Có những khoảnh khắc trong đời, con người không sa ngã vì bản chất, mà vì hoàn cảnh âm thầm đổi màu chiếc bóng của họ. Hiệu ứng Lucifer nhắc ta rằng cái ác đôi khi không bước đến bằng tiếng gầm gào, mà bằng một sự dịch chuyển rất nhỏ trong tâm hồn, như một hạt bụi rơi xuống mặt hồ, lan dần thành những vòng sóng không ai kịp nhận ra. Khi được trao quyền lực, khi được ẩn mình trong một vai trò mới, hoặc khi bị nhấn chìm trong một môi trường mục rữa, con người bắt đầu quên đi chính mình... quên mất ranh giới từng nghĩ là bất khả xâm phạm.
Chẳng ai tỉnh dậy vào một sớm mai và quyết định trở thành kẻ tàn nhẫn; họ chỉ trôi đi từng chút một, bị đẩy bởi những bàn tay vô hình của hệ thống, của đám đông, của những tiếng thì thầm trong bóng tối. Và đến lúc nhận ra, gương soi đã phản chiếu một gương mặt mà họ không còn nhận ra nữa. Hiệu ứng Lucifer, vì thế, không phải bài học về cái ác của người khác, mà về cách bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể bị bẻ cong, nếu không đủ tỉnh táo để giữ lại ánh sáng trong lòng mình.
----
"Làm cách nào để khai phá toàn bộ năng lực của tôi sao?"
Alri chợt ngẩng đầu lên khỏi tô sữa, cô ấy liếc nhìn về phía tôi và hỏi lại trong cơ thể chú cáo nhỏ nhắn kia.
"Ừm, dẫu sao thì cô cũng là một Eidolon cấp bốn, tôi cũng nên biết cô có khả năng gì để sử dụng chứ?"
Hầu hết tất cả con Eidolon tôi từng gặp, phần lớn chỉ dừng ở mức hai, hiếm lắm thì có vài con cấp ba. Chỉ riêng Alri là thuộc cấp bốn, vậy nên hẳn là cô ấy phải có khả năng đặc biệt nào đó khiến cô ấy được xếp vào hạng quái vật hủy diệt như thế.
Trong các câu chuyện huyễn huyền, Cửu Vĩ Hồ thường được miêu tả là một sinh vật xảo nguyện, nhiều phép thuật và có khả năng biến hoá khôn lường. Alri nói khả năng của cô ấy rất giống với những gì con người thế giới này nghĩ về cô, nhưng thực sự liệu đó có phải tất cả khả năng của cô không thì chưa biết.
Sau đó Alri cũng dừng việc uống sữa, cô ấy giải thích tường tận về tất cả khả năng cơ bản của bản thân. Có thể tóm gọn như sau:
1. Biến hóa thành người hoặc bất kỳ hình dạng nào.
2. Mị hoặc, điều khiển cảm xúc và làm người khác mê muội.
3. Hấp thụ tinh khí để tu luyện và tăng sức mạnh.
4. Tạo ảo ảnh, đánh lừa giác quan hoặc tâm trí.
5. Điều khiển nguyên tố (thường là lửa hồ ly, gió, sương mù).
6. Sống lâu, bất lão.
7. Chữa lành và nguyền rủa.
8. Trí tuệ siêu việt, có thể đọc tâm hoặc tiên đoán tương lai.
Với các khả năng của Alri, tôi có thể đoán được vì sao người ta xếp cô ấy vào hàng ngũ "siêu quái vật". Ta nên chú ý vào khả năng 3 và 6, chúng có mối liên hệ sâu sắc. Với khả năng hấp thụ tinh khí, Alri có khả năng tăng trưởng sức mạnh vô hạn, cộng kèm với khả năng trường sinh, không khó hiểu khi người ta đánh giá cao năng lực của Alri.
Đồng ý là so với nhiều con ở cấp bốn, Alri trông đuối sức hơn nếu so về sức mạnh, đặc biệt nếu đem lên bàn cân với những con mang khả năng thay đổi thời tiết, động đất, hay thậm chí là thời không. Song, với hai khả năng đặc biệt đã kể, một khi Alri còn tồn tại... Thì hai trăm, ba trăm năm sau cô ấy hoàn toàn có thể đạt đến cảnh giới cao nhất của Eidolon.
