Người đàn ông lùi liên tiếp mấy bước.

Không còn vẻ bình tĩnh ban đầu.

“Không thể.”

“Đây là Tỏa Hồn Ti…”

“Không ai cắt được.”

Tôi nghiêng đầu.

“Tôi cắt được.”

“Vì sao?”

Tôi thành thật suy nghĩ vài giây.

“Chắc…”

“Vì kéo của tôi sắc.”

“…”

Người đàn ông nghẹn lời.

Lâm Thanh Huyền từng nói.

Đừng tranh luận với Linh Chiêu.

Bởi vì con bé luôn có thể nói những câu khiến người khác không biết phải đáp thế nào.

Chỉ còn sợi chỉ cuối cùng.

Nó nối từ ngực người đàn ông.

Đến…

Đỗ Miên.

Tôi hơi khựng lại.

Đỗ Miên cũng nhìn thấy.

Cô bé chậm rãi cúi đầu.

Khóe mắt đỏ hoe.

“Thì ra…”

“Em vẫn luôn bị nối với hắn.”

Người đàn ông cười lạnh.

“Con bé này.”

“Mới là chìa khóa.”

“Muốn cứu tất cả?”

“Vậy cứ cắt đi.”

“Hồn nó sẽ tan.”

“Còn không cắt.”

“Ta sẽ không bao giờ chết.”

Cả hội trường lập tức im lặng.

Đỗ Miên mím môi.

Sau đó nhẹ nhàng buông con thỏ bông xuống.

“Tỷ tỷ.”

“Đừng cứu em.”

“Cứ cứu mọi người.”

Tôi nhìn cô bé.

“Em muốn tan biến à?”

Đỗ Miên cười.

“Ít nhất…”

“Mọi người được về.”

“Từng đó là đủ.”

Tôi bước đến trước mặt cô bé.

Ngồi xổm xuống.

“Đỗ Miên.”

“Dạ?”

“Từ đầu đến giờ.”

“Em có biết chị ghét nhất điều gì không?”

Cô bé lắc đầu.

“Tôi ghét.”

“Người khác bắt tôi chọn.”

“Vì…”

“Tôi là trẻ con.”

“Trẻ con thì muốn tất cả.”

Nói xong.

Tôi đứng dậy.

Nhìn sợi chỉ cuối cùng.

Người đàn ông bật cười.

“Em không cắt được.”

“Đây là tử kết.”

“Không ai…”

“Phá nổi.”

Tôi không đáp.

Chỉ khẽ giơ chiếc kéo lên.

Rồi…

Không cắt sợi chỉ.

Mà cắt vào khoảng không bên cạnh.

“Tách.”

Không gian trước mặt bỗng xuất hiện một vết nứt.

Trong khe nứt ấy.

Một bàn tay trắng nõn thò ra.

Trên cổ tay đeo một chiếc vòng bạc.

Bàn tay kia nhẹ nhàng nắm lấy sợi chỉ.

Rồi…

Bóp mạnh.

Rắc!

Sợi chỉ cuối cùng không bị kéo cắt.

Mà bị bóp nát thành vô số điểm sáng.

Người đàn ông phun ra một ngụm máu đen.

Lùi liền mười mấy bước.

Ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

“Không…”

“Không thể…”

“Ngươi…”

“Rốt cuộc gọi ai tới?”

Khe nứt không gian chậm rãi khép lại.

Bàn tay kia cũng biến mất.

Tôi phủi phủi váy.

Bình tĩnh đáp:

“Tôi đâu có gọi.”

“Chắc…”

“Thấy tôi lâu quá chưa về.”

“Nên người nhà tới đón.”

Người đàn ông đứng chết lặng.

Có thể xé không gian tầng bốn.

Chỉ để bóp đứt một sợi chỉ.

Rốt cuộc…

“Người nhà” của cô bé này là ai?

## Chương 16: Tiếng chuông cuối cùng

Người đàn ông lùi liên tiếp mười mấy bước.

Khóe miệng hắn vẫn còn rỉ máu đen.

Ánh mắt nhìn tôi không còn vẻ ung dung như trước.

“Không thể…”

“Không ai có thể phá Tỏa Hồn Ti.”

Tôi phủi phủi tay.

“Vậy hôm nay có rồi.”

Hắn nghiến răng.

“Thẩm Linh Chiêu.”

“Em tưởng cắt hết sợi chỉ là thắng sao?”

Hắn vừa dứt lời.

Ầm!

Cả hội trường rung chuyển dữ dội.

Trần nhà bắt đầu nứt ra.

Từng mảng tường bong tróc, để lộ bên trong những viên gạch đỏ sẫm.

Tiếng trẻ con khóc vang lên từ bốn phương tám hướng.

Lâm Thanh Huyền đứng ngoài kết giới cũng cảm nhận được chấn động.

“Linh Chiêu!”

“Toàn bộ không gian đang sụp!”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên.

Không phải hội trường sụp.

Mà là…

Tầng bốn đang biến mất.

Người đàn ông cười lớn.

“Đây vốn chỉ là một chiếc lồng.”

“Nếu chiếc lồng bị phá.”

“Tất cả sẽ cùng chôn theo.”

Đỗ Miên lập tức ôm chặt An.

“Chị!”

“Làm sao bây giờ?”

Tôi nhìn khắp hội trường.

Một trăm linh tám đứa trẻ.

Hiệu trưởng.

Cô Hứa.

Nếu không đưa bọn họ ra ngoài trước khi tầng bốn sụp đổ…

Không một ai còn sống.

“Tất cả.”

“Đứng thành hàng.”

Tôi vừa lên tiếng.

Đám trẻ gần như theo phản xạ lập tức xếp thành từng hàng ngay ngắn.

Lâm Thanh Huyền ngẩn người.

“Con bé…”

“Còn biết chỉ huy nữa.”

Một tiểu quỷ cười hì hì.

“Đại tỷ quản bọn em quen rồi.”

“Tụi em còn nghịch hơn.”

Tôi lấy trong túi ra một chiếc chuông nhỏ bằng đồng.

Không phải Trấn Hồn Chung.

Chỉ là chiếc chuông tôi vẫn mang theo từ địa phủ.

Tôi lắc nhẹ.

“Keng…”

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng mỗi tiếng chuông vang lên.

Trên người từng đứa trẻ đều xuất hiện một điểm sáng.

Tôi nói:

“Đi theo ánh sáng.”

“Không được quay đầu.”

“Không được chạy.”

“Mọi người sẽ về nhà.”

Trần Dịch hỏi:

“Còn chị?”

Tôi cười.

“Tôi khóa cửa.”

Mười một đứa trẻ nhìn nhau.

Đỗ Miên bỗng chạy đến.

“Em ở lại.”

“Không.”

“Đây là chuyện của em.”

Tôi đưa tay gõ nhẹ lên trán cô bé.

“Trẻ con.”

“Không được cãi.”

Đỗ Miên ôm trán, phụng phịu.

Nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Tiếng chuông vang lên lần thứ hai.

Một cánh cửa sáng rực xuất hiện giữa hội trường.

Đó là lối ra.

Lâm Thanh Huyền cùng các đệ tử Huyền Môn lập tức chạy vào.

Từng đứa trẻ được đưa ra ngoài.

Người đàn ông thấy vậy liền lao tới.

“Không được!”

Hắn còn chưa đến gần.

Một đám tiểu quỷ đã ùa ra.

Đứa kéo tóc.

Đứa kéo chân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...