Khi chiều tà dần hiện hữu, một bóng hình đang vội vàng mang theo hành lý chất chồng lên cóp xe. Người đó vội vàng, khác với vẻ bình tĩnh thường thấy.
Chợt, tiếng gió rít ngang tai, khiến không gian yên ắng trước đó giờ đây trở nên ngột ngạt đến kì lạ.
Được cơn gió mang đến, một người con gái bước đến phía sau người thanh niên vội vàng kia.
"Tại sao anh lại rời đi, ZhinHao?"
Người con gái tên Ruyan bước tới, bước chân của cô khiến thu hút ánh nhìn của ZhinHao đổ dồn về mình.
Đối diện với người con gái trước mắt, ZhinHao bèn bật cười nhỏ.
"Tôi chỉ muốn trở về nhà thôi, có quá đáng lắm không?"
Nghe thấy lời thành thật đó, Ruyan khẽ lắc đầu.
"Tôi biết, ngay từ đầu anh đã không định bỏ trốn. Bởi, tất cả tội danh rồi sẽ đổ lên đầu một mình Wutan."
Ruyan bèn nhún vai, nheo đôi mắt lại và mỉm cười một cách sầu muộn.
"Người lập ra kế hoạch giết Viện trưởng là Wutan, nhưng đôi tay đã phóng hoả ấy... Lại chính là anh."
Giữa giọng nói ấy, một cơn gió chợt thoáng qua. Như thể, cơn gió ấy đang thêu dệt lên vẻ đượm buồn cho sự thật nghiệt ngã này.
"Wutan không hề sở hữu bất kì con Eidolon nào, vì thế mọi chuyện sẽ chưa kết thúc. Nhưng tôi tin rằng khi bị bắt đi tra khảo, hắn ta sẽ không khai anh ra."
Giữa bãi giữ xe của gia đình Wutan, chỉ có hai người đang đối diện nhau lúc này. Ruyan tiếp tục nói trong khi tựa người vào chiếc xe hơi gần đó.
"Bởi vì anh đã giúp Wutan trả thù, cho người em họ anh ta trân quý nhất... Phải chứ?"
Lời nói ấy hệt như sét đánh ngang tai, nó khiến gương mặt ZhinHao trầm xuống. Dẫu cho anh ta không thể hiện ra, nhưng Ruyan có thể thấy biểu cảm mang phần nhiều phẫn nộ ấy.
"Quay lại sự kiện 11 năm trước, khi ấy em họ của Wutan bị dính vào một tai tiếng không đáng có. Cô ấy, đã chống lại gia đình và phá hủy một lễ đính hôn với con trai của một tập đoàn đối tác của nhà Viện trưởng."
Ruyan tiếp tục nói, bởi cô biết giờ đây người đối diện kia chắc chắn sẽ không hồi đáp lại cô.
"Nhưng trong một lần đi ăn nhà hàng với một người bạn, cô gái ấy đã ra đi trong một đám cháy tại chính nhà hàng ấy."
Cô thở dài, nhìn về phía gương mặt có phần méo mó của ZhinHao.
"Đối với Wutan, hắn ta nghĩ rằng đây rõ ràng là ý đồ mưu sát. Vì nếu cô gái kia chết, mọi vết nhơ về cái lễ đính hôn kia cũng sẽ xoá nhoà."
"Đủ chưa?"
Ngắt lời của Ruyan, ZhinHao lớn giọng như thể đang rất phẫn nỗ. Bởi lẽ, cái quá khứ đó là điều ZhinHao không bao giờ muốn nhớ, đối với anh ta, nó là vết nhơ.
"Anh thấy tội lỗi sao, ZhinHao? Anh thật sự cảm thấy hối tiếc, vì đã giết người con gái mình yêu sao?"
Ruyan nói với một giọng cứng rắn, hướng thẳng về phía ZhinHao. Đây là mũi lao đầu tiên, nhưng chưa phải cuối cùng.
"Theo tôi được biết, anh và em họ của Wutan đã có một mối quan hệ rất sâu đậm từ thời học sinh trước đó. Chính anh, cũng góp mặt trong sự kiện đó. Ngoài ra vụ hoả hoạn ở nhà hàng đó cũng rất kì lạ, nói chính xác... Cách thức cháy y hệt hai vụ gần đây liên quan đến nhà Wutan."