"Nhưng điểm Alri này tự tin nhất là nằm ở trí tuệ, nếu so với đại đa số Eidolon khác thì Alri đây xếp hạng bậc nhất."
"Cô cũng tự luyến quá nhỉ?"
Nhưng công nhận, biết là có rất nhiều Eidolon sở hữu trí tuệ. Nhưng để thấy một con có khả năng tư duy, EQ lẫn IQ cao như Alri thì thật sự hiếm như nhặt được vàng trên đường.
Nhưng dù cho tôi được kí khế ước bởi một Eidolon vô cùng mạnh, song bản thân lại không thể sử dụng toàn bộ những khả năng Alri mang.
Khác với khế ước Eidolon thông thường, việc Alri chủ động kí khế ước khiến cho mối quan hệ trở nên bất cân xứng.
Bình thường người kí khế ước gần như có được toàn bộ khả năng của Eidolon họ kí, điều đó đến từ sự "đánh đổi", sự hi sinh một phần sinh mệnh tạo ra sự trao đổi cân xứng.
Nhưng với tôi hiện tại, mối quan hệ này khá một chiều. Khi Eidolon ở trong cơ thể người, chúng gần như rất yếu và cần phải được nuôi dưỡng. Nhưng với kiểu khế ước của tôi và Alri, điều này lại hoàn toàn vô nghĩa khi mà nó chẳng hề có điều kiện nào đính kèm. Nói dễ hiểu, tôi chẳng thể trao cho Alri bất cứ thứ gì đó giúp cô ấy duy trì sức mạnh đỉnh cao.
"Xem ra, bây giờ tôi chỉ có thể sử dụng hai loại khả năng: Hoá hình và mị hoặc."
Tuy là khả năng chiến đấu tương đối thấp, song nó lại đa dụng theo nhiều cách khác nhau.
Thú thật, việc sở hữu khả năng thể chất kinh ngạc cũng đủ để chiến đấu rồi. Lần trước tuy gặp một con Eidolon hắc hoá không não, song tôi cũng đủ sức cầm chân nó chứ không lép vế gì.
Trong lúc tôi đang nằm dài trên giường ngẫm nghĩ về nhiều thứ, Alri chợt lên tiếng một cách trầm tư.
"Đúng thật, nếu cái đà này thì tôi cũng sẽ không trụ được trong cơ thể Mei quá lâu."
Cô ấy hẳn đã nghe những luận điểm của tôi thông qua cách cảm. Chính tôi cũng hiểu, nếu như mình không "trao đổi" để nuôi sống Alri, đến lúc nào đó linh lực của cô ấy cũng sẽ tan biến hết.
"Vậy nên... Nếu Mei có thể giúp tôi hấp thụ tinh khí của các Eidolon khác, mọi thứ sẽ ổn hơn."
"Được sao?"
Ngồi ngóc đầu dậy, tôi nhìn thẳng về phía Alri. Song, khác với sự hào hức của tôi, cô cáo nhỏ lại bày ra vẻ mặt suy tư.
Cô ấy nhìn về phía tôi, thở dài và hồi đáp một cách lắng lo.
"Nó sẽ tốt cho cả hai ta, về mặt lí thuyết. Tuy vậy, nó vẫn quá nguy hiểm. Với Mei bây giờ, vẫn chưa đủ khả năng để trở thành một "Thợ Săn."
"Thợ Săn", dường như cô ấy đang đề cập đến một chức nghiệp tồn tại trên thế giới này. Tổ chức Eidolon gọi những đoàn, hội đó là Thợ Săn Eidolon. Họ tồn tại bí mật và nhận lệnh của nhà nước, chuyên đi săn các Eidolon ngoài vòng pháp luật... Đương nhiên, là cả người kí khế ước.
