Tôi không than một câu.
Những ngày ấy, bụng dưới tôi thỉnh thoảng vẫn đau âm ỉ. Đêm xuống, tôi thường giật mình tỉnh dậy vì mơ thấy mình lại lăn xuống cầu thang. Trong mơ, Phó Hàn Xuyên luôn đứng rất xa, ôm Thẩm Thanh Vi trong lòng, lạnh lùng nhìn tôi nằm trong vũng m/áu.
Tôi tỉnh dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Sau đó tôi bật đèn, cầm bút lên, vẽ đến khi trời sáng.
Một tháng sau, bà Nghiêm đặt một viên đá sapphire xanh nhạt trước mặt tôi.
“Thiết kế một chiếc vòng cổ.”
Tôi nhìn viên đá ấy.
Màu xanh rất nhạt, trong veo như bầu trời sau cơn mưa.
Tôi ngồi trong xưởng suốt ba ngày.
Ba ngày đó, tôi không nghĩ đến Phó Hàn Xuyên. Cũng không nghĩ đến Thẩm Thanh Vi. Tôi chỉ nghĩ đến đứa bé chưa từng được nhìn thấy thế giới này.
Ngày thứ tư, tôi đưa bản thiết kế cho bà Nghiêm.
Chiếc vòng cổ có tên là “Sơ Sinh”.
Sapphire xanh nhạt được đặt giữa những đường bạc mảnh như cánh chim chưa kịp mở. Không quá lộng lẫy, cũng không phô trương. Nó giống một lời từ biệt dịu dàng, cũng giống một khởi đầu mới.
Bà Nghiêm nhìn bản vẽ rất lâu.
Lần này, bà không chê nữa.
Bà chỉ hỏi: “Đau lắm phải không?”
Ngón tay tôi khựng lại.
Bà cụ thở dài: “Người từng thật sự đau mới vẽ ra được thứ này.”
Tôi cúi đầu, khẽ đáp: “Sẽ qua thôi ạ.”
Bà Nghiêm cầm bản vẽ đi vào phòng trong, giọng nhàn nhạt vọng ra: “Ngày mai bắt đầu học khảm đá với ta.”
Từ hôm đó, tôi chính thức trở thành học trò của bà.
Cùng lúc ấy, Hải Thành đã bắt đầu rối loạn.
Tần Tình mỗi tuần đều gửi tin tức cho tôi.
Đầu tiên là cơ quan thuế đến Phó thị kiểm tra đột xuất. Ba dự án trọng điểm của Phó Hàn Xuyên cùng lúc bị điều tra. Một đối tác vốn đã ký hợp đồng lại bất ngờ rút vốn, lý do là trong hồ sơ đấu thầu của Phó thị tồn tại chứng cứ cạnh tranh không lành mạnh.
Sau đó, trên mạng xuất hiện vài bài viết ẩn danh.
Không chỉ nói về chuyện Phó thị lách luật, mà còn nhắc đến vụ tai nạn năm đó của nhà họ Thẩm.
Năm năm trước, Phó Hàn Xuyên từng gặp tai nạn xe. Người ngoài đều nói Thẩm Thanh Vi vì cứu anh ta mà bị thương nặng ở chân, từ đó trở thành ân nhân cứu mạng của anh ta. Cũng vì chuyện ấy, dù Thẩm Thanh Vi ra nước ngoài chữa bệnh suốt ba năm, Phó Hàn Xuyên vẫn không quên được cô ta.
Nhưng tài liệu tôi gửi đi lại cho thấy rất nhiều điểm đáng ngờ.
Camera đoạn đường xảy ra tai nạn bị mất đúng mười phút.
Tài xế gây chuyện sau đó nhận một khoản tiền lớn từ tài khoản phụ của nhà họ Thẩm.
Bệnh án của Thẩm Thanh Vi ghi bị thương nặng ở chân, nhưng hai tháng sau, cô ta đã xuất hiện trong một buổi biểu diễn múa kín ở nước ngoài.
Quan trọng hơn, người gọi cấp cứu đầu tiên năm đó không phải Thẩm Thanh Vi.
Là một cô gái đi ngang qua hiện trường.
Nhưng trong hồ sơ cảnh sát được công bố với nhà họ Phó, phần thông tin của cô gái kia đã bị xóa sạch.
Tần Tình nhắn: “Bà đoán xem Phó Hàn Xuyên phản ứng thế nào?”
Tôi không trả lời.
Cô ấy tự nói tiếp: “Tên kh/ốn đó đang phát đi/ên tìm người tung tin. Nhưng ông trời có mắt, mấy năm nay hắn đắc tội quá nhiều người. Bây giờ ai cũng muốn giẫm một chân. Hắn còn tưởng người phía sau là đối thủ thương trường, hoàn toàn không nghi tới bà.”
Tôi nhìn tin nhắn, chỉ nhạt nhẽo cười.
Không nghi tới tôi là bình thường.
