Đóa hoa mọc giữa tro tàn/Chapter 28: Chapter 28:
20px

Reimeika chôn chân tại chỗ, ánh mắt nàng không rời khỏi cái bóng kì lạ kia. Đó ắt hẳn là một người, nhưng là ai mới được, và ở đó với mục đích gì? Cho dù nàng biết đó chắc chắn là một con người, còn sống và bằng xương bằng thịt, nhưng cái sự tĩnh lặng của kẻ đó vẫn làm nàng có chút khó chịu, xen lẫn một chút băn khoăn. 

Với tâm trạng bồn chồn, nàng quyết định mở lời hỏi thẳng Riika, tông giọng hơi trầm và mang một vẻ chút gấp gáp: 

"Công chúa có thể kể cho tôi nghe về chuyện cô cảm giác có người đang theo dõi mình không?" 

"...Hả" Riika mở to mắt, ánh mắt cũng chuyển từ tờ bản thảo trên tay sang Reimeika. Cô giữ yên lặng một hồi, dáng vẻ suy tư như đang ngẫm nghĩ điều gì đó. 

"Tự dưng em nhắc đến cái đó làm gì?" cô hỏi với giọng đều đều, mang hàm ý thăm dò không che dấu. 

"Đó là lý do tôi ở đây." nàng bình thản đáp lời, không ngoảnh mặt lại. Cứ như thể chỉ cần nàng rời mắt khỏi bóng người kia một khắc thôi là sẽ có chuyện xảy ra vậy. 

"Ừ... cũng đúng, nhưng mà... nói sao nhỉ? Giác quan thứ sáu của phụ nữ, chắc vậy..." 

"..." 

Câu trả lời của Riika tất nhiên không phải cái nàng muốn biết. Nói như vậy thì thà không nói... Nàng suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định đổi câu hỏi với một chút hy vọng sẽ có được thông tin hữu ích. 

"...Công chúa cảm thấy bị theo dõi những lúc nào?" 

"Ờ... aaa... chậc. Sao em toàn hỏi mấy câu khó thế!" Riika than thở, lông mày của cô cũng khẽ nhíu lại sau khi nghe xong câu hỏi. 

"Đó không phải câu trả lời tôi muốn." 

"À... thì, có lẽ là lúc ta đi ra ngoài... Nhưng ta không chắc lắm đâu." giọng cô tỏ rõ thái độ do dự và sự không chắc chắn. 

"Còn khi ở đây thì sao?" 

Riika lại yên lặng thêm một hồi. Lần này, cô bỏ hẳn tờ bản thảo trên tay xuống bàn rồi khoanh tay trước ngực, bày ra một dáng vẻ nghiêm túc. Reimeika thở dài một hơi nhưng vẫn nhận nại, đồng thời vẫn không buông lỏng cảnh giác. 

"Thật ra cũng có." Riika bất ngờ tiếp lời. "Sáng nay trước khi gặp em ta cũng đã thấy vậy. Nhưng, khi ta ngó ra ngoài cửa sổ thì chẳng thấy ai cả, ngoại trừ..." cô dừng lại tại đây. 

"Ngoại trừ cái gì?" nàng hỏi, cơ thể khẽ thả lỏng hơn một chút khi nghĩ đến việc sắp có một thông tin nào đó có giá trị. 

"Ờm thì... ngoài trừ em đó." Riika gãi đầu, ánh mắt của cô đảo liên tục. "Lúc đó ta đã thấy em ngồi trên ban công với cái dáng vẻ ung dung tự tại..." 

"..." Lòng nàng trùng xuống trong giây lát. Xem ra nàng đã mong đợi quá nhiều ở Riika. Nàng khẽ thở dài, sau đó quyết định rời tầm mắt. Dù gì nàng cũng không rõ đối phương là ai, thực lực như thế nào, vẫn là nên tránh việc đánh rắn động cỏ. 

Cho dù nàng quyết định mặc kệ người đó nhưng nàng nghĩ bản thân vẫn nên có một số biện pháp phòng ngừa. Người kia rất có thể là người đã theo dõi Riika bấy lâu. Chẳng cần nghĩ ngợi thêm, nàng dứt khoát đóng sập cửa lại kéo tấm mành, che lại khung cửa sổ là nguồn cơn của mọi chuyện. 

"Sao thế?" Riika hỏi, giọng ngờ vực khi thấy hành động kì lạ của Reimeika. "Không phải em đang hóng gió sao?" 

