“Ông ấy không như vậy.”

“Nhưng sau khi tầng bốn xuất hiện…”

“Ông ấy thay đổi.”

Tiếng bước chân đột ngột dừng lại.

Ngay trước cửa lớp.

Bóng người cao lớn che kín cả khung cửa.

Ông ta mặc bộ vest màu đen đã cũ.

Mái tóc hoa râm được chải gọn gàng.

Trên ngực vẫn còn đeo bảng tên.

Hiệu trưởng Lý Chính Quốc.

Nếu bỏ qua…

Đôi mắt hoàn toàn đen kịt.

Và cây thước gỗ đang nhỏ từng giọt máu đen.

Thì trông ông ta chẳng khác gì một vị hiệu trưởng bình thường.

Ông ta nhìn khắp lớp học.

Ánh mắt dừng lại trên mười một đứa trẻ vừa được giải thoát.

Sau đó chậm rãi nhìn sang tôi.

“Em.”

“Đứng lên.”

Tôi ngoan ngoãn đứng dậy.

“Có mặt.”

Hiệu trưởng nhìn tôi thật lâu.

“Em vừa phá hỏng đồ của trường.”

Tôi nhìn mấy con búp bê nằm dưới đất.

“Đó không phải đồ.”

“Đó là học sinh.”

Ông ta lắc đầu.

“Đã vào tầng bốn.”

“Thì đều là tài sản của trường.”

Nghe đến hai chữ “tài sản”, sắc mặt Đỗ Miên lập tức thay đổi.

Cô bé hét lớn:

“Ông nói dối!”

Hiệu trưởng chậm rãi quay đầu.

Ánh mắt lạnh lẽo nhìn Đỗ Miên.

“Em.”

“Vẫn chưa chịu nhận lỗi.”

Cây thước gỗ trong tay ông ta bỗng dài thêm gần một mét.

Không khí quanh lớp học lập tức trở nên ngột ngạt.

Tôi bước lên trước một bước.

Chắn trước mặt Đỗ Miên.

“Ông là hiệu trưởng.”

“Hay chủ nô?”

Hiệu trưởng khẽ nhíu mày.

“Các em là học sinh.”

“Nghe lời giáo viên là nghĩa vụ.”

Tôi lắc đầu.

“Không đúng.”

“Học sinh có quyền học.”

“Không có nghĩa vụ bị nhốt.”

Hiệu trưởng giơ cây thước lên.

“Em chống đối.”

“Phải phạt.”

Vút!

Cây thước xé gió lao thẳng về phía tôi.

Tôi không tránh.

Chỉ đưa một ngón tay ra.

“Cạch.”

Đầu thước dừng lại ngay trước đầu ngón tay tôi.

Không thể tiến thêm nửa phân.

Hiệu trưởng khựng lại.

Ông ta dùng sức lần nữa.

Cây thước vẫn không nhúc nhích.

Tôi khẽ búng tay.

Rắc!

Cây thước gỗ gãy làm đôi.

Cả lớp học chìm vào im lặng.

Ngay cả Hiệu trưởng cũng đứng sững.

Ông ta nhìn nửa cây thước còn lại trong tay, ánh mắt lần đầu xuất hiện vẻ ngơ ngác.

“Tại sao…”

“Không ai…”

“Được phép làm gãy thước.”

Tôi phủi phủi tay.

“Tôi đâu có xin phép.”

Hiệu trưởng đột nhiên ôm đầu.

Những sợi khói đen không ngừng bốc lên từ cơ thể ông ta.

Giọng nói cũng bắt đầu thay đổi.

Lúc già.

Lúc trẻ.

Lúc nam.

Lúc nữ.

Cuối cùng, ông ta ngẩng phắt đầu lên.

Giọng nói đã hoàn toàn biến thành của một người khác.

“Thẩm Linh Chiêu…”

“Đừng xen vào.”

Tôi hơi nheo mắt.

“Lại là ngươi?”

Giọng nói cười khẽ.

“Ta không ở đây.”

“Chỉ để lại một chút sức mạnh.”

“Tầng bốn này…”

“Không phải nơi ngươi nên tới.”

Tôi nhìn chằm chằm đôi mắt đen kịt của Hiệu trưởng.

“Ông ấy vẫn còn sống.”

Không phải hỏi.

Mà là khẳng định.

Giọng nói kia im lặng vài giây.

Sau đó bật cười.

“Thông minh.”

“Đúng.”

“Hồn của ông ta vẫn còn.”

“Nhưng…”

“Ông ta sẽ không tỉnh nữa.”

Tôi bước từng bước đến gần.

“Ta không thích người khác dùng thân thể của người vô tội.”

Giọng nói kia vẫn rất bình tĩnh.

“Vậy thì…”

“Đến phòng phát thanh.”

“Nếu có bản lĩnh.”

“Thì tự mình cứu họ.”

Vừa dứt lời.

Khói đen trên người Hiệu trưởng lập tức tan biến.

Ông ta mềm nhũn ngã xuống đất.

Đôi mắt khôi phục bình thường.

Ngơ ngác nhìn xung quanh.

“Tôi…”

“Tôi đang ở đâu?”

Đỗ Miên lập tức chạy tới.

“Thầy!”

Hiệu trưởng nhìn cô bé, đôi mắt đỏ hoe.

“Miên Miên…”

“Em… vẫn còn ở đây sao?”

Câu nói ấy khiến cả lớp chết lặng.

Đỗ Miên òa khóc.

“Thầy còn nhớ em…”

Hiệu trưởng run rẩy đưa tay xoa đầu cô bé.

“Xin lỗi…”

“Thầy không cứu được các em…”

Nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua của ông.

Đúng lúc ấy.

Chiếc loa phát thanh trên trần lớp học bỗng phát ra tiếng rè rè.

Rồi một giọng nói trẻ con vang lên.

“Thông báo.”

“Thông báo.”

“Tiết học tiếp theo…”

“Toàn bộ học sinh tập trung tại hội trường.”

“Hiệu trưởng…”

“Sẽ phát biểu.”

Ngay khi giọng nói kết thúc.

Toàn bộ cửa phòng học đồng loạt mở tung.

Ở cuối hành lang.

Một cánh cửa lớn chưa từng xuất hiện từ từ mở ra.

Trên tấm biển bằng đồng chỉ có ba chữ.

HỘI TRƯỜNG.

Hiệu trưởng nhìn cánh cửa ấy.

Sắc mặt lập tức trắng bệch.

Ông thì thầm bằng giọng run rẩy:

“Không được đến đó…”

“Nếu vào hội trường…”

“Sẽ không còn ai…”

“Được trở về nữa.”

Chương 13: Hội trường

Cánh cửa hội trường chậm rãi mở ra.

Két…

Két…

Két…

Bên trong tối đen.

Chỉ có một hàng đèn trần lúc sáng lúc tắt.

Hiệu trưởng Lý Chính Quốc chống tay vào tường, gắng gượng đứng dậy.

“Không thể vào.”

“Nhất định không thể vào.”

Tôi hỏi:

“Tại sao?”

Ông nhìn cánh cửa, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Bởi vì…”

“Hội trường mới là tầng bốn thật sự.”

Tôi hơi khựng lại.

“Tầng bốn thật sự?”

Hiệu trưởng gật đầu.

“Tất cả những nơi khác…”

“Đều chỉ là hành lang.”

“Còn nơi đó…”

“Mới là trái tim của tầng bốn.”

Đỗ Miên bước đến bên cạnh tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...