Hai Nửa Trái Dấu/Chapter 7: Trong Số Chúng TaChapter 7: Trong Số Chúng Ta
20px

Đôi khi, kẻ lý trí chính là kẻ chịu thiệt thòi nhất, không phải vì họ kém hiểu đời, mà vì họ hiểu quá nhiều. Họ nhìn thấy bản chất sự việc trước khi xúc cảm kịp cất tiếng, họ cân đong đo đếm mọi hệ quả trong khi người khác chỉ buông một cái thở dài rồi tự cho phép mình yếu đuối. Kẻ lý trí hiểu rằng tổn thương là điều không tránh khỏi, nên họ tự dựng lên những bức tường lạnh lẽo để che chắn chính mình. Nhưng trớ trêu thay, những bức tường ấy lại biến họ thành kẻ cô độc nhất giữa đám đông.

Họ không khóc đúng lúc, không giận đúng nơi, cũng chẳng bao giờ cho phép bản thân vỡ vụn. Và trong một thế giới tôn thờ sự bộc phát, sự kịch tính, kẻ biết kiểm soát cảm xúc đến cùng lại trở thành người dễ bị bỏ quên nhất. Cuối cùng, điều khiến họ chịu thiệt thòi không phải là lý trí, mà là cái giá phải trả khi sống quá tỉnh, quá sáng, trong một nơi mà phần lớn con người chỉ muốn được mơ hồ để dễ thở hơn.

---

Đối với tôi, kí ức thuở bé hệt như một ác mộng, ta luôn mơ hồ chẳng thể nhớ rõ tình tiết khi thức giấc... Nhưng chứa đầy những nỗi buồn, thất vọng và cả sự bất lực.

Lần đầu tiên đứa trẻ ấy nhận ra thế giới này không công bằng là khi ông trời tước lấy đi người bạn đầu tiên của nó, theo một cách nghiệt ngã nhất.

Năm tôi học lớp ba, tôi đã từng chơi rất thân với một cô gái cùng tuổi. Do cô bé ấy là con của đối tác cha tôi, thành ra hai bên gia đình qua lại khá nhiều lần.

Nhưng mọi điều tốt đẹp chỉ diễn ra trong thoáng chốc rồi biến tan, những đau khổ thì cứ luôn dai dẳng.

"Nene, cậu... Không sao chứ...?"

Những gì tôi có thể thốt lên khi đó thật nực cười, bởi tôi còn chẳng hề hay biết, rằng bản thân đang nói chuyện với một cái xác gần như tan tành dưới bức tường đá.

Trơ mắt nhìn người bạn của mình trong bất lực, tôi run rẩy hay thét gào... Bởi chính khi ấy, tôi còn chẳng hề hay biết "cái chết" ra làm thế nào.

Giữa cơn hỏa hoạn, tôi lặng im trước sự sụp đổ trước mắt. Nhà hàng hôm ấy chìm trong biển lửa, xung quanh không có lấy một bóng người hay tiếng gọi.

Tôi tự hỏi với bản thân, rằng tại sao... Chẳng có ai ở đó, chẳng có ai giúp tôi?

Để rồi khi mọi thứ gần như sụp đổ, một người Anh Hùng đã xuất hiện, cứu lấy tôi khỏi đống tro tàn ấy.

Dẫu cho mơ hồ, dẫu cho đầy khổ đầy khổ đau. Nhưng tôi mừng vì Nene đã hi sinh, nhờ cô ấy... Tôi mới thực sự sống lì lợm, chứ không phải mãi ngây dại.

---

Qua từng ngày, nỗi đau tích tụ vào nắm đấm. Xả giận, trút bực và lấy bạo lực làm cách để hạ hỏa.

Thế nhưng, thay vì nguôi đi ngọn lửa... Khi tôi càng vung nắm đấm, những vết sẹo trong tôi lại càng nhói đau.

"Đủ rồi, Meiling."

Giọng của huấn luyện viên khiến tâm trí tôi chấn chỉnh lại. Ngay khi kịp nhận ra, tôi đã lỡ trút giận lên thầy dạy boxing của mình một cách vô tình.

Tôi rút nắm đấm lại, thả lỏng bản thân và cúi đầu tạ lỗi với hành động bất kính vừa rồi.

Song, thầy ấy cũng xua tay bỏ qua.

"Không sao đâu, hẳn là tâm trạng em đang xấu. Em nên nghỉ ngơi thì hơn, đi đâu đó chơi cho khuây khỏa chẳng hạn."

Thầy ấy vừa nói, vừa cúi người lượm lại đống đồ tập luyện trên sàn. Sau khi đã dọn đồ xong, thầy rời đi một đoạn rồi lại đứng chợt lại lần nữa trước khi rời đi.

