X: Thực tại
“Trầm cảm nhẹ tương đương với viêm khớp hông, đầu gối. Trầm cảm vừa sẽ là viêm gan B, điếc, rối loạn não bộ. Trầm cảm nặng ngang với tổn thương não vĩnh viễn.”
“Mizuto, xuống ăn đi con.” Tiếng mẹ vọng lên từ tầng dưới.
Tôi gập cuốn sách lại, trả nó về vị trí cũ – ngay ngắn trên giá sách.
Gần đây, tôi nghĩ nhiều hơn về cái chết của mình… từ những điều lớn như thời gian, địa điểm, cách thức, cho đến vài thứ nhỏ nhặt như tôi sẽ mặc gì vào đám tang? Sẽ được chôn ở đâu?
“Mình có nên… nhảy xuống ở đây không? Kết thúc tất cả?”
“Sao vậy? Xuống ăn sáng rồi đi học con.”
Từ đằng sau, bố bước đến xoa đầu tôi rồi nhanh chóng đi trước.
“Mẹ thấy không có việc gì phải buồn cả. Bố mẹ lúc nào cũng ủng hộ, bạn bè mẹ thấy cũng nhiệt tình và tốt bụng. Ngoài kia cả tá người còn khổ hơn, không gia đình, bệnh tật, nghèo túng.”
Mẹ ngồi đối diện – giọng thuyết giảng.
“Đừng có nói vậy.” Bố khẽ nhắc, thoáng nhăn mặt.
“Có cần đi khám không? Hè này thi xong thì kêu bố dẫn đi.” Mẹ nhìn tôi.
“Không ạ.” Tôi nói, cúi mặt.
“Thế làm gì thì làm, đừng có chết đấy con.”
“Vâng.”
“Cố lên con trai.”
Tôi ngước nhìn, thấy bố và mẹ. Tay trong tay.
Mọi thứ hoàn hảo đến mức phi lý. Không ai cãi vã, không ai lặng im. Không có nước mắt, không có tiếng thở dài.
“...”
Họ nhìn tôi, nhìn mãi, nhìn mãi. Nhưng khi tôi nhìn lại, chỉ thấy mình như đang đứng trên một cánh đồng.
Ở đó có một cái giếng. Miệng nó loang lổ rêu xanh, phiến đá xám xịt bị thời gian mài mòn. Và khi tôi nhìn xuống…
Không có đáy.
Chỉ là một khoảng xanh – đen vô định, đặc quánh, như thể ai đó góp nhặt từng ngày mưa, từng giọt buồn, nấu chảy nó và đổ vào chiếc giếng này.
Tôi tiến lại gần dẫu biết: Chỉ cần một lần trượt chân thôi, tôi sẽ rơi xuống – mãi mãi – và nếu có gào đến rách phổi, cũng chẳng ai nghe thấy.
“Tệ thật…”
Tôi quay đi, không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng lại.
“Con đi học đây.”
“Ừ…”
Tôi ra khỏi nhà, nắng tràn qua lá. Gió nhè nhẹ. Không một tiếng ồn. Như thể mọi âm thanh của thế giới đã bị tắt lịm để bảo vệ những khung cảnh bình yên này.
Tôi bước lên tàu điện, toa thứ ba. Gần cuối. Không đông. Ghế còn trống. Một ông chú tuổi trung niên, ngồi nghiêm nghị như pho tượng, hai người phụ nữ đang xì xào, một học sinh đang đọc sách.
Tôi ngồi vào ghế cạnh cửa sổ.
Tàu chuyển bánh. Cảnh vật lùi lại, nhà ga, từng biển hiệu, từng máy bán nước dần biến mất sau lớp kính – như một giấc mơ.
Được một lúc, tôi lôi điện thoại ra, lướt vài trang mạng rồi cất lại vào cặp, lúc sau thì lại lôi ra xem giờ rồi tắt đi, một hồi sau thì tôi lại bật album ảnh lên.
Không có tấm ảnh nào.
“Hừ.” Tôi thở một hơi, đứng dậy nhìn xuống mặt hồ – nơi tàu đi qua. Sáng lóa, không vết gợn.
“Mày thấy thế nào?” Một giọng nói vang lên trong đầu.
