Không phải đứa trẻ nào cũng yêu mẹ mình... có những đứa trẻ chỉ học được cách im lặng khi người khác nhắc đến hai chữ “tình mẫu tử”. Bởi làm sao mà yêu được, khi “mẹ” là kẻ đầu tiên dạy ta về sự bỏ rơi, về cái lạnh của cô độc giữa lòng thế gian. Người ta bảo, tình mẹ là bản năng thiêng liêng, nhưng đôi khi, chính những bản năng ấy lại biết chọn đường mà đi, bỏ lại sau lưng một sinh linh nhỏ bé đang đợi trong tiếng khóc chưa dứt.
Ta lớn lên bằng mảnh vụn của tình thương, ghép lại thành hình dáng một đứa con biết ơn giả tạo. Người đời gọi đó là “hiếu thảo”, còn ta gọi đó là “nghệ thuật sống sót trong thế giới của những kẻ được yêu”.
Không, ta không hận. Chỉ là ta chẳng còn tin vào khái niệm “mẹ” nữa. Vì đôi khi, người trao cho ta mạng sống… cũng chính là người khiến ta chẳng biết phải sống để làm gì.
Đối với tôi, những gì về từ "mẹ" chỉ là đoạn hình dung thoáng qua sau lời kể của hai người chị.
Bởi từ ngày tôi chào đời, mối quan hệ của bà ấy và gia đình nội gần xa cách. Đến khi sợi dây tình thân đứt đoạn, sự chia rời lại được lựa chọn như một cách để giải thoát.
Tôi không hận, và cũng không thể yêu một người hệt như chỉ là "kẻ qua đường".
Những giữa cán cân giữa thương và ghét, đôi khi cán cân lại ngã về phía "hận" một cách vô tình.
Tôi đứng trước lớp cửa kính, lặng trầm ngắm nhìn bầu trời mây đen trút bỏ những cơn mưa nặng hạt giữa trưa. Vài dòng kí ức thoáng qua, như một vài nhát dao lặng thầm.
Nhớ rằng trước kia thi tham gia một cuộc hội thao hè ở trường cấp một, khi đó ai ai cũng có phụ huynh đi cùng. Khi họ thua, họ có người an ủi. Khi những đứa trẻ thất bại và oà khóc, có người sẽ chạy đến ôm chúng vào lòng.
Nhưng khi nhìn lại, ở giữa đám đông, tôi chẳng có ai để làm điều đó. Những đứa trẻ được mẹ an ủi khi thất bại, được mẹ ôm mừng khi chiến thắng.
Dẫu cho đã chiến thắng tất cả hạng mục bản thân tham gia, nhưng khi cầm chiếc huy chương vàng trên tay... Những gì tôi nhận lại, chỉ là sự vỗ tay nhạt nhẽo của những người tôi không cần họ công nhận.
“Người ta nói máu mủ là sợi dây ràng buộc, nhưng có những sợi dây sinh ra chỉ để siết cổ ký ức.”
-----------------
Sau khi đi dạo quanh một vòng khách sạn, tôi quay lại khu triển lãm tranh ở tầng 27.
Lần này tôi đi cùng "người đàn ông" kia đến tham dự buổi ra mắt phòng triển lãm mới ở trong một khách sạn năm sao.
Đây vốn là một khách sạn của một tập đoàn có tiếng trong lĩnh vực thương mại, vì thế quy tụ rất nhiều khách mời có quyền lực cao.
Gia đình Ju, dĩ nhiên được mời với một vai trò rất quan trọng... Vì ta có cổ phần của tập đoàn sở hữu chuỗi khách sạn này.
Tôi lười nói về gia cảnh nhà mình lắm, dẫu sao bản thân tôi cũng chả mấy quan tâm về nó.
"Vậy sao... Tôi thực sự rất tiếc cho ngài Viện trưởng Lập pháp."
Người cha của tôi đang gửi lời chia buồn sâu sắc với người nhà ông Viện trưởng, trông sắc mặt ông ta vậy mà cũng biết thương tiếc nhỉ?
