Chậm rãi mở ra.
Ánh đèn phẫu thuật trắng lóa hắt ra ngoài.
Ở giữa phòng.
Một chiếc bàn mổ trống trơn đang lặng lẽ chờ sẵn.
Mà trên tấm bảng điện tử phía trên cửa.
Đã hiện lên dòng chữ đỏ rực.
BỆNH NHÂN: THẨM LINH CHIÊU
CA PHẪU THUẬT BẮT ĐẦU SAU 60 GIÂY.
Chương 22: Bệnh nhân không chịu lên bàn mổ
60.
Con số trên bảng điện tử bắt đầu đếm ngược.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
…
Cả hành lang bệnh viện yên tĩnh đến đáng sợ.
Hai bên là những linh hồn bệnh nhân mặc áo bệnh viện trắng.
Họ đồng loạt cúi đầu.
Không ai lên tiếng.
Chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.
Tôi ngẩng đầu nhìn bảng điện tử.
“Đếm chậm quá.”
Bác sĩ Tần khựng lại.
“Em không sợ?”
Tôi thành thật lắc đầu.
“Không.”
“Ở địa… à.”
Tôi chợt dừng lại.
“Ở chỗ tôi.”
“Tôi còn thấy đáng sợ hơn.”
Bác sĩ Tần khẽ cười.
“Bạn nhỏ.”
“Đến đây.”
“Em sẽ không còn sợ bất cứ điều gì nữa.”
Tôi hỏi:
“Có được ăn kem không?”
“…”
“Có được nghỉ học không?”
“…”
“Có được xem hoạt hình không?”
Bác sĩ Tần nhìn tôi.
Lần đầu tiên ông ta không biết phải trả lời thế nào.
Tôi thở dài.
“Vậy cháu không chữa.”
…
45.
Bảng điện tử vẫn tiếp tục đếm.
Bác sĩ Tần khẽ nâng tay.
Chiếc giường phẫu thuật giữa phòng mổ từ từ trượt ra hành lang.
Dây truyền dịch.
Máy theo dõi nhịp tim.
Đèn mổ.
Tất cả đều tự động hoạt động.
Giống như…
Đã chuẩn bị cho ca mổ này từ rất lâu.
Cô bé xe lăn lo lắng kéo góc áo tôi.
“Chị.”
“Đừng để ông ấy chạm vào.”
“Tại sao?”
“Hễ ai nằm lên bàn mổ…”
“Sẽ quên đường về.”
Tôi nhìn chiếc bàn mổ.
Trên mặt bàn có rất nhiều vết cào.
Như từng có người cố bò xuống.
…
30.
Đếm ngược càng lúc càng nhanh.
Bác sĩ Tần bước từng bước về phía tôi.
“Bạn nhỏ.”
“Đến giờ rồi.”
“Tôi từ chối.”
“Bệnh nhân không có quyền từ chối.”
“Tại sao?”
“Bởi vì.”
“Bác sĩ luôn đúng.”
Tôi nghiêng đầu.
“Vậy nếu bác sĩ sai thì sao?”
Ông ta im lặng.
“Tôi không sai.”
“Từng sai chưa?”
“…”
“Có.”
“Lần đầu tiên sai là khi nào?”
Ánh mắt Bác sĩ Tần khẽ dao động.
Tôi nhìn thấy.
Sau lưng ông ta.
Những sợi chỉ trắng bỗng rung lên.
Chấp niệm…
Đã bắt đầu lung lay.
…
“Cháu hỏi tiếp nhé.”
“Tại sao chú làm bác sĩ?”
Bác sĩ Tần đáp ngay.
“Để cứu người.”
“Thế bây giờ chú đang cứu ai?”
Ông ta nhìn chín bệnh nhân nằm bất động.
“Cứu họ.”
“Nhưng họ có muốn được cứu như vậy không?”
Không gian đột nhiên yên tĩnh.