“Chẳng thấy gì.”
“Buồn không?”
“Không.”
“Đau không?”
“Không…”
“Vậy có nghĩa là mày đang hạnh phúc.”
“...chắc vậy… không biết nữa.”
“Phấn chấn lên chút đi. Mày đang có một cuộc đời đáng ghen tị đấy.”
“Hừm…” Tôi siết tay, mắt hướng phía chân trời. Chẳng biết từ khi nào… tôi đã ngừng việc tự hỏi xem đây là thật hay mơ.
Cạch . Cửa toa mở ra.
Bịch .
“Ay da!” Một giọng nữ quen thuộc vang lên.
Tôi quay người. Là Mikawa. Cô vấp ngã, cặp sách bật mở, đồ đạc văng khắp toa tàu. Cô cúi xuống, lúng túng gom lại từng món một.
“Hửm?” Một hộp thiếc ánh vàng lăn đến chân tôi.
“Có lẽ là hộp bánh?”
Tôi cúi xuống nhặt. Smith–Waite, dòng chữ được in trên hộp.
“Tarot.” Tôi tự nhủ, mở nắp hộp, rút bừa một lá.
“The Moon.”
“Nhìn giống bộ Tarot nhà tao ghê.” Mikawa lại gần, áp sát mặt vào lá bài.
“Rơi ra từ trong cặp mày thì không phải của mày à?” Tôi hỏi, nheo mắt nhìn Mikawa.
“Hả? À– ừ… hở?” Cô lục tung cặp, lôi ra một cây bút và một hộp bánh.
“Má! Nhầm hộp bút với hộp bài rồi.” Mikawa nói.
“Ngu?”
“Không phải ngu! Nhầm một chút thôi.” Cô phản bác.
Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào The Moon, trong đó không chỉ là hình ảnh – mà còn là một lời nhắc, lời nhắc mà tôi chưa thể hiểu được.
“Lâu rồi chưa thanh tẩy nên năng lượng của bài không tốt lắm đâu.” Mikawa nói.
“Nếu xét về ngày sinh thì mày sẽ là lá The Death đấy.”
“Tao không nghĩ mình hợp với những thay đổi lớn.” Tôi đáp.
“Hoặc chẳng còn đủ sức để trở mình.”
“Ừ. Tao cũng nghĩ mày sẽ là Five of Cups hơn.” Nói rồi cô lục tìm trong bộ bài, lấy ra lá Five of Cups – một gã mặc áo choàng đen nhìn về ba chiếc cốc bị ngã, hai chiếc còn lại vẫn còn nguyên sau lưng hắn.
“Dựa vào những biểu hiện gần đây của mình, Mikawa hoàn toàn hợp lý khi chọn lá bài đó.”
Cạch . Cửa toa mở ra, vậy là đã đến toa tàu gần trường.
“Ủa nhanh vậy?”
“Hừm.” Tôi thở dài.
“Đi thôi.” Mikawa mắt sáng long lanh, đôi mắt như chứa cả mùa hạ, nhìn tôi.
“Ừ.”
Reng.
Chuông reo. Đám học sinh nô nức vào lớp, có đứa bình thản đi bộ vào, cũng có đứa vội đến mức miệng gặm ổ bánh mì tươi, chân thoăn thoắt chạy vào trường.
“Tiết đầu tiết gì nhỉ?” Mikawa đứng ngơ người giữa sân trường, nắng hạ xuyên qua hàng cây, đáp mình xuống mái tóc dài mượt của cô.
“Tiết quốc ngữ chứ còn gì?” Tôi trả lời.
“Thật không?”
“Có cái thời khóa biểu học mãi cũng không nhớ.”
“Tao đi trễ quen rồi. Còn mày, sắp trễ học mà không sợ sao?” Cô nghiêng người.
“Để ý người ta đi đúng giờ mà lại đi quên cô dặn à?”
“Có nữa hả?”
“Hôm nay cô lên trễ, cứ từ từ đi. Cùng lắm kêu Izumi xí xóa cho là được.”
“Ủa sao bảo: từ từ đi mà giờ lại lên lớp?”
“Lên lớp đúng giờ vẫn hơn mà?”
“Đợi với.”
“...”