Reimeika không đáp lời mà thay vào đó, nàng nhẹ nhàng lắc đầu. Sau đó, nàng nhẹ nhàng bước từng bước nhỏ về lại vị trí đối diện Riika. Riika vẫn còn ngơ ngác, nhưng có lẽ cũng phần nào đoán ra tâm trạng nàng không tốt, liền mở lời: 

"Em ăn bánh ngọt không?" 

Nàng lại lắc đầu. Mới nãy nàng vừa ăn một bát súp nóng, lại thêm việc cái bóng đen kì lạ kia làm nàng chẳng còn tâm trạng nào ăn uống. Thấy nàng từ chối, Riika lại đưa ra một lời đề nghị khác: 

"Thế thì... đi chọn quần áo với ta thì sao?" 

"!?" nàng trợn tròn đôi mắt, hướng ánh mắt đầy dấu hỏi chấm về phía người đang ngồi đội diện nàng, cũng là người vừa đưa ra một lời đề nghị nàng chẳng tài nào hiểu nổi. Việc Riika sống buông thả và thoái mái trước mặt nàng thì nàng đã chẳng lạ nữa rồi, nhưng lần này, lại gì nữa đây? Đệ nhất công chúa của Ichijou rủ nàng đi chọn quần áo ấy hả? Thật khó tin. 

Nhận thấy sự ngỡ ngàng trên khuôn mặt của nàng, Riika bình thản đáp lời, vẻ mặt có chút đắc ý: "Chứ em định ăn mặc như này đến một bữa tiệc cấp cao với tư cách là hầu nữ thân cận của ta sao?" 

"À..." Reimeika gật gù. Riika đây là đang muốn giữ thể diện cho bản thân. Nghĩ kĩ thì quả thực nàng cũng không thích mặc bộ đồ này lắm. Khá là vướng víu. 

"Nhé?" Riika hỏi lại. 

"Ừ." nàng trả lời sau một thoáng nghĩ ngợi. 

"Tuyệt!" Riika reo lên bằng đôi mắt sáng ngời rồi lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, tuỳ tiện đặt mấy tờ bản thảo xuống bàn trà một cách lộn xộn. Trông cô thực sự rất vui. Riika không để nàng nghĩ nhiều mà trực tiếp kéo tay nàng đứng dậy rồi cứ thế lôi nàng ra khỏi phòng, miệng nói không dứt: 

"Không biết ta nên chọn cái gì cho em nhỉ, em thích trang phục thế nào, màu sắc, kiểu dáng ra sao nè..." 

Đáp lại Riika là sự im lặng của nàng. Dẫu vậy, mặt khác, nàng cũng đang nghiêm túc suy nghĩ về bộ trang phục mình thích. Trước đây nàng thường mặc áo sơ mi trắng hoặc đen công thêm một cái áo khoác rỗng rãi và khá là dài bên ngoài, kết hợp cùng quần ống rộng. 

Cách ăn mặc đó dù trông không quá bắt mắt hay sang chảnh nhưng phù hợp với một kiếm sĩ như nàng, đồng thời tạo cảm giác thoải mái và không bị bó sát. Nhưng chắc Riika sẽ không đồng ý cho nàng ăn mặc cái kiểu ấy đâu nhỉ? 

Nàng suy tư. Nếu không phải như vậy thì... nàng chẳng nghĩ ra gì cả. Lối ăn mặc của nàng trong mười lăm năm qua vẫn luôn rất tuỳ tiện, vì vốn dĩ nàng chẳng để tâm mấy. Trước khi được công nhận, nàng chẳng hơi đâu mà lo chuyện ăn mặc vì còn quá nhiều thư phải lo, còn đến sau khi được công nhận, gu thời trang của nàng cũng đã bị thời gian và hoàn cảnh bào mòn đến đáng thương. Ngay cả bộ đồ nàng thường mặc cũng chắc phải do nàng phối nữa là... 

Riika dẫn nàng đến một căn phòng không xa nơi đó lắm, cũng thuộc tầng hai. Cửa phòng bị khoá. Riika móc từ trong túi ra một chùm chìa khoá với một số những chiếc chìa khoá được làm bằng vàng và bạc. Thậm chí nàng còn để ý được một số chiếc chìa khoá được khảm kim cương. 

