Đợi cậu, mùa hè của đôi ta/Chapter 2: Mùa hè đã đếnChapter 2: Mùa hè đã đến
20px

Mùa hè luôn là mùa tôi yêu nhất.

Tôi chợt nghĩ như thế trong lúc đang ngồi trên băng ghế ở công viên, đôi mắt ngẩng lên nhìn bầu trời xanh và những đám mây trôi lững lờ. Ánh nắng lúc chiều tà cũng không còn gay gắt nữa mà đã trở nên ấm áp, giúp phần nào xoa dịu được lòng người.

Phía sau lưng, tôi nghe thấy âm thanh của cây dã hương rì rào theo gió. Cùng với tiếng ve râm ran xen lẫn tiếng cười của lũ trẻ nô đùa đâu đó. Tất cả cùng tạo nên một khung cảnh vô cùng sống động.

Tôi khẽ nhắm mắt rồi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của mùa hè ở Aomori, cả mùi hương cỏ dại cũng tìm cách lẻn vào nơi sống mũi.

Một lần nữa, tôi lại ngắm nhìn trên khoảng trời xanh kia và trông thấy vài cánh diều lạc loài đang bay. Chúng cứ tiến về phía chân trời như muốn thoát ra khỏi thực tại này vậy. Tôi đưa tay ra, mong muốn sẽ vươn tới nhưng chúng đã nhanh chóng vượt khỏi tầm tay.

“Dù sao thì mình cũng có chạm đến được đâu.” Tôi thở dài, cố suy nghĩ về những thứ khác nhưng không hiểu sao vẫn cảm thấy một nỗi thất vọng kỳ lạ. Đúng vào lúc đó…

“Này, cậu có biết truyền thuyết về Người giữ mùa hè không?”

“Hể? Nghe hay thế, kể cho tớ nghe thử với.”

Tôi vô tình nghe thấy câu chuyện của hai cô gái phía sau lưng và câu chuyện đó khiến tôi phải dỏng tai lên mà nghe.

“Thật ra thì tớ chẳng rõ nữa, chỉ nghe nhiều người đồn đại về nó thôi.”

“Không sao đâu, tớ tò mò lắm nên kể đi mà.”

“Hừm…theo tớ được biết là nếu cậu mất vào mùa hè này và sẽ có khả năng cậu được gặp Người giữ mùa hè đấy.”

“Vậy sao…không biết người đó sẽ làm gì nhỉ?”

“Tớ cũng không chắc nữa vì có nhiều dị bản lắm. Có người bảo Người giữ mùa hè là kẻ dẫn lối cho những linh hồn còn lưu lạc, có người lại kể rằng Người giữ mùa hè sẽ xuất hiện khi cậu còn một điều gì đó chưa thể buông bỏ.”

“Nghe thú vị quá chừng. Nè nè, cậu còn biết gì nữa không?”

“À, đúng rồi, còn một điều nữa – nếu gặp được người giữ mùa hè thì thời gian cậu có thể ở lại trần gian chỉ kéo dài đúng ba tháng hè thôi.”

Tiếng cười khúc khích vang lên rồi lịm dần như thể chính các cô gái cũng không chắc mình có tin vào lời đồn ấy không. Bọn họ bắt đầu chuyện trò về những điều thường nhật khác. Mặc dù tôi không hề muốn nghĩ tới nhưng câu chuyện vừa rồi vẫn cứ mắc kẹt trong tâm trí.

“Ba tháng hè, đúng thật nó rất ngắn ngủi nhưng biết đâu cũng là đủ để mình có thể hoàn thành lời hứa đó….”

“Làm gì mà lẩm bẩm một mình đấy Haruki, đợi tao lâu quá nên mày ngáo người hả?” Một giọng nói thân thuộc vang lên, vô tình cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

“Cũng tại mày đến ‘sớm’ quá.”  Tôi nói với giọng điệu mỉa mai rồi rời khỏi băng ghế.

“Tao đến ‘sớm’ quá nên mày mới có thời gian ngồi chiêm nghiệm nhân sinh như ông già đấy.” Nói rồi Toru, cậu bạn thân của tôi, lao tới và kẹp lấy cổ tôi đầy sảng khoái.

“Đến khi nào mày mới thôi cái trò kẹp cổ tao như thế vậy hả? Tay mày khỏe như bò ấy.” Tuy tôi có giả vờ tỏa ra khó chịu nhưng rồi cũng phá lên cười cùng cậu ấy.

Toru cuối cùng cũng chịu buông tôi ra. Lần sau phải cẩn thận đứng xa ra cậu ấy mới được. Nhưng mà, liệu tôi còn có thể…

“Sẵn sàng đi karaoke chưa đấy?” Toru vỗ vai tôi đầy hào hứng, đồng thời kéo tôi ra khỏi những dòng suy nghĩ kia.

“Người đến trễ như mày cũng có quyền nói câu như thế hả?” Tôi liền bật cười rồi bước đến cạnh cậu ấy.

“Mày lúc nào cũng mỉm cười tươi như thế nhỉ? Bảo sao ai cũng thích chơi với mày.”

“Chứ không phải do tao đẹp trai quá à?” Nói đến đây thì cả hai đứa không nhịn được nữa mà phá lên cười.

“Tao được dạy rằng dù cuộc sống này có khó khăn như thế nào thì vẫn phải biết cách mỉm cười, như thế thì những điều tốt đẹp sẽ tự khắc xuất hiện.” Tôi ngẩng đầu lên ngắm nhìn bầu trời trong vắt kia, nụ cười vẫn còn trên môi.

