Cô Hứa đứng trước mặt tôi.

Giọng nói lạnh ngắt.

“Em phạm quy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Không.”

“Là cô ra đề thiếu đáp án.”

Cô Hứa cúi xuống.

Khuôn mặt gần như áp sát tôi.

“Bạn mới.”

“Em thật sự không sợ sao?”

Tôi chớp mắt.

“Sợ gì?”

“Sợ bị giữ lại đây.”

Tôi suy nghĩ một lát.

Sau đó thành thật nói:

“Không sợ.”

“Bởi vì nếu tôi bị giữ lại.”

“Địa phủ sẽ rất vui.”

Cô Hứa: “…”

Tôi tiếp tục nói:

“Nhưng Diêm Vương sẽ tức giận.”

“Phán Quan sẽ khóc.”

“Hắc Bạch Vô Thường sẽ bị phạt tăng ca.”

“Cho nên…”

Tôi đặt bút xuống, cười với cô ta.

“Cô tốt nhất đừng giữ tôi.”

Cô Hứa nhìn tôi.

Lần đầu tiên, trong ánh mắt cô ta xuất hiện một tia cảnh giác.

Đúng lúc này.

Tiếng chuông thứ nhất vang lên.

“Ting…”

Cả lớp học bỗng trở nên sáng hơn.

Cô Hứa đứng thẳng người.

“Tan tiết.”

“Bạn mới.”

“Cô rất mong chờ biểu hiện tiếp theo của em.”

Nói xong, cô ta xoay người rời khỏi lớp học.

Ngay khi bóng lưng cô ta biến mất ngoài cửa.

Ba mươi chiếc ghế trong lớp đồng loạt lùi về sau.

Cửa lớp tự động mở ra.

Một luồng gió lạnh thổi vào.

Tôi vừa định đứng dậy thì dưới bàn có người khẽ kéo ống quần tôi.

Tôi cúi đầu.

Một bàn tay nhỏ bé trắng bệch đang thò ra từ ngăn bàn.

Trong tay nó nắm một mảnh giấy nhàu nát.

Tôi nhận lấy.

Trên giấy chỉ viết một dòng chữ xiêu vẹo.

**Đừng tin ai trên tầng bốn.**

## Chương 6: Học sinh mất tích

Tôi cất mảnh giấy vào túi áo.

Vừa bước ra khỏi lớp Bốn, hành lang trước mắt đã thay đổi.

Không còn là hành lang cũ kỹ ban đầu.

Mà giống hệt hành lang trường Thanh Hà ngoài đời.

Tường trắng.

Đèn sáng.

Bảng thông báo treo ngay ngắn.

Thậm chí cuối hành lang còn có tiếng học sinh nói chuyện.

Nhưng tôi biết.

Tất cả đều là giả.

Tầng bốn không thuộc về trường học.

Nó chỉ đang bắt chước.

Một tiểu quỷ run rẩy thò đầu ra từ sau lưng tôi.

“Đại tỷ.”

“Chúng ta đi đâu bây giờ?”

Tôi hỏi:

“Các em có ngửi thấy mùi người sống không?”

Mấy tiểu quỷ hít hít.

Một đứa chỉ về phía cuối hành lang.

“Có.”

“Rất yếu.”

“Ở phòng y tế.”

Tôi gật đầu.

“Đi.”

Phòng y tế nằm ở cuối hành lang.

Cửa khép hờ.

Tôi đẩy nhẹ.

Bên trong có mùi thuốc sát trùng rất nồng.

Trên giường bệnh màu trắng có một cậu bé đang nằm co ro.

Sắc mặt cậu trắng bệch.

Môi khô nứt.

Trên cổ tay còn đeo bảng tên học sinh.

**Lớp 2A. Trần Dịch.**

Tôi bước tới.

“Trần Dịch.”

Cậu bé không phản ứng.

Tôi lại gọi lần nữa.

“Trần Dịch.”

Lần này, mí mắt cậu run lên.

Một lúc sau, cậu khó khăn mở mắt.

Khi nhìn thấy tôi, cậu sợ đến mức suýt rơi khỏi giường.

“Đừng bắt tớ!”

“Tớ không muốn học nữa!”

Tôi vội giơ tay.

“Tôi không phải cô giáo.”

Cậu bé ôm chăn, run rẩy nhìn tôi.

“Cậu là ai?”

“Thẩm Linh Chiêu.”

“Tôi đến đưa các cậu ra ngoài.”

Nghe đến hai chữ “ra ngoài”, mắt Trần Dịch lập tức đỏ lên.

“Ra ngoài…”

“Có thể ra ngoài thật sao?”

“Có.”

“Nhưng cậu phải nói cho tôi biết, chuyện gì đã xảy ra.”

Trần Dịch nuốt nước bọt.

Cậu vẫn rất sợ.

Nhưng có lẽ vì tôi trông còn nhỏ hơn cậu, cậu dần bình tĩnh hơn.

“Tớ… tớ trực nhật xong thì nghe thấy có người gọi tên mình.”

“Là giọng của bạn cùng lớp.”

“Tớ quay đầu lại.”

“Thấy cầu thang có thêm một tầng.”

“Tớ tưởng mình nhìn nhầm.”

“Nhưng bạn ấy đứng ở đó vẫy tay với tớ.”

Tôi hỏi:

“Bạn ấy là ai?”

Trần Dịch cúi đầu.

“Tiểu Đông.”

“Nhưng Tiểu Đông đã mất tích từ tuần trước rồi.”

Tôi im lặng.

“Rồi sao nữa?”

