Tôi hiểu rồi.

Cô Hứa không phải cô giáo.

Cô ta cũng từng là học sinh của tầng bốn.

Hoặc nói đúng hơn…

Cô ta từng là học sinh bị nhốt ở đây.

“Tôi muốn đến phòng giáo vụ.”

Tôi nói.

Cô Hứa nhìn tôi chằm chằm.

“Em chắc chứ?”

Tôi gật đầu.

“Chắc.”

“Vào rồi sẽ không ra được.”

“Thử xem.”

Cô Hứa bỗng cười.

“Được.”

“Vậy cô dẫn em đi.”

Phòng giáo vụ nằm ở cuối hành lang bên kia.

Trên đường đi, Trần Dịch và Vương Giai Giai không dám theo.

Tôi để hai tiểu quỷ ở lại trông chừng họ.

Càng đi sâu vào hành lang, nhiệt độ càng thấp.

Trên tường bắt đầu xuất hiện những bức ảnh cũ.

Ảnh học sinh.

Ảnh lớp học.

Ảnh lễ khai giảng.

Nhưng trong mỗi bức ảnh…

Gương mặt của tất cả học sinh đều bị bôi đen.

Chỉ có một người rõ mặt.

Một cô bé mặc đồng phục, ôm thỏ bông.

Chính là cô bé tôi nhìn thấy ban đầu.

Tôi dừng bước.

“Cô ấy là ai?”

Cô Hứa không quay đầu.

“Một học sinh hư.”

“Hư thế nào?”

“Không nghe lời.”

“Không chịu ở lại.”

“Không chịu thừa nhận lỗi của mình.”

Tôi nhìn bức ảnh.

Trong ảnh, cô bé ôm thỏ đứng ở góc lớp.

Xung quanh là những bạn học đang cười.

Nhưng ánh mắt cô bé rất sợ hãi.

Tôi hỏi:

“Cô ấy tên gì?”

Cô Hứa im lặng rất lâu.

Cuối cùng đáp:

“Đỗ Miên.”

Phòng giáo vụ đến rồi.

Cửa gỗ màu đen.

Trên cửa dán một tờ nội quy đã ố vàng.

**Học sinh mắc lỗi phải tự nhận sai.**

**Học sinh không ngoan phải bị sửa lại.**

**Học sinh nói dối sẽ bị nhốt trong tủ.**

Tôi nhìn dòng cuối cùng.

“Sửa lại?”

Cô Hứa mở cửa.

“Vào đi.”

Bên trong phòng rất rộng.

Rộng hơn rất nhiều so với nhìn từ bên ngoài.

Một chiếc bàn làm việc cũ đặt giữa phòng.

Sau bàn là một cái tủ sắt cao gần chạm trần.

Tủ có rất nhiều ngăn nhỏ.

Mỗi ngăn đều dán một cái tên.

Trần Dịch.

Vương Giai Giai.

Lưu Tiểu Đông.

Tống Nhất Minh.

Và ở ngăn thấp nhất.

Có một tấm bảng tên đã cũ đến mức gần như không đọc rõ.

**Đỗ Miên.**

Tôi vừa bước vào.

Cửa phòng giáo vụ phía sau lập tức đóng sầm.

Cô Hứa đứng ngoài cửa.

Giọng nói dịu dàng truyền vào.

“Bạn mới.”

“Đến lượt em tự nhận sai rồi.”

Tôi nhìn chiếc tủ trước mặt.

Đột nhiên nghe thấy rất nhiều tiếng gõ rất nhẹ.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Từ trong từng ngăn tủ.

Có người đang gõ cửa.

Một giọng trẻ con yếu ớt vang lên.

“Cứu…”

“Cứu chúng em…”

## Chương 8: Những đứa trẻ trong chiếc tủ

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ từ trong chiếc tủ sắt càng lúc càng dồn dập.