Một bà cụ đứng bên hành lang chậm rãi bước ra.
Bà nhìn Bác sĩ Tần.
Giọng rất hiền.
“Bác sĩ.”
“Tôi nhớ nhà.”
Một người đàn ông trung niên cũng bước tới.
“Tôi còn con gái.”
“Tôi muốn gặp con.”
Một cô gái trẻ khẽ cười.
“Tôi biết mình sẽ chết.”
“Nhưng…”
“Tôi muốn tự tạm biệt mẹ.”
Từng linh hồn một.
Lần lượt bước ra.
Họ không trách ông.
Không oán hận ông.
Chỉ nhẹ nhàng nói.
“Hãy để chúng tôi đi.”
…
Bác sĩ Tần lùi lại một bước.
“Không.”
“Các người…”
“Đã chết.”
“Ra ngoài sẽ đau.”
“Tôi chỉ muốn…”
“Các người được bình an.”
Bà cụ mỉm cười.
“Bác sĩ.”
“Chết.”
“Cũng là một phần của bình an.”
…
10.
Con số đếm ngược chỉ còn mười giây.
Chiếc bàn mổ bắt đầu tự động tiến về phía tôi.
Từng sợi dây da trên bàn bật mở.
Muốn trói lấy hai tay tôi.
Tôi không né.
Chỉ lấy từ túi áo ra một vật nhỏ.
Không phải chiếc kéo.
Mà là…
Một viên kẹo sữa.
Tôi bóc giấy.
Đưa cho Bác sĩ Tần.
“Cho chú.”
Ông ta sững sờ.
“Em…”
“Cho tôi?”
“Ừ.”
“Lúc buồn.”
“Ăn đồ ngọt.”
“Sẽ đỡ hơn.”
Bác sĩ Tần nhìn viên kẹo.
Bàn tay khẽ run.
Một ký ức rất cũ bỗng hiện lên.
Hai mươi ba năm trước.
Một cô bé mắc bệnh bạch cầu cũng từng đưa ông một viên kẹo.
Nó cười rất tươi.
“Bác sĩ.”
“Đừng khóc.”
“Con không đau.”
“Tách.”
Chiếc đồng hồ treo tường đột nhiên dừng lại.
Con số trên bảng điện tử đứng yên ở 1.
Không nhảy tiếp nữa.
Tất cả sợi chỉ trắng trên người Bác sĩ Tần cùng lúc nứt ra một đường rất nhỏ.
Ông đứng bất động.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Giọng nói khàn đặc.
“…Tiểu Vũ.”
“Con…”
“Tha thứ cho chú rồi sao?”
Ngay khi câu nói ấy vang lên.
Từ cuối hành lang.
Một cô bé khoảng bảy tuổi đội mũ len, ôm một con gấu bông cũ kỹ, chậm rãi bước tới.
Con bé mỉm cười.
Trên tay…
Cũng cầm một viên kẹo sữa giống hệt viên tôi vừa đưa.
Chương 23: Lời tạm biệt của bác sĩ
Cô bé đội mũ len chậm rãi bước đến.
Đôi chân rất nhẹ.
Nhẹ đến mức không phát ra tiếng động nào.
Con gấu bông trong tay đã cũ, một bên tai còn được khâu lại bằng chỉ xanh.
Con bé ngẩng đầu nhìn Bác sĩ Tần.
Vẫn là nụ cười năm nào.
“Chú.”
“Con đến đón chú.”
Bàn tay cầm viên kẹo của Bác sĩ Tần run dữ dội.
Khóe môi mấp máy rất lâu.
Mới khàn giọng gọi được một tiếng.
“…Tiểu Vũ.”
Con bé gật đầu.
“Là con.”
“Tại sao…”
“Con còn ở đây?”
Tiểu Vũ cúi đầu nhìn con gấu bông.
“Con vẫn luôn ở đây.”
Chaporia
Bình Luận (0)