20px

Con trỏ nhấp nháy.

Tôi gõ.

“Em xin lỗi.”

Xóa.

Gõ tiếp.

“Cảm ơn anh.”

Lại xóa.

Cuối cùng.

Tôi hít sâu một hơi.

Viết đúng ba chữ.

“Em nhớ anh.”

Nhìn dòng chữ ấy.

Tôi đỏ bừng mặt.

Định thu hồi.

Thì điện thoại rung lên.

Tin nhắn đã được đọc.

Chưa đầy ba giây sau.

Thẩm Khinh Châu trả lời.

“Anh biết.”

Ngay sau đó.

Lại thêm một tin nữa.

“Vì anh cũng vậy.”

Tôi ôm điện thoại.

Khóe môi không kìm được mà cong lên.

Thế nhưng.

Niềm vui ấy chỉ kéo dài đúng vài phút.

Một bài đăng trên diễn đàn trường bất ngờ xuất hiện.

“Giáo sư trẻ thiên vị nữ sinh năm nhất? Hình ảnh tại bệnh viện gây tranh cãi.”

Bên dưới.

Là bức ảnh Thẩm Khinh Châu đứng chắn trước mặt tôi trong phòng điều trị.

Chỉ sau mười phút.

Bài viết đã có hơn một nghìn lượt bình luận.

Và mọi chuyện…

Bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.

8

Chỉ sau một đêm.

Bài đăng trên diễn đàn trường đã leo lên vị trí đầu bảng.

“Giáo sư trẻ thiên vị nữ sinh năm nhất?”

“Quan hệ giữa giáo sư Thẩm và Tô Vãn Lê có thật sự đơn thuần?”

Bình luận phía dưới càng lúc càng khó nghe.

“Cô ta dựa vào quan hệ sao?”

“Thảo nào lần nào cũng được gọi phát biểu.”

“Đẹp đúng là có lợi.”

“Giáo sư cũng không ngoại lệ.”

Tôi lướt được vài dòng rồi tắt điện thoại.

Cả người lạnh ngắt.

Đường Vi thấy sắc mặt tôi không ổn, vội giật lấy điện thoại.

“Mấy người này rảnh thật.”

“Chỉ một tấm ảnh mà cũng suy diễn.”

Chu Mạn bực bội.

“Hay báo giáo vụ đi.”

Tôi lắc đầu.

“Càng giải thích càng rắc rối.”

Điều tôi lo nhất không phải bản thân.

Mà là Thẩm Khinh Châu.

Anh là giáo sư.

Chỉ một tin đồn cũng đủ ảnh hưởng đến danh tiếng bao năm gây dựng.

Sáng hôm sau.

Vừa bước vào giảng đường.

Không khí đã khác hẳn.

Có người nhìn tôi.

Có người thì thầm.

Có người còn cố ý cười mỉa.

Tôi siết chặt quai cặp.

Lặng lẽ đi đến chỗ ngồi.

Đúng lúc ấy.

Thẩm Khinh Châu bước vào.

Ánh mắt anh bình tĩnh lướt qua cả lớp.

Giống như chưa từng nhìn thấy bài đăng kia.

Tiết học diễn ra bình thường.

Cho đến cuối giờ.

Anh khép giáo án.

“Tôi có vài lời.”

Cả lớp lập tức yên tĩnh.

“Tôi biết gần đây trên diễn đàn có một số bài viết.”

“Nếu ai còn thắc mắc.”

“Có thể hỏi trực tiếp.”

Mọi người nhìn nhau.

Không ai dám lên tiếng.

Một nam sinh cuối lớp bỗng đứng dậy.

“Thưa giáo sư.

“Có phải thầy thiên vị bạn Tô không?”

Không khí lập tức đông cứng.

Tôi đứng bật dậy.

“Không phải…”

Thẩm Khinh Châu giơ tay.

Ý bảo tôi ngồi xuống.

Rồi anh nhìn nam sinh kia.

“Tôi hỏi em.”

“Nếu hôm đó làm rơi dụng cụ là em.”

“Tôi nên để mặc em bị mắng?”

Nam sinh nghẹn lời.

Anh tiếp tục.

“Nếu hôm nay người bị đồn là em.”

“Tôi có nên giả vờ không biết?”

Cả lớp im phăng phắc.

“Tôi là giáo viên.”

“Nhiệm vụ của tôi.”

“Là bảo vệ tất cả sinh viên.”

“Không riêng ai.”

“Nếu hôm đó đứng ở vị trí của Tô Vãn Lê là bất kỳ người nào.”

“Tôi vẫn sẽ làm như vậy.”

Giọng anh không lớn.

Nhưng từng câu đều đầy sức nặng.

“Thay vì dành thời gian suy đoán.”

“Các em nên dành thời gian học.”

“Ít nhất.”

“Điểm thi sẽ không nói dối.”

Nói xong.

Anh cầm giáo án rời khỏi lớp.

Đám đông cũng dần giải tán.

Có người đỏ mặt.

Có người lặng lẽ xóa bài bình luận của mình.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh.

Lòng chợt nhói lên.

Buổi trưa.

Tôi vừa bước ra khỏi thư viện.

Điện thoại rung lên.

“Lầu dưới.”

“Là anh.”

Tôi giật mình chạy xuống.

Thẩm Khinh Châu đứng dưới gốc cây.

Trên tay cầm một hộp cơm.

“Ăn chưa?”

Tôi lắc đầu.

Anh đưa hộp cơm sang.

“Căng tin hôm nay có món em thích.”

Tôi ngơ ngác.

“Anh…”

“Sao anh biết?”

Anh cười.

“Hai năm trước.”

“Mỗi lần gọi video.”

“Em đều than muốn ăn.”

Tôi bỗng bật cười.

Không ngờ…

Anh vẫn nhớ.

Từ hôm đó.

Dường như Thẩm Khinh Châu không còn cố ý giữ khoảng cách nữa.

Mỗi sáng.

Trên bàn tôi luôn xuất hiện một hộp sữa.

Không có tên.

Nhưng tôi biết là của ai.

Những hôm mưa.

Anh luôn đứng ở hành lang.

Đợi đến khi tất cả sinh viên rời đi mới khóa cửa.

Nếu thấy tôi quên mang ô.

Anh sẽ đưa ô của mình.

Rồi tự đi dưới mưa.

Có lần tôi hỏi.

“Anh không sợ người khác hiểu lầm sao?”

Anh chỉ cười.

“Người hiểu anh.”

“Sẽ không cần giải thích.”

“Người không hiểu.”

“Giải thích cũng vô ích.”

Từng chút một.

Sự dịu dàng ấy khiến trái tim tôi rung động lần nữa.

Không.

Là rung động nhiều hơn cả trước đây.

Nhưng cuộc sống chưa bao giờ bình yên quá lâu.

Chiều hôm ấy.

Khoa tổ chức buổi hội thảo.

Tôi vừa bước vào.

Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đã đi thẳng đến chỗ Thẩm Khinh Châu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...