V: Mèo hoang – Gương vỡ
Tôi tỉnh dậy.
Một vệt nắng mỏng xiết qua mắt tôi – chói lóa, tôi phải nghiêng đầu sang bên.
Và… em ở đó.
Nằm ngay bên cạnh tôi, tấm lưng trần nhỏ bé thở nhẹ đều đặn như thể cả thế giới này chẳng có gì sai. Nhưng sai cả rồi – tất cả đều sai. Không đúng – tôi không thể – không nên – chúng tôi không thể...
“Bình tĩnh. Phải suy nghĩ logic. Mình vẫn có thể quay lại. Chỉ cần…” – tôi nuốt khan – “…chỉ cần chưa quá muộn.”
Tôi quay mặt đi. Không nhìn em nữa. Nhưng chính lúc đó – từng âm thanh vụn vỡ của đêm qua gõ nhịp vào thùy thái dương. Những ký ức rời rạc – tiếng thở dốc – ánh mắt em nhìn tôi – như người sắp mất đi mọi thứ. Đôi môi em. Đôi tay em. Mắt tôi nheo lại – không phải vì ánh sáng – mà vì chúng… vẫn còn in hằn trên cơ thể tôi như dấu vết của tội lỗi nguyên thủy.
“Mình đã làm gì?”
“Không, không – không thể – không được nghĩ như thế.” Nếu tiếp tục nghĩ, tôi sẽ—...
“…sẽ phải đối diện.”
“Chẳng phải mày vẫn luôn ước được ôm lấy em? Được giữ em thật gần – mãi mãi – khỏi tất cả những lũ khốn đó?”
“Không – im đi – mày không phải tao – tao không phải…”
Tôi bật dậy khỏi giường, vai run lên từng hồi. Phía sau, em cựa mình. Một tiếng rên nhẹ thoát ra – mềm như tiếng chim non – mà lại đập vào tai tôi như tiếng búa của thẩm phán tuyên án tử.
Tôi đã vượt qua ranh giới. Không còn đường lui.
Và điều đáng sợ nhất? Là tôi không chắc mình muốn quay lại nữa.
Mikoto nằm nghiêng, lưng quay về phía tôi, nhịp thở khẽ khàng như tiếng mưa nhẹ. Tôi không biết mình đã nhìn em bao lâu, chỉ biết tim tôi chẳng còn đập đều như trước nữa. Có gì đó… đã thay đổi.
Tôi đưa tay che nửa khuôn mặt, ép góc nhìn rơi về phía khung cửa sổ.
Ngoài kia, dưới mái hiên cũ, hai con mèo hoang đang liếm láp cho nhau.
Thân thể chúng quấn lấy nhau, ướt mèm vì sương đêm nhưng vẫn yên bình.
Tôi không biết chúng đến từ đâu, có nhau từ bao giờ, nhưng cách chúng dịu dàng với nhau khiến lòng tôi đau một cách kỳ lạ.
Chúng chẳng cần biết đến xã hội. Chẳng có luật cấm nào ràng buộc hai con mèo. Chúng yêu nhau như một điều đương nhiên, bản năng, và chân thành.
Tấm gương cũ đặt chéo bên kệ, nứt toạc thành vô số mảnh, từ lần tôi đập nó trong một cơn kích động.
Từng mảnh phản chiếu một phần khuôn mặt tôi. Một bên mắt, một vệt má, môi mấp máy không ra tiếng – một gương mặt chẳng ai yêu nổi, kể cả chính tôi.
Tôi lặng thinh, nhìn vào ánh mắt kẻ trong gương.
Ánh mắt phản chiếu lại—nhưng không còn trống rỗng. Không còn thứ hố đen mà tôi đã sống chung suốt bao năm. Không còn cái nhìn vô hồn, lặng câm như xác sống.
Thay vào đó là... gì?
Một thứ chuyển động nhẹ, như thể một làn sóng nhỏ vừa chạm vào mặt hồ khô cạn từ lâu. Không sâu, không ồn ào, nhưng rõ ràng là có .
Tôi không biết tên gọi của cảm giác ấy. Nó không phải là tình yêu – tôi từ chối tin như vậy.
Không phải hạnh phúc – hạnh phúc không để lại vết xước ở cuống tim như thế này.
Không phải hối hận – vì tôi chẳng muốn quay lại.
Nhưng cũng không còn là nỗi trống vắng cũ kỹ từng bao trùm lấy tôi như một tấm chăn lạnh mùa đông.
Không còn khoảng trống ấy – lại khiến tôi thấy… bất ổn.
Giống như một kẻ đã quen với bóng tối, bỗng chốc bị kéo ra ngoài nắng gắt. Mắt tôi chói lên, không thích nghi kịp. Tim tôi – nó cảm thấy một điều gì đó. Phiền phức.
“Cảm xúc – sao con người lại sống bằng cái thứ hỗn độn này?”
“Cảm xúc – sao nó không yên lặng?”
Chúng không nằm im và âm ỉ như trầm cảm – chuyển động – rít gào – khó nắm bắt và biến đổi liên tục như thể nuôi côn trùng dưới da.
Tôi đưa tay sờ lên gương mặt mình. Không lạnh. Không vô cảm.
“Đây là ai? Mình – con người – ấm – cảm giác.”
“Ha~ ha~ ặc.”
Thở dốc.
Tôi cảm nhận rõ, từng ngón tay cái chạm. Bắt đầu từ mắt, xuống dần tới cổ.
