Thì ra vậy.

Không chỉ học sinh.

Ngay cả hiệu trưởng cũng bị điều khiển.

Bé gái kéo nhẹ tay áo tôi.

“Chị ơi.”

“Em tên An.”

Tôi cúi xuống.

“Em cũng bị mất tích à?”

An lắc đầu.

“Em…”

“Đã ở đây rất lâu.”

“Lâu đến mức…”

“Em quên mất mình học lớp mấy.”

Con bé cười.

Nụ cười rất ngoan.

Nhưng càng nhìn càng khiến người ta đau lòng.

Tôi xoa đầu An.

“Không sao.”

“Chị sẽ đưa em về.”

An nhìn tôi rất lâu.

Sau đó khẽ hỏi:

“Chị hứa chứ?”

“Từ trước đến giờ.”

“Người lớn đều hứa.”

“Nhưng không ai quay lại.”

Tôi giơ ngón út.

“Chị hứa.”

An nhìn ngón út của tôi.

Lần đầu tiên từ lúc gặp.

Con bé nở nụ cười thật sự.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng vỗ tay vang lên.

Bốp.

Bốp.

Bốp.

Cả hội trường đồng loạt quay đầu.

Bóng người phía sau tấm màn chậm rãi bước ra.

Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.

Mặc áo sơ mi trắng.

Quần tây đen.

Trên ngực còn đeo thẻ nhân viên.

Quản lý học vụ.

Khuôn mặt hắn rất bình thường.

Bình thường đến mức chỉ cần lẫn vào đám đông sẽ không ai nhớ nổi.

Chỉ có đôi mắt.

Đen đặc như hai cái hố sâu.

Hắn nhìn tôi.

“Thẩm Linh Chiêu.”

“Cuối cùng cũng gặp.”

Tôi hỏi:

“Ông là chủ tầng bốn?”

Hắn mỉm cười.

“Không.”

“Ta chỉ là người quản lý.”

“Chủ nhân thật sự…”

“Em chưa đủ tư cách gặp.”

Tôi chống hai tay sau lưng.

“Vậy gọi chủ của ông ra.”

“Ông yếu quá.”

Nụ cười trên mặt hắn khựng lại.

Lũ tiểu quỷ nấp trong cặp sách của tôi lập tức ôm bụng cười.

“Đại tỷ lại chọc người ta.”

“Người này sắp tức rồi.”

Quả nhiên.

Khóe mắt người đàn ông giật nhẹ.

“Em rất tự tin.”

Tôi thành thật gật đầu.

“Ừ.”

“Từ nhỏ đến lớn đều vậy.”

“Vì chưa ai đánh thắng tôi.”

Người đàn ông nhìn tôi vài giây.

Bỗng bật cười.

“Được.”

“Vậy chúng ta chơi một trò.”

Hắn búng tay.

Tách.

Toàn bộ đèn trong hội trường sáng rực.

Một trăm linh tám học sinh đồng loạt đứng dậy.

Mỗi đứa trẻ đều bị một sợi chỉ đen nối sau lưng.

Hàng trăm sợi chỉ chằng chịt như mạng nhện.

Cuối cùng…

Đều tập trung vào tay người đàn ông.

Hắn khẽ nhấc ngón tay.

Một trăm linh tám đứa trẻ đồng thời giơ cánh tay phải.

Hắn nhìn tôi.

“Nếu em đánh ta.”

“Ta sẽ đau.”

“Nhưng…”

“Mỗi một đòn em đánh.”

“Sẽ có một đứa trẻ chịu thay.”

“Một.”

“Hai.”

“Mười.”

“Hay…”

“Một trăm linh tám.”

“Em chọn đi.”

Cả hội trường chìm vào im lặng.

Đỗ Miên siết chặt tay.

Hiệu trưởng Lý Chính Quốc tuyệt vọng nhắm mắt.

An lo lắng nhìn tôi.