Một tiếng "cạch" vang lên và cánh cửa căn phòng bật mở. Bên trong căn phòng là rất nhiều những tủ quần áo làm bằng gỗ được xếp bên cạnh nhau. Bên góc của căn phòng còn đặt một chiếc gương cỡ lớn, to hơn người thật. Riika thả tay nàng ra rồi đi quanh căn phòng, đồng thời nói: 

"Cứ chọn cái gì em thích." 

Nàng thấy Riika đến bên một cái tủ rồi mở ra. Bên trong cái tủ là rất nhiều chiếc váy được sắp xếp một cách ngay ngắn, cái nào cũng có vẻ lỗng lẫy. Nhưng cũng  phải công nhận rằng chúng rất cồng kềnh. Riika liếc nàng, và như nhận thấy dòng chữ "Không thích." được in trên mặt nàng, cô lại mở thêm mấy cái tủ nữa ra. 

Lần này chủ yếu vẫn là những bộ váy, chỉ khác một chút phần kiểu dáng, cách trang trí, màu sắc và kích thước. Nàng vẫn chẳng vừa mắt bộ nào. Đảo mắt một vòng quanh căn phòng, nàng để ý trong một góc phòng khác, nơi không đặt cái gương có một cái tủ trông có vẻ cũ kĩ hơn mấy cái trước mặt nàng. Nàng bước lại gần cái tủ. Thấy vậy, Riika nói: 

"Trong đó không có gì mấy đâu, hơn nữa còn là đồ cũ á." 

Nàng bỏ ngoài tai câu nói ấy và vẫn quyết định sẽ mở cái tủ ra. Quả như lời Riika nói, đồ trong tủ trông cũ kĩ hơn mấy cái nàng vừa thấy ban nãy, nhưng chất vải vẫn còn tốt. Và, một điều đặc biệt là lần này không còn là những bộ váy hay đầm dạ hội cồng kềnh nữa. Trong tủ có đôi ba chiếc áo sơ mi đen trắng đủ màu, vài chiếc quần dài màu đậm, không quá rộng nhưng cũng không phải kiểu bó sát. 

Nàng nhẹ nhàng lướt những ngón tay qua mấy chiếc áo sơ mi rồi dừng lại lử một cái áo sơ mi màu trắng theo cảm tính. Nàng nhấc cả cái áo lẫn móc treo ra khỏi tủ.

Đây là một chiếc áo sơ mi cổ cao, dàu tay, không có gì đặc biệt so với mấy cái bình thường ngoài việc chất vải mềm mịn và dễ chịu dù đã cũ. Điểm nhấn của chiếc áo nằm ở cái nơ màu đen, có điểm nhấn là một bông hoa hồng xanh ở chính giữa, nằm ngay dưới phần cổ áo. 

Nàng nhìn cái áo và ước lượng... Có lẽ sẽ vừa với nàng. Reimeika tháo rời móc áo ra rồi vắt ngang cái áo qua tay, trong khi nàng chọn bừa một cái quần. Nhìn từ hướng của nàng thì trông chúng chỉ khác nhau phần màu sắc. Nàng quyết định lấy một cái quần dài cho nữ màu xanh dương đậm, giống như màu của bầu trời về đêm. 

Chọn xong, như cảm thấy thiếu cái gì đó, nàng đảo mắt. Có lẽ là cái áo khoác. Như vậy thì bộ trang phục lần này của nàng xem ra cũng chẳng khác trước là bao. Riika bất ngờ lại gần, cô khá bất ngờ với những thứ nàng chọn, nói: 

"Em chọn mấy cái này á?" 

"Ừ." nàng đáp độc một chữ. 

"Nó... cũ rồi." 

"..." 

Reimeika lặng lẽ quay sang nhìn Riika bằng ánh mắt phán xét. Ánh mắt của nàng trầm xuống vài phần. Cũ sao? Nàng nhủ thầm... Thực chẳng hiểu nổi suy nghĩ của người coi tiền như cỏ rác mà tuỳ tiện bỏ đi. Cảm nhận được ánh mắt không mấy thiện cảm của nàng, Riika vỗi nói đỡ: 

"Nếu em thích thì cũng được thôi..." 

Nàng không trả lời, quay mặt đi. 

"Ta nghĩ em nên thử bộ trang phục này." Riika đề nghị. 