Không khí lọt vào phổi như những mũi dao nhỏ – gấp gáp, ngắt quãng, không đều. Cổ họng tôi nghẹn lại, còn lồng ngực thì căng tức như thể có ai đó đang giẫm lên.
“Tại sao mình lại thấy thế này? Tại sao tim mình không im lặng? Tại sao cơ thể lại… phản ứng?”
Một tay, cố siết chặt lấy cổ, tay còn lại thì giữ lấy, ngăn không cho lực mạnh hơn.
Hơi thở tôi gấp.
Không gian dường như nghiêng đi.
Thời gian – vỡ vụn.
“Thần chết – không có – không còn?”
Cứ mỗi lần như thế này, thần chết sẽ đến đứng trầm ngâm mà nhìn tôi đầy thương hại, nhưng không có.
Chỉ có cơ thể đang phản kháng tôi.
“Đừng có bỏ tao đi chứ! Mày ở đấy mà – tao thấy mày – mày ruồng bỏ tao?”
Một cơn ho khan bật ra từ cổ họng – đầu tiên là một tiếng, rồi hai tiếng, rồi cả tràng dài nghẹn lại. Cơ thể tôi bắt đầu run lẩy bẩy.
Tôi nằm co quắp dưới nền gạch lạnh. Mồ hôi hòa cùng bụi phủ lên cánh tay, còn mặt sàn thì thở ra cái hơi đất lạnh buốt, như một lòng bàn tay chết trôi đang ve vuốt tôi.
Thình thịch. Thình thịch.
Tim tôi vẫn đập. Loạn nhịp như thể nó không thuộc về tôi nữa.
Những mảnh gương dưới đất lấp lánh như mắt người – nhìn tôi, phán xét tôi, chế giễu tôi.
“Mày nghĩ về em ấy, suốt đêm, suốt tuần, suốt cả năm.” Từ đâu đó trong đầu, những giọng nói lạ hoắc nhưng cũng quen thuộc đến ghê người bắt đầu thì thầm.
“Cậu nhìn nó… Nhìn như thể người khát giữa hoang mạc gặp một giọt nước cuối cùng.”
“Mày chạm vào làn da nó, như thể tìm đường về từ địa ngục.”
“Những vết thương của mày, đã khâu lại bằng tiếng cười của nó… Nhưng chỉ là khâu tạm, biết không?”
Tôi siết đầu, ngón tay cào mạnh vào tóc. “Im đi.” Tôi rít qua kẽ răng, nhưng chúng không dừng lại. Chúng bắt đầu cười – nhẹ thôi, khẽ thôi, như tiếng xé của linh hồn.
“Cậu giữ nó bên cạnh không phải để bảo vệ, mà để níu lấy chính mình.”
“Đừng nói là vì ‘gia đình’. Đừng biện hộ bằng chữ ‘người thân’. Bọn tao đã nhìn thấy ánh mắt mày, ngay lúc nó chạm vào mày tối qua.”
Tôi co người lại, lồng ngực rung lên vì cơn rùng mình không rõ nguyên do. Một hình ảnh mờ nhòe lóe lên trong trí nhớ – làn da nóng ấm, hơi thở ẩm ướt phả lên cổ. Một âm thanh vỡ nát… Có lẽ là tiếng tôi.
“Không ai dùng ánh mắt ấy để nhìn một đứa em cả.”
“Ngươi đang thèm một tội lỗi.”
“Đừng có tự ý định đoạt tao!” Tôi nói, họng như đeo một chiếc tạ ngàn cân.
Nhưng, những giọng nói ấy không hoàn toàn sai. Càng nghĩ về em, cơ thể tôi càng nóng bừng. Nhiệt tâm – trái tim – tan chảy, nóng – mọi thứ của tôi như đang bốc cháy.
Một tiếng cười vang lên – cười như nấc. Một giọng trầm hơn thì thầm ngay sau tai tôi, như một bản án đã được định đoạt từ lâu:
“Nếu em ấy biến mất – ngươi sẽ không đau như mất một đứa em. Mà như mất cả bản thể của mình.”
Sau câu nói ấy, tôi chẳng cảm thấy gì – không – có – một thứ gì đó bên trong, vừa tan vỡ.
“Mày chỉ là một con người, Mizuto. Và con người thì khao khát, dẫu là những điều xấu xa nhất.”
“Mày đã sống dưới đáy biển quá lâu – nơi không còn dấu vết của mặt trời. Đến nỗi, chỉ một cái chạm nhẹ của nó thôi… một nụ cười thôi… cũng khiến mày tưởng rằng mình đang bốc cháy. Tưởng rằng biển sâu rực lửa.”
“Mizuto…”
Giọng nói ấy vang lên như từ một nơi xa xăm lắm, vọng qua hàng nghìn lớp nước, xuyên qua đáy đại dương nơi tôi đang mắc kẹt.
Tôi chớp mắt. Căn phòng nhòe nhoẹt, mọi thứ chập chờn như trong một cơn mê chưa tỉnh.
“Mizuto.”
Lần này gần hơn, ấm hơn, có cả hơi thở phả nhẹ bên tai.
Tôi quay đầu. Em đang ở đó. Mikoto – không ánh sáng, không bóng tối – chỉ là em.
Tấm chăn rơi khỏi vai em khi em ngồi dậy. Trần trụi, em ôm lấy tôi. Không ngần ngại, không sợ hãi, như thể em đang che chắn cho tôi khỏi cơn ác mộng vẫn chưa buông tha.
“Anh lại mơ nữa à?”
