Ánh mắt Thẩm Khinh Châu xuất hiện một tia dao động.
Anh nhìn tôi.
Giọng rất khẽ.
“Vì tôi không nghĩ em là người sẽ chia tay vô cớ.”
“Tôi muốn biết.”
“Mình đã làm sai điều gì.”
“Tôi muốn sửa.”
Một câu nói đơn giản.
Lại khiến nước mắt tôi rơi xuống.
Tôi cuống quýt lau đi.
“Xin lỗi…”
“Là em sai.”
“Em không nên làm vậy.”
“Tất cả đều là lỗi của em.”
Anh im lặng nhìn tôi.
Rất lâu sau mới hỏi.
“Vì sao?”
Tôi cắn môi.
Không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Em…”
“Em thấy chúng ta không thể.”
“Anh hai mươi tám tuổi.”
“Đã có công việc.”
“Còn em chỉ mới thi đại học.”
“Em còn nói dối tuổi.”
“Nói dối tên.”
“Nói dối rất nhiều thứ.”
“Em nghĩ…”
“Nếu tiếp tục.”
“Đến lúc anh biết sự thật sẽ càng thất vọng.”
“Tự em kết thúc sẽ tốt hơn.”
Tôi càng nói càng nhỏ.
Đến cuối cùng gần như không còn nghe thấy.
Thẩm Khinh Châu khẽ nhắm mắt.
Một lúc sau.
Anh mới cười.
Nụ cười ấy không hề vui.
“Vậy nên.”
“Em thay tôi quyết định.”
Tôi không nói được gì.
Đúng vậy.
Từ đầu đến cuối.
Tôi chưa từng hỏi anh nghĩ gì.
Tôi chỉ tự cho rằng chia tay sẽ là lựa chọn tốt nhất.
Thẩm Khinh Châu đứng dậy.
Bước đến trước mặt tôi.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một mét.
Tôi vô thức lùi lại.
Lưng chạm vào mép bàn.
Không còn đường lui.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Đôi mắt sâu như màn đêm.
“Tô Lưu Lê.”
Anh vẫn gọi cái tên ấy.
“Lúc gửi tin nhắn chia tay…”
“Em có từng khóc không?”
Tôi ngẩn người.
Trong đầu hiện lên đêm hôm đó.
Sau khi nhấn nút gửi.
Tôi ôm chăn khóc suốt cả đêm.
Khóc đến mức sáng hôm sau mắt sưng không mở nổi.
Nhưng…
Tôi không nói.
Anh lại hỏi.
“Hay em thật sự chưa từng thích tôi?”
Ngực tôi đau nhói.
Tôi ngẩng đầu.
Muốn nói điều gì đó.
Lại phát hiện cổ họng như bị chặn kín.
Không phát ra nổi một âm thanh.
Thẩm Khinh Châu khẽ cười.
Lần này.
Anh chủ động lùi lại một bước.
“Tôi biết rồi.”
Anh cất điện thoại vào ngăn kéo.
Giọng nói trở về vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Em về đi.”
Tôi đứng bất động.
Không hiểu vì sao anh lại dễ dàng kết thúc như vậy.
Đúng lúc tôi xoay người chuẩn bị rời khỏi giảng đường.
Phía sau bỗng truyền đến giọng nói rất khẽ.
“Tô Vãn Lê.”
Tôi dừng bước.
“Tôi hỏi em thêm một câu cuối.”
“Từ đầu đến cuối.”
“Em…”
“Có từng thật lòng thích tôi không?”
Tôi siết chặt quai cặp.
Móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.
Một lúc rất lâu.
Tôi vẫn không đủ dũng khí quay đầu.
Chỉ để lại một câu rất nhỏ.
“…Xin lỗi.”
Rồi gần như chạy trốn khỏi giảng đường.
Tiếng bước chân dần biến mất cuối hành lang.
Trong căn phòng rộng lớn.
Thẩm Khinh Châu nhìn cánh cửa đã khép lại.
Khóe môi khẽ cong lên.
Trong nụ cười ấy không còn chút giận dữ.
Chỉ còn sự bất lực pha lẫn dịu dàng.
Anh lẩm bẩm như đang nói với chính mình.
“Vẫn giống hệt năm đó…”
“Hễ gặp chuyện là chỉ biết chạy.”
4
Sau hôm đó, tôi bắt đầu cuộc sống mà bản thân gọi là…
“Kế hoạch sinh tồn.”
Nguyên tắc đầu tiên.
Có thể không đến gần giáo sư Thẩm thì tuyệt đối không đến gần.
Nguyên tắc thứ hai.
Có thể ngồi hàng cuối thì nhất quyết không ngồi hàng đầu.
Nguyên tắc thứ ba.
Nếu buộc phải đối diện…
Lập tức cúi đầu.
Không nhìn.
Không nói.
Không giao tiếp bằng mắt.
Tôi vốn tưởng chỉ cần mình tránh, mọi chuyện sẽ dần qua đi.
Thế nhưng…
Hiện thực lại hoàn toàn ngược lại.
…
Buổi học giải phẫu tuần sau.
Vừa bước vào phòng học, Đường Vi đã kéo tôi chạy như bay.
“Nhanh lên!”
“Muộn là hết chỗ đẹp.”
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì đã bị cô ấy ấn ngồi xuống bàn đầu.
“Bàn đầu nhìn rõ hơn.”