Tôi hiểu ý của Alri, cho đến hiện tại thì bản thân tôi vẫn quá non nớt. Kinh nghiệm thực chiến chưa đủ dày dặn, hơn nữa là khả năng của Alri không hoàn hảo để biến tôi trở thành một Thợ Săn.
Trên thế giới này, biết bao nhiêu con Eidolon có khả năng chiến đấu, việc giáp mặt và giành chiến thắng với lũ có lợi thế sẵn có đó thực sự quá đỗi khó khăn.
"Nhưng nếu tôi không làm, thì ai sẽ làm đây?"
Bỗng chốc, một nụ cười nhỏ vẽ lên trên đôi môi. Tôi chỉ muốn an ủi Alri, và cũng tự làm phấn chấn bản thân.
Ngã người về phía sau, nằm dài trên chiếc giường êm ái, tôi xoay ngoài và ôm chầm lấy chiếc gối ôm ở cạnh bên. Một chút suy nghĩ loé lên trong đầu tôi...
Hiện giờ, con Eidolon duy nhất tôi có thể gặp... Chỉ có thể là nó mà thôi.
-------
Đôi khi lễ tang chẳng khác gì một buổi họp mặt của những kẻ từng móc ngoặc với người đã chết... chỉ khác ở chỗ hôm nay họ mặc áo đen để trông đạo mạo hơn. Những giọt nước mắt rơi xuống không để tiễn biệt, mà để rửa sạch chút hình ảnh thối nát còn sót lại của chính họ. Họ khóc không phải vì người nằm trong quan tài, mà vì lo sợ một bí mật nào đó sẽ theo cái xác kia bị khai quật. Ở nơi lẽ ra phải thành kính nhất, lại phảng phất mùi của những bản hợp đồng, những cái bắt tay dưới gầm bàn, và những lời hứa chưa kịp tráo trở.
Lễ tang, đôi lúc, chỉ là nghi thức cuối cùng trong chuỗi giao dịch giữa người sống với nhau... nơi kẻ tham lam diễn vai thương xót để chôn theo cái xác cả những tội lỗi họ từng chia nhau. Và khi đất phủ lên nắp quan tài, chính là lúc họ thở phào: một phần dơ bẩn của mình đã được chôn cùng kẻ đã chết, còn họ thì vẫn sạch sẽ trong mắt đời.
"Mong rằng ông ấy sẽ được thảnh thơi nơi chín suối."
Người đàn ông trông bộ vest đen bình dị đang gửi lời chia buồn với người nhà người quá cố, trên gương mặt ông ấy phản phất đôi chút sự đau buồn. Dẫu sao thì, đây cũng không phải lần đầu tiên ông tham dự một lễ tang.
Đời người càng dài, ta sẽ lại càng chứng kiến nhiều người rời đi khỏi nhân thế. Người ta nói rằng, đôi khi trường thọ là một hình phạt, để chứng kiến từng người thân quen nằm xuống.
Người con gái đứng sau lưng ông chỉ lặng lẽ đứng nhìn, nhìn khung cảnh đau thương trong căn phòng tang lễ trước mắt.
Ánh mắt cô trùng xuống, nhìn vào những gương mặt ở tứ phương. Có người đau buồn thực sự trong tiếc nấc vỡ oà, có người chỉ bày ra vẻ đau buồn lấp ló dưới lớp mặt nạ giả dối.
"Ruyan."
Một thanh niên gọi tên cô gái, người thanh niên với cặp kính cận không viền khẽ nghiêng đầu, nheo đôi mắt lại nhìn cô.
Một lát sau, cả hai người họ tiến ra khỏi cảnh tượng buồn đau kia, tìm một chỗ vắng người để tiện thể hỏi thăm.
"Tôi đã làm việc ở đây suốt quãng thời gian sau khi ra trường, phải nói rằng... Tôi rất biết ơn ông ấy, về công việc và cả mọi thứ."
Dù không đề cập vào chính sự, song Ruyan cũng hiểu những gì anh thanh niên kia đang nói.
ZhinHao đã làm việc ở tập đoàn nhà Wutan từ khi mới ra trường, anh ta cũng có mối quan hệ rất thân thiết với cha của sếp mình. Sự việc lần này hẳn đã tạo ra vết thương không nhỏ trong lòng ZhinHao.