Tôi không đáp. Dưới sàn nhà lạnh lẽo, cánh tay em vòng lấy tôi – ấm, thật ấm, nhưng tôi không run vì lạnh, mà vì thứ gì đó đang tan ra trong tôi.
Thứ cảm xúc không tên ấy lại trào lên, chực vỡ ra khỏi lồng ngực. Không đau. Không hạnh phúc. Không có từ ngữ nào chính xác.
Chỉ là… khi em chạm vào tôi, ôm tôi như thể tôi là cả thế giới, thì mọi lớp phòng vệ trong tôi sụp đổ. Mọi giọng nói, mọi ảo ảnh trong đầu đều tan biến. Chỉ còn lại em – và tôi – trần trụi như chính lớp da chúng tôi đang chạm nhau.
Tôi chưa từng cần ai. Cũng chưa từng để ai chạm đến. Nhưng giờ đây, em ở đây, và tôi hiểu.
Cái cảm giác lạ lẫm, dai dẳng và khó chịu ấy… là yêu.
Phải. Là yêu.
Dù sai trái, dù nghịch lý, dù cả thế giới có gọi nó là bệnh hoạn, thì tôi vẫn biết – tôi đã rơi vào vực sâu mang tên em. Và chẳng còn muốn leo lên nữa.
“Em cũng cần anh, như anh cần em vậy, Mizuto.” Em nói, ôm chặt tôi.
Em nói đúng. Tôi cần em. Tôi không thể để em đi.
Cay đắng thay cái kiếp làm người, nào định kiến, nào đúng sai.
“Chúa thật tàn nhẫn, nhỉ? Tạo ra con người với linh hồn và trí tuệ vô vàn, nhưng lại giam cầm chúng trong cơ thể phàm tục.” Tôi nói.
“Và chúng tạo ra những luật lệ, những thứ mà đa số cho là đúng. Đúng sai cho cùng cũng chỉ là một thước đo khác của xã hội.” Em nói tiếp.
“Nếu có một đấng nào đó tạo ra con người, hẳn họ cũng chẳng hiểu hết những giới hạn mà chính mình đặt ra?”
Một câu nói bật ra như một cái búa nện vào ngực.
Tôi siết chặt Mikoto trong tay, như thể chỉ cần buông ra, tôi sẽ tan biến khỏi thế giới này. Nhưng câu nói ấy – giọng nói trong đầu – không chịu dừng lại. Không cho tôi một giây bình yên.
“Mày đang làm gì thế, Mizuto? Mày định gọi cái này là yêu à?”
“Mày nghĩ chỉ vì thế giới bất công… là có đủ lý do để vượt mọi ranh giới?”
“Mày nghĩ cái ôm này có thể che chắn cho mày khỏi sự thật ư?” “Mày là một kẻ bệnh hoạn, một thứ sản phẩm lệch lạc của xã hội này.”
Tôi nghiến răng.
Trong đầu là một phiên tòa – nơi tất cả những gương mặt mơ hồ hiện lên: cha mẹ, thầy cô, bạn bè, người dưng – tất cả đều nhìn tôi như thể tôi là một kẻ ghê tởm. Và tôi... tôi là bị cáo, đứng trước vành móng ngựa của lương tâm con người.
“Mày đi ngược với chuẩn mực. Mày mới là lỗi sai của tạo hóa.”
“Chúng mày là ai mà định đoạt cảm xúc của tao?”
“Chúng mày gọi tao là sai, nhưng cái thế giới mà chúng mày bảo là đúng thì đã làm được cái gì? Ngoài việc giết chết những tâm hồn yếu đuối hơn?”
Tôi nhìn xuống Mikoto – em vẫn đang ôm lấy tôi, mắt khẽ khép, hàng mi run nhẹ vì hơi thở tôi dồn dập.
“Con người chúng mày chẳng phải sinh ra để trở nên khác biệt à? Và nhìn xem mớ luật lệ kia đã làm gì với chúng?”
“Vậy là mày chọn con đường này? Mày sẽ không quay đầu?”
Tôi gật đầu – chẳng phải với giọng nói, mà với chính tôi.
Tiếng còi xe ngoài phố kéo tôi trở lại hiện tại.
Cả hai ngồi dậy, Mikoto thì loay hoay mặc áo còn tôi xuống bếp rửa mặt.
“Lạnh.” Tôi mong rằng nó sẽ rửa trôi được cái cảm giác rối loạn trong tim, nhưng có vẻ là vô ích.
Gương mặt tôi trong gương không còn trống rỗng, mà đầy mâu thuẫn. Có điều gì đó mới đã mọc lên trong tôi – một sự gắn bó vượt quá ngôn từ. Gắn bó đến mức nếu mất đi, có lẽ tôi sẽ rụng rơi như chiếc lá già nua, lạc loài giữa mùa xuân của thế giới.
Tôi bước ra khỏi nhà trong im lặng, Mikoto đi sau, tiếng bước chân em nhẹ như gió lướt trên da thịt kẻ vừa sống sót sau một trận động đất.
Cánh cổng khép lại sau lưng chúng tôi – một tiếng cạch khô khốc như chốt gài quan tài.
Chúng tôi bước đi trên con đường đầy nắng.
Gió lướt qua tóc Mikoto, cuốn nhẹ vài sợi tóc mảnh lên gò má em, để lại một vệt nắng run rẩy tìm nơi trú ẩn.
Em rút tai nghe ra khỏi túi, gắn một bên vào tai mình, rồi xoay sang, mỉm cười – cái kiểu cười chỉ dành riêng cho tôi, nơi ánh mắt vừa như mời gọi, vừa như hỏi han.
