20px

Đoạn họp báo ấy bị lan truyền khắp mạng.

Có người mắng anh ta đáng đời.

Có người nói anh ta ít nhất còn chút lương tâm cuối cùng.

Có người hỏi tôi có tha thứ không.

Tôi không đáp lại.

Bởi câu trả lời chẳng có ý nghĩa.

Phó Hàn Xuyên bị đưa đi điều tra. Vì chủ động giao nộp chứng cứ và phối hợp, kết quả cuối cùng nhẹ hơn dự đoán, nhưng anh ta vẫn phải trả giá rất lớn. Phó thị đổi chủ. Nhà họ Phó từ đỉnh cao rơi xuống, không còn là gia tộc khiến người ta phải cúi đầu như trước.

Trước ngày Phó Hàn Xuyên chính thức bị hạn chế tự do, anh ta nhờ luật sư chuyển cho tôi một bức thư.

Tôi vốn không muốn đọc.

Nhưng cuối cùng vẫn mở ra.

Trong thư, chữ của anh ta không còn sắc bén như trước.

“Vãn Vãn, anh biết em không muốn nghe anh gọi tên này nữa, nhưng anh vẫn muốn gọi lần cuối.

Anh đã nhớ lại rất nhiều chuyện.

Nhớ ngày đầu tiên gặp em ở buổi triển lãm. Khi ấy em đứng trước tủ kính nhìn một chiếc vòng cổ rất lâu. Anh tưởng em thích nó, sau đó mua tặng em. Nhưng anh chưa từng hỏi vì sao em nhìn nó. Sau này anh mới biết, em không thích chiếc vòng đó. Em chỉ đang nhìn lỗi chế tác của nó.

Anh từng có rất nhiều cơ hội hiểu em.

Nhưng anh chưa từng thật sự nhìn em.

Anh luôn cho rằng mình giữ em bên cạnh là vì đôi mắt giống Thanh Vi. Nhưng đến cuối cùng anh mới hiểu, người anh không buông được từ lâu đã là em. Chỉ là anh ngu xuẩn, kiêu ngạo, bị quá khứ giả dối lừa đến mù mắt.

Anh không xin em tha thứ.

Anh cũng không dám nhắc đến con.

Anh không xứng.

Chiếc khăn tay năm đó anh đã đặt cùng bản sao bệnh án của con trong két sắt. Sau này nếu có cơ hội ra ngoài, anh sẽ đến chùa thắp hương cho con mỗi năm. Nếu em không muốn, anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.

Vãn Vãn, sống tốt.

Đừng vì anh mà đau thêm nữa.”

Tôi đọc xong, gấp thư lại.

Không khóc.

Cũng không xé.

Tôi đặt nó vào một chiếc hộp, cùng với chiếc nhẫn cũ anh ta từng mang đến. Sau đó gửi tất cả cho luật sư.

“Quyên bán đấu giá. Toàn bộ tiền thu được chuyển vào quỹ hỗ trợ trẻ em mồ côi.”

Luật sư hỏi: “Cô chắc chứ?”

Tôi gật đầu.

“Chắc.”

Những thứ đó không nên nằm trong cuộc đời tôi nữa.

Một năm sau, “Ảnh Sinh” mở cửa hàng thứ ba ở Nam Thành.

Tôi quay về con ngõ cũ, mua lại căn nhà nhỏ từng thuê của bà Nghiêm. Cây lựu trước sân đã lớn hơn. Mùa thu năm ấy, nó ra rất nhiều quả. Bà Nghiêm ngồi dưới tán cây, vừa uống trà vừa chê tôi cắt đá vẫn chưa đủ dứt khoát.

Tôi cười nói: “Sư phụ, con đã đoạt giải quốc tế rồi.”

Bà cụ hừ một tiếng: “Đoạt giải thì tay nghề không cần luyện nữa à?”

Tôi ngoan ngoãn cúi đầu: “Con luyện ngay.”

Tần Tình đến Nam Thành chơi, mang theo một bó hoa rất lớn. Cô ấy nói Thẩm Thanh Vi hiện tại sống rất thảm. Sau khi nhà họ Thẩm phá sản, cô ta từng muốn dựa vào vài người quen cũ, nhưng ai cũng sợ dính đến vụ kiện nên tránh như tránh tà. Cuối cùng cô ta phải bán hết túi xách trang sức để trả nợ. Có người thấy cô ta làm nhân viên tiếp thị ở một trung tâm thương mại nhỏ, bị khách mắng đến bật khóc cũng không dám cãi.

Tần Tình nói xong, hỏi tôi: “Bà thấy hả dạ không?”

Tôi nghĩ một lúc.

“Hả dạ.”

Tần Tình bật cười: “Cuối cùng cũng chịu nói thật.”

Tôi cũng cười.

Đúng là hả dạ.

Tôi không phải thánh nhân. Tôi không thể chúc phúc cho người từng hại mình. Nhìn kẻ ác trả giá, tôi thấy nhẹ lòng. Nhưng cảm giác ấy không còn cháy bỏng như trước.

Bởi cuộc đời tôi bây giờ đã có nhiều thứ quan trọng hơn hận thù.

Tôi có sự nghiệp.

Có bạn bè.

Có căn nhà nhỏ đầy nắng.

Có bàn làm việc luôn đặt một viên sapphire xanh nhạt.

Và có chính tôi.

Ngày giỗ đầu của đứa bé, tôi đến một ngôi chùa nhỏ trên núi.

Không ngờ lại gặp Phó Hàn Xuyên.

Anh ta gầy đi rất nhiều, mặc áo khoác đen đơn giản, tóc cắt ngắn. Sau biến cố, khí chất lạnh lùng kiêu ngạo năm xưa đã bị mài mòn gần hết. Anh ta đứng dưới gốc cây bồ đề, trong tay cầm một chiếc chuông gió nhỏ.

Khi nhìn thấy tôi, anh ta sững lại.

Tôi cũng dừng bước.

Một năm không gặp.

Hải Thành từng ồn ào vì chúng tôi, cuối cùng cũng trở về yên tĩnh.

Anh ta không bước tới ngay.

Chỉ đứng từ xa nhìn tôi, như sợ chỉ cần đến gần một chút, tôi sẽ biến mất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...