“Mày nói mấy cái triết lý cao siêu như ông cụ non vậy. Nhưng đúng thật…nhiều khi nụ cười của mày lại là thứ khiến mọi thứ xung quanh trở nên tốt hơn.”

Cả hai lặng đi một lúc. Không ai nói gì thêm mà chỉ đứng cạnh nhau dưới bóng cây, lắng nghe tiếng ve râm ran như thể vang lên từ tận nơi sâu thẳm trong ký ức. Một buổi chiều tưởng như rất bình thường như thế này lại khiến tôi muốn khắc ghi thật sâu vào tim.

Tôi nhìn Toru, trông cậu ấy có vẻ đang hào hứng lắm. Có lẽ…tôi vẫn còn đủ may mắn để mỉm cười thêm một chút nữa.

Sau khoảnh khắc đó, chúng tôi cùng rời công viên, bóng cây đổ dài phía sau như muốn níu giữ tôi lại thêm chút nữa. Dưới tán trời xanh thẳm không gợn mây, tiếng ve vẫn râm ran trong không khí, như thể mùa hè đang thì thầm những lời mà chỉ có mỗi bản thân tôi nghe được. Từng cơn gió đầu mùa lướt ngang qua cổ áo mang theo hương cỏ non và chút nắng muộn.

“Mà Haruki, mày có bảo sẽ nghỉ bóng đá một thời gian phải không?” Toru chợt lên tiếng khi hai đứa đang men theo con đường nhỏ dẫn đến trạm xe buýt gần đó. Nghe lại hai chữ “bóng đá”, trái tim tôi nhói lên.

“Ừ, tao có thông báo với câu lạc bộ như thế, sao vậy? Đừng bảo mày nhớ tao đấy nhé?” Tôi cố nghĩ ra một câu đùa nào đó như mọi khi, mong rằng có thể xua tan đi bầu không khí đang bắt đầu trở nên nặng nề.

“Thật tình, mày đừng nghĩ là câu đùa tào lao đó sẽ qua mặt được tao.” Cảm thấy bất ngờ, tôi khựng lại một thoáng trước dáng vẻ nghiêm túc của Toru.

“Không phải một lần mà là nhiều lần tao đã thấy mày cứ ngồi nhìn sân cỏ… mấy lúc đó trông mày như cái thằng thất tình ấy. Haruki, mày thật sự vẫn ổn chứ?

Trước những lời đó của Toru, bản thân tôi chẳng biết nên đáp lại như thế nào thì bỗng nhiên từ xa, những âm thanh vô cùng quen thuộc vang lên.

“Này! Chuyền cho tớ!!”

“Kèm thằng đó lại. Đừng để nó sút!”

Và rồi, những gì tôi nghe thấy tiếp theo là giọng cười đùa giòn tan của đám nhóc ấy. Không cần ai đó nói tôi cũng hiểu rằng lũ nhóc ấy đang đá bóng bằng tất cả sự nhiệt huyết - hệt như tôi ngày trước vậy…

“Này…này Haruki, sao tự nhiên mày im re vậy.” Câu nói đó như kéo tôi về thực tại. Ngước mặt lên, tôi vô tình chạm phải ánh mắt toát lên vẻ lo lắng của Toru

“À, xin lỗi…cơ mà lúc nãy mày hỏi tao cái gì đấy.”

“Tao hỏi mày là…”

“Ê, chuyến xe của tụi mình kia, nhanh chân lên Toru, không là bị trễ mất đấy.”

Tôi cắt ngang rồi nở một nụ cười, bước nhanh về phía trước.

“Đợi tao nữa chứ!!” Toru kêu lên từ đằng sau và khi tôi quay lại thì thấy cậu ấy đang tất tả chạy theo.

“Đừng để tao tóm được mày!!” Cậu ấy liền gầm lên liền làm cho tôi bật cười. Ước gì…thời gian giản dị và bình yên như thế này có thể kéo dài mãi.

Tôi và Toru bước lên xe buýt và ngồi xuống hàng ghế gần cửa sổ. 

Tựa đầu vào cửa kính, mắt tôi dõi theo từng mái nhà, từng cửa tiệm nhỏ lùi dần phía sau khi chiếc xe chầm chậm lăn bánh đi. Khung cảnh quen thuộc về khu phố lướt qua trước mắt kèm theo trong tôi một cảm giác nhớ nhung.

Chuyến xe chợt khựng lại tại một ngã tư, chắc là chờ đèn đỏ, tôi nghĩ thầm rồi lại tiếp tục ngước nhìn ra bên ngoài thì vô tình bắt gặp phải một cảnh tượng xa lạ nhưng lại hoài niệm vô cùng.

Ở bên góc đường, một cậu bé nhỏ con đang dang tay chắn trước một bạn nữ, đối diện với một nhóm bạn cùng trang lứa có vẻ đang trêu chọc hay bắt nạt gì đó. Cậu bé đó run lên nhưng vẫn giữ nguyên tư thế che chắn. Còn cô bạn phía sau thì nắm lấy vạt áo cậu. Làn gió khẽ thổi qua làm tung mái tóc mềm của cả hai.

Đúng lúc đó, hình ảnh về cô gái năm đó liền hiện về như có ai đó vừa lật mở một trang ký ức cũ. Cô ấy đứng trước mặt tôi và nở một nụ cười đẹp đẽ đến nao lòng, còn cả những giọt lệ từ khóe mặt nữa…

Rồi tôi khẽ liếc nhìn người bạn bên cạnh thì cậu ấy đang tủm tỉm cười còn ngón tay thoăn thoắt trên màn hình điện thoại- có lẽ đang nhắn tin với ai đó.

