Cuối cùng, anh ta khàn giọng nói: “Anh chỉ đến thắp hương cho con. Không biết em cũng đến hôm nay.”
Tôi bình tĩnh gật đầu.
“Ừ.”
Anh ta nhìn tôi rất lâu.
“Em sống tốt không?”
Tôi đáp: “Rất tốt.”
Đôi mắt anh ta đỏ lên, nhưng khóe môi lại khẽ cong.
“Vậy là tốt.”
Chúng tôi cùng đi vào chính điện.
Trước bài vị nhỏ không khắc tên, tôi đặt một bó hoa trắng. Phó Hàn Xuyên đặt chiếc chuông gió bên cạnh. Gió núi thổi qua, chuông vang lên âm thanh rất nhẹ.
Tôi chắp tay, nhắm mắt.
Bé con, mẹ sống rất tốt.
Mẹ không còn khóc mỗi đêm nữa.
Mẹ cũng không còn bị ai xem là thế thân.
Mẹ đã trở thành người mẹ từng muốn trở thành. Dù con không còn ở đây, mẹ vẫn sẽ sống phần đời thật đẹp, thật sáng, để con biết mình từng đến bên một người không chịu gục ngã.
Khi ra khỏi chùa, Phó Hàn Xuyên đi sau tôi một đoạn.
Đến bậc thềm cuối cùng, anh ta bỗng gọi.
“Lâm Vãn.”
Tôi quay đầu.
Anh ta nhìn tôi, giọng rất nhẹ: “Anh biết mình không có tư cách hỏi. Nhưng nếu có kiếp sau…”
“Không có kiếp sau.”
Tôi ngắt lời anh ta.
Gió núi thổi qua, lá cây xào xạc.
Tôi nhìn người đàn ông từng là toàn bộ thế giới của mình, bình tĩnh nói: “Phó Hàn Xuyên, giữa tôi và anh, một đời này đã đủ rồi.”
Môi anh ta run lên.
Nhưng lần này, anh ta không níu kéo.
Anh ta chỉ đứng đó, cúi đầu rất sâu trước tôi.
“Xin lỗi.”
Tôi nhận lời xin lỗi ấy.
Nhưng không tha thứ.
Tôi xoay người bước xuống núi.
Tần Tình đang chờ tôi dưới chân núi, dựa vào xe vẫy tay thật mạnh.
“Thư Ảnh! Nhanh lên! Chị đây đói sắp chec rồi!”
Tôi bật cười, bước nhanh hơn.
Ánh nắng chiều phủ lên con đường đá xanh. Phía sau là tiếng chuông gió xa dần, phía trước là tiếng Tần Tình cằn nhằn chọn quán ăn.
Tôi không quay đầu.
Từ rất lâu trước đây, tôi từng nghĩ tình yêu là được một người nắm tay, che mưa chắn gió.
Sau này tôi mới hiểu.
Cơn mưa lớn nhất đời tôi, chính là người ấy mang đến.
May mà tôi tự mình đi qua.
May mà tôi còn sống.
May mà sau tất cả những đổ vỡ, tôi vẫn có thể dùng chính đôi tay từng run rẩy vì đau đớn, chế tác ra ánh sáng thuộc về mình.
Nhiều năm sau, khi thương hiệu “Ảnh Sinh” trở thành cái tên đứng đầu trong giới trang sức cao cấp, có phóng viên hỏi tôi trong một buổi phỏng vấn:
“Cô Lâm, rất nhiều người nói tác phẩm của cô luôn mang cảm giác tái sinh sau đổ nát. Đây có phải trải nghiệm cá nhân của cô không?”
Tôi nhìn chiếc vòng sapphire xanh nhạt trên cổ tay, mỉm cười.
“Đúng.”
Phóng viên hỏi tiếp: “Vậy cô có lời nào muốn nói với những người từng tổn thương cô không?”
Tôi suy nghĩ vài giây.
Trước ống kính, tôi nói: “Cảm ơn họ đã rời khỏi cuộc đời tôi.”
Phóng viên ngạc nhiên.
Tôi cười rất nhẹ.
“Bởi nếu không, tôi đã không biết hóa ra mình có thể sống tốt đến vậy.”
Buổi phỏng vấn ấy được phát sóng vào tối cùng ngày.
Có người nhìn thấy tôi trong màn hình lớn ngoài quảng trường Hải Thành.
Người đó mặc áo khoác đen cũ, đứng giữa dòng người qua lại rất lâu.
Gương mặt anh ta đã không còn trẻ trung kiêu ngạo như năm xưa. Khi nhìn thấy tôi mỉm cười trên màn hình, anh ta cũng khẽ cười theo, nhưng mắt lại đỏ lên.
Người qua đường không biết anh ta là ai.
Cũng không biết người phụ nữ rực rỡ trên màn hình từng vì anh ta mà rơi xuống cầu thang, từng mất một đứa con, từng trong đêm mưa lạnh lẽo một mình rời khỏi thành phố.
Bọn họ chỉ thấy anh ta đứng đó thật lâu.
Đến khi màn hình đổi sang quảng cáo khác, anh ta mới cúi đầu rời đi.
Từ đó về sau, tôi không còn gặp lại Phó Hàn Xuyên nữa.
Có người nói anh ta rời khỏi Hải Thành, đến một thành phố nhỏ ven biển, mở một thư viện tư nhân. Có người nói mỗi năm vào tháng Mười Hai, anh ta đều lên ngôi chùa trên núi thắp một nén hương. Cũng có người nói anh ta cả đời không kết hôn nữa.
Tôi không xác nhận.
Bởi đó đã không còn là chuyện của tôi.
Còn Thẩm Thanh Vi, vài năm sau từng cố quay lại giới thượng lưu bằng cách kết hôn với một thương nhân lớn tuổi. Nhưng quá khứ của cô ta bị đào lại, nhà chồng lập tức hủy hôn. Cô ta từ người từng được nâng niu như hoa trong nhà kính, cuối cùng sống thành trò cười trong miệng người khác.
Chaporia
Bình Luận (0)