Dẫu biết vậy, nhưng Ruyan giờ đây không biết lựa lời nào để chia buồn. Cô chỉ lắng nghe, với tư cách là người ngoài cuộc.
"Hơn ba mươi năm qua tôi đã trãi qua biết bao nhiêu lễ tang, từ cha mẹ cho đến phụ thân của cấp trên... Và, cả cô ấy."
ZhinHao chợt nhắm đôi mắt lại, thở dài như thể muốn trút bỏ mọi nỗi tâm sự lúc này. Để rồi khi anh ta kịp nhận ra đã lỡ lời khơi gợi một chuyện đáng buồn, anh ta lại chợt lắc đầu và rời đi sau khi tạm biệt Ruyan.
Nhìn bóng lưng người thanh niên kia rời đi, Ruyan nghĩ bụng.
'Nếu ta không tàn nhẫn với ông trời, thì ổng cũng chả đoái hoài đến ta đâu.'
-------------
Sau khi lắng nghe đôi lời giãi bày của ZhinHao, Ruyan quay trở lại căn phòng tang lễ. Song khác hẳn với bầu không khí đau thương có phần trang nghiêm, một vài tiếng chửi thề vang lên khiến cho mọi thứ trở nên nghiêm trọng.
"Ý mày là tao giết ông ấy sao?!"
Người lớn tiếng với vẻ hùng hồn kia là Wutan, con trai của Viện trưởng Lập Pháp. Ở phía đối diện, một người đàn ông tầm tuổi Wutan cũng không kém cạnh, hắn ta cũng buông ra lời khích đểu đáp trả.
"Thế mày nói xem, tại sao chủ tịch đã soạn sẵn di chúc từ chước, đã vậy tờ di chúc cũng chỉ để lại tài sản cho mình mày?!"
Lập luận của người kia khiến cho nhiều người dấy lên một sự hoài nghi. Sau khi cái chết của ngài Viện trưởng được xác nhận, công chứng viên đã xuất hiện và đưa ra tờ di chúc được cho là của Viện Trưởng.
Ở bên trong tờ di chúc đề cập rõ, người được hưởng tất cả tài sản của ông là con trai cả. Dẫu vậy, đây cũng là điều quá đỗi đáng ngờ, ngoài Wutan ra thì nhà hắn ta còn hai người em trai khác. Vậy mà chỉ riêng Wutan hưởng lợi từ cái chết của cha, không thể trách người đời nhìn vào và buông lời xỉa xói.
"Tên cấp dưới rách như mày dám cả gan chống lại lệnh của cha tao sao?!"
Wutan như muốn vùng lên để vung đòn, song nhiều người khác đã đứng ra giữ anh ta lại. Xem ra, mọi thứ đang đi theo một chiều hướng xấu.
Vào lúc mọi thứ đang đi vào một quỹ đạo không mấy tốt đẹp, bỗng có một vài người xuất hiện và góp phần khiến mọi thứ tồi tệ hơn gấp đôi.
Gần chục người đi vào, trang phục của họ khiến mọi người trong lễ tang không ngớt phần bán tán. Bộ phục trang đó quá đỗi nỗi bật, đó là cảnh sát.
Ngoài ra, rõ ràng trong số đó còn có lực lượng an ninh của Sở Phòng Chống Eidolon.
Một người đàn ông trong bộ phục trang màu lam là chủ đạo của cảnh sát bước ra, ông ấy đưa ra tấm thẻ ngành của mình và lên tiếng.
"Anh Wutan, chúng tôi nghi ngờ anh có dính liếu đến một vụ tham nhũng và giết người."
Lời nói đó khiến tất cả mọi người chứng kiến khi ấy câm nín, đương nhiên chỉ có Wutan là phản ứng lại. Wutan gào lên, nạt vào mặt viên sĩ quan như thể một con chó sủa lớn khi thấy trộm vào nhà.
"Ý mày là sao, đến lũ cảnh sát cũng nghĩ là ông già do tao phóng hoả giết sao?!"