Tôi thở phào nhẹ nhõm vì cậu ấy đã không hỏi thêm gì về chuyện ban nãy. Có lẽ Toru hiểu, và chỉ chọn cách im lặng. Thật lòng mà nói, tôi không muốn thấy vẻ mặt buồn bã của cậu ấy lúc này – nhất là khi chính tôi còn chẳng biết phải làm gì với cảm xúc của mình.

Chiếc xe buýt dừng lại trước một trạm nhỏ. Tôi và Toru bước xuống, gió mát lướt ngang làm tôi tỉnh táo hơn đôi chút. Cả hai bắt đầu đảo mắt nhìn quanh thì thấy quán karaoke nằm nép mình dưới tán cây bên vệ đường. Không chần chừ, chúng tôi rảo bước tới và tiến thẳng vào trong, dừng lại trước quầy tiếp viên.

Sau khi biết được số phòng, chúng tôi băng qua dãy hành lang đầy ánh đèn và sắc màu, nơi những tiếng bass mạnh mẽ hòa quyện cùng giọng hát từ khắp các phòng vang ra không ngớt. Những âm thanh ấy tuy vô cùng lộn xộn, chẳng hề ăn nhập gì với nhau nhưng lại mang cho người khác một cảm giác rất sống động.

Chúng chính là những thanh âm của mùa hè, của tuổi trẻ. Đó cũng chính là lý do tôi lại thích mùa hè đến vậy.

Ngay khi vừa đến nơi, Toru đã lập tức đẩy cửa bước vào mà chẳng buồn gõ cửa hay giữ phép tắc gì cả nhưng như vậy mới đúng là cậu ấy, vẫn luôn vô tư như thế. Nghĩ rồi tôi cũng bước theo sau.

“Haruki! Toru! Cả đám chờ hai đứa mày nãy giờ đấy!” Chúng tôi liền được chào đón bởi một bầu không khí hết sức nhộn nhịp. Bên cạnh đó, có giọng hát trong trẻo của một cô gái đang ngân nga một bài hát mới nổi càng góp phần thắp thêm sức sống cho gian phòng này.

Chẳng kịp nói thêm lời nào, tôi và Toru đã bị cả đám bạn nhí nhố kéo vào trong rồi cũng nhanh chóng hòa mình vào bầu không khí ấy. Tiếng cười đùa cùng với tiếng hát vang lên không ngớt như thể hôm nay là ngày hè cuối cùng của cuộc đời vậy.

Khi đã quẩy và hát đến mệt lừ, cả bọn cùng nhau ngồi nghỉ và chuyện trỏ đủ thứ trên trời, đương nhiên là Toru cũng tranh thủ thời gian ngồi gần Hinata, cô bạn mà thằng đó thích. Nhìn mọi người mỉm cười tươi như thế cũng khiến lòng tôi vui lây, nếu như không có những người bạn này thì tôi đã lạc vào con đường tối tăm mất rồi.

“Hay là bây giờ tụi mình nói về cái gì đó thật thú vị đi.”  Toru nhìn quanh rồi vỗ tay ra hiệu với mọi người.

“Mà nói về cái gì mới được nhỉ?”

“Hay là…đúng rồi, nói về ước mơ đi, mọi người chắc hẳn ai cũng có ước mơ mà nhỉ?” Như nghĩ ra một điều gì đó hay ho, Toru liền đứng phắt lên. Đến bản thân tôi cũng thấy điều này thú vị thật, cũng là một dịp tốt để tôi biết được ước mơ của mọi người.

“Nhưng mà nói ước mơ thì... có ai thấy hơi ngại không?” Ai đó khúc khích cười.

“Thôi đi, còn ngại gì nữa, bạn bè cả mà. Không ai cười ai đâu.” Toru cười lớn rồi quay sang tôi.

“Bắt đầu từ Haruki đi!”

“Tao trước á?”

“Chứ còn ai vào đây nữa, trong đâu còn ai đẹp trai bằng mày nữa?” Toru nói đến đây thì cả đám cùng phá lên cười.

“Cái thằng này…” Tôi thở dài rồi mỉm cười, đồng thời cũng suy nghĩ về điều đó.

Ước mơ ư? Nếu là lúc tôi còn bé, tôi sẽ nói mà không do dự một chút nào: Trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng giờ đây, điều đó đã thay đổi kể từ ngày tôi nói lời tạm biệt với cô ấy.

“Tao ấy hả… Tao muốn ghi một bàn thắng thật đẹp.” Ngay lập tức, mọi người bắt đầu vỗ tay và huýt sáo hưởng ứng nhưng tôi giơ tay lên, ra hiệu vẫn còn một điều nữa. “Nhưng không chỉ đơn giản vậy đâu… Tao muốn bàn thắng ấy là món quà dành cho một người con gái đặc biệt.”

Cả phòng bỗng ồ lên, nửa ngạc nhiên, nửa tò mò.

“Ghê nha Haruki! Nhỏ nào may mắn thế?”

“Không lẽ là bạn cùng lớp?”

“Tỏ tình bằng bàn thắng hả, đúng như kiểu phim học đường lãng mạn luôn!”

“Nè nè, đừng có làm quá lên chứ.” Mặc cho tôi có nói như thế, nhưng chính bản tôi đã từng tưởng tượng ra khoảnh khắc ấy vô số lần.

