Đứa thì ôm chặt lấy cánh tay hắn.
“Không được bắt nạt đại tỷ.”
“Đại tỷ đang bận.”
“Xếp hàng đi.”
Người đàn ông tức đến méo mặt.
Đường đường là một kẻ điều khiển tầng bốn.
Lại bị một đám tiểu quỷ quấn lấy.
…
Chỉ vài phút.
Toàn bộ học sinh đều đã ra ngoài.
Chỉ còn lại…
Tôi.
Cô Hứa.
Và người đàn ông.
Cô Hứa bỗng quỳ xuống.
Nhìn tôi.
“Xin lỗi.”
“Tôi…”
“Tôi thật sự không muốn làm cô giáo.”
Tôi đỡ cô ta dậy.
“Tôi biết.”
“Cô cũng là nạn nhân.”
Cô Hứa bật khóc.
Lần đầu tiên.
Khuôn mặt cô ta không còn méo mó.
Mà dần trở về dáng vẻ của một cô gái trẻ.
Khoảng hai mươi tuổi.
Rất hiền.
Rất dịu dàng.
Cô cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn.”
Thân thể cô dần hóa thành vô số đốm sáng.
Biến mất giữa không trung.
Ngay lúc ấy.
Tiếng chuông thứ tư.
Cũng là tiếng chuông cuối cùng.
Vang lên.
“Keng…”
…
## Chương 17: Tầng bốn biến mất
Toàn bộ tầng bốn bắt đầu tan rã.
Từng bức tường hóa thành ánh sáng.
Những chiếc bàn học.
Ghế ngồi.
Bảng đen.
Đều lần lượt biến mất.
Người đàn ông quỳ dưới đất.
Hai mắt đầy oán hận.
“Ngươi thắng rồi.”
“Nhưng…”
“Ta chỉ là người giữ cửa.”
“Người tạo ra tầng bốn…”
“Vĩnh viễn không chết.”
Tôi bước đến trước mặt hắn.
“Ông là ai?”
Hắn cười.
“Một giáo viên.”
“Hai mươi năm trước.”
“Ta chỉ muốn…”
“Dạy học sinh ngoan.”
“Từ lúc nào…”
“Ta cũng quên rồi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn hội trường đang sụp.
Ánh mắt dần trở nên trong trẻo.
Giống như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ rất dài.
“Thì ra…”
“Ta cũng bị nhốt.”
Tôi không nói gì.
Chỉ lấy chiếc kéo nhỏ.
Nhẹ nhàng cắt đứt sợi chỉ đen cuối cùng sau gáy hắn.
“Tách.”
Người đàn ông khẽ mỉm cười.
“Cảm ơn.”
Thân thể hắn cũng hóa thành vô số điểm sáng.
Bay lên bầu trời.
…
Ầm!
Mặt đất rung chuyển lần cuối.
Tôi nhảy qua cánh cửa ánh sáng.
Ngay khoảnh khắc bàn chân chạm xuống nền trường học Thanh Hà.
Cánh cửa sau lưng lập tức khép lại.
Tầng bốn…
Biến mất hoàn toàn.
…
Sáng hôm sau.
Toàn bộ mười một học sinh mất tích đều được tìm thấy.
Các em nằm ngủ trong hội trường của trường.
Không ai bị thương.
Không ai nhớ chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ riêng Đỗ Miên.
Không có trong danh sách.
Lâm Thanh Huyền hỏi tôi:
“Cô bé ấy…”
Tôi nhìn lên bầu trời.
“Mệt quá.”
“Đi đầu thai rồi.”
Ông khẽ gật đầu.
Có lẽ…
Đó mới là kết thúc tốt nhất.
…
Một tuần sau.
Tôi lại đi học như bình thường.
Đang ngồi trong lớp ăn bánh quy.
Điện thoại của Lâm Thanh Huyền rung lên.
“Linh Chiêu.”
“Có vụ mới.”
Tôi cắn nốt miếng bánh.
“Lần này ở đâu?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi chậm rãi đáp:
“Bệnh viện Nhân dân số 7.”
“Ba tháng nay.”
“Cứ đúng ba giờ sáng…”
“Thang máy sẽ dừng ở tầng mười ba.”
“Trong khi bệnh viện…”
“Chỉ có mười hai tầng.”
Tôi đeo cặp sách lên vai.
Lại có việc làm rồi.
Chương 18: Thang máy tầng mười ba
Tôi luôn cảm thấy bệnh viện là nơi rất đặc biệt.
Ở đó có người khóc.
Có người cười.
Có người vừa chào đời.
Cũng có người vừa rời khỏi thế gian.
Cho nên…
Âm khí ở bệnh viện vốn dĩ đã nặng hơn những nơi khác.
Nhưng hôm nay.
Vừa bước xuống xe.
Tôi đã biết.
Nơi này không bình thường.
…
Bệnh viện Nhân dân số 7 nằm ngay trung tâm thành phố.
Đã hơn mười giờ tối.
Sảnh cấp cứu vẫn sáng đèn.
Xe cứu thương liên tục ra vào.
Bệnh nhân.
Y tá.
Bác sĩ.
Ai cũng vội vã.
Chỉ có duy nhất một người đứng trước cửa thang máy.
Ông lão khoảng bảy mươi tuổi.
Mặc bộ quần áo bệnh nhân đã bạc màu.
Trên tay cầm số thứ tự khám bệnh.
Ông cứ đứng nhìn bảng hiển thị tầng.
Mãi không nhúc nhích.
Tôi nhìn ông.
Ông cũng nhìn tôi.
Rồi khẽ gật đầu.
Nhưng…
Lâm Thanh Huyền đứng cạnh tôi như không nhìn thấy ông.
“Linh Chiêu.”
“Đi thôi.”
Tôi chỉ về phía cửa thang máy.
“Ông ấy đứng đó.”
Lâm Thanh Huyền quay đầu.
“Nào có ai?”
Tôi không đáp.
Chỉ chậm rãi đi đến.
“Ông ơi.”
“Ông chờ ai vậy?”
Ông lão cười hiền.
“Chờ tới lượt.”
“Tới lượt gì?”
“Tầng mười ba.”
…
Tôi hơi nheo mắt.
“Bệnh viện này chỉ có mười hai tầng.”
Ông lão gật đầu.
“Đúng.”
“Ban ngày.”
“Tối đến.”
“Có thêm một tầng.”
“Thang máy sẽ tự đưa người lên.”
Ông nói rất bình thản.
Như đang kể một chuyện rất bình thường.
Tôi hỏi tiếp:
“Ông lên đó chưa?”
Nụ cười trên mặt ông lão dần biến mất.
“Lên rồi.”
“Rồi sao?”
“Không nhớ.”
Nói xong.
Ông lại nhìn bảng điện tử.
Ánh mắt trống rỗng.
Giống như ngoài việc chờ thang máy.
Ông chẳng còn nhớ bất cứ điều gì.
…
Lâm Thanh Huyền bước tới.
“Linh Chiêu.”
“Cháu đang nói chuyện với ai?”
Tôi quay lại.
“Ông ấy.”
Lâm Thanh Huyền nhìn đúng vị trí tôi đang chỉ.
Không có gì.
Ông khẽ thở dài.
“Lại là linh hồn?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Ông ấy vẫn còn sống.”
“Còn sống?”
Tôi gật đầu.
“Nhưng hồn…”
“Chỉ còn một nửa.”
Chaporia
Bình Luận (0)