Ruyan không ngừng lại, cô tiếp tục nói.
"Khi vụ việc xảy ra, chỉ có duy nhất ba người mắc kẹt giữa đám cháy. Trong đó có hai nạn nhân thiệt mạng, và em gái của tôi... Khi ấy con bé thấy rõ, ngoài con bé ra, còn có bóng dáng một người thanh niên khác ở giữa đám cháy... Chính anh"
Nghe thấy lời tố cáo của Ruyan, ZhinHao chỉ biết bật cười.
"Vậy là cô ấy trí nhớ của một đứa trẻ ra làm bằng chứng kết tội tôi?"
“Không,” Ruyan nhẹ nhàng đáp, “Trí nhớ của nó không buộc tội anh. Nhưng thứ mà nó thấy... cái cách ngọn lửa bùng lên từ hư không, cái luồng sáng rung nhẹ như ai đó bóp méo không khí trùng khớp hoàn toàn với dấu vết của nhiễu từ trường cục bộ, thứ vốn chỉ xảy ra khi một Eidolon hệ Nhiễu xuất hiện.”
Ruyan hạ giọng, nhưng từng chữ như nện vào lồng ngực ZhinHao.
“Trong hồ sơ vụ cháy năm đó, thiết bị báo cháy ghi nhận đúng 11 giây mất ổn định từ trường trước khi ngọn lửa bùng lên. Và vụ ở thư phòng Viện trưởng cũng có 13 giây, giống hệt nhau, chỉ chênh lệch bởi việc anh đã mạnh hơn.”
Dù cho không nói thẳng nhưng chắc chắn ZhinHao hiểu, rằng Ruyan đang ám chỉ về việc một con Eidolon đang trú ngụ trong cơ thể anh. Chỉ cần đi kiểm tra, chắc chắn mọi thứ sẽ lộ tẩy.
“Chỉ cần họ khám sàng lọc Eidolon, anh sẽ lộ. Eidolon hệ Nhiễu không thể giấu, nó lưu lại thành phần từ tính bất thường trong máu và mô thần kinh, ai cũng biết điều đó.”
Ruyan đan hai tay lại, nhìn thẳng vào anh.
“ZhinHao… vụ 11 năm trước cũng đang được mở lại. Và khi họ so lại hai mẫu dữ liệu nhiễu từ trường, hai đường cong tần số gần như trùng khít. Một chữ kí... Chữ kí của anh.”
Không khí giữa hai người đặc quánh lại, đặc sệt như mặt nước bị tưới chì nóng.
Cả khoảng không im lìm đến mức chỉ còn lại tiếng nhịp tim của ZhinHao gõ từng nhịp mạnh vào lồng ngực, như muốn cảnh báo anh về một ranh giới mà chính anh đang bước qua.
Một khoảnh khắc tưởng như đứng yên, rồi không gian quanh anh biến dạng. Mặt đất dưới chân như thở mạnh, những vệt sáng méo mó ở rìa tầm nhìn gợn lên như ảo ảnh vỡ, nhưng lại mang sức nặng của một hiện thực đang trồi lên khỏi lớp vỏ bình thường.
Ruyan cảm nhận rất nhanh. Cô nâng cằm, rời khỏi điểm tựa, điều chỉnh tư thế như thể một dòng khí vô hình đang cảnh báo cô về điều sắp xảy đến.
ZhinHao siết hàm, đôi mắt sáng lên trong bóng tối, giọng anh trầm và lạnh như đáy một đường hầm cổ.
“Cô muốn bằng chứng. Tôi sẽ cho cô thấy điều cô đang theo đuổi.”
Không một động tác thừa.
Không một hơi thở lạc nhịp.
Chỉ một rung động gần như vô hình toát ra từ người anh, nhẹ như một lớp bụi bị gió quét, nhưng lại khiến bầu điện khí quanh chiếc xe của Ruyan chao đảo như bị kéo lệch khỏi quỹ đạo.
Một tiếng bật lạnh lẽo vang lên từ hệ thống điện. Nhỏ đến mức tưởng như chỉ có những ai đang đứng sát cái chết mới nghe được.