Sau khi chửi đã đời, Wutan chợt tặc lưỡi. Hắn ta dần bình tĩnh, đẩy những người đang giữ vai mình ra, để rồi tiến về phía viên sĩ quan và tỏ thái độ vênh váo.
"Thế, các người có bằng chứng kết tội tôi sao? Nên nhớ, vu khống là tội trạng lớn, tôi và luật sự của mình chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này..."
"Đương nhiên là có rồi."
Một giọng nói khác chèn vào, đó là lời của người đang ông đã có tranh cãi gây gắt với Wutan ban nãy. Hắn ta mỉm cười, tiến tới trước mặt Wutan và đưa ra một tập tài liệu.
"Đây chính là bằng chứng... Mày, đã giao kèo với công ty đối thủ để làm hại bọn tao."
Trước cái gọi là "bằng chứng" kia, Wutan chỉ bật cười thành tiếng. Hắn ta chế nhạo, giễu cợt thứ trên tay kẻ kia.
"Nếu như thứ đó có thể kết tội được tao... Vậy thì cứ thử đi, khiến nó trông thực tế hơn đi?"
Trong ánh mắt của Wutan, hắn dường như không hề sợ hãi hay nao núng. Những gì hắn thể hiện, giống hệt như một người vô tội chỉ đang ngoan cường chống trả lại cái tội danh vô lý được gán cho mình.
"Thế nếu tôi chứng minh anh đã giết người, thì sao?"
Một lần nữa, ở phía lối vào vang vọng lên một giọng nói. Khi chủ nhân giọng nói chắc nịch đó bước vào, mọi người đều ngỡ ngàng và bàn tán, bởi lẽ họ không biết người phụ nữ trong bộ áo khoác xám thời thượng kia là ai.
Nhưng ở số ít, có người đàn ông trưởng họ Ju và cô con gái ông biết rất rõ, người phụ nữ là người thế nào.
"Xem ra các người đang muốn phá tan lễ tang thiên liêng của người cha quá cố tôi. Không cần biết các người là ai, nếu như chỉ là một đám khoác lác... Thì cút xéo ngay lập tức!"
Wutan đã mất kiên nhẫn, song hắn ta rõ ràng có cơ sở cho điều đó. Chẳng ai bình tĩnh nổi khi có một đám người đi vào và kết tội mình, anh ta hoàn toàn có lí lẽ riêng để đuổi những vị khách không mời kia đi.
"Tôi biết anh rất nóng vội, Wutan. Nhưng anh cần hợp tác với chúng tôi... Nếu không, kết quả sẽ không tươi đẹp đâu."
Người phụ nữ với mái tóc dài được xoã ngang vai bước tới, từng bước chân toát lên vẻ sang trọng không kém phần quý phái. Trong bộ cánh giản dị nhưng tinh tế, cô ấy dừng lại trước người đàn ông tên Wutan kia.
Cô bắt đầu giải thích cặn kẽ.
Người phụ nữ đứng trước Wutan, giọng điệu chậm nhưng uy lực.
“Anh có thể không tin, nhưng sự thật không dựa trên cảm giác hay lời nói. Cháy nhà Viện Trưởng… nếu nhìn kỹ, những điểm bùng phát đầu tiên không trùng với mồi lửa hay sơ suất bình thường. Có ba khu vực tỏa nhiệt gần như đồng thời, cách xa nguồn lửa ban đầu. Điều này chỉ có thể xảy ra nếu năng lượng đã được định hướng chính xác, không phải ngẫu nhiên.”
Wutan cau mày, vẻ ngạo mạn hiện rõ trên gương mặt hắn ta.
“Cô… định nói tôi gây ra cháy? Căn nhà đó là do hỏa hoạn bình thường!”
Cô lắc đầu, bước tới gần, ánh mắt sắc lạnh.