Nhân tiện thì tập đoàn này thuộc quyền sở hữu của nhà lão Viện trưởng Lập pháp kia. Lẽ ra sau sự kiện hôm qua thì họ nên hủy buổi ra mắt triễn lãm, song không hiểu vì lí do gì mà họ vẫn tiếp tục.
Đúng là trên mạng chưa có thông tin về việc lão Viện trưởng đã qua đời, nhưng dù có thông báo sớm hay muộn thì người ta cũng đoán được rằng ông ấy mất cùng ngày diễn ra đám cháy mà?
Nếu buổi ra mắt này nhằm mục đích để tránh sự soi mói của báo chí, thì liệu nó có đang đi đúng hướng không?
Tôi đã nghe một vài thông tin từ ông già nhà mình, thực sự có rất nhiều điểm kì lạ trong vụ cháy nhà lão Viện trưởng.
Theo hồ sơ điều tra vụ án, nguyên nhân chính đến từ việc khí ra bị rò rỉ.
Rò rỉ khí gas, trên nguyên tắc, là tai nạn quá quen thuộc. Van hở, dây dẫn nứt và áp suất tăng khi gặp nguồn nhiệt... chỉ cần một trong số đó cũng đủ để gas thoát ra,sau đó hòa cùng oxy, tạo nên hỗn hợp dễ cháy trong không khí. Giới hạn bốc cháy của propane và butane dao động quanh mức hai đến mười phần trăm, một tia điện nhỏ cũng đủ kích nổ.
Thế nhưng, điều khiến tôi thấy lạ, là cách ngọn lửa lan đi trong bản báo cáo: tốc độ quá nhanh, hướng cháy không tuân theo quy luật lan nhiệt, như thể nguồn lửa xuất hiện đồng loạt ở nhiều điểm cùng lúc.
Nếu chỉ là rò rỉ tự nhiên, cảm biến áp suất và hệ thống tự động ngắt gas của biệt thự hạng sang như nhà Viện trưởng đáng lẽ phải kích hoạt trước khi hỗn hợp đạt ngưỡng nổ. Chúng không hỏng, hoặc ít nhất, không thể hỏng đồng loạt.
Điều đó đồng nghĩa với việc, có người đã can thiệp.
Có lẽ, ai đó đã làm giả hiện trường, khiến vụ nổ trông giống tai nạn. Có thể họ dùng chất xúc tác kích hỏa, thứ tương tác trực tiếp với gas để đốt cháy nhanh hơn bất kỳ ngọn lửa nào. Nhưng một giả thuyết khác khiến tôi thấy khó chịu hơn: một nguồn năng lượng không thuộc về vật lý thuần túy.
Tôi từng thấy dạng phản ứng này trong một số tài liệu tuyệt mật về một con Eidolon. Có loại thể sống khi bị kích động có khả năng tạo ra sóng dao động điện từ ở tần số đặc biệt nó đủ để đánh lừa cảm biến, ngắt nguồn điện, rồi trong cùng khoảnh khắc... tạo ra hàng loạt tia lửa cực nhỏ.
Một tai nạn hoàn hảo.
Một vụ giết người mang hình hài của ngẫu nhiên.
Và nếu điều đó đúng, thì người đứng sau không chỉ là kẻ hiểu rõ cấu trúc ngôi nhà... mà còn sở hữu hoặc điều khiển một Eidolon có khả năng can thiệp vào năng lượng môi trường.
Và kì lạ thay, "vũ trường" được dàn dựng ngay đây hệt như đang chuẩn bị cho một tai ương. Phải chăng, mọi thứ từ vụ cháy nhà đến việc sự kiện này tiếp tục diễn ra là có kẻ giật dây phía sau?
Dù không thể chắc chắn, nhưng Alri cũng đã mách bảo rằng nơi đây có "mùi" rất lạ.
