20px

Tôi định mở miệng.

Thẩm Khinh Châu lại khẽ lắc đầu với tôi.

Ý bảo tôi đừng nói.

Sau đó.

Anh nhìn thẳng vào bố.

“Bác có thể cho cháu biết lý do không?”

Bố đáp rất bình tĩnh.

“Cậu rất tốt.”

“Tôi chưa từng phủ nhận.”

“Nhưng cậu lớn hơn nó mười tuổi.”

“Là giáo sư.”

“Là bác sĩ.”

“Còn nó.”

“Vẫn chỉ là một đứa trẻ.”

“Tôi không muốn sau này.”

“Nó phải cố gắng chạy theo bước chân của cậu.”

“Cũng không muốn.”

“Nó vì yêu mà đánh mất chính mình.”

“Tôi là bố.”

“Tôi chỉ muốn con gái sống thoải mái.”

Từng câu từng chữ.

Đều xuất phát từ tình yêu của một người cha.

Tôi bỗng hiểu.

Hóa ra.

Bố chưa từng phản đối vì ghét Thẩm Khinh Châu.

Ông chỉ sợ…

Tôi sẽ chịu thiệt.

Thẩm Khinh Châu lặng im vài giây.

Rồi chậm rãi đứng dậy.

Anh cúi đầu thật sâu trước bố.

“Bác.”

“Cháu xin lỗi.”

“Có lẽ vì cháu.”

“Nên bác mới lo lắng.”

“Nhưng…”

Anh ngẩng đầu.

Ánh mắt kiên định.

“Cháu sẽ không yêu cầu bác đồng ý ngay.”

“Cháu cũng sẽ không khiến Tô Tô khó xử.”

“Hiện tại.”

“Cô ấy vẫn là sinh viên.”

“Cháu vẫn là giáo viên.”

“Cháu sẽ giữ đúng giới hạn.”

“Đợi đến khi cô ấy tốt nghiệp.”

“Nếu lúc đó.”

“Cô ấy vẫn chọn cháu.”

“Cháu sẽ lại đến.”

“Đường đường chính chính xin bác giao con gái cho cháu.”

Bố nhìn anh.

Không nói gì.

Thẩm Khinh Châu tiếp tục.

“Nếu lúc đó.”

“Bác vẫn phản đối.”

“Cháu sẽ tiếp tục chờ.”

“Một năm.”

“Hai năm.”

“Năm năm.”

“Bao lâu cũng được.”

“Điều kiện duy nhất.”

“Là xin bác đừng ép cô ấy lựa chọn.”

“Cô ấy đã từng vì sợ hãi mà bỏ chạy một lần.”

“Lần này.”

“Xin hãy để cô ấy trưởng thành.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Tôi không nhịn được nữa.

Nước mắt lăn dài.

Đây là người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ chê mình non nớt.

Lại đang dùng cách dịu dàng nhất…

Để bảo vệ cả tôi và bố.

Bố lặng người.

Ông nhìn Thẩm Khinh Châu rất lâu.

Lại nhìn sang tôi.

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

“Con bé…”

“Đúng là gặp được người tốt.”

Tôi và Thẩm Khinh Châu đều ngẩn ra.

Bố đứng dậy.

Đi đến bên cửa sổ.

Lưng quay về phía chúng tôi.

Giọng ông nhỏ đi rất nhiều.

“Tôi không hứa sẽ đồng ý.”

“Nhưng…”

“Tôi sẽ không ngăn.”

“Có điều.”

“Nó phải học xong.”

“Cậu cũng phải giữ lời.

“Trong thời gian này.”

“Không được để người khác dị nghị.”

Thẩm Khinh Châu khẽ cúi đầu.

“Cháu hứa.”

Tôi vừa định thở phào.

Điện thoại của Thẩm Khinh Châu đột nhiên reo vang.

Anh nhìn màn hình.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

Là điện thoại từ bệnh viện.

Đầu dây bên kia vang lên giọng gấp gáp.

“Giáo sư Thẩm!”

“Có tai nạn liên hoàn!”

“Đưa vào hơn hai mươi bệnh nhân!”

“Toàn bộ khoa Ngoại khẩn cấp tập trung!”

Thẩm Khinh Châu lập tức đứng dậy.

“Cháu phải đi.”

Anh quay người định rời khỏi cửa.

Tôi bỗng gọi giật lại.

“Thẩm Khinh Châu!”

Đây là lần đầu tiên.

Tôi gọi thẳng tên anh trước mặt bố.

Anh quay đầu.

Tôi nhìn người đàn ông mình yêu.

Khẽ mỉm cười.

“Anh nhớ…”

“Bình an trở về.”

Ánh mắt Thẩm Khinh Châu dịu xuống.

Anh gật đầu.

“Được.”

Nhìn bóng lưng anh chạy xuống cầu thang.

Bố đứng cạnh tôi.

Khẽ nói.

“Con gái.”

“Con chọn người này…”

“Có lẽ bố thật sự nên nhìn lại.”

Tôi còn chưa kịp vui.

Điện thoại lại rung lên.

Là thông báo từ trường.

“Do vụ tai nạn đặc biệt nghiêm trọng, khoa Y sẽ cử một số sinh viên năm nhất đến bệnh viện hỗ trợ công tác hậu cần.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Trong lòng chợt dâng lên một dự cảm mãnh liệt.

Lần này…

Tôi sẽ được nhìn thấy con người thật nhất của Thẩm Khinh Châu.

10

Khi tôi cùng các sinh viên khác chạy đến bệnh viện, bầu không khí đã hoàn toàn khác ngày đầu tiên đến đây.

Tiếng xe cấp cứu nối nhau vang lên.

Các y tá đẩy băng ca chạy dọc hành lang.

Mùi thuốc sát trùng xen lẫn mùi máu khiến tim tôi thắt lại.

Điều dưỡng trưởng nhanh chóng phân công.

“Năm nhất phụ trách vận chuyển vật tư.”

“Không được tự ý vào phòng mổ.”

“Tất cả nghe theo chỉ đạo.”

“Rõ!”

Tôi ôm một thùng dịch truyền chạy qua hành lang.

Đúng lúc cửa phòng cấp cứu mở ra.

Thẩm Khinh Châu bước ra.

Áo blouse trắng của anh đã lấm tấm vết máu.

Khẩu trang che gần nửa khuôn mặt.

Chỉ còn đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi.

Thế nhưng khi nhìn thấy tôi, anh vẫn khẽ nhíu mày.

“Sao em lại ở đây?”

“Tổ chức hỗ trợ.”

Anh gật đầu.

“Cẩn thận.”

Chỉ kịp nói hai chữ.

Một bác sĩ khác đã chạy tới.

“Giáo sư Thẩm!”

“Bệnh nhân số bảy tụt huyết áp!”

Anh lập tức quay người.

Không hề do dự.

Tôi đứng nhìn bóng lưng ấy biến mất sau cánh cửa phòng mổ.

Lần đầu tiên…

Tôi hiểu vì sao nhiều bệnh nhân gọi anh là ân nhân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...