“Cứu người.”

“Là để họ được sống.”

“Không phải để họ ngủ mãi.”

Nụ cười trên mặt bác sĩ Tần biến mất.

Ông ta chậm rãi khép cuốn bệnh án.

Giọng nói không còn ôn hòa nữa.

“Mỗi bệnh nhân.”

“Đều nghĩ mình khỏe.”

“Cho nên…”

“Đành phải cưỡng chế điều trị.”

Ông ta vừa dứt lời.

Chín chiếc giường bệnh đồng loạt rung lên.

Những sợi chỉ trắng trên đầu các bệnh nhân bỗng siết chặt.

Sắc mặt từng người lập tức trở nên đau đớn.

Cô bé xe lăn hét lên.

“Đừng!”

“Ông ấy lại rút hồn!”

Tôi nhìn bàn tay bác sĩ Tần.

Ông ta không hề chạm vào ai.

Chỉ nhẹ nhàng nâng một ngón tay.

Toàn bộ sợi chỉ trắng lập tức căng lên.

Giống như…

Có người đang kéo linh hồn của chín bệnh nhân rời khỏi cơ thể lần nữa.

Tôi khẽ thở dài.

“Cứ tưởng gặp bác sĩ.”

“Hóa ra…”

“Lại là một người thích chơi dây.”

Tôi lấy chiếc kéo vàng từ trong túi áo ra.

Bác sĩ Tần nhìn thấy chiếc kéo.

Đồng tử đột nhiên co rút.

“Đó là…”

“Không thể…”

Ông ta chưa kịp nói hết.

Tôi đã mỉm cười.

“Đến giờ phẫu thuật rồi.”

Chương 21: Ca phẫu thuật lúc ba giờ sáng

“Đến giờ phẫu thuật rồi.”

Tôi vừa dứt lời.

Chiếc kéo vàng trong tay khẽ lóe lên một tia sáng.

Bác sĩ Tần lập tức lùi nửa bước.

Lần đầu tiên từ lúc gặp mặt, vẻ bình tĩnh trên gương mặt ông ta xuất hiện một vết nứt.

“Em…”

“Rốt cuộc là ai?”

Tôi cầm chiếc kéo, nghiêng đầu nhìn ông.

“Không phải bác sĩ hỏi bệnh nhân trước sao?”

“Đến lượt cháu khám cho chú.”

Tôi bước từng bước về phía trước.

Bác sĩ Tần không lùi nữa.

Ông ta đưa tay cởi chiếc áo blouse trắng.

Bên trong không phải áo sơ mi.

Mà là vô số sợi chỉ trắng quấn kín cơ thể.

Những sợi chỉ ấy chui ra từ ngực, từ hai cánh tay, từ sau gáy.

Cuối cùng…

Đều nối vào chín bệnh nhân đang nằm trên giường.

Không.

Không chỉ chín người.

Tôi nhìn xuyên qua bức tường.

Ở khắp bệnh viện.

Mỗi phòng bệnh.

Mỗi hành lang.

Đều có những sợi chỉ trắng rất mảnh.

Ít thì một hai sợi.

Nhiều thì cả chục sợi.

Tất cả…

Đều hội tụ về người đàn ông trước mặt.

Tôi khẽ nhíu mày.

“Chú tham thật.”

Bác sĩ Tần mỉm cười.

“Đó không phải tham.”

“Đó là trách nhiệm.”

“Mỗi một bệnh nhân đều giao mạng sống cho bác sĩ.”

“Ta…”

“Chỉ giữ lời hứa ấy.”

Tôi hỏi:

“Giữ bằng cách nhốt linh hồn họ?”

“Chỉ cần họ không rời đi.”

“Sẽ không phải chết.”

Tôi lắc đầu.

“Chú sai rồi.”

“Con người ai cũng phải chết.”

“Nhưng trước khi chết…”

“Họ phải được sống.”