Tôi nhận ra điều bất thường đầu tiên không phải từ ngọn lửa, mà từ âm thanh. Một tiếng rung rất khẽ, trầm, đều, như nhịp đập bị bóp nghẹt của một thứ gì đó đang sống. Âm thanh ấy len qua lớp nhạc nền du dương và tiếng cười nói nhạt nhẽo, chỉ vừa đủ để khiến tôi rùng mình. Tôi đã nghe thứ này rồi, trong bản báo cáo vụ cháy của Viện trưởng. Cùng một tần số thấp, cùng dạng dao động điện từ, và cùng một kiểu cộng hưởng như thể có bàn tay nào đó đang cố nắn chỉnh cả không gian vào một nhịp duy nhất.
Tôi bước chậm quanh bức tượng kim loại ở giữa sảnh, ánh đèn phản chiếu lấp loáng trên mặt thép lạnh. Họ bảo đây là tác phẩm nghệ thuật kết hợp ánh sáng và hình khối, nhưng tôi thấy nó giống một bộ dẫn năng lượng hơn. Bên trong rỗng, các khớp nối bằng hợp kim có khả năng truyền dòng điện. Nếu ai đó muốn giấu một mạch dao động hoặc bộ phát xung nhỏ, đây sẽ là nơi hoàn hảo nhất. Tôi khẽ đặt tay lên bệ trưng bày, cảm giác tĩnh điện mảnh như kim châm truyền lên đầu ngón. Thứ này không chỉ phản xạ ánh sáng... nó đang khuếch tán sóng.
Rồi ánh sáng vụt chập. Một tiếng “tạch” rất nhỏ, và ngay sau đó, ba điểm sáng bùng lên cùng lúc. Lửa nuốt trọn nền sảnh, bén lên lớp vải màn và gương phản quang. Đám đông chưa kịp nhận ra, tiếng hét nối tiếp nhau, âm thanh đổ vỡ, giày cao gót, ly thủy tinh, tiếng người chạy. Tôi không di chuyển. Bản thân chỉ đứng nhìn những điểm lửa lan ra như thể có bàn tay vô hình điều khiển hướng cháy. Ba điểm, không phải một. Thời điểm kích nổ lệch nhau không đến nửa giây. Quá chính xác... Đây rõ ràng không thể là ngẫu nhiên.
Tôi cúi xuống nhìn lại bệ trưng bày, những vết kim loại cháy xém tạo thành hoa văn lạ mắt. Không phải cháy do gas, không có dấu hiệu của phản ứng hóa học, chỉ có dấu vết của điện cao thế và sóng nhiệt. Cấu trúc cháy y hệt vụ của Viện trưởng: cắt nguồn điện, gây cộng hưởng, rồi tạo tia lửa vi mô tại nhiều điểm cùng lúc.
"Cảm biến an toàn không kích hoạt, vì đã bị đánh lừa."
Giữa làn khói dày, tôi thấy một người đang đi ngược chiều với đám đông. Không vội, không sợ và chỉ chậm rãi. Bóng dáng hòa vào ánh sáng nhấp nháy, chỉ còn lại nụ cười thoáng qua, bình thản và lạnh lùng. Tôi không cần nhìn rõ mặt cũng biết, đó là dấu hiệu của kẻ vừa chứng kiến kế hoạch của mình hoàn hảo.
Mùi cháy len vào hơi thở, mùi sơn, mùi ozon, mùi kim loại và mùi của năng lượng sống. Tôi biết mùi này... Eidolon, một dạng thể sống có khả năng thao túng dao động trong không gian, hút năng lượng môi trường, rồi chuyển hóa nó thành xung điện tử. Nó không chỉ tạo ra ngọn lửa. Nó “đánh lừa” vật lý. Và chủ nhân của nó, tôi chắc chắn, đang ở đây... giữa đám người đang hoảng loạn ấy, vừa rời đi bằng dáng vẻ của một kẻ chiến thắng.
Đứng bơ vơ giữa cảnh tượng kinh hoàng trước mặt, trái tim tôi như cô đọng lại trong dòng suy nghĩ đảo chiều.
"Đến tận bây giờ, ta mới gặp lại nhỉ?"