Tôi không cần hỏi bài hát là gì. Em luôn mở Phong vào những buổi sáng như thế – nơi mà mùi của thế giới này vẫn chưa kịp ám lên da.
Tôi đeo bên còn lại.
Một cặp tai nghe, hai con người. Một giai điệu chung, hai nỗi im lặng riêng.
Mỗi bước chân hòa theo nhịp điệu ảo vọng, như thể cả thế giới chỉ còn lại em, tôi và tiếng hát lặng câm giữa ngã ba nhân tính.
“Sex so good, makes me wanna come back all the time”
“Sex so good, makes me wanna come back all the time~” Em ngân nga – không gắng sức – tự nhiên như đang thở – đang tồn tại đầy chân thật.
“You out of this town, i have tears down.” Tôi tiếp lời.
Tôi có thể cảm nhận được – từng nhịp em ngân, từng hơi thở ngắt quãng ở nốt cao – như thể tôi là em – em là tôi – tôi hát bằng cổ họng em.
Khoảnh khắc ấy – không có ngôn từ nào dám chen vào giữa chúng tôi, không ai khác làm phiền.
Chỉ có tiếng lá lim xào xạc, trải thành thảm mỏng dưới chân hai kẻ mượn âm nhạc làm nơi tạm trú.
Trường học đứng đó, sau hàng lim già – kiệt quệ như một kẻ già ngoài cuộc buông ra ánh nhìn phán xét. Những bức tường vôi bạc màu, tạo cảm giác như đang tiến vào một sân khấu – một xã hội thu nhỏ – nơi ai cũng sẵn sàng diễn.
Mikoto tháo tai nghe, ánh mắt xanh băng như nói lời tạm biệt với căn hộ vừa thuê của cả hai. Em quay sang tôi, môi vẫn vương vài đoạn nhạc chưa trọn.
Tôi gật đầu.
cả hai cùng bước qua cổng, nơi ánh sáng không còn dịu dàng như trước – mà chói gắt như đèn rọi sân khấu, như muốn lột trần chúng tôi khỏi giấc mơ vừa kịp vỡ.
***
Ra chơi.
Chuông reo. Phòng học bỗng chốc trở thành tổ ong vỡ, học sinh ùa ra như lũ gia súc gia cầm được giải phóng. Nhưng tôi và em vẫn ngồi yên – lặng lẽ giữa hỗn loạn.
“Mikotooo! Xuống đá cầu không?” Một đứa hỏi.
“Lười lém không xuống đâu.” Em đáp.
Sau khi hắn rời đi, em mới tựa đầu vào vai tôi, nhẹ tựa một chiếc lông. Tôi nhắm mắt, cảm nhận tiếng rầm rì của hành lang, tiếng cười đứt đoạn của những chiếc mặt nạ, tiếng thét từ một vai diễn quá lố – tất cả như mờ đi, chỉ còn hơi thở của em, khẽ khàng tựa lời của một người đã quen ngủ bên vực thẳm.
Từng cái chạm nhẹ – từng ngón tay lướt qua và gặp nhau, mái tóc ngắn của em phủ lên vai tôi – chúng rõ hơn cả ngàn lời rằng: chúng tôi không có đường lui.
“Phán xét.”
“Có tội.”
Cảm giác tê buốt trườn lên gáy tôi. Là Mikawa, nhỏ đang nhìn về phía này, một thoáng liếc qua nhưng trực giác mách tôi rằng: Mikawa đã cau mày.
“Ha~ Sao cũng được, mình đã từ chối nó từ lâu, đơn phương kia cũng đã úa khi chưa kịp nở.”
“Hay là… Nó đã phát giác ra gì đó?” Tôi nghĩ thầm, tiếp tục châm dầu cho ngọn lửa lo lắng.
“Không sao đâu, chúng ta bên nhau mà. Cần gì phải lo sợ chứ?” Em thì thầm, giọng nói như phát ra từ những cơn mộng mị – đầy mê hoặc làm dịu đi nỗi bất an kia.
“Em đi rửa mặt đây, anh đi không?”
“Em đúng là… Giỏi thao túng thật đấy.” Tôi cười nhạt rồi đứng dậy.
“Học từ những gì anh từng làm thôi.” Em cười, chạy dính lấy tôi.
“Anh về hưu rồi.”
“Vậy tức là em nối nghiệp nhỉ?”
Chúng tôi bước ra hành lang, trò chuyện và cười đùa như bao học sinh khác.
Xuống sân.
Ánh nắng rọi xuyên qua tán lim già, đọng lại những vệt cắt vàng nhạt trên nền gạch cũ.
“Tch.” Em tặc lưỡi.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi – không phải gió, mà là từ ánh mắt ấy. Lạnh như một cuốn giáo trình đạo đức, cứng như bảng điểm, sắc tựa dao mài – quen thuộc đến buồn nôn.
Mẹ.
Mẹ của chúng tôi – bà đứng đó, trong bộ đồ đi dạy đầy trang nghiêm.
Ánh mắt bà lướt qua chúng tôi như một lưỡi dao mổ, xẻ tách từng lớp mặt nạ mà chúng tôi vẫn đeo khi ở trường – cái mặt nạ mà chính bà cũng đang đeo.
“Chúng ta không cần sợ nữa – chúng ta – chúng ta có nhau.” Em nắm chặt tay tôi hơn, thì thầm như đọc thần chú. Nhưng ánh mắt em thì không run rẩy. Nó nhìn thẳng vào bà.