“Tớ nghe nói giáo sư Thẩm thích hỏi sinh viên hàng đầu.”
“…”
Tôi cười còn khó coi hơn khóc.
Thích hỏi?
Anh thích hỏi mình tôi thì có.
Quả nhiên.
Chưa đầy mười phút sau.
Thẩm Khinh Châu bước vào.
Ánh mắt anh quét một vòng.
Rồi rất tự nhiên dừng trên người tôi.
“Tô Vãn Lê.”
“…”
“Đứng lên.”
Cả lớp đồng loạt quay lại nhìn tôi.
Tôi chậm chạp đứng dậy.
“Cho tôi biết…”
“Dây thần kinh sọ số bảy chi phối cơ nào?”
May mà tối qua có học bài.
Tôi trả lời lưu loát.
Anh gật đầu.
“Đúng.”
“Ngồi xuống.”
Tôi vừa thở phào.
Anh lại nói tiếp.
“Trả lời rất tốt.”
“Xem ra tối qua không thức chơi game.”
Cả lớp bật cười.
Tôi đỏ bừng mặt.
Anh…
Anh còn nhớ cả chuyện hồi yêu qua mạng.
Ngày nào tôi cũng nói:
“Học một lát thôi.”
Kết quả chơi game đến hai giờ sáng.
Sau đó còn mè nheo anh gọi dậy học.
Tên bụng dạ hẹp hòi này.
Đến giờ vẫn nhớ.
…
Tan học.
Lâm Hân ôm vai tôi.
“Vãn Lê.”
“Cậu có thấy giáo sư hơi để ý cậu không?”
Chu Mạn cũng gật đầu.
“Tớ cũng thấy.”
“Tuần nào cũng gọi cậu trả lời.”
“Chắc vì điểm đầu vào của cậu cao.”
Tôi cười gượng.
“Ừ…”
Nếu các cậu biết nguyên nhân thật.
Chắc sẽ không cười nổi đâu.
…
Chỉ sau nửa tháng.
Tin đồn bắt đầu xuất hiện.
Có người nói.
Giáo sư Thẩm thích học sinh chăm chỉ.
Có người lại bảo.
Tô Vãn Lê được giáo sư ưu ái.
Thậm chí trên diễn đàn trường còn có người đăng bài.
“Giáo sư trẻ nhất học viện đặc biệt quan tâm một nữ sinh năm nhất.”
Phía dưới là hàng trăm bình luận.
“Tôi cũng phát hiện.”
“Lần nào cũng gọi cô ấy.”
“Có khi nào là người quen?”
“Tôi ghen rồi.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Chỉ muốn đập đầu vào tường.
Đúng lúc ấy.
Một thông báo hiện lên.
Người gửi.
Thẩm Khinh Châu.
Tôi suýt làm rơi điện thoại.
Tin nhắn chỉ có một câu.
“Chiều nay nộp báo cáo đúng hạn.”
“…”
Tôi nhìn đi nhìn lại.
Thật sự chỉ là thông báo học tập.
Không phải nhắn riêng.
Mà gửi cho cả nhóm lớp.
Tôi thở phào.
Xem ra…
Là mình nghĩ nhiều.
…
Cuối tuần.
Khoa tổ chức buổi thực hành.
Các nhóm lần lượt hoàn thành bài kiểm tra.
Đến lượt nhóm tôi.
Tôi đang chăm chú ghi chép thì phía sau bỗng vang lên tiếng gọi.
“Tô Vãn Lê.”
Tôi quay đầu.
Một nam sinh cao ráo đang đứng đó.
Là lớp trưởng lớp bên.
Tên Hứa Dịch.
Từ đầu năm đã rất nổi tiếng.
Học giỏi.
Đẹp trai.
Gia cảnh tốt.
“Có chuyện gì không?”
Anh ta cười.
“Có thể ra ngoài nói vài câu không?”
Đường Vi lập tức sáng mắt.
“Đi đi.”
“Có chuyện hay rồi.”
Tôi chỉ còn cách theo Hứa Dịch ra hành lang.
Anh ta hơi ngượng ngùng.
“Thật ra…”
“Tớ để ý cậu từ lễ khai giảng.”
“Có thể…”
“Làm bạn gái tớ không?”
Tôi ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên có người tỏ tình với mình ở đại học.
Hứa Dịch đưa bó hoa nhỏ giấu sau lưng ra.
“Tớ biết hơi đường đột.”
“Nhưng tớ muốn thử.”
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng thực hành mở ra.
Thẩm Khinh Châu cùng mấy giảng viên bước ra.
Anh chỉ liếc sang bên này một cái.
Rồi bình thản đứng nói chuyện với đồng nghiệp.
Từ đầu đến cuối.
Không hề nhìn thêm lần nào nữa.
Tôi không hiểu sao trong lòng lại có chút hụt hẫng.
Rõ ràng…
Anh đâu có nghĩa vụ quan tâm.
Hứa Dịch vẫn đang chờ câu trả lời.
Tôi hít sâu một hơi.
Xin lỗi.
“Cậu rất tốt.”
“Nhưng…”
“Tớ không thể đồng ý.”
Anh ta cười gượng.
“Là vì chưa muốn yêu?”
Tôi lắc đầu.
Ánh mắt vô thức nhìn về phía cuối hành lang.
Chaporia
Bình Luận (0)