“Tỷ tỷ.”
“Lần trước em chạy đến đây.”
“Nhưng chưa kịp vào.”
“Đã bị bắt lại.”
Tôi nhìn cô bé.
“Trong đó có gì?”
Đỗ Miên lắc đầu.
“Em không biết.”
“Nhưng mỗi lần hội trường mở cửa…”
“Sẽ có một bạn biến mất.”
…
Đúng lúc ấy.
Loa phát thanh lại vang lên.
“Học sinh.”
“Mời vào hội trường.”
“Quá ba phút.”
“Sẽ tính là vắng học.”
Vừa dứt lời.
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên khắp hành lang.
Từng cánh cửa lớp học mở ra.
Hàng chục học sinh từ bên trong lặng lẽ bước ra.
Đứa nào cũng mặc đồng phục cũ.
Đứa nào cũng cúi đầu.
Không nói.
Không cười.
Chỉ lặng lẽ đi về phía hội trường.
Trần Dịch sợ đến phát run.
“Các bạn ấy…”
“Đều là học sinh mất tích.”
Tôi nhìn kỹ.
Không chỉ có mười một người.
Ít nhất…
Hơn một trăm đứa trẻ.
Có đứa mặc đồng phục của mười năm trước.
Có đứa mặc đồng phục rất cũ, kiểu dáng đã không còn được sử dụng.
Điều đó có nghĩa là…
Tầng bốn đã tồn tại rất lâu.
Không phải mới xuất hiện gần đây.
…
Một cậu bé đi ngang qua tôi.
Ánh mắt vô hồn.
Tôi đưa tay giữ vai cậu.
“Cậu tên gì?”
Cậu bé không đáp.
Chỉ tiếp tục bước về phía trước.
Tôi thử giữ mạnh hơn.
Ngay lập tức.
Một tiếng “rẹt” rất nhỏ vang lên.
Từ sau lưng cậu bé hiện ra một sợi chỉ màu đen.
Sợi chỉ kéo căng.
Như đang điều khiển một con rối.
Tôi nheo mắt.
“Thì ra là vậy.”
Tôi giơ tay nắm lấy sợi chỉ.
Đầu bên kia…
Không phải nối với cậu bé.
Mà kéo dài mãi vào trong hội trường.
Giống như có ai đó đang cầm hàng trăm sợi chỉ ấy.
Điều khiển toàn bộ học sinh.
…
“Tỷ tỷ.”
Đỗ Miên kéo tay áo tôi.
“Đừng đụng.”
“Nếu nó biết…”
“Chúng ta sẽ bị phát hiện.”
Tôi buông sợi chỉ.
Nó lập tức rụt trở về.
Như chưa từng xuất hiện.
Tôi cười.
“Muộn rồi.”
“Nó biết từ lâu.”
…
Tôi bước vào hội trường.
Không gian bên trong rộng đến mức bất thường.
Rõ ràng bên ngoài chỉ là một hội trường của trường tiểu học.
Nhưng bên trong lại giống một nhà hát.
Hàng trăm chiếc ghế xếp ngay ngắn.
Trên sân khấu treo một tấm màn đỏ đã phai màu.
Mọi học sinh đều ngồi xuống.
Không ai nói chuyện.
Không ai nhúc nhích.
Đúng lúc đồng hồ trên tường chỉ mười hai giờ.
Đèn trong hội trường vụt tắt.
Một chùm sáng duy nhất rọi xuống sân khấu.
Tấm màn đỏ từ từ kéo sang hai bên.
Nhưng…
Trên sân khấu không có ai.
Chỉ có một chiếc bục gỗ.
Và…
Một chiếc micro cũ.
Loa phát thanh vang lên lần nữa.
“Xin mời…”
“Hiệu trưởng.
”
“Lên phát biểu.”
Hiệu trưởng Lý Chính Quốc đứng phía sau tôi.
Sắc mặt trắng bệch.
Ông lắc đầu liên tục.
“Tôi không thể.”
“Tôi không làm nữa.”
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi thật sự xin lỗi…”
Tiếng loa đột nhiên trở nên chói tai.
“Hiệu trưởng.”
“Không được từ chối.”
Ầm!
Một luồng khí đen lao ra từ sân khấu.
Quấn chặt lấy hai chân ông.
Lôi ông từng bước lên bục.
Đỗ Miên bật khóc.
“Thầy!”
Tôi định bước tới.
Bỗng nhiên…
Một bàn tay nhỏ giữ lấy cổ tay tôi.
Tôi cúi đầu.
Là một bé gái khoảng năm tuổi.
Cô bé ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt rất sáng.
Khác hẳn những học sinh khác.
Chỉ có điều…
Trong suốt.
Giống như sắp tan biến.
Cô bé đặt một ngón tay lên môi.
“Suỵt.”
“Đừng cứu thầy.”
Tôi hỏi nhỏ:
“Tại sao?”
Cô bé chỉ về phía sau sân khấu.
“Người thật…”
“Ở phía sau.”
“Tất cả…”
“Chỉ là mồi nhử.”
Tôi nhìn theo hướng cô bé chỉ.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tấm màn nhung phía sau sân khấu khẽ lay động.
Một bóng người gầy gò lặng lẽ đứng trong bóng tối.
Hắn không nhìn ai.
Chỉ nhìn tôi.
Rồi…
Chậm rãi mỉm cười.
Chương 14: Người đứng sau tấm màn
Bóng người sau tấm màn chỉ đứng đó.
Không nhúc nhích.
Không lên tiếng.
Nhưng ngay khi hắn mỉm cười.
Tôi nghe thấy tiếng tim của toàn bộ học sinh trong hội trường cùng chậm đi một nhịp.
Bé gái đang nắm tay tôi run lên.
“Đừng…”
“Đừng nhìn hắn quá lâu.”
“Tại sao?”
“Bởi vì…”
“Cậu sẽ quên mình là ai.”
Tôi hơi nghiêng đầu.
“Quên?”
Bé gái gật đầu thật mạnh.
“Bạn Tiểu Bắc quên.”
“Bạn Minh Minh cũng quên.”
“Sau đó…”
“Các bạn đều ngoan.”
Tôi nhìn lũ học sinh đang ngồi ngay ngắn phía dưới.
Bây giờ tôi mới nhận ra.
Ánh mắt của chúng không phải vô hồn.
Mà là…
Trống rỗng.
Giống như bên trong đã bị lấy mất một thứ rất quan trọng.
…
Trên sân khấu.
Hiệu trưởng Lý Chính Quốc bị ép đứng sau bục phát biểu.
Hai tay ông run không ngừng.
Chiếc micro tự động bay đến trước mặt.
Loa phát thanh vang lên.
“Hiệu trưởng.”
“Bắt đầu.”
Lý Chính Quốc cắn chặt môi.
“Tôi…”
“Tôi…”
Ông cố nói điều gì đó.
Nhưng miệng vừa mở.
Một sợi chỉ đen từ sau gáy lập tức hiện ra.
Nó siết mạnh.
Ông đau đến mức cả người co quắp.
Rồi giọng nói phát ra…
Lại không còn là của ông nữa.
“Các em.”
“Hôm nay…”
“Chúng ta tiếp tục bài học.”
Tôi nhìn sợi chỉ đen.
Đầu còn lại…
Kéo thẳng về phía bóng người sau tấm màn.
Chaporia
Bình Luận (0)