"Lát nữa đi!" nàng đáp, sau đó chẳng kịp để Riika phản ứng mà rời đi, đến bên một số cái tủ và mở chúng ra. Đa số là những bộ đầm lỗng lẫy, hoặc một số khác đơn giản hơn cũng có. Tuy nhiên, có một tủ quần áo khác không chứa mấy cái đó. Chiếc tủ ấy chứa một số thứ đồ mặc mùa đông, như kiểu áo bông và áo khoác. Cơ mà lại không có kiểu áo như nàng đã từng mặc. 

Vậy là một lần nữa, nàng lại ngán ngầm chọn bừa cái trông có vẻ thuận mắt nhất. Đó là một cái áo khoác, đồng màu với cái quần và không quá bó sát. Chất liệu thì miễn chê, vì dù vì cũng là đồ của giới thượng lưu cả. Cái áo hơi rộng với nàng, vậy nên chiều dài của nó phải đến bắp chân nàng. Không sao, nàng thích mặc đồ rộng. 

Từ nãy đến giờ Riika vẫn chắm chú quan sát cô nàng tù binh kì lạ này. Có lẽ cả cuộc đời cô mới lần đầu tiên chứng kiến một người chẳng ham gì vật chất như Reimeika. 

Về phần nàng, nàng đã chọn xong những gì cần thiết, bây giờ nàng cần thay đồ.  Nàng đảo mắt xung quanh. Riika đã giục nàng thay đồ từ nãy, vậy hẳn phải có cái phòng thay đồ nào đó ở đâu đây... Đâu nhỉ? 

Cũng lâu rồi nàng mới gặp khó khắn trong việc xác định cái gì đó, có lẽ chủ yếu vì nàng chẳng để tâm lắm. Thực ra không thay vào cũng chả sao cả. 

"Phòng thay đồ sau cái gương á!" Riika bất chợt lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng, đông thời trả lời cho câu hỏi trong tâm trí nàng. 

Reimeika khẽ rùng mình. Chỉ từ một số cử chỉ nó như đứng yên và đảo mắt mà Riika đã có thể đoán ra thứ nàng cần là gì. Quả thực nàng không nên xem nhẹ con người này. Nghĩ đến đây, nàng lại nhớ đến cụm từ "Right Here", thứ đã làm nàng đau đầu nhức óc. Chỉ là quanh căn phòng này còn chẳng có đến một chữ bẻ đôi nên có lẽ nàng sẽ chẳng có thu hoạch gì đâu. 

Cơ mà... sao phòng thay đồ lại ở đằng sau cái gương nhỉ. Đáng lẽ phải để cái gương gọn sang một bên hoặc cho luôn vào căn phòng đó chứ. Cách bài trí thật kì lạ. Nàng bước đến gần cái gương cao và to hơn chính nàng, sau đó dùng tay trái kéo nó sang một bên, trong khi tay phải vẫn đang phải giữ đống quần áo khỏi bị rơi. 

Bên trong căn phòng thay đồ không có gì ngoài một cái thanh làm bằng gỗ và một số cái móc áo.  Nàng cũng chẳng định ở đây lâu, vì kì thực trong này khá bí bách và nóng. Lúc thay xoing quần áo, không những cái áo khoác khá rộng mà cái quần hình như cũng hơi rộng. Nàng đành miễn cưỡng sơ vin lại, điều mà nàng vốn chẳng thích. Rồi, nàng bước ra ngoài. 

Thấy nàng, Riika ngẩng lên và... trợn to mắt. Cô cứ ngơ ngẩn nhìn nàng đến khi nàng khó hiểu lên tiếng: 

"Trong kỳ quặc lắm sao?" 

"... A, à không đâu... xinh lắm, rất hợp với em. Trông trường thành hơn hẳn ấy..." 

Nàng nhíu mày, nghi ngờ tính xác thực của câu trả lời kia. Sau đó, nàng bước ra trước tấm gương và nhìn vào hình ảnh phản chiếu của bản thân trong gương. Cũng ổn đi... 

"Này..." Riika lại bất ngờ lên tiếng. 

"Có chuện gì?" 

"Em thích ăn mặc kiểu này sao?" cô hỏi, giọng hơi do dự. 

"Ừ." 

"Vậy ta có thể cho người may theo số đo riêng của em, thấy sao?" 

"Nếu công chúa muốn vậy." 

"Được thôi... cơ mà, ta thì sao? Ta sẽ mặc cái gì nhỉ, em chọn cho ta đi." 

"..." 