Cô nhanh chân chạy lên cầu thang chỗ tôi.
“Có gì mà phấn khích như thế nhỉ?” Tôi tự hỏi khi nhìn Mikawa chạy về phía cầu thang bên này.
…
“Chuông reo rồi kìa, anh dậy đi, không thôi hạ qua mất.”
…
“Làm cách nào… để có một lời giải thích, một lý do đủ logic để hợp lý hóa cho sự trống rỗng này? Phải có một tai nạn nào đó khủng khiếp ập đến? Hay bị ám ảnh bởi một sự kiện trong quá khứ?”
Tôi thức dậy giữa tiết học sắp tan, khi học sinh quá háo hức cho giờ ra chơi, còn giáo viên thì chỉ muốn có một phút nghỉ ngơi.
Một lớp học tràn ngập ánh nắng, tiếng xì xào tám chuyện.
Bên cạnh, Izumi, Tamaki, Mikawa và Hisuiko đang tụm lại bàn chuyện.
“Qua đây.” Izumi với tay, khẽ giọng.
Tôi ngán ngẩm quay đi, đưa lòng bàn tay về phía cả đám.
“Cảm giác lưng chừng này thật khó chịu. Chẳng đủ ổn để tiếp bước, cũng không kiếm được lý do cho sự bất ổn trống rỗng.”
“Mày đâu có gì để buồn đâu chứ!?” Đúng, họ chắc chắn sẽ nói vậy.
Reng .
Giờ ra chơi.
“Mizuto, xuống thư viện với tao đi.” Mikawa bước đến, giọng nhẹ như gió lướt qua mặt bàn đầy bụi phấn.
“Để làm gì?” Tôi hỏi, không buồn ngẩng đầu.
“Tao muốn mượn sách. Hoặc bàn cờ vua, mày biết đấy – giết thời gian.”
Không đợi câu trả lời, Mikawa kéo nhẹ tay áo tôi, không quá mạnh – như thể nếu siết thêm một chút nữa, tôi sẽ tan ra.
Cô lôi tôi băng qua sân trường, dưới những tán cây mỏng nắng. Lâu lâu lại ngoảnh đầu nhìn, không nói gì – chỉ nhìn. Như thể sợ tôi sẽ tan biến khỏi thế giới này nếu lơ đãng một giây.
Trong ánh mắt ấy... mang thứ dịu dàng mà tôi không thể nắm lấy.
Khi đến dãy hành lang dẫn vào thư viện, Mikawa chậm lại. Bàn tay từng bấu áo tôi giờ trượt xuống, lặng lẽ tìm bàn tay tôi – chạm nhẹ.
Tôi không phản kháng. Chỉ để mặc. Như một con búp bê được dẫn đi mà không rõ lý do.
Trước cửa thư viện, cô quay người lại.
“...Mizuto, năm học sắp hết rồi nhỉ?”
Giọng cô run nhẹ – như thể biết điều sắp nói không thay đổi được gì, nhưng vẫn buộc phải nói.
“Phải.” Tôi đáp, chỉnh lại mắt kính.
“Tao... chỉ muốn nhắc lại một lần nữa...”
“Phải rồi… đúng vậy nhỉ. Sao mình lại quên được. Mikawa…” Tôi chợt hiểu ra, nguyên do tại sao người luôn khép mình như Mikawa lại luôn chủ động và mở lời với tôi, tại sao luôn có ý tiếp cận tôi. Chỉ có một đáp án duy nhất…
“Đừng.” Tôi cắt lời. Ánh sáng mờ trên trần rọi xuống mắt kính khiến mắt tôi chói lên đôi chút.
“Mikawa, nếu mày muốn nói gì... thì tao vẫn ở đây. Chỉ là... đừng dùng sự quan tâm làm cái cớ để kéo tao khỏi nơi mà mày không hiểu.”
“Không phải thương hại. Tao thật lòng—” cô khựng lại.
“Tao biết.” Tôi nói, mắt không nhìn cô.
“Nhưng nếu mày từng rơi xuống đáy, mày sẽ hiểu. Có những nỗi đau không muốn được xoa dịu. Chúng chỉ muốn tồn tại.”