Nắp capo khẽ rung, rồi một vệt khói espes đậm đặc bắt đầu len qua khe nắp. Ban đầu chỉ là một dải mỏng, sau đó dồn lại thành từng cuộn nghẹt thở, như một linh hồn bị bức ra khỏi thân xác.
ZhinHao đứng im. Ánh mắt anh không hướng về phía Ruyan mà nhìn xuyên qua màn đêm, lắng nghe sự cộng hưởng của các xung điện từ Eidolon trong cơ thể anh, như thể từng nốt dao động đều thuộc quyền kiểm soát của anh.
Một ánh chớp trắng phập mạnh trong khoang máy, khiến bóng tối bị xé toạc trong một chớp mắt. Ngay lập tức, khói phụt lên mạnh hơn, đặc quánh, ngột ngạt, nuốt chửng toàn bộ phần đầu xe.
Không phải một vụ nổ.
Mà là một cuộc hành quyết cơ khí, lạnh lùng và chính xác.
Toàn bộ hệ thống bên trong bị bẻ gãy khỏi cấu trúc, như thể bàn tay vô hình của anh đã siết chặt và nghiền nát từng mạch dẫn.
Ruyan lùi nửa bước. Nhưng ánh mắt cô bình lặng đến đáng sợ, như thể khói lửa kia chỉ là một sự kiện tất yếu trong phương trình mà cô đã chuẩn bị từ trước.
ZhinHao quay người, mở cửa xe. Hơi gió nhẹ thốc lên làm vạt áo anh khẽ giật, như thể không gian cũng nhận ra một điều bất thường đang rời khỏi bãi đỗ.
“Cô muốn kéo tôi xuống đáy cùng hắn ta,” anh nói, giọng nứt lại như có sạn, “nhưng cô sẽ không làm được đâu.”
Cánh cửa khép lại. Chiếc xe rời bãi đỗ với tốc độ tăng nhanh như một sợi dây đang bị kéo căng đến giới hạn.
---
Năm trăm mét sau, cuộc săn đuổi bắt đầu.
Con đường trước mặt ZhinHao trải dài như một dải lụa đen run rẩy.
Ánh đèn đường trượt trên kính thành những vệt sáng dài, lẫn vào nhau như những vết dao đang song song cắt vào bóng đêm. Anh nắm chặt vô lăng, từng cơ bắp trên cánh tay căng cứng. Cửa kính đóng kín, nhưng da tay vẫn rịn mồ hôi lạnh.
Anh ta hít sâu, cố tìm nhịp ổn định.
“Nếu đến được giao lộ phía đông… mình sẽ hòa vào dòng xe. Chỉ cần không mất kiểm soát…”
Nhưng một cái liếc thoáng qua gương chiếu hậu khiến máu anh lạnh đi.
Một chiếc Porsche tối màu trượt từ đường nhánh vào. Không tiếng động dư thừa, không biểu hiện gấp gáp, nhưng tốc độ tăng theo quỹ đạo sắc bén của một mũi tên sống. Những đường cong trên thân xe phản chiếu ánh sáng đèn đường như một lưỡi dao đang được chuốt cho đến mức tàn nhẫn.
Ruyan, người con gái ấy đang ngồi cầm chắc vô lăng điều khiển chiếc chiến mã đó.
Không một dấu tro bụi bám trên người cô.
Không một nét mất bình tĩnh.
Gương mặt cô sáng dưới ánh đèn, điềm tĩnh đến tuyệt đối, như thể sự cố vừa rồi chỉ là bước thứ nhất trong ván bài mà cô đã sắp sẵn.
Khoảng cách rút ngắn nhanh đến mức như có kẻ đang kéo sợi dây vô hình nối giữa hai chiếc xe.
Bốn mươi mét.
Ba mươi.
Hai mươi.
ZhinHao nghiến răng, tiếng thở của anh trở nên nặng hơn.
“Cô ấy thật sự muốn giết mình.”
Anh đạp ga mạnh. Động cơ hú dài, đẩy chiếc xe phóng về phía trước. Nhưng ánh đèn pha sau lưng anh ngày càng lớn, sắc trắng của nó đập vào mặt đường như những nhát chém.