Đó sẽ là một buổi chiều mùa hạ, nắng chiếu rọi trên mặt sân. Khán đài chật kín người cùng với âm thanh reo hò vang vọng cả bầu trời. Tôi lướt qua hàng phòng ngự cuối cùng, sút bóng bằng tất cả sức lực còn lại và trái bóng bay vào lưới. Tôi giơ tay chỉ về phía máy quay giữa biển người, cười thật tươi và sẽ nói rằng:

“Này, cậu thấy chứ? Bàn thắng vừa rồi là dành tặng cho cậu đấy.”

Chỉ một khoảnh khắc ghi bàn như thế thôi, tôi vẫn mãi mong rằng ước mơ đó rồi sẽ trở thành sự thật. Sau những lời chia sẻ của tôi, mọi người dường như cũng được truyền cảm hứng. Cả căn phòng lại rộn ràng tiếng nói cười và câu chuyện về những ước mơ.

“Còn tôi, Toru này thì mong rằng sẽ mãi khỏe mạnh như bây giờ để theo đuổi bóng đá mãi.” Chợt, một vết rạch nhỏ xuất hiện trong tim tôi.

“Tớ thì muốn được cạnh người mình thương, một ước mơ khá là giản dị nhỉ?” Lại thêm một dấu nữa.

“Mình thì chỉ mong rằng sau này, dù có ra sao, cả bọn vẫn có thể tụ tập đông đủ thế này.” Một vết nữa lại hiện ra, sâu đến mức khiến tim tôi rỉ máu.

Tôi không chắc mình có còn bao nhiêu mùa hè để mơ mộng nữa.

Cứ thế, thời gian trôi đi mà tôi chẳng rõ là đã bao lâu nhưng tiếng tiếng nhạc trong quán karaoke rồi cũng kết thúc, ai nấy đều ngả người ra ghế, mồ hôi đẫm trán nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi. Cũng không ai muốn nói lời tạm biệt đầu tiên nên bọn tôi lại nấn ná, thêm tám thêm vài ba câu chuyện vu vơ rồi làm vài cái đập tay. Và đương nhiên, như mọi buổi tụ tập khác, khoảnh khắc chia tay bắt buộc phải đến. Tiếng cười lùi dần sau những lời hẹn lần sau, từng người một tản ra hòa vào bóng đêm của thành phố đang dần dịu lại sau một ngày oi ả.

Tôi và Toru đi về cùng hướng, thế là lại sánh vai bước bên nhau dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Dù bữa tiệc đã kết thúc, trong lòng tôi vẫn còn vương vấn tiếng cười của mọi người và những câu chuyện đang dang dở của các cặp đôi...

Tiếng giày đều đặn của Toru vang lên ngay bên cạnh, như thể cậu ấy đang lấp đầy khoảng lặng giữa hai đứa tôi. Đèn lồng treo trước những quán ăn ven đường đung đưa theo làn gió đầu hè. Âm thanh khe khẽ từ chúng vang lên, nhẹ như những lời thì thầm gửi của ai đó truyền đến tai nhưng chẳng thể nào chạm được trái tim người nghe. 

Rồi chúng tôi đi ngang qua một cửa hàng điện máy, nơi đang trưng bày những chiếc tivi đời mới. Trong vô thức, cả hai cùng dừng lại, ngắm nhìn màn hình rực rỡ sau tấm kính. 

Liệu một ngày nào đó, tôi có thể mua được chúng bằng chính đồng lương của mình không? 

Ở đấy, có một chiếc tivi đang phát video ca nhạc với tựa đề “Mùa hè tuyệt đẹp”. 

“Lúc nãy, khi cả bọn hát bài này, trông mày có vẻ hơi buồn.” Toru chợt lên tiếng. 

“À… Lúc đó tao chỉ đang nghĩ linh tinh chút thôi. Không có gì đâu…” 

“Ừm, nhưng có chuyện gì thì nhớ phải nói ra đấy.” 

Thấy bầu không khí đang chùng xuống, tôi cố nở một nụ cười thật tươi rồi vỗ vào lưng Toru một cái “bốp” rõ to. Thằng bạn thân của tôi giật bắn lên vì đau. Cả tôi cũng vậy.

“Cảm ơn mày nhưng tao vẫn ổn mà. Xin lỗi vì đã để mày lo lắng.” 

“Cái thằng này, thiệt tình! Sao hôm nay mày khách sáo quá vậy?”

“Thế theo ý mày là tao lúc nào cũng xấu tính hết à?” 

“Ừ, chuẩn thế còn gì!” 

“Thằng ranh này!”

Toru khoác tay lên vai tôi, rồi cả hai cùng nhau bật cười mà không rõ vì sao. 

Quả thật, tôi rất may mắn khi có thằng bạn như Toru. 

Sau đấy, tôi chào tạm biệt Toru và bước lên chuyến xe buýt. Khi đã tìm một chỗ ngồi ổn định và chiếc xe bắt đầu lăn bánh, tôi chợt nhận ra mình đang bất giác mỉm cười - giống như một đứa trẻ sắp được mở món quà đã mong chờ suốt cả ngày. Có lẽ vì tôi biết, ở điểm dừng cuối cùng này chính là nơi những cái ôm quen thuộc đang chờ tôi.

Cuối cùng sau khoảng hai mươi phút thì tôi cũng về đến nhà. Ánh đèn từ hành lang hắt ra một thứ sáng vàng ấm áp, khác hẳn với sắc đêm lạnh lẽo bên ngoài. Khẽ hít một hơi sâu tôi cố nặn ra một nụ cười thật tươi, như một cách xua tan mớ suy nghĩ vẩn vơ còn sót lại.

