Nghe vậy, sắc mặt Lâm Thanh Huyền lập tức thay đổi.
Người sống mất một nửa hồn.
Lẽ ra đã hôn mê từ lâu.
Không thể đứng đây.
…
Đúng lúc ấy.
Một nữ điều dưỡng chạy vội từ quầy trực tới.
“Đội Lâm.”
“Viện trưởng đang chờ.”
Chúng tôi đi theo cô ấy vào phòng họp.
Bên trong đã có hơn mười người.
Viện trưởng.
Trưởng khoa cấp cứu.
Trưởng khoa tâm thần.
Cùng vài cảnh sát mặc thường phục.
Người đàn ông trung niên đứng đầu lập tức bắt tay Lâm Thanh Huyền.
“Cuối cùng các anh cũng đến.”
Ông nhìn sang tôi.
Động tác khựng lại.
“Còn đây là…”
Lâm Thanh Huyền đáp rất tự nhiên.
“Chuyên gia.”
“…”
Cả phòng im lặng.
Một bác sĩ trẻ không nhịn được.
“Đứa… à…”
“Bạn nhỏ này?”
Tôi lễ phép gật đầu.
“Chào chú.”
“Tôi là Thẩm Linh Chiêu.”
Bác sĩ trẻ nhìn tôi.
Rồi nhìn Lâm Thanh Huyền.
Ánh mắt đầy nghi ngờ.
Lâm Thanh Huyền chỉ nói một câu.
“Nếu con bé không giải quyết được.”
“Thì ở đây không ai giải quyết được.”
…
Viện trưởng mở máy chiếu.
Trên màn hình hiện lên đoạn video từ camera an ninh.
“Ba tháng trước.”
“Ca đầu tiên xuất hiện.”
“Một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối.”
“Nửa đêm tự đi vào thang máy.”
“Cửa đóng lại.”
“Màn hình hiển thị…”
“Tầng mười ba.”
Ông dừng lại.
“Bệnh viện của chúng tôi…”
“Chỉ có mười hai tầng.”
Video tiếp tục phát.
Thang máy dừng khoảng ba phút.
Khi cửa mở.
Bên trong…
Trống không.
Không có bệnh nhân.
Không có dấu vết.
Không có máu.
Giống như người ấy chưa từng bước vào.
Sau đó.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Cho đến hôm nay.
Đã có chín người biến mất.
Viện trưởng tắt màn hình.
Khàn giọng nói:
“Điểm chung duy nhất…”
“Là trước khi mất tích.”
“Tất cả đều nói…”
“Họ nghe thấy có người gọi mình lên tầng mười ba.”
…
Tôi im lặng nhìn bảng sơ đồ bệnh viện.
Một lúc sau mới hỏi:
“Thang máy nào?”
Viện trưởng đáp ngay:
“Số ba.”
“Chỉ có thang máy số ba.”
Tôi đứng dậy.
“Đi xem.”
…
Mười một giờ năm mươi lăm phút.
Chúng tôi đứng trước thang máy số ba.
Ba chiếc thang máy khác vẫn hoạt động bình thường.
Chỉ có thang số ba.
Không một ai dám sử dụng.
Tôi ngẩng đầu nhìn bảng hiển thị.
1.
2.
3…
Những con số lần lượt nhảy lên.
Nhưng…
Không có ai bấm.
Đến tầng mười hai.
Màn hình chợt nhấp nháy.
Rồi hiện ra một con số màu đỏ sẫm.
13.
“Keng.”
Cửa thang máy…
Từ từ mở ra.
Bên trong không có người.
Chỉ có một chiếc xe lăn cũ kỹ.
Đang quay lưng về phía chúng tôi.
Đúng lúc ấy.
Chiếc xe lăn…
Chậm rãi tự xoay lại.
Trên xe.
Một cô bé khoảng tám tuổi mặc đồng phục bệnh nhân ngẩng đầu nhìn tôi.
Con bé cười rất ngoan.
“Chị ơi.”
“Đến giờ thăm bệnh rồi.”
“Chị…”
“Có đi cùng em không?”
Chương 19: Người bệnh cuối cùng
Tôi nhìn cô bé trong xe lăn.
Con bé gầy đến mức cổ tay chỉ còn da bọc xương.
Mái tóc lưa thưa.
Trên cổ tay vẫn còn đeo vòng nhận dạng bệnh nhân.
Điều kỳ lạ là…
Trên vòng tay ấy không hề có tên.
Chỉ có một dãy số.
0013.
Tôi hỏi:
“Em tên gì?”
Cô bé nghiêng đầu.
“Em quên rồi.”
“Em nằm viện bao lâu rồi?”
“Em cũng quên.”
“Vậy em nhớ gì?”
Con bé mỉm cười.
“Em nhớ…”
“Có người bảo em chờ.”
“Chờ đủ mười ba người.”
…
Lâm Thanh Huyền đứng phía sau khẽ hỏi:
“Linh Chiêu.”
“Cháu đang nhìn thấy gì?”
Tôi không quay đầu.
“Một cô bé.”
“Ngồi xe lăn.”
Nghe vậy, sắc mặt nữ điều dưỡng đứng cạnh lập tức thay đổi.
Cô lắp bắp:
“Xe… xe lăn?”
“Bệnh viện chúng tôi…”
“Không còn dùng mẫu xe đó từ hơn hai mươi năm trước.”
Tôi nhìn kỹ hơn.
Quả thật.
Chiếc xe lăn đã cũ.
Lớp sơn bong tróc.
Hai bánh xe phủ đầy gỉ sét.
Không giống đồ vật của thời đại này.
…
Cô bé vỗ nhẹ lên tay vịn.
“Chị.”
“Lên đây.”
“Em đưa chị đến tầng mười ba.”
Tôi chưa kịp trả lời.
Một tiểu quỷ trong túi áo đã thò đầu ra.
“Đại tỷ.”
“Con bé không có ác ý.”
“Nhưng…”
“Nó bị người ta lợi dụng.”
Tôi gật đầu.
“Tôi biết.”
Rồi bước vào thang máy.
Lâm Thanh Huyền lập tức giữ vai tôi.
“Không được.”
“Để chúng tôi vào trước.”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Nơi này không chào đón người nhiều.”
“Nếu cùng vào.”
“Thang máy sẽ không chạy.”
…
Tôi vừa bước vào.
Cửa thang máy lập tức khép lại.
“Keng.”
Không ai bấm nút.
Nhưng bảng hiển thị vẫn bắt đầu nhảy số.
Ba.
Bốn.
Năm.
Sáu.
…
Mười hai.
Đến đây.
Con số dừng lại.
Đèn trong thang máy chợt tắt.
Ba giây sau.
Một tiếng “ting” rất khẽ vang lên.
Trên bảng điện tử.
Một con số màu đỏ từ từ hiện ra.
13.
Cửa mở.
Trước mặt tôi…
Không phải hành lang bệnh viện.
Mà là một khoa điều trị cũ kỹ.
Bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Mùi thuốc sát trùng nồng đến khó thở.
Hai bên hành lang là những phòng bệnh đã khóa kín.
Cuối hành lang.
Có một quầy y tá.
Nhưng phía sau quầy…
Không có ai.
…
Cô bé xuống khỏi xe lăn.
Chaporia
Bình Luận (0)