Tôi mỉm cười.
“Thấy chưa?”
“Cái này mới đúng.”
…
## Chương 9: Đỗ Miên
Tôi cầm chiếc chìa khóa thật.
Lưu Tiểu Đông vội giữ tay tôi.
“Đừng.”
“Chị không thắng được cô giáo đâu.”
“Tại sao?”
“Bởi vì…”
“Cô ấy không phải chủ nhân nơi này.”
Tôi hơi sững lại.
“Còn có người khác?”
Lưu Tiểu Đông gật đầu.
“Có.”
“Đỗ Miên.”
Tôi nhìn cậu.
“Cậu nói rõ hơn đi.”
Lưu Tiểu Đông hít sâu.
“Năm năm trước.”
“Đỗ Miên học lớp Bốn.”
“Bạn ấy rất ngoan.”
“Học rất giỏi.”
“Nhưng…”
“Không ai chơi với bạn ấy.”
“Tại sao?”
“Bởi vì…”
“Cả lớp đều nói bạn ấy nhìn thấy ma.”
Tôi im lặng.
Chuyện này…
Quá quen thuộc.
Lưu Tiểu Đông tiếp tục.
“Bạn ấy nói trong trường có một tầng bốn.”
“Người lớn không tin.”
“Thầy cô cũng không tin.”
“Một hôm…”
“Bạn ấy biến mất.”
“Ba ngày sau.”
“Trường thông báo…”
“Bạn ấy bỏ nhà đi.”
Tôi hỏi:
“Còn thật ra?”
Lưu Tiểu Đông nhìn chiếc tủ.
“Bạn ấy…”
“Chưa từng rời khỏi nơi này.”
…
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói rất nhỏ vang lên phía sau.
“Cậu ấy nói đúng.”
Tôi quay đầu.
Cô bé ôm thỏ bông đang đứng ngay sau lưng.
Khoảng cách chỉ chưa đầy hai mét.
Lần này.
Tôi nhìn rõ mặt cô bé.
Rất trắng.
Rất gầy.
Đôi mắt lại vô cùng trong.
“Tôi là Đỗ Miên.”
Cô bé khẽ cúi đầu.
“Tỷ tỷ.”
“Xin lỗi.”
“Em lừa tỷ.”
Tôi không bất ngờ.
“Tôi biết.”
Đỗ Miên cắn môi.
“Nhưng em không còn cách nào.”
“Nếu em nói thật ngay từ đầu.”
“Cô giáo sẽ phát hiện.”
Tôi hỏi:
“Cô giáo là ai?”
Đỗ Miên lắc đầu.
“Em cũng không biết.”
“Ngay từ khi em vào đây.”
“Cô ấy đã ở rồi.”
“Em chỉ biết…”
“Cô ấy luôn muốn có đủ…”
“Mười hai học sinh.”
Tôi nhíu mày.
“Bây giờ có mười một.”
“Đúng.”
Đỗ Miên nhìn tôi.
“Nếu tỷ lên đây.”
“Tỷ sẽ là người thứ mười hai.”
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Ngay từ đầu.
Mục tiêu của tầng bốn…
Không phải những học sinh kia.
Mà là tôi.
…
## Chương 10: Tiếng chuông thứ tư
Đúng lúc ấy.
“Ting…”
Tiếng chuông lại vang lên.
Lần này.
Không phải một tiếng.
Mà liên tiếp bốn tiếng.
“Ting…”
“Ting…”
“Ting…”
“Ting…”
Sắc mặt Đỗ Miên thay đổi.
“Không xong.”
“Tại sao?”
“Chuông thứ tư…”
“Cô ấy sẽ thật sự tới.”
Ầm!
Toàn bộ phòng giáo vụ tối sầm.
Chiếc tủ sắt phía sau tôi bắt đầu rung dữ dội.
Từng cánh cửa ngăn tủ tự động mở ra.
Bên trong không phải học sinh.
Mà là từng con búp bê mặc đồng phục.
Mỗi con đều dán một cái tên.
Trần Dịch.
Vương Giai Giai.
Lưu Tiểu Đông.
…
Tổng cộng mười một con.
Tôi đưa tay cầm thử một con.
Con búp bê lập tức mở mắt.
Khóe mắt chảy xuống hai hàng nước mắt màu đen.
“Chị…”
“Cứu em…”
Đỗ Miên nghẹn ngào.
“Đó là…”
“Linh hồn của các bạn.”
“Thân thể các bạn vẫn ngủ ngoài đời.”
“Nhưng hồn đã bị nhốt.”
Tôi còn chưa kịp nói gì.
Một tiếng cười dịu dàng vang lên ngay sau lưng.
“Bạn mới.”
“Em vào phòng giáo vụ.”
“Sao không xin phép cô?”
Tôi quay đầu.
Cô Hứa đang đứng cách tôi chưa đầy một bước.
Nụ cười trên môi cô ta vẫn dịu dàng như cũ.
Nhưng…
Hai mắt đã hoàn toàn biến thành màu đen.
Trong tay cô ta.
Không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một quyển sổ điểm danh.
Cô ta mở trang cuối.
Cầm bút đỏ.
Viết từng nét thật chậm.
**Học sinh mới.**
**Thẩm Linh Chiêu.**
Viết xong.
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Đủ mười hai rồi.”
“Vậy…”
“Lớp học của chúng ta…”
“Có thể bắt đầu lại từ đầu.”
## Chương 11: Học sinh thứ mười hai
Ngòi bút đỏ dừng lại trên trang cuối.
Ba chữ **Thẩm Linh Chiêu** nổi bật giữa trang giấy trắng bệch.
Ngay khi tên tôi được viết xuống, cả phòng giáo vụ vang lên tiếng trẻ con đọc bài.
“Một cộng một bằng hai.”
“Hai cộng hai bằng bốn.”
“Ba cộng ba bằng sáu.”
Âm thanh đều đều, cứng nhắc, giống như có vô số học sinh đang bị ép đọc đi đọc lại cùng một câu suốt nhiều năm.
Cô Hứa khép sổ điểm danh lại.
“Đủ mười hai học sinh.”
“Lớp Bốn có thể mở lại rồi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy trước đây lớp Bốn đã đóng?”
Nụ cười trên mặt cô Hứa hơi khựng lại.
“Bạn mới.”
“Em hỏi quá nhiều.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Vì tôi không thích làm bài khi chưa hiểu đề.”
Cô Hứa cúi đầu nhìn tôi.
Đôi mắt đen kịt của cô ta không hề có tròng trắng.
“Vậy cô sẽ dạy em.”
Vừa dứt lời, sàn nhà dưới chân tôi bỗng sụp xuống.
Đỗ Miên hét lên:
“Tỷ tỷ!”
Tôi rơi xuống.
Gió lạnh quất vào mặt.
Xung quanh tối đen như mực.
Nhưng tôi không sợ.
Ở địa phủ còn tối hơn thế này nhiều.
Tôi chỉ thấy hơi bực.
Vừa rồi tôi còn chưa hỏi xong.
…
Khi hai chân chạm đất lần nữa, tôi đã đứng trong lớp Bốn.
Ba mươi chiếc bàn học biến mất.
Thay vào đó là mười hai chỗ ngồi xếp thành vòng tròn.
Mười một con búp bê học sinh ngồi ngay ngắn trên ghế.
Ghế cuối cùng để trống.
Trên lưng ghế dán tên tôi.
**Thẩm Linh Chiêu.**
Cô Hứa đứng giữa vòng tròn.
Giọng nói dịu dàng:
Chaporia
Bình Luận (0)