“Con về rồi đây.”

“A, mẹ ơi! Anh hai về rồi nè!” Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, tôi đã nghe thấy một giọng nói đầy năng lượng vang lên, kéo theo đó là  tiếng dép loẹt xoẹt rộn ràng từ trong phòng khách.  Vừa đặt cặp xuống thì trước mắt tôi là một cái đầu nhỏ ló ra từ cầu thang, ánh mắt của em ấy sáng rực nhìn tôi.

“Ừm, anh về rồi đây, Yumi.”

“Anh hai, lát nữa chơi với em nha!”Không đợi tôi đáp lại, con bé đã lao tới, vòng tay bé xíu ôm chặt lấy chân tôi. Thấy vậy, tôi cúi xuống xoa đầu cô em gái đáng yêu của mình, đồng thời cảm nhận được hơi ấm thật sự của một nơi được gọi là nhà.

“Về rồi đó hả, Haruki? Hôm nay đi chơi vui chứ?”Từ trong bếp, giọng mẹ vang lên ấm áp như mọi khi.

“Con và đám bạn hát tới mức khàn cả cổ luôn đó mẹ.”Vừa cười hì hì, tôi vừa bước lên cầu thang, hướng về căn phòng ngủ của mình.

“Sửa soạn xong rồi xuống ăn cơm nhé con, mẹ làm nhiều món con thích lắm.”

“Ăn xong nhớ chơi với em nữa đấy!” Yumi cũng không quên chen vào.

“Rồi rồi, anh biết rồi mà.” Tôi quay đầu lại mỉm cười với con bé trước khi khuất sau hành lang dẫn về phòng.

Tắm rửa xong, tôi thay một bộ đồ thoải mái rồi bước xuống nhà. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp đã lan khắp phòng khiến bụng tôi réo lên một tiếng rõ to. 

Bước vào bếp, tôi thấy mẹ đang dọn mâm cơm, còn Yumi thì ngồi xếp đũa một cách vui vẻ, miệng còn đang ngân nga một bài hát dễ thương nào đó.

“Anh xong rồi nè.”

“Anh hai, ngồi đây nè, ngồi cạnh em nè!” Yumi vội vàng kéo tay áo tôi xuống ngay cạnh chỗ con bé.

“Em không cần phải kéo anh như vậy đâu, anh có chạy mất đâu mà lo.”

Em gái tôi liền mỉm cười trông có vẻ hạnh phúc lắm, ước gì tôi cũng có thể được ngắm nhìn nụ cười lúc trưởng thành của Yumi…

Rồi tôi bới tô cơm cho con bé trước rồi cho mẹ, cuối cùng dành cho tôi.

“Mà mẹ ơi, mấy nay sao mẹ nấu nhiều món mà anh hai thích vậy ạ.” Ngay khi vừa nghe câu hỏi đầy ngây ngô của Yumi, sắc mặt mẹ tôi chợt có sự thay đổi.

“À… thì… tại lâu rồi mẹ không nấu mấy món này. Tự nhiên nhớ, nên nấu thôi.” Mẹ cười nhưng đó không phải nụ cười như mọi khi, trông nó vô cùng gượng gạo.

Tôi nhìn xuống tô cơm trắng trước mặt, lặng lẽ nhai miếng đầu tiên. Phải thừa nhận một điều rằng, từ nhỏ đến hiện tại, tôi chưa từng thấy mẹ nấu đủ đầy như dạo gần đây. Món cá kho tôi thích hay là tô canh rong biển thơm lừng, hôm nào tôi cũng được ăn, chúng còn là những nguyên liệu khá đắt nữa chứ. Và đương nhiên…tôi biết rõ vì sao mẹ mình lại làm như thế.

Cho dù trên bàn ăn hôm nay toàn là những món tôi yêu thích và được mẹ nấu rất ngon nhưng thi thoảng vẫn có một vị đắng len lỏi nơi đầu lưỡi.

Lúc bé, tôi từng nghĩ ngây ngô rằng những bữa cơm gia đình chỉ là khoảnh khắc hết sức bình thường. Nhưng mà chỉ riêng lúc này thôi, tôi lại mong rằng bữa cơm này có thể kéo dài mãi.

“Anh hai… anh sao vậy?” Giọng nói của cô em gái bất chợt kéo tôi trở về với thực tại.

“S-Sao vậy, Yumi?”

“Tại trông anh như người mất hồn á. Đúng không mẹ?” Con bé nghiêng đầu nhìn sang. Tôi cũng ngước theo con bé thì chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của mẹ.

“Haruki… cơ thể con vẫn ổn chứ?”

“Dạ, con không sao đâu. Mọi thứ vẫn ổn… chắc tại con suy nghĩ linh tinh thôi.”

“Có chuyện gì thì con nhớ phải nói với mẹ đấy.”

Tôi khẽ gật đầu rồi cúi xuống tiếp tục dùng bữa. Nói gì thì nói, đồ ăn mẹ nấu vẫn là thứ ngon nhất thế gian này.

“Mẹ, cho con thêm một bát nữa.”  Tôi ngẩng lên đầu lên rồi mỉm cười thật tươi với bà.

“Rồi rồi. Yumi, con có muốn ăn thêm không?”

“Dạ có!!” 