Tôi đi đến trước ngăn tủ ghi tên Trần Dịch.

Đưa tay kéo nhẹ.

Khóa.

Lại thử ngăn của Vương Giai Giai.

Vẫn khóa.

Toàn bộ ngăn tủ đều bị khóa từ bên ngoài.

“Cứu…”

“Xin chị…”

Tiếng trẻ con nghẹn ngào vọng ra từ bên trong.

Tôi áp tai lên cánh tủ.

Bên trong không chỉ có một đứa trẻ.

Ít nhất…

Có ba bốn giọng nói.

Tôi khẽ nhíu mày.

Một ngăn tủ nhỏ như vậy.

Không thể nhốt nhiều người.

Trừ khi…

Không gian bên trong đã bị thay đổi.

Đúng lúc ấy.

Chiếc chìa khóa màu đồng trên bàn giáo vụ tự động bay lên.

Nó lơ lửng giữa không trung.

Rồi chậm rãi rơi xuống trước mặt tôi.

Tôi vừa định nhặt.

Một bàn tay trắng bệch bỗng vươn ra từ dưới gầm bàn.

Nắm chặt lấy cổ chân tôi.

“Đừng mở…”

Giọng nói khàn đặc vang lên.

“Nếu mở…”

“Bọn chúng sẽ chết.”

Tôi cúi đầu.

Dưới gầm bàn là một cậu bé khoảng mười tuổi.

Toàn thân đầy vết bầm tím.

Đồng phục rách nát.

Tôi ngồi xổm xuống.

“Cậu là ai?”

“Lưu… Tiểu Đông…”

Tôi hơi bất ngờ.

“Là cậu gọi Trần Dịch lên tầng bốn?”

Cậu bé lắc đầu thật mạnh.

“Không phải.”

“Là cô giáo.”

“Cô ấy biến thành tớ.”

“Đi gọi bạn ấy.”

Tôi hiểu rồi.

Tầng bốn không chỉ biết tạo ảo giác.

Nó còn có thể bắt chước người khác.

“Cậu trốn ở đây bao lâu rồi?”

“Không biết…”

“Ở đây không có ngày.”

“Chỉ có tiếng chuông.”

Tôi đưa tay kéo cậu bé ra.

Ngay lúc ấy.

Ầm!

Cánh cửa phòng giáo vụ đột nhiên rung mạnh.

Giọng cô Hứa vọng từ bên ngoài vào.

“Bạn mới.”

“Giờ tự học kết thúc rồi.”

“Mở cửa.”

Tôi nhìn cánh cửa.

Rồi quay sang Lưu Tiểu Đông.

“Cậu có biết chìa khóa dùng để làm gì không?”

Cậu bé nhìn chiếc chìa khóa, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Đó…”

“Là chìa khóa đổi người.”

“Đổi người?”

“Mỗi lần mở một ngăn.”

“Phải có một người khác vào thay.”

Tôi bật cười.

“Ra là vậy.”

Thảo nào mười một đứa trẻ mất tích.

Không ai quay về.

Bởi vì…

Muốn cứu một người.

Phải đổi một người khác vào.

Đây mới là cái bẫy thật sự.

Tôi cầm chìa khóa lên.

Nó lập tức phát ra ánh sáng đỏ.

Một hàng chữ từ từ hiện lên trên thân chìa.

**Một mạng đổi một mạng.**

Tôi khẽ búng ngón tay.

“Cạch.”

Chiếc chìa khóa lập tức nứt làm đôi.

Lưu Tiểu Đông trợn tròn mắt.

“Vỡ… vỡ rồi?”

Tôi gật đầu.

“Đồ giả.”

“Chìa khóa thật không dễ vỡ như vậy.”

Vừa dứt lời.

Chiếc bàn giáo vụ bỗng rung lên.

Ngăn kéo từ từ bật mở.

Một chiếc chìa khóa khác lặng lẽ nằm bên trong.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...