“Điều anh nói cũng đúng, nhưng cũng sai. Tôi đã đo lường thời gian cháy tại từng khu vực, kiểm tra độ lan tỏa lửa trên vật liệu dễ cháy, và so sánh với sơ đồ nhà. Thời điểm các bức tường, các thanh xà, những đồ vật bắt lửa… trùng hợp quá mức để nói là tai nạn. Anh đã tác động vào môi trường theo một mô thức duy nhất mà chỉ anh mới làm được, sắp xếp thứ tự bùng cháy sao cho lửa lan chính xác đến từng khu vực quan trọng.”
Wutan nhếch môi cười, vẫn giữ vẻ cao ngạo.
“Cô… không có chứng cứ, chỉ toàn lý thuyết, nói suông!"
Người phụ nữ không chớp mắt, giọng điệu điềm tĩnh, thậm chí hơi lạnh.
“Chứng cứ nằm trong mô hình cháy. Tôi đã vẽ lại sơ đồ cháy, phân tích độ trễ, tốc độ lan truyền, vị trí các mồi cháy giả. Kết quả: chỉ một năng lực có thể can thiệp tinh vi như vậy, điều khiển từng điểm nóng lửa, nhưng vẫn không để lại dấu vết thông thường. Thứ duy nhất phù hợp với mô tả và thời gian… là cách mà anh đã sử dụng.”
Dẫu cho người phụ nữ ấy không nói toẹt ra, nhưng ai cũng hiểu... Cô ấy đang ám chỉ rằng có một thứ sức mạnh siêu nhiên đứng sau Wutan.
Cô tạm dừng, để Wutan nhận ra rằng không thể cười nhạo.
“Anh nghĩ mình thông minh, có thể giấu mọi người, nhưng logic và vật lý không biết nói dối. Anh không cần cầm bật lửa hay bật diêm. Anh chỉ cần… định hướng năng lượng theo ý mình, để mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch. Cháy nhà Viện Trưởng là khởi nguồn, tất cả các sự kiện sau chỉ là hệ quả.”
Wutan im lặng, ánh mắt lóe lên một phần tức giận, một phần bắt đầu tính toán, nhận ra rằng lý luận cô đưa ra không phải lời buộc tội chung chung, mà là phân tích từng chi tiết vật lý, thời gian và mô hình cháy... thứ mà chỉ một kẻ có năng lực kiểm soát đặc biệt như hắn mới làm được.
Wutan bật cười khẩy, tiếng cười nặng như cánh cửa sắt ma sát. Hắn ngả người, đôi mắt ánh lên vẻ coi thường mà bao kẻ dưới hắn đều quen thuộc.
“Cô nói nhiều quá. Thế giới đầy những biến số. Một dao động điện từ trùng hợp, một cảm biến hỏng, một tia lửa rơi đúng lúc… đều có thể tạo thành cháy. Chẳng có gì chứng minh ta liên quan.”
Người phụ nữ im lặng vài nhịp, như thể đang cân đo xem nên bóc lớp ngụy biện của hắn từ đâu. Khi cất lời, giọng cô trầm đến mức khiến cả căn phòng như chậm lại.
“Trùng hợp không bắt chước được tinh vi đến vậy, Wutan. Và anh biết rõ điều đó hơn ai.”
Hắn nhíu mày, nhưng chưa kịp đáp thì cô tiếp tục, từng lời đều miết thẳng vào ý thức hắn.
“Trong đám cháy nhà Viện Trưởng, cảm biến nhiệt không hoạt động. Hệ thống điện bị chập đúng một khoảng thời gian ngắn đến mức gần như không thể nhận ra, chỉ đủ để thiêu rụi phòng làm việc nhưng không lan sang các phòng bên cạnh. Điều này không thể xảy ra tự nhiên. Và anh biết điều gì thú vị hơn không?”
Cô nghiêng đầu, nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt tỉnh táo đến khó chịu.
“Chỉ có đúng ba người trong toàn bộ khu nhà biết cách ngắt nhịp dòng điện của tầng ba mà không ảnh hưởng đến hai tầng dưới. Viện Trưởng, trợ lý của ông ấy, và… anh.”
Không khí chậm lại như đặc quánh. Wutan siết nhẹ quai hàm, nhưng sự chống cự vẫn nằm đó... cứng đầu, thách thức.
“Biết thì sao? Không chứng minh được ta làm.”
