20px

“Ngay cả ảnh cũng chỉnh sửa.”

“Em luôn nghĩ.”

“Nếu một ngày anh biết sự thật.”

“Anh sẽ thấy em rất trẻ con.”

“Sẽ thất vọng.”

“Em không muốn chờ đến ngày bị anh bỏ.”

“Thà tự mình kết thúc trước.”

Nói đến đây.

Nước mắt tôi đã rơi xuống.

“Em biết như vậy rất ích kỷ.”

“Nhưng lúc đó.”

“Em thật sự rất sợ.”

“Sợ anh sẽ không còn thích em.”

Thẩm Khinh Châu lặng im.

Một lúc sau.

Anh bất ngờ đưa tay lau giọt nước mắt trên má tôi.

Động tác rất nhẹ.

“Tô Vãn Lê.”

“Tôi hỏi em.”

“Trong mắt em.”

“Tôi là người nông cạn như vậy sao?”

Tôi vội lắc đầu.

“Không phải.”

“Vậy tại sao.”

“Em lại thay tôi quyết định?”

Một câu hỏi.

Khiến tôi hoàn toàn cứng người.

Đúng vậy.

Từ đầu đến cuối.

Tôi đều tự mình phán đoán.

Tự mình sợ hãi.

Rồi tự mình chia tay.

Chưa từng hỏi anh một lần.

Thẩm Khinh Châu nhìn mặt hồ phía xa.

Giọng anh rất khẽ.

“Thật ra.”

“Tôi cũng từng định nói với em.”

“Tốt nghiệp học kỳ đó.”

“Tôi sẽ đến gặp bố mẹ em.”

Tôi ngây người.

“Cái gì?”

Anh khẽ cười.

“Tôi đã chuẩn bị quà.”

“Cũng xin nghỉ phép.”

“Thậm chí còn đặt vé máy bay.”

“Muốn gặp người nhà em.”

“Tôi nghĩ.”

“Nếu em còn nhỏ.”

“Tôi sẽ chờ.”

“Đợi em tốt nghiệp.”

“Đợi em trưởng thành.”

“Đợi đến khi em đủ tự tin đứng cạnh tôi.”

“Bao lâu cũng được.”

Mỗi một câu.

Đều như một nhát dao cứa vào tim tôi.

Tôi chưa từng biết.

Trong lúc mình hoảng loạn nghĩ cách rời đi.

Anh đã nghiêm túc lên kế hoạch cho tương lai của cả hai.

Tôi không kìm được nữa.

Nước mắt trào ra.

“Xin lỗi…”

“Là em quá ngốc.”

“Em…”

Lời còn chưa dứt.

Tôi đã nhào tới ôm lấy anh.

Cả người run lên vì khóc.

“Tất cả đều là lỗi của em.”

“Em không nên bỏ chạy.”

“Không nên chặn anh.”

“Không nên để anh tìm em lâu như vậy.”

Tôi khóc đến mức vai run bần bật.

Bàn tay đặt bên người của Thẩm Khinh Châu khựng lại.

Một lúc sau.

Anh mới chậm rãi giơ tay.

Nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

Giống như hai năm trước.

Mỗi lần tôi khóc qua màn hình.

Anh đều dịu dàng dỗ dành.

“Không sao.”

Anh khẽ vuốt tóc tôi.

“Lần này.”

“Tìm được em rồi.”

“Tôi không trách em nữa.”

Nghe câu ấy.

Tôi càng khóc dữ hơn.

Một lúc rất lâu sau.

Tôi mới đỏ mắt buông anh ra.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của Thẩm Khinh Châu đổ chuông.

Anh nhìn màn hình.

Lông mày khẽ nhíu.

Là bố tôi gọi.

Anh bắt máy.

Giọng bố vang lên đầy vui vẻ.

“Tiểu Thẩm.”

“Cuối tuần rảnh không?”

“Đến nhà anh ăn cơm nhé.”

“Tô Tô cũng ở nhà.”

Thẩm Khinh Châu nhìn tôi đang đứng trước mặt.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Được.”

“Em nhất định sẽ đến.”

Tôi còn chưa kịp thở phào.

Thì đầu dây bên kia, bố tôi cười ha hả nói thêm một câu.

“Tiện thể.”

“Anh cũng muốn bàn với cậu.”

“Chuyện tìm bạn trai cho con bé.”

Nụ cười trên môi Thẩm Khinh Châu chợt khựng lại.

Còn tôi…

Chỉ thấy trước mắt tối sầm.

Xong rồi.

Lần này…

Thật sự sắp xảy ra chuyện lớn.

6

Suốt quãng đường trở về ký túc xá, đầu óc tôi chỉ quanh quẩn một câu nói của bố.

“Tiện thể bàn chuyện tìm bạn trai cho con bé.”

Nếu để bố biết…

Người tôi thích chính là Thẩm Khinh Châu.

Lại còn là người yêu qua mạng năm xưa.

Chắc bố sẽ tăng huyết áp ngay tại chỗ.

Cuối tuần.

Tôi vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn quen thuộc.

Bố đang đeo tạp dề, bận rộn trong bếp.

Thấy tôi về, ông cười tươi.

“Con gái về rồi à.”

“Mau rửa tay.”

“Hôm nay bố làm toàn món con thích.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Trong lòng lại thấp thỏm không yên.

Chưa đầy mười phút sau.

Chuông cửa vang lên.

Bố lập tức cởi tạp dề.

“Tới rồi.”

Tôi nhìn theo.

Thẩm Khinh Châu mặc áo sơ mi màu xám nhạt, trên tay xách rất nhiều quà.

Vừa vào cửa đã lễ phép cúi đầu.

“Anh Tô.”

“Em đến rồi.”

Bố cười ha hả.

“Đến là được.”

“Mang nhiều đồ thế làm gì.”

“Vào đi.”

Từ đầu đến cuối.

Thẩm Khinh Châu chỉ khẽ gật đầu với tôi.

Ánh mắt bình thản như chưa từng ôm tôi khóc bên hồ cách đây hai ngày.

Diễn giỏi thật.

Tôi âm thầm mím môi.

Bữa cơm diễn ra rất vui vẻ.

Bố liên tục gắp thức ăn cho Thẩm Khinh Châu.

“Cậu còn trẻ mà đã làm giáo sư.”

“Đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Không giống con bé nhà tôi.”

“Suốt ngày nghịch ngợm.”

Tôi bất mãn.

“Bố.”

“Con nào có.”

“Còn cãi.”

“Hồi nhỏ trèo cây ngã gãy tay là ai?”

“Đốt pháo làm cháy rèm cửa là ai?”

“Thi cấp ba quên mang bút là ai?”

Tôi cúi đầu ăn cơm.

Không phản bác nữa.

Thẩm Khinh Châu ngồi đối diện, khóe môi khẽ cong.

Rõ ràng đang nhịn cười.

Tôi lén lườm anh.

Anh lại bình thản gắp cho tôi một miếng cá.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...