Tôi cũng vậy. Tôi nhìn vào cái lãnh đạm của bà – màu mắt mà chúng tôi di truyền từ bà, sắc lạnh và vô cảm.
“Lạnh.”
“Nhưng không giống nhau.”
Cái lạnh trong mắt bà – là của xã hội, của một tâm hồn bị đời vùi dập, của những trận đòn giáng xuống như tuyết đá mà bà đã trải.
Còn chúng tôi – là cái lạnh nơi biển sâu. Của những vết sẹo. Của cơn sóng ngầm làm rạn nứt linh hồn. Của trầm cảm, của cái siết tay không buông.
Khoảnh khắc ấy chỉ vài giây. Nhưng tôi thấy mình như ở giữa chiến trường.
Hai khối băng. Một màu mắt. Va vào nhau.
Không lời.
Không dao.
Chỉ ánh nhìn – sắc đến mức cắt da.
Rồi bà nhếch môi, buông lời phán xét.
“Học hành sao thì học, tao nhìn vào kết quả thi để cuối năm tao xử lý.”
“Giáo viên mà đẻ ra thứ như hai chúng mày… Đáng xấu hổ.” Bà nói, rồi lặng lẽ rời đi.
Mikoto không cúi đầu. Tôi không quay đi.
Em cười. Nhẹ thôi, như thể khinh bỉ cả thế giới đang đứng trên bục giảng dạy dỗ về đạo đức nhưng lại không thể hiểu nổi một cái ôm.
Thấy em như vậy tôi cũng phần nào nhẹ nhõm.
Tôi hướng mắt, nhìn theo hướng bà đi. Nhìn như thể thứ đó không phải là mẹ, mà là một tượng đá được nặn từ định kiến và sự cay độc.
Không ai bỏ chạy.
Chúng tôi bước tiếp – tay trong tay. Không phải vì sợ, mà vì có nhau.
Giờ học trôi qua như thường lệ – hoặc không.
Mikoto ngồi cạnh tôi, em ngồi sát đến mức, khoảng cách gần như không tồn tại. Ở tiết toán, em thản nhiên gác chân sang chỗ tôi, chạm nhẹ bàn chân trần vào đôi tất của tôi.
“Ngứa quá,” em khẽ nói, nhưng rõ ràng là chẳng có gì để ngứa – ngoài tôi.
Tôi nhìn lên bảng, cố ghi chép. Nhưng bàn tay em đã đặt lên đùi tôi từ lúc nào. Nhẹ nhàng. Nhỏ nhắn. Mảnh mai. Nhưng tựa như điện giật.
“Lúc ra chơi, anh với em lườm bà ấy, đúng sợ. Đến giờ em vẫn còn lạnh sống lưng luôn ấy…” Em thì thầm, tựa đầu vào vai tôi, mái tóc ngắn chạm vào cổ tôi, ngứa ran.
Tôi cũng vì bảy phần bất lực, ba phần nuông chiều mà nuốt khan bỏ qua cho em.
Đến giờ thể dục, em lại quấn lấy tôi. Mỗi lần chạy xong là ôm lấy cánh tay tôi, dí sát vào ngực – nơi mồ hôi chưa kịp khô.
“Tim anh đập nhanh quá rồi đấy.” Mikoto cười, môi chạm sát tai tôi.
Rồi em áp sát người vào ngực tôi. Cơ thể tôi phản ứng trước.
“Tệ thật.”
Dù tôi ra vẻ phản đối, nhưng cả lý trí và cơ thể này đều như sắp nổ tung trong cảm giác… Rạo rực – hạnh phúc – ngại ngùng.
“Này… Nhóm Mikawa đang nhìn đấy.” Tôi nhắc em.
“Em không quan tâm đâu ~ vẫn đang chiến tranh lạnh với họ mà.”
Đến cuối tiết, em tiếp tục đẩy tôi vào góc cầu thang vắng, ánh mắt ranh mãnh, hít sâu trên cổ tôi như thú săn mồi.
“Mikoto!” Tôi quát.
Em không nghe. Hai tay vòng qua cổ, kéo tôi lại. Giọng nhè nhẹ: “Anh cảm thấy mà, đúng không?”
Tim tôi đập mạnh. Hơi thở nặng nề. Từng thớ thịt đều như lửa đốt.
“Mình… Không thể…”
Trong một giây, tôi đã để thua bản năng, tôi đã để cảm xúc lấn át.
“Anh… Cảm thấy nó.” Tôi nói, ghé sát mũi mình vào mũi em.
Em nhìn tôi, ánh mắt dịu lại.
“Dừng trò này lại thôi.” Tôi nói rồi bước về lớp, tuy vậy khi đi cạnh em, tôi vẫn bị đám mây của ham muốn vây lấy – muốn được ôm em, muốn được hơn cả vậy nữa.
“You are… No longer human.”
“Mày đã trở thành một con thú, một con thú Mizuto ạ!”
“Xã hội này không có chỗ cho kẻ cặn bã như ngươi!”
“Không ai dùng ánh mắt đó để nhìn em gái mình.”
Những lời ấy… Những lời tự chất vấn ấy… Tiếc là vẫn chưa đủ để dập tắt trái tim tôi.
“Là quái vật cũng được, là cặn bã cũng chẳng sao.”
Miễn là em vẫn bên tôi. Miễn tôi vẫn được nhìn những trò đùa tinh quái của em. Miễn tôi được ôm em. Miễn chúng tôi được vỗ về nhau. Miễn chúng tôi có thể không ổn cùng nhau thì tôi là gì… Cũng không quan trọng.