"Mà, hôm nay sức mạnh của em cũng khủng bố quá rồi."

Thầy ấy mỉm cười, giơ chiếc bao đỡ lên. Nhìn lại thì, hình như tôi ra sức hơi quá, làm cho chiếc bao đỡ lõm vô luôn rồi.

Xem ra, bản thân tôi nên học tiết chế lại sức mạnh thì hơn. Việc sở hữu một Eidolon khiến tôi không còn là một người "bình thường" nữa. Nếu như không học cách tiết chế, sớm muộn thân phận cũng bại lộ.

Trước khi thầy ấy rời đi tôi cũng không quên chào thầy ấy, song có lẽ như phòng tập bật nhạc hơi ồn nên thầy ấy đi luôn mà không ngoái nhìn.

Nhớ lại thì, hơn hai tuần rồi tôi mới quay lại phòng gym. Mọi thứ gần đây quay tôi như chong chóng, thành ra quên bén mất sinh hoạt thể dục.

Tiện đến đây để học boxing rồi, chắc nên làm tí lat nhỉ?

Do đây là phòng gym thương mại nên tôi phải đi một đoạn để đến chỗ tập lưng, ngó quanh một hồi mới thấy là gần như máy tập nào cũng có người.

Ngay lúc khó khăn nhất, quả máy kéo row yêu thích vẫn đang yên vị chờ tôi. Chắc đây là duyên số, định lat pulldown mà thôi kệ vậy.

Bản thân tôi bước đến, đặt bình nước của mình xuống như một chiến binh cắm cờ chiếm trận. Và chẳng hiểu từ đâu, một bình nước khác cũng được đặt xuống cùng lúc với tôi, ngay cạnh bên.

Khi tôi ngước lên nhìn về phía người đó, bản thân không thể ngừng ngạc nhiên. Bởi lẽ phía trước không chỉ là một cô gái xinh đẹp trong chiếc quần bó sát và áo phông, mà còn là vì... Cô ấy là người bạn duy nhất của tôi trong ba năm cấp ba.

"Yinsang?"

Tôi đứng dần dậy, nhìn vào người bạn quen thuộc trước mắt. Chỉ là giờ đây, trong trái tim tôi có lấy nhiều chút sự bứt rứt.

"Xin lỗi, cô cứ tập đi."

Tôi quay đi, tránh khỏi ánh mắt như một đứa trẻ tổn thương đó. Bản thân này đã từng chối từ cô ấy, tôi chẳng có lí do gì để mong cầu sự hòa hợp trở lại. Lựa chọn này là tốt nhất, cho cả cô ấy và chính tôi.

Ngay khi bản thân quay đi, một vòng tay liền tiến tới và ôm chầm lấy chiếc eo này từ phía sau. Cái ôm đó, cực kì bạo dạn, như thể đang muốn siết chặt tôi.

"Meiling gầy đi rồi... Và, trông đau khổ lắm."

Giọng nói của cô ấy, và ngay cả cái ôm như muốn xé nát tâm hồn tôi. Tại sao cô ấy vẫn tha thứ cho tôi, kẻ đã từng khước từ cô, bội bạc thứ tình cảm mà cô dành cho.

Tôi không hiểu, rằng cô nàng này... Là kẻ điên trong "yêu", hay là kẻ ngờ trong "xúc".

Nếu cô ấy đã quyết liệt, tốt nhất tôi cũng nên dành cho cô ấy một sự hồi đáp đúng mực.

Tôi đưa bàn tay xuống bên dưới, khẽ chạm vào đôi tay đang ôm lấy thân người mình.

"Yinsang, đừng ôm tôi thế chứ... Nhiều người đang nhìn, và cô ướt đẫm mồ hôi rồi ấy."

Đã lâu lắm rồi, chính xác là gần nửa tháng kể từ lần cuối tôi gặp Yinsang. Nói thật, bản thân tôi không muốn nhớ lại cảnh tượng đó tí nào... Tôi chưa bao giờ là muốn thấy ai đó khóc trước mắt mình cả.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi kéo Yinsang qua một góc yên tĩnh để ngồi.

Dẫu cho ngồi cạnh nhau, ấy vậy mà ta vẫn kiệm lời như bao ngày. Điều đó khiến tôi chợt mỉm cười khi nhớ lại, rằng trước kia khi ta đi chơi, hai ta cũng chỉ ngồi nhìn nhau mà chẳng nói lấy câu nào.

"Anh cô ổn chứ?"

"Có thể nói là ổn, anh ấy vừa mới được thả vào đêm qua thôi mà."

Nghe lời than thở của cô ấy mà tôi cảm thấy áy náy ghê gớm. Ừ thì, tai nạn lần này phần chủ yếu là do tôi. Anh Yinsang từ một hướng dẫn viên cho tôi đột nhiên lại lãnh hậu quả thay.