“Đừng đánh mất bản thân. Mày từng… giỏi lắm… mày có lý tưởng, có tài năng—”
“Và tất cả đều vô dụng khi tao không còn sức mà kéo chúng theo.” Tôi khẽ nói, như gió lùa vào những trang sách cũ.
“Đúng vậy, cứ mượn tạm lý do cuộc cãi vã này dẫn đến bồng bột mà tự sát.”
“Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, tập trung lại—”
“Gỗ mục không đẽo được, Mikawa. Sắt gỉ khó mài sắc.” Tôi khép mắt, gằn giọng.
Một nhịp im lặng rơi xuống, nặng như lớp bụi phủ trên những tấm bìa cứng không ai chạm đến.
Tôi quay đi, bước từng bước chậm rãi như thể mỗi bước đều dẫm qua một ký ức mỏi mòn.
Phía sau, Mikawa cắn môi, như muốn nói điều gì – nhưng rồi chỉ lẩm bẩm, rất khẽ:
“Làm sao tao hiểu được... khi mày chưa bao giờ thật sự để ai bước vào?”
…
Tôi về nhà.
Căn nhà không một bóng người, im lìm như thể đang nín thở chờ tôi làm gì đó. Mang cái tâm trạng trống rỗng, tôi lên phòng, thu dọn vài món đồ.
“Mình định rời khỏi đâu? Nhà? Thực tại này? Hay chính mình?”
Tôi không biết, cũng chẳng có câu trả lời…
Mở cửa phòng, tôi bước vào. Nhìn kỹ lại mới thấy… căn phòng này đẹp biết bao. Tường trắng, trần thạch cao, một chiếc giường đơn lớn, một bàn máy tính, tủ quần áo, tấm gương sáng bóng mượt, hai kệ sách to tướng chiếm cả một mặt tường.
“Một chiếc lồng vàng…”
Tôi ngồi xuống bàn, vơ đại cuốn sách gần nhất.
“Là Đồi Gió Hú. Nhưng tại sao? Không… không biết?”
“Tại sao mày muốn rời khỏi nơi này? Mày có mọi thứ, bạn bè, gia đình. Tao phải nhắc lại mày bao nhiêu lần nữa đây?”
“Vì tao thiếu… tao đánh mất linh hồn này rồi… tao sợ lắm, sợ những cơn của chính mình. Sợ phải quay lại cái không gian chỉ độc hai màu xanh–đen kia, sợ… sợ lắm. Hơn hết là sợ ngay từ đầu tao đã không có em, không phải là tao – là tao.”
Tôi ngẩng lên. Trước mặt là gương. Và trong gương… nó bắt đầu nứt. Một vết đầu tiên, tôi thấy mình tan trong đó, mỗi mảnh là một bản ngã, nhưng tất cả đề xa lạ.
Rồi nó lan ra như mạng nhện, lạnh buốt. Giữa vô vàn mảnh vụn, một bóng người hiện lên. Tóc ngắn mạnh mẽ, chân tay gầy nhom nhưng vài chỗ vẫn đầy đặn, khá cao so với con gái, nom khoảng mét sáu, người chi chít những dấu vết bạo lực. Con người đó ngước nhìn tôi, cái màu mắt xanh băng đó không lẫn đi đâu được – Mikoto – như một linh hồn bị xé nhỏ và ghép lại bởi một bàn tay mất kiểm soát.
Tôi lùi lại – không – tiến đến. Không khí đặc quánh. Từ sau tấm gương vỡ, những mảng màu ấy hiện ra. Xanh–đen, nhấn chìm mọi vật.
“Miko–”
Không biết từ bao giờ, tôi đã đứng giữa cây cầu quen thuộc – nơi con sông phía dưới lặng lẽ phản chiếu bầu trời u uất.
Trong tay là cuốn Đồi Gió Hú. Tôi áp nó vào ngực, như thể nó sẽ thay trái tim mình để đập tiếp.
“Anh hai…” Một tiếng gọi rầu rĩ.
Tôi theo âm thanh, chạy lại phía thành cầu.
“Mizuto.”
Tôi ngoái lại. Mikawa. Gương mặt ấy… tóc đen dài được buộc gọn, dáng người mảnh khảnh.
“Quá quen… phát ngán.”