Người phụ nữ khẽ mỉm cười, một nụ cười mỏng như vết cắt.
“Phải. Nếu chỉ dừng ở mức suy đoán, thì chưa đủ. Nhưng Wutan… anh đã để lại một thứ. Một sai sót nhỏ đến mức chính anh cũng nghĩ chẳng ai chạm vào được. Nhưng nó lại là mảnh ghép cuối cùng.”
Wutan hơi cúi đầu, ánh nhìn như lưỡi dao lướt qua mặt bàn, cảnh giác nổi lên rõ rệt.
“Tối hôm xảy ra cháy, anh nói rằng mình ở trong phòng lưu trữ để sắp xếp hồ sơ. Nhưng hệ thống đo từ trường ở hành lang tầng ba lại ghi nhận một điểm nhiễu duy nhất kéo dài đúng mười ba giây. Chỉ mười ba. Một khoảng thời gian anh tưởng là quá ngắn để lưu lại dấu vết.”
Cô dừng lại, nhìn hắn không chớp.
“Nhưng có một điều mà anh không ngờ: Viện Trưởng, trước khi chết, đã cho lắp một bộ cảm biến phụ... loại cảm biến không kết nối vào hệ thống chính, không nằm trong sơ đồ kỹ thuật, và chỉ dùng để đo tín hiệu từ trường rất cục bộ. Không ai biết về nó, ngoài ông ấy… và giờ là tôi.”
Bàn tay Wutan bất giác run một thoáng rất nhỏ.
“Điểm nhiễu xuất hiện đúng vị trí anh đứng khi ngắt điện. Và dạng tín hiệu đó không phải của thiết bị. Mà của con Eidolon mang đặc tính của anh.”
Giọng cô xuống thấp, chậm đến mức như đang đóng từng chiếc đinh vào suy nghĩ hắn.
“Và anh biết điều gì xác nhận nghi ngờ cuối cùng không? Con Eidolon đó có một đặc điểm rất riêng... nó để lại dư âm dao động dạng xoắn khi xử lý năng lượng. Một dạng chữ ký. Một vết chạm rất nhẹ, như ai đó xòe ngón tay quệt qua không trung. Tầng ba, đêm hôm đó… có vết chữ ký ấy.”
Không gian lặng như tờ.
Wutan mở miệng, định phản bác, nhưng không bật ra được lời nào. Trong đáy mắt hắn, sự kiêu ngạo đã rạn. Chỉ một đường, nhưng đủ sâu.
Wutan bật dậy đột ngột như một con thú bị dồn vào góc tường. Ghế đổ ra sau phát ra tiếng va chạm chát chúa, những mảnh gỗ rung lên theo cú chuyển động của hắn. Lồng ngực phập phồng, hơi thở nặng, còn đôi mắt, đôi mắt từng đầy tự tin giờ ánh lên một thứ pha trộn giữa giận dữ và hoảng loạn.
“Cô không có quyền kết luận dựa vào vài con số vớ vẩn!”
hắn gầm lên, giọng vỡ ra, không còn sự điềm tĩnh thường thấy.
Hắn xoay người rất nhanh, gần như giật đứt khoảng cách giữa hắn và cửa. Hành lang hẹp phía ngoài như một lối thoát duy nhất mà hắn trông thấy được. Mọi thứ trong đầu hắn chỉ còn lại phản xạ sinh tồn: chạy.
Nhưng hắn chỉ đi được ba bước.
Người phụ nữ đã đứng trước mặt hắn từ khi nào, không gây ra một tiếng động. Không phải dịch chuyển nhanh theo kiểu phô trương sức mạnh, mà là kiểu xuất hiện khiến người ta có cảm giác cô đã đứng ở đó ngay từ đầu, chỉ đợi hắn hiểu rằng đường lui đã bị khóa.
Wutan khựng lại. Toàn thân như bị ai siết chặt bằng một thứ không khí đặc quánh.
“Tránh ra.” Hắn nghiến răng.
Người phụ nữ không nhúc nhích. Ánh mắt cô, không giận,
Chaporia
Bình Luận (0)