Mỗi lần em lại gần – như thể hàng trăm ngọn núi lửa dưới đáy biển bắt đầu sục sôi. Như thể tôi sống hàng trăm năm dưới vùng nước tối, giờ đây có một ngày nắng bất chợt ghé ngang, muộn màng nhưng đủ để tôi nhớ lại mình từng là con người.
Em không cứu tôi khỏi bóng tối, khỏi đại dương đen. Nhưng em làm hơn thế, em ở lại và chịu đựng cùng tôi, em ở lại và làm cho bóng tối trở nên đáng sống.
Tôi muốn ở cạnh em.
Dù cả thế giới có khinh miệt và ghê tởm. Dù có phải đánh đổi chút phần người cuối cùng của bản thân. Tôi vẫn sẽ chạy về nơi có em – như một kẻ lưu vong chạy về cuối đường hầm.
Bởi lẽ… Nơi nào có em, dù chỉ một mét vuông, thì cũng là quê nhà.
Rengg.
Chuông tan. Tiết cuối trôi qua – vô vị, chẳng tồn đọng lại gì, như một người dưng vừa lướt qua giữa nhân gian này vậy. Bầu trời cũng thoắt cái, chuyển cảnh mây trắng trời xanh sang cảnh hoàng hôn đỏ rực, loang lổ như máu chảy.
“Anh sao vậy? Nãy giờ cứ như mất trí ấy, có vẻ không phải loạn thần nhỉ?” Em ngồi lên bàn tôi khi đám học sinh đã biến mất, khi ánh hoàng hôn rọi chiếu lên gương mặt của em.
Tôi cảm nhận được hơi ấm từ da thịt Mikoto – một thứ nhiệt độ không bao giờ có, chỉ tồn tại khi có em. Mùi hương tóc em phả vào mũi tôi, không phải mồ hôi cũng chẳng phải nước hoa hay dầu gội, mà là mùi của người sống – mềm, ấm, gần, khiến tôi muốn vùi mặt vào như kẻ bước ra từ băng hoại.
Tôi đứng dậy, trong đầu vang lên hồi chuông bản năng. Tôi muốn ôm em. Vì… Yêu, vì thương – không – tệ hơn, tôi muốn biết da em ấm đến mức nào.
Tôi kéo tay em, hướng thẳng đến nhà kho sau trường – nơi ánh sáng không thể chen chân, nơi cảm xúc có thể nói thật.
“Anh haiii! Mình đang đi đâu vậy? Một món quà sao?” Em tò mò, giọng điệu vẫn trêu đùa như thường.
“Còn hơn cả thế đấy Mikoto ạ! Những gì anh sắp làm – thách thức cả xã hội này, chống lại mọi luân lý, tự đào một mồ chôn chỉ dành cho anh và em – Mizuto và Mikoto.” Trái tim tôi hét lên, tiếng hét như xé tan đống tro mà nó đội lên lâu nay.
“Ừm.”
Nhưng may thay, tôi có thể giữ im lặng trong khi trái tim này thét gào.
Bước vào nhà kho, tôi khóa sầm cửa.
Cửa sập lại. Một không gian cũ kỹ, ánh đèn đỏ mờ. Bụi bám kín sàn, gió chẳng lọt vào nổi. Tôi ép em vào tường. Em không chống cự. Lồng ngực em phập phồng. Tôi đã biết mình muốn gì. Em cũng thế.
Tôi đứng gần Mikoto, hơi thở em rung rung như những cánh lá non vừa hé trong gió sớm. Lần này, em không còn là người dẫn dắt mà trở nên ngại ngùng và ngỡ ngàng – điều hiếm hoi mà tôi từng thấy ở em. Đôi mắt em mở to, pha chút e thẹn cùng sự đói khát chực chờ, như một con sói rụt rè giữa cơn bão.
Tay tôi chạm vào vai em, nhẹ nhàng mà chắc chắn như mạch nước ngầm trỗi dậy trong lòng đất – không phải để áp đặt, mà để mời gọi, để giữ chặt lấy những rung động không lời. Cảm nhận được sự dè dặt trong từng cử chỉ, tôi dịu dàng như muốn bù đắp cho sự ngần ngại ấy, như ánh trăng khẽ lướt trên mặt hồ tĩnh lặng.
Mikoto như hóa thành một bông hoa nở muộn dưới ánh đèn mờ, vừa e ấp, vừa mở ra từng cánh, quấn lấy và cho phép tôi bước vào thế giới riêng ấy – một thế giới không cần lời nói, chỉ có sự thấu hiểu và chạm nhẹ của linh hồn.
Tôi không vội vàng, chỉ để cho mọi thứ diễn ra trong chậm rãi, trong từng nhịp đập thầm lặng của trái tim. Không gian nhỏ bé ấy, giữa mùi gỗ mục và ánh sáng yếu ớt, trở thành một tấm lưới ấm áp giữ chúng tôi lại, nơi thời gian như ngừng trôi để nhường chỗ cho sự gần gũi, sự giao hòa của hai mảnh vỡ đang tìm cách gắn kết.
Mikoto, với đôi mắt còn lấp lánh ngại ngùng, nương tựa vào tôi – một sự đồng thuận không lời mà sâu sắc hơn bất cứ câu nói nào. Tôi biết, trong những khoảnh khắc mơ hồ ấy, cả hai đang không chỉ chạm vào da thịt, mà còn đụng chạm đến phần sâu thẳm nhất của bản thân – một cuộc đối thoại im lặng giữa những tâm hồn cần nhau hơn cả những lời giải thích.