“Tao không để mày làm chuyện dại dột đâu.”
Tôi phớt lờ, tiến gần hơn tới thành cầu.
“Không!”
Thoáng chốc, cô ta lao đến cố ôm lấy tôi.
“Tch!” Tôi tặc lưỡi, hất cô ra xa.
“Biến đi Mikawa. Đừng để tao thấy mày nữa. Mày không hiểu. Không bao giờ là đủ… tao chỉ muốn được biến mất. Tao rời đi, rồi thế giới sẽ bớt một giọt buồn.”
Mikawa đứng đấy, tay siết lại, môi mím chặt, mặt cúi gằm. Không khóc. Chỉ đứng. Một giây, hai giây rồi từ từ tan thành những con bướm màu lam, bay lướt đi và hòa vào cái màu xanh–đen.
Gió thổi. Tóc bay. Tim tôi đập chậm lại, nhanh lên, rồi lại chậm lại. Tôi nhắm mắt.
“Miko… ôi Miko… hãy làm anh phát điên, bủa vây lấy trí óc anh – làm anh phát điên! Chứ đừng mặc anh ở cái vực thẳm này, nơi em không tồn tại… anh không thể sống nếu thiếu cuộc đời, thiếu đi phần hồn của mình.”
Một bước.
Một bước nữa.
Dòng nước mở ra, lạnh nhưng lại thân thương đến tận cùng. Tôi không vùng vẫy. Chỉ thả mình dần chìm sâu, để dòng nước buốt rửa trôi mọi thứ bên trong, rửa trôi thứ trống rỗng vô danh, nhưng nặng như tảng đá đè nát tâm can…
***
“Hừ…” Anh thở dài, chớp mắt một cái sau một quãng dài nằm im trên bãi cỏ nắng chiếu.
Tôi gập cuốn sách sang một bên, chống hai tay và chân giữ bản thân ở ngay tầm mắt anh.
“Ở khoảng cách này khi tỉnh dậy anh sẽ chỉ thấy mình. Mình và một chút nắng vương.”
Bên cạnh là một dòng suối nhỏ, nơi tôi và anh thời bé thường đến tắm mỗi khi bị mẹ cấm hoặc nhà bị cắt nước. Nước chảy róc rách, trong veo – đến mức có thể thấy từng vụn lá đang lững lờ trôi đi như từng ý nghĩ rơi rớt trong đầu. Không cá. Không rêu. Chỉ một dòng chảy trong vắt.
Tôi đưa tay vuốt tóc anh. Mềm và ấm.
“Anh hai.” Tôi thì thầm, mắt dõi theo một con chuồn chuồn bay ngang qua mặt nước.
“Miko!”
Người tôi giật mạnh, phút chốc dính chặt lấy người anh. Không vì vậy mà tôi giận dữ, ngược lại, một cảm giác rất ấm áp, an toàn khi được anh siết chặt trong vòng tay.
“Anh hai. Em đây rồi.” Tôi khẽ, ôm lại anh.
“Hãy… cứ rực rỡ… Mikoto.” Anh run run.
“Hãy cứ là em… mãi ngọt ngào, đắng cay như vậy thôi. Mọi thứ cứ để anh.”
“Có lẽ anh vừa có một chuyến đi dài.” Tôi nghĩ, quàng tay qua cổ anh.
“Nếu đây là giấc mơ, là loạn thần… làm ơn… đừng đánh thức anh. Để anh được bên em.”
Anh tựa mặt lên tóc tôi. Cơ thể lâng lâng.
“Em sẽ bên anh. Luôn luôn.” Tôi khẳng định.
“Không biết nữa… anh không biết. Anh sợ lắm.” Mizuto nói, quấn chặt tôi hơn.
“Anh vẫn đang chối bỏ thực tại. Phải làm sao đây? Mình không biết nữa. Hay là chỉ nằm im trong vòng tay anh?”
“Như một con ngốc vô dụng sao? Không – rõ ràng là không.”
Rồi tôi choàng dậy, chống hai tay lên, nhìn thẳng vào mắt anh. Xanh băng. Đỏ hoen, khép hờ mệt mỏi.
“Miko–”
Tôi chặn môi anh. Bằng môi tôi.