Khi khoảng cách còn chưa đầy vài mét, Ruyan đổi làn ngay lập tức, ép sát vào xe anh.
Thân xe cô lướt lên cạnh anh, gần đến mức chỉ một sai lệch nhỏ cũng đủ để cả hai hóa thành một vụ đâm kinh hoàng.
Ánh mắt hai người gặp nhau trong khoảnh khắc ấy.
Cô bình thản.
Còn ZhinHao hoảng loạn.
ZhinHao đổi làn, né sang phải.
Ruyan đuổi theo như bóng.
Hai chiếc xe lao đi bên nhau như hai lưỡi kiếm song hành giữa mặt đường trở đêm.
Phía trước là một góc cua gắt như móc câu, với lan can bê tông dựng lên trơ trọi như một bức tường xử tử.
ZhinHao không còn lối thoát. Anh đạp phanh, xoay vô lăng, cố gắng ôm lấy góc cua trong hy vọng mong manh.
Đúng lúc bánh sau chuẩn bị bám lại mặt đường…
Ruyan chọn khoảnh khắc đó.
Cô đánh lái, đâm vào hông xe anh. Không chậm một nhịp. Không run tay.
Như một mũi dao cắm đúng điểm yếu.
Cú va chạm không tạo tiếng gầm, mà là một chấn động sắc lạnh lan dọc thân xe, khiến cả không gian như lệch khỏi trục trong một nhịp ngắn ngủi.
Xe của ZhinHao bật lên lề đường, mất cân bằng. Bánh xe trượt khỏi mặt nhựa. Cơ thể chiếc xe nghiêng. Rồi toàn bộ trọng lượng đổ xuống như một con thú bị quăng ngược.
Kính gặp mặt đường lần đầu.
Kim loại cày vào nhựa đường lần thứ hai, bắn ra những tia sáng yếu ớt như tàn tích của một vụn sao bị nghiền nát.
Chiếc xe lăn thêm một vòng nữa, rồi đập mạnh vào mô đất, nằm nghiêng bất động trong một tiếng rền trầm đục.
Bên trong, mọi âm thanh trở thành những mảnh vụn rơi rải khắp không gian chật hẹp... Hơi thở vỡ vụn. Tiếng kính rơi lạo xạo dưới chân... Mùi sắt và khói hòa vào nhau thành một thứ mùi của nguy hiểm thuần túy.
Bên ngoài, chiếc Porsche dừng cách vài mét. Động cơ vẫn chạy đều, ánh đèn pha chiếu thẳng vào chiếc xe lật nghiêng, như một bản án cuối cùng đã được tuyên mà không cần đến lời nói.
Từ bên trong chiếc xe hư hỏng, ZhinHao bước ra với cơ thể tàn tạ. Anh ta ngước mặt lên, và thấy rõ người bạn của mình đứng trước mặt.
"Tại sao… anh lại bội bạc một người đã hi sinh tất cả vì anh?"
Ruyan hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
ZhinHao lặng đi một nhịp. Rồi anh ta bật cười.
Không phải cười khinh bỉ hay cười tự trào
mà là cười như thể trong lồng ngực đang có thứ gì muốn cào xé để thoát ra.
“Hi sinh?”
Anh ta nhìn Ruyan như thể cô vừa kể một trò đùa tẻ nhạt.
“Cô gái ấy không hi sinh. Cô ta yếu đuối. Cô ta bám víu. Cô ta tưởng chút quan tâm vụn vặt của tôi là tình yêu.”
Giọng anh ta trầm xuống, đầy độc khí.
“Cô biết thứ tôi ghét nhất trên đời là gì không?”
ZhinHao nghiêng đầu, ánh mắt bị nén chặt bởi một thứ phẫn nộ đã ở đó quá lâu.
“Là những con người luôn đòi hỏi sự cứu rỗi… nhưng lại không bao giờ tự cứu nổi mình. Cô ta… là một trong số đó.”
Ruyan siết chặt tay.
Lời anh ta không chỉ phũ phàng, mà méo mó đến mức khó tin.
