20px

Ai nấy đều háo hức.

Riêng tôi thì căng thẳng đến mức hai lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi được vào bệnh viện quan sát thực tế.

Đường Vi huých vai tôi.

“Nghe nói hôm nay giáo sư Thẩm trực.”

“Tớ hồi hộp quá.”

Tôi cười gượng.

Người hồi hộp nhất chắc là tôi.

Đúng lúc ấy.

Một chiếc xe dừng trước cửa.

Thẩm Khinh Châu bước xuống.

Hôm nay anh không mặc sơ mi như ở trường.

Mà khoác áo blouse trắng.

Chiếc bảng tên trên ngực ghi rõ:

Khoa Ngoại tổng hợp.

Chủ nhiệm trẻ nhất.

Các nữ sinh lập tức xôn xao.

“Đẹp trai quá…”

“Đúng là bác sĩ trong phim.”

Tôi cũng vô thức nhìn theo.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh làm việc trong bệnh viện.

Khí chất hoàn toàn khác.

Không còn vẻ dịu dàng khi trò chuyện với tôi.

Mà là sự bình tĩnh và quyết đoán của một bác sĩ.

Sau khi phổ biến quy định.

Thẩm Khinh Châu dẫn cả lớp đi tham quan từng khoa.

Anh vừa đi vừa giảng giải.

Không ít bệnh nhân nhận ra anh.

“Chào bác sĩ Thẩm.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

Một bà cụ còn nắm tay anh mãi không chịu buông.

“Nhờ cậu mà tôi mới còn sống.”

Anh chỉ mỉm cười.

“Đó là việc cháu nên làm.”

Nhìn cảnh ấy.

Tôi chợt nhớ đến câu anh từng nói.

“Tôi muốn làm bác sĩ.”

“Để có thể giữ người khác ở lại.”

Thì ra.

Anh thật sự đã làm được.

Buổi chiều.

Cả lớp được chia nhóm theo dõi một ca thay băng sau phẫu thuật.

Điều dưỡng trưởng phát cho mỗi người một đôi găng tay.

“Từng nhóm vào.”

“Không được chạm linh tinh.”

Tôi gật đầu liên tục.

Nhưng càng căng thẳng.

Càng dễ phạm sai lầm.

Đến lượt nhóm tôi.

Tôi đứng cạnh bàn bệnh.

Một bác sĩ nội trú đang hướng dẫn.

“Bông gạc.”

Tôi vội đưa.

“Kẹp.”

Tôi lại cuống cuồng tìm.

Đầu óc rối như tơ.

Đúng lúc ấy.

Một khay dụng cụ trên bàn bị tôi vô tình chạm trúng.

“Keng!”

Chiếc kẹp kim loại rơi xuống đất.

Âm thanh vang lên khiến cả phòng đều quay lại.

Tôi đứng chết lặng.

Bác sĩ nội trú lập tức sa sầm mặt.

“Em làm cái gì vậy?”

“Tôi…”

“Đã nhắc bao nhiêu lần.”

“Đây là khu vực vô khuẩn.”

“Rơi xuống đất thì còn dùng thế nào?”

Mặt tôi trắng bệch.

“Tôi xin lỗi…”

“Xin lỗi có ích à?”

“Nếu đang phẫu thuật thật.”

“Chỉ vì một sơ suất của em.”

“Có thể ảnh hưởng đến cả ca mổ.”

Từng câu từng chữ.

Đều khiến đầu tôi càng cúi thấp.

Mấy bạn đứng sau cũng bắt đầu xì xào.

“Vãn Lê bình thường học tốt mà.”

“Hôm nay sao vậy?”

“Chắc căng thẳng quá.”

Tôi cắn chặt môi.

Mắt đã đỏ lên.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói trầm ổn vang lên.

“Là tôi bảo em ấy đưa dụng cụ.”

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Thẩm Khinh Châu bước tới.

Anh cúi xuống nhặt chiếc kẹp.

Bình tĩnh đặt sang khay khử khuẩn.

Sau đó nhìn vị bác sĩ nội trú.

“Lần đầu vào khu vô khuẩn.”

“Căng thẳng là chuyện bình thường.”

“Nếu cần trách nhiệm.”

“Tính cho tôi.”

Bác sĩ nội trú ngẩn người.

“Giáo sư Thẩm…”

“Nhưng…”

“Em ấy là sinh viên tôi phụ trách.”

Anh cắt ngang.

“Tôi sẽ dạy.”

Không lớn tiếng.

Cũng không tranh cãi.

Chỉ một câu.

Đã khiến cả phòng im lặng.

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

Đây là lần đầu tiên…

Có người đứng ra bảo vệ tôi như vậy.

Ra khỏi phòng.

Tôi vẫn cúi đầu.

“Xin lỗi…”

“Lại là em gây phiền phức.”

Thẩm Khinh Châu không đáp.

Anh đưa cho tôi một chai nước.

“Mở nắp.”

Tôi ngoan ngoãn làm theo.

“Uống.”

Tôi lại ngoan ngoãn uống.

Đến lúc ấy.

Anh mới cười.

“Đỡ run chưa?”

Tôi ngẩn người.

Thì ra…

Anh biết tôi run.

“Em làm anh thất vọng rồi đúng không?”

Tôi nhỏ giọng hỏi.

Thẩm Khinh Châu nhìn tôi.

“Bệnh viện không cần người không mắc lỗi.”

“Cũng không tồn tại bác sĩ chưa từng phạm sai sót.”

“Điều quan trọng.”

“Là lần sau không lặp lại.”

Tôi im lặng.

Anh tiếp tục.

“Hôm nay em sai.”

“Không phải vì em kém.”

“Mà vì em quá sợ.”

“Em luôn sợ làm không tốt.”

“Sợ người khác thất vọng.”

“Sợ bị trách.”

“Sợ bị bỏ lại.”

Anh nói rất chậm.

Nhưng mỗi câu đều đúng.

Đó chính là tôi.

Ngay cả năm ấy chia tay.

Cũng vì tôi sợ.

Thẩm Khinh Châu khẽ thở dài.

“Vãn Lê.”

“Không phải lúc nào cũng cần một mình gánh hết.”

“Có người.”

“Sẽ đứng về phía em.”

Nghe đến đó.

Mắt tôi cay xè.

Buổi tối.

Vừa về ký túc xá.

Tôi đã chui vào chăn.

Đường Vi tò mò.

“Hôm nay giáo sư Thẩm ngầu thật.”

“Còn đứng ra bảo vệ cậu.”

“Tớ ghen rồi.”

Chu Mạn cũng cười.

“Tớ mà có người yêu như thế thì tốt.”

Tôi chỉ cười.

Không nói gì.

Đêm xuống.

Ký túc xá dần yên tĩnh.

Tôi mở điện thoại.

Khung trò chuyện với Thẩm Khinh Châu vẫn còn đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...