“Bạn mới.”
“Mời ngồi.”
Tôi bước tới, nhìn chiếc ghế kia một lát.
Sau đó kéo nó ra.
Ngồi xuống.
Mười một con búp bê đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Khóe miệng chúng cong lên.
“Bạn mới.”
“Bạn mới.”
“Bạn mới.”
Tôi chống cằm.
“Ừ.”
“Tôi mới.”
“Các cậu cũ.”
Không khí im lặng vài giây.
Một con búp bê suýt không giữ được nụ cười.
Cô Hứa đặt sổ điểm danh lên bàn.
“Hôm nay, chúng ta học bài đầu tiên.”
“Học sinh ngoan phải biết nghe lời.”
Tôi giơ tay.
Cô Hứa nhìn tôi.
“Em muốn hỏi gì?”
“Học sinh không ngoan thì sao?”
“Sẽ bị sửa lại.”
“Sửa đến khi nào?”
“Đến khi ngoan.”
“Không sửa được thì sao?”
Cô Hứa cười.
“Vậy thì nhốt lại.”
Tôi nhìn mười một con búp bê xung quanh.
“Giống các cậu ấy?”
Cô Hứa không đáp.
Nhưng những con búp bê lại bắt đầu run lên.
Một giọng rất nhỏ vang lên từ con búp bê gần tôi nhất.
“Đừng hỏi nữa…”
“Cô ấy sẽ tức giận…”
Tôi không nghe.
Tôi nhìn thẳng cô Hứa.
“Vậy cô đã bị ai sửa lại?”
Trong nháy mắt.
Toàn bộ lớp học đóng băng.
Nụ cười trên mặt cô Hứa biến mất hoàn toàn.
Tôi biết mình hỏi đúng rồi.
Cô Hứa không phải chủ nhân của tầng bốn.
Cũng không phải kẻ đầu tiên bị nhốt ở đây.
Cô ta giống những đứa trẻ kia.
Chỉ là bị “sửa” lâu hơn.
Sửa đến mức…
Tự cho mình là cô giáo.
Cô Hứa chậm rãi nghiêng đầu.
Cái cổ vốn đã lệch nay phát ra tiếng “rắc” rất khẽ.
“Bạn mới.”
“Cô không thích học sinh hư.”
Tôi nhảy xuống khỏi ghế.
“Trùng hợp thật.”
“Tôi cũng không thích cô giáo giả.”
Cô Hứa giơ tay.
Mười một con búp bê đồng loạt đứng dậy.
Dây chỉ đỏ từ sau lưng chúng vươn ra, nối thẳng vào trần nhà.
Chúng như những con rối bị điều khiển, từng bước ép về phía tôi.
Tôi thở dài.
“Đánh trẻ con không tốt.”
“Nhưng đánh búp bê thì chắc được.”
Tôi giơ tay búng nhẹ.
“Cạch.”
Sợi chỉ đỏ trên lưng con búp bê đầu tiên đứt phựt.
Nó lập tức ngã xuống.
Một làn khói trắng bay ra.
Trong khói, một cậu bé mơ hồ hiện hình.
Là Trần Dịch.
Cậu bé mở mắt, ngơ ngác nhìn tôi.
“Tớ… ra được rồi?”
Tôi gật đầu.
“Đứng sau tôi.”
Trần Dịch vội vàng chạy tới.
Cô Hứa hét lên:
“Không được!”
Những sợi chỉ đỏ còn lại lập tức siết chặt.
Mười con búp bê còn lại lao về phía tôi.
Tôi lùi nửa bước.
Đạp mạnh xuống đất.
Một vòng ánh sáng nhàn nhạt lan ra.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Từng sợi chỉ đỏ đứt liên tiếp.
Mỗi con búp bê ngã xuống, một hồn phách học sinh lại thoát ra.
Vương Giai Giai.
Lưu Tiểu Đông.
Tống Nhất Minh.
Hà Tử Nghiên.
…
Mười một đứa trẻ đứng sau lưng tôi.
Đứa nào cũng sợ hãi.
Nhưng lần này.
Chúng không còn bị nhốt trong búp bê nữa.
Cô Hứa ôm đầu, lùi lại.
“Không thể…”
“Không ai được phá nội quy…”
Tôi nhìn cô ta.
“Đây không phải nội quy.”
“Đây là xiềng xích.”
Cô Hứa run lên.
Tôi bước từng bước đến trước mặt cô ta.
“Người đầu tiên bị nhốt ở tầng bốn là ai?”
Cô Hứa lắc đầu.
“Không biết…”
“Ai biến cô thành cô giáo?”
“Không biết…”
“Ai bắt các cô ở lại đây?”
Cô Hứa ôm chặt đầu.
Cái cổ lệch của cô ta bắt đầu run dữ dội.
“Không được nói…”
“Nói ra sẽ bị phạt…”
Tôi giơ tay đặt lên trán cô ta.
“Vậy tôi hỏi cách khác.”
“Người phạt cô…”
“Có phải là Đỗ Miên không?”
Cô Hứa đột nhiên ngẩng đầu.
Đôi mắt đen kịt chảy xuống hai hàng nước mắt.
“Không…”
“Không phải em ấy…”
“Em ấy…”
“Là học sinh đầu tiên dám bỏ chạy.”
Ầm!
Cửa lớp học bị gió thổi tung.
Đỗ Miên ôm thỏ bông đứng ngoài cửa.
Khuôn mặt cô bé trắng bệch.
“Cô Hứa…”
Cô Hứa nhìn thấy cô bé, vẻ mặt lập tức trở nên đau khổ.
“Miên Miên.”
“Đừng lại đây.”
“Em chạy đi.”
“Đừng để nó tìm thấy em.”
Tôi quay đầu nhìn Đỗ Miên.
“Nó là ai?”
Đỗ Miên chưa kịp trả lời.
Tiếng chuông thứ tư lại vang lên.
“Ting…”
“Ting…”
“Ting…”
“Ting…”
Lần này.
Sau tiếng chuông.
Cả lớp học đột nhiên vang lên tiếng bước chân người lớn.
Rất nặng.
Rất chậm.
Từng bước.
Từng bước.
Đi về phía chúng tôi.
Cô Hứa run rẩy quỳ xuống.
Mười một đứa trẻ sau lưng tôi cũng bịt miệng, không dám phát ra tiếng.
Đỗ Miên ôm chặt thỏ bông.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Nó đến rồi.”
Tôi nhìn về phía hành lang tối đen ngoài cửa.
Ở đó.
Một cái bóng cao lớn chậm rãi hiện ra.
Trên tay nó cầm một cây thước gỗ thật dài.
Từng giọt máu đen nhỏ xuống từ đầu thước.
Tách.
Tách.
Tách.
Giọng nói khàn đặc vang lên giữa hành lang.
“Học sinh hư…”
“Phải bị sửa lại.”
Chương 12: Thầy hiệu trưởng
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Âm thanh nặng nề vang vọng khắp hành lang.
Mười một đứa trẻ sau lưng tôi ôm chặt lấy nhau.
Trần Dịch run đến mức nói không thành tiếng.
“Là… là ông ấy…”
Tôi quay sang.
“Ông ấy là ai?”
Lưu Tiểu Đông nuốt nước bọt.
“Hiệu trưởng.”
“Cũng là người đáng sợ nhất tầng bốn.”
Tôi hơi nhíu mày.
“Hiệu trưởng?”
Đỗ Miên đứng ngoài cửa, gật đầu rất khẽ.
“Trước đây…”
Chaporia
Bình Luận (0)