Còn tôi…

Chỉ nhìn chằm chằm những sợi chỉ đen.

Một lúc sau.

Tôi bỗng cười.

“Thì ra.”

“Tôi còn tưởng trò gì khó.”

“Tách sợi chỉ thôi mà.”

Người đàn ông hơi nheo mắt.

“Em nghĩ…”

“Đó là chỉ bình thường sao?”

Tôi không trả lời.

Chỉ từ từ lấy trong túi áo ra…

Một chiếc kéo nhỏ màu vàng.

Đó là chiếc kéo chuyên dùng ở địa phủ.

Bình thường.

Tôi chỉ dùng để cắt giấy tiền vàng bạc.

Hôm nay…

Có vẻ phải đổi công dụng rồi.

Chương 15: Chiếc kéo của địa phủ

Người đàn ông nhìn chiếc kéo nhỏ trong tay tôi.

Hắn bật cười.

“Em định dùng thứ đồ chơi ấy?”

Tôi cúi đầu ngắm chiếc kéo.

“Cũng không phải đồ chơi.”

“Hồi ở địa phủ.”

“Tôi dùng nó cắt rất nhiều thứ.”

Người đàn ông nhếch môi.

“Ví dụ?”

“Tơ nhân duyên quấn nhầm.”

“Dây khóa hồn bị rối.”

“Có lần còn cắt luôn râu của Phán Quan.”

“…”

Mấy tiểu quỷ trong cặp sách lập tức cười khúc khích.

“Đại tỷ lại kể chuyện xấu của Phán Quan.”

“Tối về mách thôi.”

Tôi đưa tay gõ nhẹ lên đầu một đứa.

“Không được nhiều chuyện.”

Người đàn ông dần mất kiên nhẫn.

“Thẩm Linh Chiêu.”

“Em có ba giây.”

“Nếu không ra tay…”

“Ta sẽ bắt đầu.”

Hắn khẽ nhấc ngón trỏ.

Ngay lập tức.

Một sợi chỉ đen siết chặt cổ tay Trần Dịch.

Cậu bé đau đến mức quỳ xuống.

“Chị…”

Tôi không nhìn cậu.

Mà nhìn bàn tay người đàn ông.

Một.

Hai.

Ba.

Rồi khẽ mỉm cười.

“Thấy rồi.”

Người đàn ông cau mày.

“Thấy gì?”

“Điểm nối.”

Tôi vừa dứt lời.

Thân hình lập tức biến mất khỏi chỗ cũ.

Người đàn ông còn chưa kịp phản ứng.

Chiếc kéo nhỏ đã xuất hiện ngay trước bàn tay hắn.

“Không thể!”

Hắn định rút tay lại.

Nhưng đã muộn.

“Tách.”

Một tiếng rất nhỏ vang lên.

Sợi chỉ đen đầu tiên bị cắt đứt.

“A!”

Người đàn ông hét lên.

Không phải Trần Dịch.

Mà chính hắn.

Còn Trần Dịch thì ngơ ngác nhìn cổ tay mình.

Sợi chỉ đã biến mất.

“Tách.”

“Tách.”

“Tách.”

Tôi không hề dừng lại.

Chiếc kéo vàng lướt qua từng sợi chỉ như cắt những sợi len bình thường.

Mỗi lần một sợi chỉ đứt.

Một đứa trẻ lại ngã xuống.

Nhưng lần này.

Không còn bị điều khiển nữa.

Ánh mắt chúng dần có thần.

“Em…”

“Em nhớ mẹ…”

“Em muốn về nhà…”

Tiếng khóc vang khắp hội trường.

Đỗ Miên ôm chặt An.

Hai đứa trẻ vừa khóc vừa cười.

Hiệu trưởng Lý Chính Quốc nhìn cảnh ấy.

Nước mắt lặng lẽ rơi.

“Xin lỗi…”

“Là thầy vô dụng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...