Bên trong trái tim tôi, một thứ cảm xúc hận thù trào dâng một cách mạnh mẽ.
Một đoạn kí ức vội thoáng qua. Vào thời thơ bé, bản thân tôi đã gặp một tai nạn kinh hoàng. Tôi bị mắc kẹt giữa một nhà hàng, xung quanh chỉ là khói và lửa đang bốc lên nghi ngút. Vào giây phút tuyệt vọng, đã có một Anh Hùng đến cứu lấy tôi.
Những gì bản thân được biết về vụ tai nạn đó rất ít, nhưng qua một số điều tra từ bên thứ ba. Tôi biết được đó không phải một tai nạn ngẫu nhiên, mà có sự liên can của Eidolon.
Tôi đã luôn tìm kiếm nó, thứ đã giết chết tâm hồn thơ dại trong trái tim này. Thứ đã giết chết người bạn đầu tiên của tôi, kẻ đã để lại vết sẹo bỏng rát trong tâm hồn này... Chính đôi tay, phải tự mình nhuốm lấy máu kẻ đó.
Đã rất lâu, kể từ ngày nỗi hận thù trong tôi trào dâng. Nó giống như ngọn lửa đang bốc cháy, như thiêu rụi mọi thứ trước mắt.
"Con không định chết ở đây đấy chứ, Meiling?"
Và rồi, một hạt nước nước nhỏ giọt xuống đóm lửa nóng bừng. Nó không khiến tâm hồn này nguôi ngoai hoàn toàn, nhưng lại khiến nó nguội dần.
Như bước ra từ chiều không gian khác ra, bàn tay ấy đặt lưng vai tôi khiến cơ thể này bất giác run lên đôi chút.
Bà ấy, ở đây từ bao giờ vậy chứ?!
"Hệ thống chữa cháy xem ra hỏng rồi, kẻ đã phá hủy chúng trước khi ta nhận ra là một thiên tài đấy."
Dù cho đang quay lưng với bà ấy, dẫu cho chưa từng nghe giọng bà ấy trong hơn chục năm qua. Nhưng, tôi vẫn có thể cảm nhận sự gần gủi, có lẽ đến từ huyết quản đang chảy trong người ta.
"Câch nghĩ kì lạ thật, không phải thiên tai sao?"
Tôi bất giác bật cười nhẹ, đã lâu lắm rồi bản thân không nói chuyện một cách hồn nhiên như thế.
Với tôi, người phụ nữ phía sau lưng mình lúc này đây chưa từng là người quan trọng nhất. Nhưng, tôi lại muốn hiểu người này nhất. Bởi lẽ thanh phận, danh tính của bà ấy đến giờ vẫn khiến tôi không ngừng tò mò.
"Cách nói chuyện của con ra dáng một cô bé trưởng thành hơn rồi, không còn là một đứa trẻ lấm lem nước mắt nữa."
Lấm lem nước mắt á? Ta thật sự đã từng sống với nhau để thấy điều đó sao, tôi không nghĩ bà ấy đang nói về tôi lúc sơ sinh đâu.
"Phải, không phải sơ sinh đâu."
Câu nói đó khiến trái tim tôi như chết lặng, tôi chậm rãi quay mặt về phía sau. Ở đó, một người phụ nữ với mái tóc dài màu đen tuyền đang mỉm cười nhìn tôi với nụ cười mỉm trên đôi môi.
Bà ấy giống hệt chị cả... À không, giống hệt cả ba chị em.
Chỉ là tôi không hiểu, liệu quan hệ máu mủ có khiến cho người ta đọc được suy nghĩ của nhau sao...?
Trong lúc bản thân đang ngỡ ngàng, người phụ nữ trong bộ váy đen như đi đám tang ấy đưa ngón tay chặn miệng tôi lại.
"Ta đã từng gặp nhau trong không gian tương tự thế này đấy, con gái."
Có vẻ như, người Anh Hùng trong tưởng tượng của tôi có dấu hiệu bị lung lay rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)