứ… Ed, anh vừa phạm phải một sai lầm khá thú vị đấy."

Trong căn phòng khách đang dần chìm vào bóng tối, Lortel cố gắng kìm lại nụ cười đang muốn lan rộng.

Không rõ cô đang tưởng tượng điều gì… Dù cố giữ vẻ bình tĩnh, nụ cười có phần điên dại ấy vẫn dần lộ ra. Đối với Ziggs đang chứng kiến cảnh tượng đó, nó quả thật đáng sợ. Nhưng anh vẫn có thể thấy được sự lo lắng của cô dành cho Ed, người vừa mới rời khỏi giường bệnh.

Thật may là Elka lại trong sáng đến vậy.

Thế giới văn minh đúng là vừa huyền bí vừa đáng sợ.

Thời khắc đàm phán cuối cùng cũng đã điểm.

Đáng buồn thay, vẫn chưa một ai nhận ra rằng chàng trai đang nằm trong căn chòi giữa rừng kia mới chính là người nắm giữ toàn bộ chìa khóa của mọi chuyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...