ZhinHao tiếp tục, giọng càng lúc càng giống một kẻ đã mệt mỏi với việc phải giả vờ làm người tử tế:
“Tôi đến gần cô ta… vì tôi cần một vị trí. Một lối vào gia đình Wutan. Một cái tên để dựa, một cái bóng để trèo lên.”
Anh ta cười khẩy, nhưng đôi mắt thì như bùng lên ngọn lửa:
“Nhưng rồi tôi nhận ra… dù tôi cố gắng đến đâu, tôi vẫn luôn ở dưới đáy. Dù có tài, dù có cố… tôi vẫn chỉ là một thằng rác rưởi trong mắt giới thượng lưu đó.”
Nụ cười biến dạng thành một đường cong bệnh hoạn.
“Vậy thì tôi phá. Tôi kéo tụi nó xuống cùng tôi. Tôi tạo ra những mâu thuẫn để Wutan tự hủy. Tôi đẩy cô gái đó đến đường cùng… vì tôi muốn chứng minh rằng tất cả bọn họ, từ cô gái đó đến gia đình nó, đều yếu đuối và ngu ngốc như nhau.”
Ruyan lùi nửa bước.
Không phải vì sợ anh ta.
Mà là vì cô không ngờ sự thật lại thối rữa đến vậy.
“Anh… đẩy cô ấy đến chết chỉ để chứng minh điều đó?”
Giọng cô run lên.
ZhinHao bỗng gầm nhẹ.
“Đừng giả vờ sốc!”
Ánh mắt anh ta đỏ lên, như thể bao năm bị xúc phạm, bị khinh rẻ… đang trào ngược hết ra ngoài.
“Cô nghĩ người ta tự chết vì tình yêu chắc? Không! Người ta chết vì muốn thoát khỏi sự trống rỗng của cuộc đời họ! Tôi chỉ… đẩy nhanh quá trình đó thôi!”
Hơi thở anh ta gấp và nặng.
Anh ta không còn cố giấu sự phẫn nộ,mà đang giãi bày nó như một thú nhận méo mó của một kẻ kiệt sức.
“Cả đời tôi chịu đủ rồi.”
ZhinHao nói trong tiếng thở mạnh.
“Bị xem thường. Bị dạy đời. Bị dẫm nát dưới chân những kẻ có tất cả.”
Anh ta chỉ vào ngực mình.
“Tôi muốn một lần… chỉ một lần… được đứng ở vị trí mà không ai có thể sai khiến tôi. Không ai.”
Giọng anh ta hạ xuống thấp, nguy hiểm và điên dại.
“Nếu phải dùng cái chết của vài người để mua lấy điều đó… thì đó là một cái giá quá rẻ.”
Khoảnh khắc ấy, Ruyan nhận ra,ZhinHao không phải chỉ là kẻ ác.
Anh ta là kẻ đã tin rằng cái ác là cách duy nhất để tồn tại.
Một kiểu người bị thế giới nghiền nát đến méo mó hoàn toàn.
"Vì vậy mà cậu mới giết cô bé ấy?"
Từ lúc nào đó không nhận ra, một người phụ nữ đã xuất hiện ngay bên cạnh hai người họ. ZhinHao thì hơi ngỡ ngàng, nhưng Ruyan thì lại thấy hoàn toàn bình thường.
Bởi, mẹ cô ấy đương nhiên là không phải kiểu người xuất hiện một cách bình thường được.
"Ngay từ đầu cậu đã nhắm đến cô em họ của Wutan, chỉ để nhận được sự chú ý của gia đình con bé. Tiện thể lên kế hoạch, biến Wutan thành con Tốt để cậu dễ bề điều khiển. Nếu như hôm nay cậu thành công thoát tội, rõ ràng cậu sẽ chủ động đi tìm cách xoá khế ước với con Eidolon kia. Chỉ là, mọi thứ đã quá trễ rồi."
Bà ấy bước tới gần, nhìn về phía ZhinHao với đôi mắt sắt lẹm. Đối diện trước sự thật bị phơi bày, kẻ phạm tội chỉ biết gượng cười.
"Thật trớ trêu làm sao."
Giọng cười anh ta chua chát, hoà vào tiếng gió rít và âm thầm biến tan.
Chaporia
Bình Luận (0)