“Tớ đi theo cậu ấy lên tầng bốn.”

“Vừa lên đến nơi, cầu thang phía sau đã biến mất.”

“Ở đây có cô giáo.

“Có lớp học.”

“Có rất nhiều bạn.”

“Cô giáo nói, chỉ cần ngoan ngoãn học đủ bốn tiết thì có thể về nhà.”

Tôi hỏi:

“Cậu học mấy tiết rồi?”

Sắc mặt Trần Dịch trắng hơn.

“Không biết.”

“Ở đây không có ngày đêm.”

“Mỗi lần tiếng chuông vang lên là một tiết.”

“Nhưng dù học bao nhiêu lần…”

“Vẫn không hết.”

Tôi cau mày.

“Vậy những học sinh khác đâu?”

Trần Dịch run rẩy chỉ ra ngoài cửa.

“Có người vẫn ở lớp.”

“Có người bị phạt.”

“Có người…”

Cậu bỗng nghẹn lại.

“Có người bị cô giáo gọi đi.”

“Rồi không trở về nữa.”

Một tiểu quỷ sau lưng tôi nhỏ giọng nói:

“Đại tỷ.”

“Trong tủ có người.”

Tôi quay đầu nhìn chiếc tủ thuốc trong góc phòng.

Cửa tủ đang khép kín.

Nhưng bên trong có tiếng thở rất nhẹ.

Tôi đi tới mở cửa.

Một cô bé tóc ngắn lập tức ngã ra.

Cô bé gầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương.

Trên bảng tên viết:

**Lớp 3C. Vương Giai Giai.**

Cô bé vừa nhìn thấy tôi đã bịt miệng mình.

“Suỵt…”

“Đừng nói lớn.”

“Cô giáo sẽ nghe thấy.”

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cô bé.

“Cô giáo ở đâu?”

Vương Giai Giai lắc đầu.

“Ở khắp nơi.”

“Chỉ cần nói sai.”

“Cô ấy sẽ xuất hiện.”

Tôi hỏi:

“Những người bị gọi đi đâu?”

Cô bé run lên.

“Phòng giáo vụ.”

Trần Dịch nghe đến ba chữ ấy cũng co rúm người.

Tôi hỏi:

“Phòng giáo vụ có gì?”

Hai đứa trẻ đồng thời im lặng.

Rất lâu sau, Vương Giai Giai mới run giọng nói:

“Có một cái tủ.”

“Trong tủ…”

“Đựng những học sinh không ngoan.”

Lời vừa dứt.

Tiếng loa phát thanh trong hành lang bỗng vang lên.

“Bạn Trần Dịch lớp 2A.”

“Bạn Vương Giai Giai lớp 3C.”

“Đến giờ học rồi.”

“Mời trở về lớp học.”

Giọng nói của cô Hứa dịu dàng vang vọng khắp tầng bốn.

Hai đứa trẻ sợ đến phát run.

Tôi đứng dậy.

“Không đi.”

Loa phát thanh im lặng vài giây.

Sau đó, giọng cô Hứa lại vang lên.

“Bạn mới.”

“Bao che bạn học trốn tiết…”

“Cũng là phạm quy.”

Tôi nhìn chiếc loa trên tường.

“Vậy cô đến bắt tôi đi.”

Tạch.

Đèn phòng y tế tắt phụt.

Trong bóng tối.

Tiếng giày cao gót lại vang lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Cô Hứa…

Đến rồi.

## Chương 7: Phòng giáo vụ

Cửa phòng y tế tự động mở ra.

Cô Hứa đứng ngoài hành lang.

Ánh đèn phía sau cô ta lúc sáng lúc tối.

Cổ cô ta vẫn nghiêng một góc kỳ dị.

Trên tay cầm một cuốn sổ điểm danh màu đỏ.

“Bạn mới.”

“Em làm cô thất vọng.”

Tôi chắn trước mặt Trần Dịch và Vương Giai Giai.

“Trẻ con không thích học thì sao?”

Cô Hứa mỉm cười.

“Trẻ con phải học.”

“Không học sẽ hư.”

“Không ngoan sẽ bị phạt.”

Tôi hỏi:

“Ai nói vậy?”

“Cô nói.”

“Vậy cô cũng nói dối.”

Sắc mặt cô Hứa lập tức thay đổi.

“Tôi chưa từng nói dối.”

Tôi chỉ vào cuốn sổ trong tay cô ta.

“Vậy cô mở sổ ra xem.”

Bàn tay cầm sổ của cô Hứa siết chặt.

Tôi cười.

“Sao không mở?”

“Trong đó không phải có danh sách học sinh sao?”

“Cô không dám cho tôi xem à?”

Không khí xung quanh lạnh xuống.

Trên hành lang, từng cánh cửa phòng học bắt đầu rung lên.

Cô Hứa nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng chậm rãi mở cuốn sổ điểm danh.

Bên trong là từng cái tên được viết bằng mực đỏ.

Trần Dịch.

Vương Giai Giai.

Lưu Tiểu Đông.

Tống Nhất Minh.

Hà Tử Nghiên.

Tổng cộng mười một cái tên.

Đúng bằng số học sinh mất tích.

Nhưng ở trang cuối cùng.

Tôi nhìn thấy một cái tên khác.

**Hứa Thanh Thanh.**

Tôi ngẩng đầu.

“Cô cũng là học sinh?”

Cô Hứa lập tức đóng sầm cuốn sổ lại.

“Im miệng.”

Lần đầu tiên.

Giọng cô ta không còn dịu dàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...