Không gian nhỏ, nóng, và tối, nhưng trong đó, chúng tôi tìm thấy một sự sáng lên – dịu dàng, không phô trương, như một ngọn lửa âm ỉ giữa đêm đông giá lạnh.
“...”
“...Em… Ổn chứ?” Tôi hỏi.
“Chưa bao giờ tốt hơn.” Em thản nhiên đáp.
“Anh… Xin lỗi vì bồng bột.” Tôi ngập ngừng, từng bước trở lại thực tại.
“Để chuộc lỗi anh phải cõng em về đấy.” Em nói, môi mỉm cười, một nụ cười luôn khiến tôi an tâm và cảm thấy được vỗ về.
Đây không phải lần đầu chúng tôi làm chuyện đó, nhưng có lẽ là lần đầu tỉnh táo. Cảm giác… Vừa lo sợ, cũng vừa giải thoát, như thể cả hai đang trút bỏ lớp người cuối cùng.
***
Cửa nhà mở ra bằng tiếng quát. Không có gì bất ngờ.
“Chúng mày còn dám vác xác về đây à? Nhà tao không phải cái chợ muốn đến là đến muốn đi là đi!”
Giọng bà vang lên từ trong phòng như âm vọng cuối cùng của một nhà nguyện hoang, nơi mọi lời cầu nguyện đều đã chết.
Tôi không đáp. Mikoto cũng không.
Chúng tôi chỉ đứng đó, nhìn nhau – cười nhẹ, không phải vì buồn cười, mà vì không còn cảm giác nào để phản kháng.
Nỗi đau giờ đã trở thành một cái áo cũ – sờn rách, nhưng thân thuộc.
“Anh thích mì hay cơm chiên?” Em hỏi như đang lựa chọn giữa hai loại kẹo. Giọng điệu nhẹ tênh, như chưa từng có ai gọi chúng tôi là “lũ rác rưởi.”
“Cơm chăng? Anh không rõ nữa, chỉ cần ăn để sống qua ngày thôi.” Tôi nói.
Sau khi cả hai tắm rửa xong xuôi, tôi cùng em vào bếp. Đèn vàng nhòe nhạt. Căn phòng nhỏ, bí bách và xộc mùi dầu cũ. Nhưng đó là nơi duy nhất chúng tôi được là chính mình.
Chúng tôi nấu. Em xào, tôi tráng trứng. Không ai nói về những cú tát, không ai nhắc đến những lời nguyền rủa.
Chúng tôi ăn trong im lặng – một kiểu bình yên méo mó, nhưng đủ để tồn tại.
Choang.
“Hết giờ cơm rồi! Muốn đớp thì tự kiếm tiền mà ăn lấy, đồ nhà tao không để hầu cho chúng mày.”
Tôi quay người, thấy bà đang đứng đó – cạnh cửa bếp với cái giọng khó chịu như muốn xé toạc cả không gian.
Em quay người, liếc nhìn bà ta – tay lăm lăm con dao thái dở.
“Còn cảm thấy không ở được cái nhà này nữa thì biến, tự dọn ra ở riêng, nhà này không chứa loại chúng mày.” Nói rồi bà quay lưng bỏ đi.
“Tch.”
“Mikoto! Bình tĩnh nào em.” Tôi nói, nắm lấy tay em.
“Em ổn nhưng mà anh… Cả dĩa cơm nữa…” Em quay lại nói, giọng như sắp gào lên.
Lúc này tôi mới nhận ra – rằng bên má đang bị một mảnh vỡ của dĩa đâm vào. Nhỏ thôi, nhưng máu vẫn đang chảy.
“Anh đợi em chút!”
Trong chớp mắt, em quay lại với khăn lau cùng băng cá nhân.
“Không sao chứ?” Em hỏi, tay nhẹ nhàng rút mảnh vỡ đang dính trên má tôi.
“Chưa bao giờ tốt hơn.” Tôi nói.
Rồi em ân cần lột băng cá nhân, dán lên má tôi – nhanh gọn, cũng bởi chúng tôi đã quen với việc này – sơ cứu và băng bó cho đối phương, tựa như hai con mèo hoang, một con liếm láp vết thương cho con còn lại.
“Bà ta… Đúng là không thể tha thứ.” Em nghiến răng.
“Kệ đi.”
“Chúng ta ra ngoài ăn nhé? Em thấy sao?” Tôi hỏi.
“Nếu được thì em muốn tối nay không về luôn cơ.” Em nói, đan hai tay vào nhau nhìn tôi điệu bộ cầu xin.
“Ừ, như em muốn.” Tôi cười trừ.
***
Thành phố về đêm lạnh hơn thường lệ. Đèn đường vàng, tiếng xe nổ máy kéo dài như tiếng thở dài của một kẻ sống qua ngày.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên bờ kè, mỗi đứa ôm một hộp cơm. Mùi đồ ăn rẻ tiền chẳng mấy hấp dẫn, nhưng so với không khí trong nhà – đây là một bữa tiệc.
Mikoto chống cằm, nhìn dòng xe trôi qua.
“Em không tin vào hôn nhân,” em nói, như thể đang kể chuyện cổ tích mà ai đó bịa ra để trấn an bầy trẻ mồ côi.
“Không tin vào xã hội, càng không tin vào mấy cái định chế người ta gào thét trên truyền hình. Em chỉ muốn đi thật xa. Cùng anh. Xa khỏi mọi thứ.”
Tôi im lặng. Không phải vì không có gì để nói, mà vì sợ sẽ làm hỏng khoảnh khắc ấy.
Sau một lúc, tôi đặt đũa xuống.
