20px

“Vãn Vãn… cậu thật sự quyết định như vậy sao? Nếu tên Phó Hàn Xuyên biết cậu chỉ đang khiến anh ta tin như thế…”

“Anh ta sẽ không biết.”

Tôi nhìn dòng xe lướt qua ngoài cửa kính.

“Tình Tình, đưa tớ đến Nam Thành.”

“Thân phận mới chuẩn bị xong chưa?”

“Xong rồi.”

Cô ấy đưa cho tôi một túi hồ sơ.

“Lâm Thư Ảnh. Hai mươi lăm tu/ổi. Cha mẹ đều mất. Vừa từ nước ngoài trở về. Nghề nghiệp là nhà thiết kế trang sức, đúng chuyên ngành của cậu.”

“Chứng minh nhân dân, hộ chiếu, bằng cấp… đều đầy đủ.”

“Tất cả đều là giấy tờ thật. Tớ phải nhờ rất nhiều mối quan hệ mới làm được. Phó Hàn Xuyên có điều tra cũng không lần ra.”

Tôi mở tấm căn cước mới.

Người phụ nữ trong ảnh giống tôi bảy phần.

Nhưng ánh mắt lại hoàn toàn khác.

Lâm Vãn…

Là dây leo sống nhờ người khác.

Còn Lâm Thư Ảnh…

Là một thân cây có thể tự đứng vững giữa giông bão.

“Tớ cũng thuê xong nhà rồi.”

Tần Tình nói tiếp.

“Một căn nhà nhỏ ở khu phố cũ Nam Thành. Rất yên tĩnh. Hàng xóm đều là người lớn tuổi, chẳng ai thích nhiều chuyện.”

Im lặng vài giây, cô ấy khẽ hỏi:

“Cậu thật sự không định quay lại sao?”

“Tớ chưa từng nghĩ sẽ quay lại.”

Xe dừng trước ga tàu.

Tần Tình ôm chặt lấy tôi.

Giọng nghẹn lại.

“Nhớ nhận tiền tớ gửi mỗi tháng.”

“Thằng kh/ốn Phó Hàn Xuyên nhất định phải trả giá.”

“Tớ biết.”

Tôi kéo chiếc vali nhỏ bước vào nhà ga.

Bên trong chỉ có vài bộ quần áo.

Một cuốn nhật ký.

Và tấm ảnh si/êu â/m của đứa b//é chưa kịp thành hình đã bị cướp mất quyền được sống.

Đó là bản tôi lén photo từ hồ sơ bệnh án.

Khi đoàn tàu từ từ lăn bánh, điện thoại chợt rung.

Tin nhắn đầu tiên đến từ số lạ.

“Lâm Vãn, em đi đâu rồi? Dì Vương nói một tuần nay em chưa về.”

Là Phó Hàn Xuyên.

Tôi chặn số.

Mười phút sau.

Một số khác lại nhắn tới.

“Đừng giận nữa. Năm triệu không đủ thì em muốn bao nhiêu cứ nói.”

Tôi tiếp tục chặn.

Ngay sau đó là số thứ ba.

“Nghe điện thoại.”

Lần này, tôi trả lời.

“Anh Phó.”

“Tôi đã ký đơn l/y h/ô/n và gửi đến công ty anh.”

“Từ hôm nay, xin đừng liên lạc với tôi nữa.”

Chỉ vài giây sau, tin nhắn của anh ta hiện lên.

“Em đang ở đâu?”

“Anh đến đón em.”

Tôi không trả lời.

Cũng không bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại nữa.

Đoàn tàu rời khỏi thành phố trong màn mưa mỏng.

Tôi ngồi sát cửa sổ, nhìn những ánh đèn quen thuộc bị bỏ lại phía sau từng chút một. Thành phố ấy đã từng là nơi tôi nghĩ mình sẽ sống cả đời. Ở đó có căn nhà tôi tự tay trang trí, có căn bếp tôi từng nấu cháo chờ Phó Hàn Xuyên về, có chiếc ban công treo đầy hoa sơn trà anh ta nói thích, cũng có ba năm thanh xuân tôi tự nguyện dâng lên như một kẻ ngốc.

Bây giờ, tất cả đều biến mất sau lớp kính lạnh.

Tôi cụp mắt, đặt tay lên bụng.

Nơi đó đã trống rỗng.

Bác sĩ nói đứa bé còn quá nhỏ, thậm chí chưa kịp thành hình rõ ràng. Nhưng với tôi, từ khoảnh khắc nhìn thấy vệt đỏ chảy xuống chân mình, sinh mệnh ấy đã từng thật sự tồn tại.

Nó từng đến bên tôi.

Chỉ là chưa kịp gọi tôi một tiếng mẹ.

Tần Tình gửi đến một tin nhắn mới.

“Vãn Vãn, đến nơi nhớ báo bình an. Nhà đã dọn sạch rồi. Hợp đồng thuê đứng tên Lâm Thư Ảnh.

Điện thoại mới, thẻ mới, tài khoản mới, tất cả trong túi hồ sơ. Từ giờ đừng dùng bất cứ thứ gì liên quan đến Lâm Vãn nữa.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu, sau đó trả lời một chữ.