Khi sự việc xảy ra, anh ấy cũng chỉ vô tình ở đó và trở thành người duy nhất sống sót. Chẳng khó hiểu, nếu người ta bắt anh ấy để điều tra.

"Cậu... Coi không?"

Yinsang lấy từ trong túi xách bên cạnh ra một chiếc điện thoại, cô ấy mở một đoạn video lên cho tôi xem. Đoạn video ấy dường như là được trích xuất từ camera ở hiện trường, quay lại toàn bộ sự việc diễn ra.

Khi đó tên mặc vest đen đang ra vẻ gì đó khi tiến gần "chiếc lồng", trong lúc hắn ta đang vênh váo với anh Yinsang... Alri từ lúc nào đó đã thức tỉnh, nó mở mắt ra và ngay tức khắc thổi bay "chiếc lồng".

Sự việc sau đó diễn ra hệt như những gì tôi đã thấy khi di chuyển xuống tầng trệt bằng thang máy, là cảnh gã vest đen bị ngậm chặt.

Đây lẽ ra là một đoạn camera tuyệt mật để điều tra, vậy mà Yinsang lại nắm trong tay. Đúng là con gái của tập đoàn viễn thông lớn nhất nhì Đài Loan, quyền lực không thể xem thường được.

Khi đang chăm chú xem đoạn video, bản thân vô tình sát gần đến cạnh Yinsang khiến vai hai đứa va nhau.

Và như một cách phản ứng của một tiểu thư trong trắng, Yinsang lập tức giật bắn mình và ngước nhìn về phía tôi với vẻ mặt đỏ bừng.

"Làm ơn, cô đừng đỏ mặt với mấy cái chemistry thế này chứ!"

Tôi cằn nhằn. Cô nàng này, dẫu sao cũng dễ đỏ mặt quá rồi.

Mà... Công nhận là khi cô ấy bày tỏ phần tính cách nữ tính, trông cô ấy tuyệt đẹp làm sao. Mái tóc đen kiểu layer đó, cả đôi mắt màu lam làm toát lên vẻ kiêu kì, kiêu sa, thanh tao.

Nói thế nào nhỉ, dù khen người đồng giới thì nghe hơi kì cục nhưng với tôi: Yinsang thực sự là một người con gái đáng để yêu. Cô ấy giàu, có học thức cao, tính cách đảm đang, nhu mì và hết sức xinh đẹp. Hình mẫu lí tưởng, có thể nói là vậy.

"Phải rồi, dạo này lũ Cherry không làm phiền cô nữa chứ?"

Cherry, đó là tên của một con nhỏ cầm đầu một băng đảng trong trường tôi. Bọn nó chuyên bắt nạt kẻ yếu, hành hung những người vô tội và phá làng phá xóm.

Chúng, đúng kiểu là lũ cặn bã đại diện cho bạo lực... Giống hệt tôi, chỉ là tôi không cặn bã đến mức đê hèn như lũ đông như kiến đó.

Lần đầu tôi gặp Yinsang, cô ấy cũng là một trong số nữ sinh lọt vào tầm ngắm của băng Cherry. Tôi không rõ như nào, nhưng hình như lúc đó tôi đã giúp Yinsang khỏi bọn bắt nạt thì phải... Nghe Anh Hùng quá nhỉ?

"Chuyện đó..."

Ánh mắt lảng tránh đó, giọng điệu bồn chồn đó... Hình như, mọi thứ không ổn tí nào.

Không hiểu vì sao, trong lòng tôi lúc này lại dâng lên một dòng lửa nóng bực. Ban nãy đánh boxing chưa đủ khiến tôi làm nóng người thì phải, chắc phải làm thêm tí nữa quá...

Tôi đứng bật dậy, xoay nhẹ khớp cổ và mỉm cười một cách đầy hưng phấn.

"Xem ra, phải đưa lũ bọ xít về với mặt đất dày rồi."

---

Âm nhạc dội ra từ dàn loa, hòa cùng tiếng hò hét và tiếng ly va nhau loảng xoảng. Căn phòng karaoke ngập trong ánh đèn đỏ hồng, mờ ảo đến mức mọi khuôn mặt đều phủ một lớp men say. Trên bàn, bia tràn, rượu vương, khói thuốc cuộn thành từng vệt lơ lửng như sương.

Băng Cherry ngồi vắt vẻo khắp nơi, đứa nhảy múa trên ghế, đứa leo lên bàn, đứa cười ngặt nghẽo với điếu thuốc cháy dở trong tay. Họ ăn mặc sặc sỡ, son môi đỏ như máu, tiếng cười giòn tan nhưng ánh mắt lại sắc lẹm, luôn lượn quanh như đoán chừng ai dám làm phật ý.

