20px

“Cẩn thận xương.”

Bố nhìn thấy, cười nói:

“Tiểu Thẩm chu đáo thật.”

“Con bé nhà anh từ nhỏ đã hậu đậu.”

“Nhờ cậu ở trường để mắt giúp.”

Nghe câu ấy.

Tôi và Thẩm Khinh Châu cùng khựng lại.

Anh rất nhanh cười đáp.

“Em sẽ.”

Hai chữ ngắn gọn.

Lại khiến tim tôi đập nhanh.

Sau bữa cơm.

Mẹ đi sang nhà hàng xóm chơi.

Trong phòng khách chỉ còn ba người.

Bố pha một ấm trà.

Rồi đột nhiên hỏi.

“Tiểu Thẩm.”

“Cậu năm nay hai mươi tám rồi nhỉ.”

“Vâng.”

“Có bạn gái chưa?”

Tôi suýt phun ngụm nước vừa uống.

Thẩm Khinh Châu liếc nhìn tôi.

“Trước đây từng có.”

“Nhưng…”

“Cô ấy bỏ chạy.”

Tôi ho sặc sụa.

Bố vội đưa khăn giấy.

“Con sao thế?”

“Không… không sao.”

Tôi cúi đầu.

Không dám nhìn ai.

Bố tiếc nuối lắc đầu.

“Đáng tiếc thật.”

“Cậu tốt như vậy.”

“Cô gái kia đúng là không biết quý trọng.”

Tôi: “…”

Mỗi câu bố nói.

Đều như đâm thẳng vào tim tôi.

Thẩm Khinh Châu khẽ cười.

“Không trách cô ấy.”

“Lúc đó cô ấy còn nhỏ.”

“Chưa đủ dũng cảm.”

Tôi bỗng ngẩng đầu.

Anh…

Đang nói đỡ cho tôi sao?

Bố lại thở dài.

“Dù vậy cũng không nên.”

“Yêu là chuyện của hai người.”

“Ít nhất cũng phải cho đối phương một lời giải thích.”

“Không thể nói biến mất là biến mất.”

Nghe đến đây.

Tôi siết chặt đôi đũa.

Đầu càng cúi thấp.

Thẩm Khinh Châu nhìn sang tôi.

Đôi mắt thoáng hiện vẻ xót xa.

Anh đổi chủ đề.

“Anh Tô.”

“Lần trước anh nói muốn tìm bạn trai cho Vãn Lê?”

“Đúng.”

Bố cười.

“Con bé lên đại học rồi.”

“Cũng đến tuổi tìm hiểu.”

“Nhưng anh có một yêu cầu.”

Thẩm Khinh Châu đặt tách trà xuống.

“Anh cứ nói.”

“Thứ nhất.”

“Phải là người tử tế.”

“Thứ hai.”

“Biết chăm sóc nó.”

“Thứ ba…”

Bố dừng lại.

“Không được lớn hơn nó quá nhiều.”

Tôi sững người.

Thẩm Khinh Châu cũng im lặng.

Bố cười.

“Hơn hai, ba tuổi thì được.”

“Hơn cả chục tuổi.”

“Khó nói chuyện.”

“Lại giống hai thế hệ.”

“Anh không thích.”

Không khí trong phòng khách chợt lặng xuống.

Một lúc sau.

Thẩm Khinh Châu mới bình tĩnh hỏi.

“Nếu…”

“Người đó thật lòng yêu cô ấy thì sao?”

Bố lắc đầu.

“Thật lòng là một chuyện.”

“Khoảng cách tuổi tác là chuyện khác.”

“Con bé nhà anh tính trẻ con.”

“Còn người lớn hơn nhiều tuổi.

“Dễ trở thành người nhường nhịn mãi.”

“Hoặc người quản lý.”

“Không cân bằng.”

“Tình yêu như vậy rất khó lâu dài.”

Từng câu từng chữ.

Đều là suy nghĩ thật lòng của một người cha.

Tôi bỗng hiểu.

Hóa ra…

Bố chưa bao giờ ghét Thẩm Khinh Châu.

Ông chỉ đang lo cho tôi.

Lo tôi còn nhỏ.

Lo tôi sẽ chịu thiệt.

Lo khoảng cách mười tuổi sẽ trở thành khoảng cách cả đời.

Đúng lúc ấy.

Thẩm Khinh Châu chậm rãi đứng dậy.

Anh nhìn thẳng vào bố tôi.

Giọng nói vẫn bình tĩnh.

“Nếu người lớn tuổi hơn.”

“Không coi mình là bề trên.”

“Không bắt cô ấy phải trưởng thành.”

“Mà nguyện ý…”

“Chờ cô ấy trưởng thành.”

“Thì sao?”

Bố hơi ngẩn người.

Hai người nhìn nhau rất lâu.

Cuối cùng.

Bố chỉ cười.

“Tiểu Thẩm.”

“Cậu đúng là giáo sư.”

“Nói chuyện cũng giống làm học thuật.”

“Nhưng anh vẫn giữ ý kiến.”

“Nếu là con gái anh.”

“Anh sẽ không đồng ý.”

Thẩm Khinh Châu khẽ gật đầu.

“Em hiểu.”

Anh không tranh cãi.

Cũng không giải thích thêm.

Chỉ bình tĩnh cầm áo khoác đứng dậy.

“Em xin phép về trước.”

Bố tiễn anh ra cửa.

Tôi cũng vội đi theo.

Đến dưới tầng chung cư.

Gió đêm mang theo chút se lạnh.

Thẩm Khinh Châu quay sang nhìn tôi.

“Em đừng trách bố.”

“Anh không trách.”

“Em cũng không được trách.”

Tôi cắn môi.

“Nhưng…”

“Ông ấy sẽ không đồng ý.”

Thẩm Khinh Châu mỉm cười.

Lần này, trong mắt anh không còn vẻ mất mát như trước.

Mà là sự kiên định.

Anh giơ tay, rất tự nhiên xoa nhẹ đầu tôi.

“Không sao.”

“Nếu bác ấy cần một năm để yên tâm.”

“Anh sẽ đợi một năm.”

“Nếu cần năm năm.”

“Anh cũng đợi.”

“Năm đó anh đã từng chờ em.”

“Bây giờ…”

“Chờ thêm một lần nữa.”

“Cũng không sao.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Nước mắt bất giác đỏ hoe.

Lần đầu tiên tôi hiểu.

Có những người yêu một ai đó.

Không phải bằng những lời hứa hẹn.

Mà bằng sự kiên nhẫn.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của tôi rung lên.

Là thông báo từ nhóm lớp.

“Thông báo khẩn: Từ tuần sau, sinh viên năm nhất sẽ bắt đầu vào bệnh viện trực quan học tập. Giáo sư phụ trách dẫn đoàn: Thẩm Khinh Châu.”

Tôi còn chưa kịp đọc hết.

Thẩm Khinh Châu đã cười nhìn tôi.

“Chuẩn bị đi.”

“Tuần sau…”

“Em sẽ theo anh đến bệnh viện.”

7

Sáng thứ Hai.

Bảy giờ đúng.

Toàn bộ sinh viên năm nhất khoa Y đã tập trung trước cổng Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Hoa Nam.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...