“Ừ.”

Gửi xong, tôi tháo sim cũ, bẻ gãy làm đôi, ném vào thùng rác trên tàu.

Từ khoảnh khắc ấy, Lâm Vãn thật sự chec rồi.

Người bước xuống ga Nam Thành vào bốn tiếng sau là Lâm Thư Ảnh.

Nam Thành nhỏ hơn Hải Thành rất nhiều. Không có những tòa nhà kính chọc trời, cũng không có tiệc rượu xa hoa nối tiếp suốt đêm. Nơi đây có những con phố cũ ẩm mùi rêu, những hàng cây long não xanh quanh năm, những tiệm bánh nhỏ mở cửa từ sáng sớm và những cụ già ngồi đánh cờ bên hiên nhà.

Căn nhà Tần Tình thuê cho tôi nằm trong một con ngõ sâu. Hai tầng nhỏ, tường sơn màu trắng cũ, trước sân có một cây lựu đã rụng gần hết lá. Chủ nhà là một bà cụ họ Nghiêm, tuổi đã ngoài bảy mươi, tóc bạc trắng, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn rất sáng.

Bà cụ nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nói: “Cô gái trẻ như cháu, một mình đến nơi này làm gì?”

Tôi kéo vali vào trong, mỉm cười nhạt: “Đổi chỗ sống ạ.”

Bà cụ nhìn sắc mặt tái nhợt của tôi, cuối cùng không hỏi nữa. Bà chỉ đưa chìa khóa cho tôi, dặn bình nước nóng ở tầng một hơi cũ, lúc dùng phải cẩn thận.

Đêm đầu tiên ở Nam Thành, tôi không ngủ.

Tôi ngồi trên sàn nhà trống, mở cuốn nhật ký cũ ra. Trang đầu tiên là ngày tôi gặp Phó Hàn Xuyên.

Khi đó, anh ta đứng dưới cơn mưa lớn trước cổng trường đại học, tay cầm một chiếc ô đen, áo sơ mi trắng ướt một nửa. Anh ta đưa ô cho tôi, còn mình thì đứng dưới mưa, nói: “Lâm Vãn, anh thích em. Không phải nhất thời, cũng không phải hứng thú thoáng qua.”

Tôi từng tin.

Tin đến mức sau này dù bố mẹ phản đối, tôi vẫn nắm tay anh ta bước vào nhà họ Phó.

Tôi lật từng trang nhật ký.

Hoa anh đào năm ấy.

Bữa tối sinh nhật anh ta tự tay nấu.

Chiếc nhẫn anh ta mua bằng tháng lương đầu tiên sau khi tiếp quản Phó thị.

Lời hứa cùng nhau già đi.

Tất cả đều là giả.

Tôi xé từng trang, ném vào chiếc chậu sắt giữa sân. Ngọn lửa bốc lên rất nhanh, liếm qua những dòng chữ cũ. Ánh lửa phản chiếu trong mắt tôi, khô khốc đến mức không rơi nổi một giọt nước mắt.

Cuối cùng, tôi lấy tấm ảnh si/êu â/m ra.

Tấm ảnh nhỏ bé ấy không bị đốt.

Tôi kẹp nó vào một chiếc hộp gỗ, đặt ở ngăn tủ đầu giường.

“Bé con.” Tôi khẽ nói, giọng rất nhẹ. “Mẹ không quên con.”

Một tuần sau, tôi bắt đầu làm việc.

Thân phận mới của tôi là nhà thiết kế trang sức vừa từ nước ngoài trở về, nhưng tôi không vội xuất hiện trong bất kỳ hội nhóm xa hoa nào. Tôi xin vào một xưởng chế tác trang sức cũ ở Nam Thành.

Xưởng tên là Nghiêm Ký.

Chủ xưởng chính là bà cụ cho tôi thuê nhà.

Ban đầu, bà cụ không nhận tôi. Bà nhìn bản thiết kế tôi đưa, lắc đầu nói: “Đường nét quá lạnh. Kỹ thuật tốt, nhưng không có hồn.”

Tôi không phản bác.

Mấy năm ở bên Phó Hàn Xuyên, tôi đã bỏ nghề thiết kế quá lâu. Vì anh ta không thích tôi suốt ngày vùi đầu vào bản vẽ, tôi từng cất toàn bộ bút, đá, kìm nhỏ và mẫu sáp vào một chiếc rương. Anh ta nói phụ nữ nhà họ Phó chỉ cần xinh đẹp, ngoan ngoãn, biết xuất hiện đúng lúc bên cạnh chồng là đủ.

Tôi khi ấy ngu ngốc đến mức thật sự tin rằng tình yêu cần hy sinh.

Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy nực cười.

Tôi ở lại Nghiêm Ký làm thợ phụ. Mỗi ngày quét dọn, phân loại đá vụn, đánh bóng nhẫn bạc, giúp bà Nghiêm ghi đơn đặt hàng. Bà cụ rất nghiêm khắc. Chỗ nào đánh chưa đủ sáng, bà lập tức gõ nhẹ lên bàn, bắt tôi làm lại từ đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...