Ở trung tâm là Cherry, kẻ cầm đầu, ngồi vắt chân, tay cầm micro mà chẳng cần hát, chỉ ngồi đó cười trong hưởng thụ. Mỗi khi cô liếc nhìn, cả đám lại ồn ào hơn, như để lấy lòng. Tiếng nhạc càng lúc càng lớn, từng nhịp bass dội vào tường khiến cả căn phòng rung lên.

Bên ngoài, phố đêm lặng lẽ. Còn trong đây, Cherry và đám đàn em đang tự dựng cho mình một vương quốc nhỏ, nơi men say là luật, và tiếng cười là cách họ che giấu mọi nỗi trống rỗng.

Và rồi giữa cuộc vui, một nhân vật khác xuất hiện, làm bầu không khí trở nên chùn xuống.

Cánh cửa phòng karaoke dần hé mở, từ phía bên ngoài... Một người con gái bước vào với bộ Silk Storm, lớp vải satin ánh bạc như dải sương giông vừa tan trên nền trời đêm, ôm trọn từng đường cong vừa đủ để phô bày sự tự tin, vừa đủ để giữ lại nét kiêu sa lạnh lùng. Ánh sáng phản chiếu trên chất liệu ấy khiến từng bước chân cô tựa như những gợn sóng lấp lánh đang tiến lại gần, uyển chuyển mà không mất đi vẻ uy nghi.

Mái tóc đen dài xõa nhẹ sau lưng, vài lọn cong khẽ đung đưa theo gió, tôn lên làn da trắng mịn như sứ. Đôi giày cao gót mũi nhọn gõ nhịp đều trên sàn đá, vang lên thứ âm thanh thanh thoát mà quyền lực, thứ âm thanh của kẻ biết rõ vị thế của mình.

Mọi ánh mắt trong căn phòng như tự động hướng về cô, không phải vì cô ồn ào, mà vì sự hiện diện của cô đủ để làm im bặt cả thế giới.

"Chị đại...?"

Cherry như tím tái mặt mày khi thấy người đó, cô ta đứng dậy và bước gần về phía cô nàng kia với sự căng thẳng trên gương mặt.

Ngay khi Cherry vừa đến trước mặt, cô ta đã nhận ra một ánh mắt sắc lạnh như băng đang nhìn thẳng về phía mình. Nó hệt như một ánh nhìn đầy sát khí, ẩn chứa sâu trong đôi mắt màu đỏ máu đó chính là một con quái vật ghê gợn.

Cherry chợt nuốt nước bọt, cô ta đang sợ hãi khi nhớ về quá khứ. Từ ngày gặp kẻ trước mặt, cô ta thề rằng không bao giờ nhìn mặt mà bắt hình dong... Bởi lẽ có những kẻ mang gương mặt xinh đẹp, hiền diệu nhưng lại chất chứa bản chất độc đoán đến đáng sợ.

"Chị đến đây để làm gì thế...? Ngồi xuống uống một ly với bọn em..."

Cherry lúc này mở lời ngon ngọt, cô ta hiểu rằng nếu khiến người trước mắt nổi giận thì hậu quả sẽ rất khủng khiếp.

Nhưng mọi thứ không như cô ta nghĩ. Đáp lại lời cô ta, người con gái trước mặt chỉ nở một nụ cười... Mà trong ánh mắt Cherry khi đó nhận định, là một ánh mắt đầy kinh dị.

"Loại rượu rẻ tiền này chỉ làm bẩn miệng tao thôi, mày hiểu chứ?"

Những giọt nước chậm rãi chảy xuống nền nhà, vào lúc ấy dường như mọi âm thanh khác đều như nhường chỗ lại cho mỗi nó. Tiếng nhạc tắt, lời người cũng im ru. Tất cả đàn em của Cherry phía sau như chết lặng, khi bọn họ thấy ly rượu bị đổ thẳng lên đầu người cầm đầu băng.

Người con gái trong bộ cánh kiêu sa kia vứt bỏ ly rượu xuống đất, cô ấy đặt bàn tay lên vai "người bạn" đang trong bộ dạng run rẩy trước mặt.

"Tao đã từng nói vào lần đầu tiên ta gặp nhau..."

Giọng điệu trầm lắng ấy vang lên, nhưng nó như gieo rắc nỗi kinh hoàng cho toàn bộ những người chứng kiến.

Trong mắt họ bây giờ, không tồn tại một cô gái xinh đẹp nào cả. Với họ, người đang mở lời ấy bây giờ... Như một con tà thần, trỗi dậy để tàn sát tất thảy.

"Rằng mày không có tư cách đụng đến 'đồ' của tao."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...