Cảm giác ấm nóng, mềm mỏng tràn vào đầu lưỡi. Cả hai chúng tôi giao thoa nhau, quấn lấy không rời.
Hai tay tôi chạm má anh. Lạnh như tờ, nhưng dưới lớp băng đó là hàng nghìn cơn sóng nhiệt dữ dội, tôi biết điều đó.
“Ưm… ưm.”
Sau một lúc loạn nhịp, tim anh cuối cùng cũng ổn định lại. Sự hoài nghi mềm mỏng trên mặt cũng nhường chỗ cho tâm trạng thường ngày – ân cần mà lạnh muốt.
“Chúng ta làm nhiều đến thế, nhưng anh vẫn ngại với sự nhẹ nhàng này nhỉ?”
“À ừ.” Anh quay đi.
“Anh sẵn sàng kể chưa? Em đang nghe đây.”
“Chuyện dài lắm. Ta sẽ nói về nó trên đường về nhé?”
“Bất kỳ lúc nào anh muốn.”
…
Chúng tôi về khi phố đã lên đèn. Tiếng nói cười nguội dần khi về tới cửa nhà. Những bước chân chạm nền gạch lạnh khô khốc.
Phòng ngủ vẫn vậy. Đơn sơ, mục nát, và… bất an.
Mizuto ngồi trước gương – tấm gương vỡ từ lâu, những đường nứt cắt ngang đôi mắt, phản chiếu gương mặt anh.
“Anh vẫn không tin.” Anh nói, không nhìn tôi.
“Vẫn có cảm giác nếu chớp mắt, thế giới này sẽ dần phai rồi tan đi. Một cảm giác anh không thể gọi tên.”
Tôi đứng đó. Tay nắm chặt vạt áo.
“Là đau ư? Hay thương? Có lẽ là sợ mình lại biến mất? Anh…”
Tôi nghiến răng.
“Người mình luôn tin tưởng để dựa vào, luôn đưa những lời khuyên, luôn bảo bọc hết mực giờ lại bất ổn và yếu đuối hơn bao giờ hết. Và mình… chỉ luôn biết an ủi bằng cơ thể, bằng cách đẩy cả hai vào những điều sai trái liên tiếp.”
Không phải lần đầu tiên anh lộ rõ sự mềm yếu, nhưng lần này… cảm giác như anh sắp tan biến thành những hạt bụi rồi bay đi vào trong sớm mai.
“Đã thế thì–”
Tôi nắm chặt tay.
“Cứ chọn cách nguyên thủy nhất – đơn giản nhất – như mình luôn làm.”
Tôi đẩy ngã anh xuống giường.
“Mikoto?”
Tôi ghì chặt hai tay anh, siết mạnh rồi ngồi lên người anh.
Ban đầu anh cố giãy dụa, nhẹ thôi nhưng không cố để thoát ra.
“Em đang nghe đây anh hai. Thử nói xem, liệu đây có phải ảo ảnh?” Tôi nói trong khi tay trái dò xét khắp cơ thể anh.
“Em không có thuốc, không có liệu pháp. Em chỉ có thể làm thế này… để nhắc anh nhớ: đây là thật.”
Anh không trả lời. Nhưng hơi thở đang gấp dần, tim đập thình thịch, cơ thể nóng lên từng hồi.
“Nếu mọi thứ một lần nữa hóa ảo ảnh, thì em sẽ là người cuối cùng giữ lấy anh, bằng cả cơ thể, cả linh hồn.” Tôi ghé sát tai anh, thì thầm.
Chúng tôi chạm vào nhau như thể khâu từng mảnh vụn của hiện thực. Anh không nói gì. Cũng không cần nói gì.
Ánh trăng mờ hắt qua ô cửa, tôi cảm nhận được mọi thứ từ anh – hơi thở, mạch đập, sự sợ hãi, yên tâm cùng tồn tại — đầy người sống. Một linh hồn vỡ nát đang run rẩy tìm về hơi ấm.
Trong giây phút ấy, không có Mizuto, không có Mikoto – chỉ có hai vết mực lem luốc giữa trang giấy trắng toát, va vào nhau, nhập làm một, rồi tan ra trong câm lặng, váy bẩn cả trang vở.
Chaporia
Bình Luận (0)