Bầu không khí nặng nề lúc nãy dần phai đi để nhường chỗ cho một bữa cơm đầy ấm cúng. Tiếng cười khúc khích của Yumi, giọng nói dịu dàng của mẹ và cả mùi thơm từ món cá kho cứ khiến tôi thấy tim mình nhẹ đi hẳn. Nghĩ lại thì hôm nay tôi đã lỡ khiến cho Toru cũng như là mẹ và Yumi lo lắng rồi, phải cố gắng học cách kiểm soát lại những cảm xúc tiêu cực thôi. 

Khi đang trấn an bản thân thì tôi nghe tiếng mở cửa cùng với tiếng giày quen thuộc vang lên nơi lối vào. 

“Bố về rồi đây.”

“Bố!” Yumi liền kêu lên đầy phấn khích rồi chạy ra đón ông, tôi cũng không còn cách nào khác mà bước theo con bé. 

Bước tới hành lang của lối vào, tôi thấy bố đã đứng sẵn ở đó, những nếp nhăn trên trán ông đã và đang xuất hiện nhiều hơn nhưng ông vẫn nở nụ cười hiền hậu thường ngày. Ông dang tay ôm lấy Yumi rồi bế con bé lên cao.

“Yumi có nhớ bố không nè?”

“Nhớ lắm luôn á!” Con bé bật cười khanh khách, rồi nài nỉ bố bế cao hơn nữa. Thế là hai bố con cứ lượn qua lượn lại trước mắt tôi.

Tôi đứng đó, tay vô thức siết nhẹ vạt áo. Yumi được nâng cao giữa không trung, tay chân con bé thì vung vẩy như một chú chim nhỏ trong vòng tay của bố, tiếng cười của con bé vang khắp gian phòng, lan ra đến cả những góc khuất trong tim tôi.

Rồi tôi nhìn theo bàn tay lớn của bố đang đỡ lưng con bé, trông chúng thật vững chãi. Một thoáng đâu đó trong lòng tôi như chùng xuống. Ngay lúc ấy, bố quay sang nhìn tôi, ánh mắt đó đang ánh lên sự ấm áp.

“Còn con trai bố thì sao? Không ôm bố một cái à?” Ngay khi vừa ông vừa dứt lời, tôi lao tới và ôm chầm lấy ông mà không đợi thêm một giây một phút nào.

Cái ôm tưởng chừng như thoáng qua này lại có thể giúp tôi có thêm cơ hội để cảm nhận rõ hơi ấm từ người bố đáng quý. Cảm giác này thật dễ chịu và yên bình làm sao – như thể chẳng có cơn bão nào của cuộc đời có thể chạm đến khi tôi ở trong vòng tay này. Đồng thời, tôi cũng giấu đi đôi mắt đã hơi ươn ướt này nữa.

“Con tính ôm bố tới chừng nào đây?” Ông bật cười khi lần đầu thấy thằng con trai này ôm lâu đến như thế.

“Chắc là sang ngày mai luôn đấy.” 

“Tha cho ông già này đi, bố đã qua cái tuổi nồng cháy rồi, tất cả là tại mẹ con đấy.” Hiểu ra câu đùa vừa rồi của ông, tôi lại bật cười lớn hơn nữa. Nhờ thế mà tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn, tôi mới chậm rãi rời khỏi người ông.

“À bố có quà cho hai đứa đấy.”

Nghe đến chữ “quà” Yumi lập tức nhảy chân sáo tới chỗ bố, đầu thì gật liên tục. Tôi có cảm tưởng đôi mắt của Yumi đang sáng rực lên như hai vì sao nhỏ

“Quà gì vậy bố?!”

Bố bật cười, xoa nhẹ đầu con bé rồi lấy ra một chiếc hộp màu sắc từ túi bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc được nhận lấy hộp màu vẽ ấy, Yumi gần như hét lên vì sung sướng.

“Thích quá bố ơi!!”

Nói rồi con bé ôm khư khư món quà rồi chạy thẳng vào phòng khách, chắc lại chuẩn bị vẽ mấy bức tranh rực rỡ mà nó hay tưởng tượng ra. Tôi mong rằng sau này, cái năng lượng tích cực của con bé sẽ là nguồn động lực cho bố mẹ.

Khi tôi quay lại, bố đã chìa sẵn ra một hộp quà khác đang được đặt gọn gàng trong tay.

“Còn đây là quà cho con nè, Haruki.”

“C-con mở ra ngay bây giờ được chứ?”

“Dĩ nhiên là được rồi.”

Không đợi thêm một giây nào, tôi vội vàng tháo dải nơ, mở nắp hộp ra – cảm giác giống như đang bóc một món quà tuổi thơ mà đã rất lâu rồi mình mới lại có.

“Cái này là…”

“Đúng như con nghĩ đấy,” Bố tôi cười rồi tiếp tục. “Mẫu giày thể thao mới nhất.”

Tôi gần như không tin vào mắt mình. Mẫu giày này mới ra mắt chưa lâu, giá của nó chắc chắn sẽ cao ngất ngưởng. Vậy mà…

“Bố… mua cho con đôi giày này thật ạ?”

“Chứ sao nữa, dù gì thì đây cũng là những gì bố có thể làm cho con.”

Tôi lặng người trong một khắc, chỉ biết nhìn chằm chằm vào đôi giày thể thao mới tinh đang nằm trong hộp. Từ bé đến giờ, bố đã làm cho tôi rất nhiều điều và đến tận bây giờ, ông càng làm nhiều thứ hơn nữa. Cố nén cảm giác nghẹn ngào vào trong, tôi nở một nụ cười thật tươi với bố.

“Con…vui lắm ạ!”