Trong mắt Phó Hàn Xuyên, Lâm Vãn chỉ là một người phụ nữ mềm yếu, cả ngày xoay quanh anh ta, bị lạnh nhạt một chút cũng sẽ đỏ mắt. Anh ta chưa từng biết tôi học chuyên ngành gì, chưa từng đọc bản thiết kế của tôi, càng không biết trong ba năm làm Phó phu nhân, tôi đã nghe được bao nhiêu bí mật trên bàn tiệc.
Anh ta luôn cho rằng tôi dựa vào anh ta mà sống.
Cho nên khi con dao quay lại đâm anh ta, anh ta tuyệt đối không nghĩ con dao ấy từng nằm yên trong tay tôi.
Tháng thứ ba ở Nam Thành, tôi nhận được một đơn đặt hàng đặc biệt.
Người đặt hàng là một người đàn ông tên Hứa Trì.
Anh ta là người thừa kế của tập đoàn Hứa thị, vừa về nước tiếp quản chi nhánh trang sức cao cấp. Anh ta đến Nghiêm Ký không mang theo trợ lý, chỉ mặc một chiếc áo khoác đen đơn giản, khí chất ôn hòa nhưng ánh mắt rất sắc.
Anh ta đặt một bản vẽ trước mặt tôi.
“Nghe nói cô là học trò mới của Nghiêm lão phu nhân.”
Tôi nhìn bản vẽ. Đó là một mẫu trâm cài tóc cổ điển đã bị hỏng cấu trúc. Đá chính bị nứt, khung bạc cong vẹo, phần chạm khắc gần như không thể phục hồi.
“Muốn sửa lại như cũ rất khó.” Tôi nói thật.
Hứa Trì cười nhạt: “Tôi không muốn như cũ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Anh ta nói: “Tôi muốn nó sống lại.”
Câu ấy khiến tôi nhận đơn.
Tôi mất nửa tháng để sửa chiếc trâm. Tôi giữ lại vết nứt ở viên đá chính, dùng vàng trắng tạo thành đường gân mảnh xuyên qua vết nứt ấy, khiến nó giống một nhánh cây mọc ra từ nơi từng đổ vỡ.
Ngày giao hàng, Hứa Trì nhìn chiếc trâm rất lâu.
Sau đó anh ta nói: “Cô Lâm, cô có muốn tham gia cuộc thi thiết kế trang sức quốc tế Tinh Quang không?”
Tôi khựng lại.
Cuộc thi Tinh Quang là một trong những cuộc thi lớn nhất trong giới thiết kế trang sức trong nước. Người thắng cuộc không chỉ có cơ hội ký hợp đồng với thương hiệu cao cấp, mà tác phẩm còn được trưng bày trong buổi đấu giá từ thiện cuối năm ở Hải Thành.
Hải Thành.
Hai chữ này khiến đầu ngón tay tôi hơi lạnh.
Hứa Trì dường như nhìn ra điều gì, nhưng không hỏi. Anh ta chỉ đặt một tấm danh thiếp xuống bàn.
“Tác phẩm của cô không nên chỉ nằm trong xưởng cũ này.”
Tối hôm đó, tôi ngồi trước bàn làm việc rất lâu.
Bà Nghiêm pha một ấm trà nóng, đặt bên cạnh tôi.
“Muốn đi thì đi.”
Tôi nói: “Cháu sợ mình chưa đủ tốt.”
Bà cụ bật cười: “Không. Cháu chỉ sợ quay lại nơi làm cháu đau.”
Tôi im lặng.
Bà Nghiêm cầm tách trà, chậm rãi nói: “Con người không thể vì từng ngã ở một bậc thang mà cả đời không dám bước lên cao. Nếu kẻ khiến cháu ngã còn đứng đó, vậy càng phải quay lại. Không phải để cầu xin nó nhìn thấy cháu, mà để nó hiểu, người bị nó gạt bỏ năm xưa đã đứng ở nơi nó không với tới được nữa.”
Đêm đó, tôi đăng ký cuộc thi Tinh Quang bằng cái tên Lâm Thư Ảnh.
Tác phẩm dự thi của tôi tên là “Tái Sinh”.
Nó gồm ba món.
Một chiếc nhẫn, một đôi khuyên tai và một vòng cổ.
Chủ đề là tro tàn sau tuyết.
Tôi dùng đá mặt trăng trắng đục làm nền, kết hợp kim cương vụn và sapphire xanh nhạt. Nhìn từ xa, bộ trang sức giống một vùng tuyết lạnh. Nhưng khi ánh sáng chiếu vào, bên trong lớp trắng ấy sẽ hiện ra một vệt xanh rất mỏng, như mầm non chui lên từ lớp băng.
Tôi không đặt quá nhiều hy vọng.
Nhưng hai tháng sau, tác phẩm “Tái Sinh” vào thẳng vòng chung kết.
Địa điểm chung kết là Hải Thành.
Chaporia
Bình Luận (0)