Đến đây, bất chợt nàng lại nhớ đến lời hứa hôm qua của Yumemi và anh chàng gì đó. Họ nói sẽ thay nàng tặng quà cho người bạn của nàng, hay chính xác ra là Riika. Nhưng mà nàng chưa hẹn họ giờ gặp mặt thì phải... Kệ vậy. Nhưng hình như vẫn thiếu cái gì đó, nhưng nàng chẳng nhớ ra đó là cái gì. Một thứ gì đó có thể không quá quan trọng với nàng, nhưng nàng lại cảm giác nó sẽ đem lại bất lợi cho nàng nếu như nàng không lấy lại nó sớm. 

Nhưng đó là cái gì nhỉ? Nàng vô nhắm mắt, tay siết lại một chút và suy nghĩ. Cùng lúc ấy, nàng cảm nhận có ai đó đang bước đi dọc hành lang. Tiếng bước đi có vẻ vội vã và kém theo đó là tiếng gọi với "Công chúa Riika..." 

Chất giọng nữ khàn, chủ nhân của nó chắc hẳn cũng đã có tuổi. Reimeika nhanh chóng nhận ra người đang hớt hải ấy là Sakuya. Nhưng tự nhiên bà ấy đến đây với mục đích gì nhỉ? 

Khi tiếng gọi và tiếng bước chân càng rõ ràng, Riika cuối cùng cũng để ý đến điều ấy. Cô tiến lại gần phía cửa và ngó đầu ra ngoài, rồi nói to, khiến tiếng nói của cô vang vọng khắp hành lang: 

"Tôi ở đây, phòng trang phục!" 

Quàn sự Sakuya, người lúc ấy đang ngó đầu vào phòng Riika, nghe thấy tiếng gọi thì khẽ giật mình, sau đó bà lại chạy một mạch đến trước cửa phòng. Khi đến trước mặt Riika, bà đảo mắt, như muốn xác nhận xem xung quanh có ai không. Gương mặt bà đổ mồ hôi và tràn đầy vẻ lo lắng đan xen một chút sợ hãi. 

"Chuyện gì vậy?" Riika hỏi với giọng ngờ vực. 

"Cô bé đó... cô bé đó... không ở đây chứ?" quản sự hỏi lại, giọng run run sợ sệt. 

"Cô bé? Nếu bà ám chỉ Reimeika thì em ấy đang trong này." Riika đáp lời, vô thức hướng ánh mắt vào bên trong như để xác nhận sự tồn tại của nàng. 

"A..." bà quản sự bật thốt một tiếng rồi người bà run lên như bị điện giật. Sau đó, như vì quá hoảng hốt, bà ấy đã đánh rơi cái gì đó, lêu một tiếng cạch rõ to. Đồ đạc trong túi rơi vương vãi trên sàn. 

Riika hướng ánh mắt của mình về phía thứ vừa bị rơi, toan cúi xuống nhặt lên thì đôi mắt của cô bất ngờ dãn to. Tay cô dần run run, sau đó cô nhìn vào người quản sự già trước mặt mình, run giọng hỏi: 

"Cái này... nhiều tiền như vậy... bà lấy đâu ra?" 

"... Thưa, công chúa, tôi..." bà quản sự ngập ngừng, sau đó cũng hướng ánh mắt về phía hàng chục đồng vàng sáng lấp lánh trên sàn, một số đồng vẫn đang lăn. "Có hai người hầu gái là bạn cùng phòng với cô bé đó đã phát hiện túi tiền vàng này... trên giường con bé." 

Nếu như ở ngoài cửa, Riika và Sakuya hốt hoảng và như không tin nổi thì ở bên trong, Reimeika cũng chết lặng. Trái tim nàng như ngừng đập trong vài giây. Sau đó, cho dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng nàng vẫn vô thức cắn chặt môi lại, hai bàn tay cũng tăng thêm lực siết. Trong đầu nàng bầy giờ chỉ còn lại những câu khiến trách bản thân. Nàng tự thấy bản thân thật ngu ngốc khi lại quên một chuyện hệ trọng đến vậy. Đường đường là một kiếm sĩ ưu tú mà nàng lại quên mất thanh kiếm của mình được đặt chỗ nào. 

Bây giờ, nàng chỉ ước có thể quay ngược thời gian... Chỉ là, đời không như mơ. Nàng đã mắc một sai lầm quá lớn. 

(Hết chương 25) 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...