“Miễn là con trai của bố được vui thì có phải mua một trăm đôi giày, bố cũng sẽ mua cho con.” Nghe ông nói như thế, trong lòng tôi liền dâng lên một cảm giác ấm áp. Rồi tôi khẽ đưa tay vuốt ve đôi giày như thể sợ làm hỏng đi sự hoàn hảo của nó.

Tôi định nói thêm điều gì đó nhưng chưa kịp mở lời thì một âm thanh quen thuộc vang lên từ phía phòng khách. 

“Anh hai ơi! Em vẽ xong rồi nè!” Tiếng gọi thích thú của Yumi đã cắt ngang đi không khí tĩnh lặng giữa hai bố con.

“Kìa, con đi chơi với em gái con đi Haruki, bố vào ăn bếp ăn chút cơm.” Vừa nói, ông vừa dịu dàng vỗ vai tôi.

“Dạ vâng, à mà bố này…con cảm ơn bố nhiều.” Tôi lại cố gắng cười thật tươi rồi đứng dậy, bước vào phòng khách nơi Yumi đang ngồi bệt giữa thảm với đống bút màu vương vãi xung quanh. Con bé vừa nhìn thấy tôi liền vẫy tay liên tục.

“Anh lại đây, lại đây coi nè! Em vẽ anh á!”

Tôi nhanh chóng bước tới ngồi cạnh con bé. Trên tờ giấy là một bức vẽ ngây ngô, là một chàng trai tóc xù, mặc áo đá bóng, tay cầm quả bóng đang cười toe toét. Dù nét vẽ còn nguệch ngoạc, nhưng tôi nhận ra ngay đó là mình.

“Anh giống vậy lắm sao?”

Yumi liền gật đầu lia lịa: “Giống chứ, hì hì. Còn cái này là em nè, đang cổ vũ anh hai đá banh á!”

Tôi không nhịn được mà bật cười, rồi với lấy một cây bút màu khác.

“Cho anh vẽ với được không?”

“Dạ được, nhưng mà đừng có làm xấu tranh của em nha.”

“Anh sẽ cố hết sức.” Tôi đáp lại một cách đầy năng lượng rồi bắt đầu tô màu vào nền trời phía sau hai nhân vật trong tranh.

Và thế là cả hai chúng tôi cứ thế ngồi cặm cụi bên nhau giữa căn phòng nhỏ. Tôi vừa vẽ vừa lắng nghe những mẩu chuyện của Yumi, thỉnh thoảng bật cười theo sự hồn nhiên của con bé. Cứ thế, hai anh em chuyện trò cho đến mức quên luôn cả thời gian.

“Hai đứa, đến lúc đi ngủ rồi. Haruki đừng quên uống thuốc nha con.” Giọng của mẹ vang lên từ phòng bếp nhắc nhớ. Tôi nhìn đồng hồ thì phát hiện ra đã hơn mười một giờ, trễ như thế này rồi sao?!

“Dạ rồi.” Cả hai đứa chúng tôi liền đồng thanh đáp lại rồi bắt đầu dọn dẹp.

Sau khi đã dọn dẹp xong bút màu và tranh vẽ, tôi xoa đầu Yumi rồi chúc con bé ngủ ngon. Cửa phòng nó khép lại với tiếng “cạch” nhỏ, để lại hành lang im ắng và ánh đèn ngủ mờ vàng hắt qua. Tôi đẩy cửa bước vào phòng mình.

Căn phòng vẫn như mọi ngày, gọn gàng và ngăn nắp nhưng lại mang theo một mùi hương chẳng dễ chịu chút nào - mùi thuốc than nồng nặc cứ bám lấy mọi ngóc ngách. Trên kệ cao sát tường là những chiếc cúp và huy chương lấp lánh trong ánh đèn ngủ, chúng đều là những chiến tích từ những ngày còn khỏe mạnh, còn được tung hoành trên sân cỏ. Có chiếc cúp đã bắt đầu phai màu nhưng tôi vẫn không nỡ cất vào kho.

Tôi tiến lại gần, đặt hộp giày bố tặng lên bàn học, cẩn thận mở ra lần nữa như thể vẫn chưa dám tin là nó thật sự ở đây. Mùi da mới vẫn còn thoang thoảng. Tôi rút một chiếc giày ra khỏi hộp rồi nâng niu trên tay. Đôi giày quá đẹp với chất liệu vô cùng tuyệt vời…nhưng mà tiếc thay, bàn chân tôi giờ đây đã chẳng còn đủ sức để mang nó vào sân nữa.

Rồi tôi ngồi phịch xuống giường, cho tâm trí bay bổng theo ý muốn của nó. Cứ như vậy, hình ảnh về sân cỏ liền vụt qua. 

Tôi nhớ những cảm giác đó. Nhớ cả những tiếng reo hò, tiếng gọi nhau giữa những đường chuyền. Nhớ khoảnh khắc trái bóng chạm lưới và tim mình như muốn vỡ tung.

Quay sang kệ tủ bên cạnh, ánh mắt tôi vô tình thấy một thứ vô cùng thân thuộc – là đôi giày tôi hay mang. Giờ đây, nó đã bị bám đầy bụi nhưng vẫn còn nguyên hình dáng. Vết trầy ở gót chân trái, vết mực nguệch ngoạc bạn bè từng ký tên… tất cả đều hiện ra rõ ràng đến nhói lòng.

Tôi cúi xuống và đặt đôi giày mới cạnh đôi giày cũ. Một cái mới tinh chưa từng được sử dụng. Một cái thì đã mòn vẹt vì những ngày tháng tôi còn trên sân cỏ.