Bác sĩ Tần chậm rãi đeo kính trở lại.

“Bạn nhỏ.”

“Em còn quá nhỏ.

“Không hiểu.”

“Ta từng nhìn quá nhiều người chết.”

“Có người mới mười tám tuổi.”

“Có người vừa làm cha.”

“Có người…”

“Còn chưa kịp nói lời tạm biệt.”

“Cho nên.”

“Ta giữ họ lại.”

“Dù chỉ thêm một ngày.”

“Cũng đáng.”

Ông ta vừa nói xong.

Tôi bỗng nhìn thấy sau lưng ông.

Có rất nhiều bóng người.

Bệnh nhân.

Người già.

Thanh niên.

Trẻ nhỏ.

Họ đều mặc quần áo bệnh viện.

Đứng lặng phía sau bác sĩ Tần.

Không phải oán linh.

Cũng không phải lệ quỷ.

Chỉ là…

Những linh hồn chưa chịu rời đi.

Một bà cụ nhìn tôi.

Khẽ mỉm cười.

“Đừng trách bác sĩ.”

“Ông ấy là người tốt.”

Một cậu bé khoảng mười tuổi cũng gật đầu.

“Bác sĩ từng cứu cháu.”

“Chỉ là…”

“Cứu quá lâu.”

Tôi chợt hiểu.

Người đàn ông trước mặt.

Ban đầu…

Thật sự là một bác sĩ tốt.

“Tại sao chú lại thành thế này?”

Tôi hỏi.

Bác sĩ Tần cúi đầu.

Rất lâu sau mới đáp.

“Hai mươi ba năm trước.”

“Khoa ung thư nhi.”

“Có mười ba đứa trẻ.”

“Đều chết trong cùng một tháng.”

“Tôi…”

“Không cứu được một đứa nào.”

Giọng ông rất nhẹ.

Nhưng cả căn phòng như chìm xuống.

“Từ hôm đó.”

“Tôi luôn nghĩ.”

“Nếu có thêm một cơ hội.”

“Tôi nhất định…”

“Không để ai rời đi nữa.”

Cô bé ngồi xe lăn bỗng òa khóc.

“Chú Tần…”

“Đừng nữa…”

“Bọn cháu không đau rồi.”

Bác sĩ Tần không nhìn con bé.

Chỉ lặng lẽ siết chặt nắm tay.

“Tôi là bác sĩ.”

“Tôi không được phép từ bỏ bệnh nhân.”

Tôi khẽ thở dài.

Đây là loại quỷ khó đối phó nhất.

Không phải vì mạnh.

Mà vì…

Ông ta không làm tất cả vì hận.

Mà vì chấp niệm.

Đúng lúc ấy.

Đồng hồ treo tường điểm ba giờ.

“Ting…”

“Ting…”

“Ting…”

Tiếng chuông vừa dứt.

Cả tầng mười ba bỗng rung chuyển.

Những cánh cửa phòng bệnh đồng loạt mở ra.

Từng bệnh nhân mặc quần áo trắng lặng lẽ bước ra.

Không.

Không phải người sống.

Mà là…

Linh hồn của những người từng qua đời tại bệnh viện.

Họ xếp thành hai hàng ngay ngắn.

Đứng dọc hành lang.

Rồi đồng loạt cúi đầu.

“Chào bác sĩ.”

“Ca phẫu thuật…”

“Đến giờ bắt đầu.”

Bác sĩ Tần từ từ đeo găng tay phẫu thuật.

Khẩu trang trắng tự động che kín nửa khuôn mặt.

Ông nhìn tôi.

Ánh mắt bình tĩnh lạ thường.

“Hôm nay.”

“Có thêm một bệnh nhân.”

“Thẩm Linh Chiêu.”

“Để tôi chữa khỏi cho em.”

Vừa dứt lời.

Cánh cửa phòng mổ cuối hành lang…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...