“Đã nhiều lần anh muốn chết,” tôi nói, “nhưng em luôn là thứ ánh sáng cuối cùng… Hoặc ngược lại, sao cũng được, anh cũng chẳng đếm nổi rằng đã bao lần em cứu lấy anh, cũng chẳng biết đâu là thật đâu là ảo, chỉ biết rằng… Em luôn ở đó, vậy là đủ để anh neo lại cõi người này.”
Mikoto nhìn tôi. Không khóc. Không cười. Nhưng tôi biết, em hiểu.
Chúng tôi ngồi đó – hai kẻ vỡ nát, ăn mì hộp trong đêm. Thành phố – như hai đốm sáng nhỏ nhoi trong bãi rác văn minh.
Nhưng ít nhất… Vẫn còn sáng.
Sau khi ăn chúng tôi nắm tay, vừa dạo quanh thành phố, vừa nói về những chuyện trên trời dưới biển.
Bao giờ cũng vậy, mỗi lần cả hai ở cạnh, chủ đề để nói gần như vô tận.
“Anh thoát ra được không?”
“Anh nghĩ mình lỡ rơi vào nó rồi… Em thì sao?”
“Chẳng phải chúng ta giao nhau rồi đấy thôi.”
“Cùng nhau rơi xuống như thế này cũng không tệ nhỉ?”
“Hạnh phúc gấp ngàn lần cuộc sống học đường và mấy vấn đề gia đình đáng ghét.”
“Chắc là vì có nhau.”
Nói xong tôi chạy lại máy bán nước, mua vội một lon cà phê sữa.
Cái máy kêu lục cục rồi rung lắc một hồi… Chẳng có gì.
“Hửm? lỗi rồi sao?”
“Có lẽ nên kiểm tra dây cắm hoặc bị kẹt tiền.”
“Anh hai tránh ra! Để em.” Mikoto lao đến, tay cầm cây búa nhỏ.
Tôi vòng ra phía sau, khóa hai tay em lại.
“Chờ một chút nào.”
“Sao vậy?”
Tôi ngó quanh, thở phào sau đó thả em ra.
“Không có máy quay, làm đi.”
Uỳnh .
Chiếc máy ngã xuống, trên mặt lủng một lỗ lớn, đống tiền lẻ cũng từ bên trong ào ra.
“Em gom chút tiền còn anh lấy nước nhé.” Tôi chạy lại nói.
“Chốt kèo.” Em quay lại, cười tươi như thể ăn mừng chiến thắng.
Cứ thế chúng tôi, hai kẻ vụn vỡ cười đùa với nhau, hạnh phúc ở ngoài cùng biển người.
Tuy thế, những lon cà phê kia cũng không ngăn được cơn buồn ngủ đang tấp tới.
“Mình tấp vào khách sạn nào đó ngủ đi ~ anh hai.” Em ngáp ngắn ngáp dài nói.
Chiều theo em, tôi thuê một phòng khách sạn như một chỗ trú tạm bợ khỏi thực tại.
Trên đường đến khách sạn, không ai nói gì. Gió thổi lặng. Tiếng giày vang lên đều đều trên mặt đường nhựa loang. Mỗi bước chân đều như tự thỏa hiệp. Thỏa hiệp với ham muốn, với cảm giác cần nhau.
Một phòng khác sạn tầm trung, nhưng đối với chúng tôi, nó là thiên đường, một nơi tạm lánh khỏi sự tấp nập và khắc nghiệt của xã hội. em ngồi cạnh mép giường. Ánh mắt giao nhau trong vài giây, dài như cả một đời sống. Không ai cười. Không ai lên tiếng. Tôi bước tới, quỳ xuống trước mặt em, ngẩng nhìn. Không còn khoảng cách, hoàn toàn tỉnh táo.
Tôi biết, tất cả những gì chúng tôi làm đều bị gọi là sai trái, bệnh hoạn, thậm chí điên rồ. Nhưng giữa một thế giới chật chội với những kẻ đeo mặt nạ luân lý giả tạo, chuyên giết chết linh hồn nhau bằng những lời dối trá và giả hình, thì sự thật của chúng tôi – dù tàn khốc và phức tạp – vẫn là thứ duy nhất đáng sống.
Ánh đèn vàng hắt nhẹ qua rèm cửa mỏng, phủ lên căn phòng khách sạn một màu u tịch, vừa đủ để che đi những vết xước chưa lành trên tâm hồn tôi. Mikoto nằm cạnh, hơi thở đều đều, cơ thể mềm mại nhưng vẫn mang một sức sống kiên cường khiến tôi không thể rời mắt.
Tôi siết tay Mikoto nhẹ nhàng, cảm nhận hơi ấm từ em, như thể giữa bao hỗn loạn, có một ngọn lửa chưa bao giờ tắt.
Không cần lời nói thêm, ánh mắt chúng tôi đã trao nhau những điều không thể nói thành lời, cái ôm nhẹ nhưng sâu đậm như khóa lại mọi giằng xé và đau đớn.
Tôi thì thầm trong bóng tối, giọng khàn đặc nhưng chắc nịch: "Nếu đó là tội lỗi, thì để anh gánh. Chỉ cần em còn bên anh."
Lời nói ấy không phải xin lỗi, cũng không phải biện minh. Nó là sự lựa chọn duy nhất, là lời thề giữa hai tâm hồn đã tìm thấy nhau trong một thế giới ngập tràn giả dối và cô đơn. Và ở khoảnh khắc đó, tôi biết mình không bao giờ đơn độc nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)