Hai đôi giày này như đang tượng trưng cho hai thế giới vậy – một của hiện tại và một của những gì tôi đã đánh mất.

Tôi không muốn tưởng tượng thêm nữa mà chỉ lặng lẽ nhìn chúng.

Tách.

Một giọt nước rơi xuống mặt giày.

Tách. Tách.

Thêm vài giọt nữa, tầm nhìn của tôi cũng dần nhòa đi. Tôi liền đưa tay lên má theo phản xạ.

Tách. Tách.

Tôi…đang khóc sao?

Dù đã cố gắng đến thế nào, tôi vẫn không thể ngăn được những giọt nước mắt này. Dù có kiềm nén bằng bất cứ cách nào, chúng vẫn cứ thế rơi xuống.

Thật ra, tôi đã luôn biết.  

Tôi biết rõ hơn bất kỳ ai - thời gian của mình không còn nhiều nữa.  

Rằng căn bệnh tim quái ác này sẽ giết tôi. Không phải năm sau, thì cũng có thể là vài tháng nữa. Hoặc vài tuần, tôi cũng không biết rõ nữa nhưng có một điều tôi luôn hiểu rằng…

Tôi sợ lắm, sợ khủng khiếp.

Tôi sợ cái chết, sợ hơn bất cứ điều gì.  

Dẫu tôi có cố mỉm cười thật nhiều, cố tỏ ra mạnh mẽ đến đâu thì vẫn chẳng thể thay đổi được một sự thật tàn khốc, tôi sẽ chết.

Tôi sẽ không được gặp lại bố mẹ nữa. Không thể tiếp tục vẽ tranh cùng Yumi, hay chạy theo trái bóng bên cạnh Toru. Tôi càng không thể nào thực hiện được lời hứa ấy.

Biết bao điều tôi còn muốn làm. Biết bao ước mơ còn dang dở... 

Vậy mà…

Tôi cứ thế khóc. Khóc thật nhiều. Khóc cho đến khi đôi vai run lên bần bật, cho đến khi cơ thể này chẳng còn chút sức lực nào nữa mà thiếp đi.

Và rồi, trong cơn mơ, tôi thấy bản thân đang lang thang ở một nơi nào đó thì vô tình bắt gặp một tấm biển cũ kỹ, dòng chữ mờ nhòe dưới lớp sơn bạc màu nhưng vẫn hiện rõ: Fukui.

Là quê nhà ngày xưa của tôi...

Tôi đứng đó thật lâu, mắt dõi theo những con đường cũ, những mái nhà thấp thoáng sau tán cây. Mọi thứ vừa lạ lẫm, lại vừa thân thuộc đến nao lòng.

“Này Haruki, hôm nay cậu về thăm Fukui sao?”

Bất chợt, một giọng nói ngọt ngào và quen thuộc vang lên sau lưng tôi.

Tôi khẽ giật mình quay lại. Dưới ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời thì thấy một cô gái đang đứng đó, mỉm cười dịu dàng. Mái tóc dài ngang lưng của cô mang sắc nâu nhạt, ánh lên trong nắng chiều. Những lọn tóc cũng khẽ bay trong gió.

“N-Natsume? L-là cậu thật sao...?”

“Trời ạ, mới xa nhau có vài năm thôi mà cậu lại quên tớ rồi à?” Cô nàng phụng phịu và phồng má giận dỗi, nhưng chỉ vài giây sau, gương mặt ấy lại nhanh chóng nở một nụ cười dịu dàng hơn bất kỳ điều gì trên đời.

“Tớ… xin lỗi nhé.” Không hiểu sao vào lúc đó, tôi lại buột miệng thốt ra câu ấy.

“Hửm? Tại sao Haruki lại xin lỗi?”

“Tớ đã rời đi… chắc hẳn Natsume cô đơn lắm phải không? Tớ còn chẳng thể thực hiện được lời hứa năm xưa của hai ta nữa… một lần nữa, tớ xin lỗi.” Rồi tôi cúi đầu, không dám tiếp tục đối diện với cô ấy.

“Tớ chẳng quan tâm đâu. Được thấy cậu ở đây, như thế là đủ rồi. Đi cùng tớ nào, Haruki.” Bất chợt, hai bàn tay nhẹ nhàng đặt lên má tôi, hơi ấm lan tỏa qua từng ngón tay. Cảm giác đó như kéo tôi ra khỏi bóng tối trong lòng. Tôi khẽ ngẩng lên, ánh mắt chạm vào Natsume. Trong khoảnh khắc ấy, mọi nghi ngờ, sợ hãi như tan biến hết.

Nói rồi cô ấy nắm lấy tay tôi rồi kéo đi trong nắng chiều vàng rực.

“C-Cậu vẫn chẳng thay đổi gì cả… Có khi còn xinh hơn trước nữa ấy chứ.”

“Nói gì vậy hả, cậu làm tớ ngại quá à.” Cô nàng bật cười, nụ cười ấy vô tình khiến trái tim tôi khẽ run lên.

Người ta vẫn thường hay nói - thuốc không phải là phương pháp duy nhất để xoa dịu nỗi đau. Đôi khi, chỉ cần một giấc mơ đẹp là đủ.

Cứ thế, tôi lặng lẽ bước theo cô giữa con phố xưa, lòng ngập tràn những cảm xúc không tên. Một giấc mộng tôi từng mong mỏi, từng khát khao.

Là được gặp lại người con gái tôi từng thương thêm một lần nữa thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...